(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1025:
Phủ Tri châu. Đêm đã khuya, Tri châu Đổng Thế Trân đang bưng chén trà, cau mày. Trên ghế khách là Triệu Tín, Chủ sự Binh Bộ ty, gương mặt đầy oán khí, kể l�� sự việc đến mức nước bọt văng tung tóe:
- Tri châu đại nhân, chuyện này xin người đứng ra làm chủ. Việc điều động vài món binh khí trong kho đi chính là do ngài hạ lệnh đó. Hạ quan đã từng thưa rằng, việc này không thể xử lý theo pháp luật triều đình được. Nếu không có chuyện gì thì thôi, nhưng một khi có người truy cứu đến, tất sẽ phiền phức ngay lập tức. Giờ đây họ Sở đang chĩa mũi nhọn về phía hạ quan. Nếu không thể thu hồi binh khí trở về kho, cái ghế dưới hạ quan tất sẽ bị hắn rút đi, thậm chí không chừng cái đầu này cũng khó giữ được.
- Triệu đại nhân, xin hãy an tâm chút đi.
Đổng Thế Trân trấn an:
- Việc này ngài đã đến tìm Đông Phương tướng quân chưa?
- Hạ quan đã đến tìm Đông Phương tướng quân, nhưng Đông Phương tướng quân lại nói thẳng rằng hãy bảo họ Sở, nếu muốn đòi trang bị về thì cứ trực tiếp đến tìm hắn.
Triệu Tín vẻ mặt bất đắc dĩ đáp:
- Sở Hoan ép hạ quan đi thu hồi trang bị, trong khi Đông Phương tướng quân lại nhất quyết không muốn trả lại số trang bị này. Hạ quan bị kẹt giữa, quả thực tiến thoái lưỡng nan...
Hắn cầu khẩn nói:
- Tri châu đại nhân, hạ quan quả thật không còn cách nào khác, chỉ đành thỉnh giáo ngài thôi.
Đổng Thế Trân lắc đầu nói:
- Việc này Triệu đại nhân muốn ta phải làm gì đây?
- Đổng đại nhân, sao ngài lại có thể nói như vậy?
Triệu Tín lập tức nói:
- Khi ấy ngài cũng từng nói, cho dù thật sự có quan mới đến nhậm chức cũng không dám điều tra chuyện này. Giờ đây họ Sở đã lôi chuyện này ra rồi. Ngài cũng nên biết, trong tay hắn có kim kiếm do Thánh thượng ban. Kim kiếm ấy mà rời vỏ, chém lên người hạ quan cũng có thể tiền trảm hậu tấu đó.
Đổng Thế Trân đặt chén trà xuống, dang hai tay nói:
- Triệu đại nhân, có lẽ ngài cũng nhận ra, Sở Hoan đến Tây Bắc là để đối phó với chúng ta. Hôm nay ngài bị hắn nắm được điểm yếu, tất nhiên hắn sẽ bám chặt lấy việc này. Chuyện này mười phần khó giải quyết. Tuy thế lực của Sở Hoan hiện tại chưa đáng kể, nhưng dù sao hắn cũng là Tổng đốc Tây Quan do triều đình bổ nhiệm, lại còn mang theo kim kiếm, thật sự rất khó đ���i phó...
Hắn thở dài lắc đầu, nói:
- Việc điều động quân giới trong kho binh quả thật trái pháp luật triều đình. Giờ đây ngài cũng chỉ còn hai con đường.
- Hai con đường gì?
- Con đường thứ nhất là thuyết phục Đông Phương tướng quân, để hắn chuyển trả lại số quân giới kia.
Đổng Thế Trân hạ giọng nói:
- Thật ra, số quân giới lần trước đưa tới vẫn còn nguyên trong quân doanh, thậm chí còn chưa mở hòm ra. Đông Phương tướng quân chỉ cần mở lời, số trang bị kia sẽ được trả về đầy đủ.
Dừng lại một lát, hắn cười nói:
- Triệu đại nhân, ngài cũng xuất thân binh nghiệp, trước kia đều là hãn tướng dưới trướng Chu tổng đốc như Đông Phương tướng quân. Giờ đây Triệu đại nhân gặp khốn cảnh, ta nghĩ Đông Phương tướng quân ắt sẽ ra tay giải vây giúp ngài.
- Giải vây giúp ta sao?
Triệu Tín cười nhạt một tiếng, hỏi ngược lại:
- Đổng đại nhân cho rằng hắn thật sự sẽ giải vây cho ta sao?
Đổng Thế Trân lại cười nói:
- Theo ta được biết, Triệu đại nhân và Đông Phương tướng quân năm đó cùng nhập ngũ, sau này đều được Chu tổng đốc coi trọng. Nếu như ta nhớ không lầm, từng nghe người ta nói, Triệu đại nhân và Đông Phương tướng quân năm đó còn từng kết bái huynh đệ... Chỉ là về sau Đông Phương tướng quân lập được nhiều công lớn, cho nên...
Hắn khoát tay áo, cười một tiếng ngượng nghịu, nói:
- Thôi được, thôi được. Đều là chuyện đã qua rồi. Chỉ là ta nghĩ hai vị trước kia có lẽ tình nghĩa rất sâu đậm. Lần trước để Triệu đại nhân giữ chức Chủ sự Binh Bộ ty, nghe nói Đông Phương tướng quân cũng bỏ ra không ít công sức.
Đôi mắt Triệu Tín chớp chớp, nhịn không được buột miệng nói:
- Nếu không phải có ba ngàn lượng bạc kia thì Đông Phương Tín liệu có chịu nói giúp ta chăng?
Lời vừa dứt, sắc mặt hắn liền lộ vẻ hơi xấu hổ.
Đổng Thế Trân lại cười cười đầy ẩn ý, hạ giọng nói:
- Triệu đại nhân, thật ra ta có một lời chân tình, không biết có nên nói ra hay không...
Triệu Tín cau mày nói:
- Tri châu đại nhân muốn nói điều gì?
- Ta thật lòng muốn nói, nhưng chỉ e Triệu đại nhân sẽ hiểu lầm Đổng mỗ châm ngòi ly gián mà thôi.
Đổng Thế Trân thở dài:
- Thế nhưng công tâm mà nói, Đổng mỗ vẫn cảm thấy, bàn về hành quân đánh trận, Triệu đại nhân chưa chắc đã kém hơn Đông Phương tướng quân...
Dường như cảm thấy lời lẽ không ổn, hắn vội khoát tay nói:
- Thôi được, thôi được, là ta ăn nói lung tung rồi...
Đôi lông mày Triệu Tín lại nhướng lên, nói:
- Đổng đại nhân, ngài thật sự quá khen rồi... Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, trước kia Chu tổng đốc không ban cho ta nhiều cơ hội. Chứ nếu ban cho ta cơ hội như thế, thành tựu c���a hạ quan hôm nay chưa chắc đã thấp hơn Đông Phương Tín...
Hắn cười ha hả hai tiếng, cũng không nói gì thêm, tựa như cảm thấy vô cùng hứng thú với đề tài này.
Sắc mặt Đổng Thế Trân nghiêm túc, nói:
- E rằng đúng là như thế thật. Thật ra, đời người đôi khi tràn ngập khát vọng, nhưng lại không có cơ hội để thi triển tài năng. Đó cũng là ... Ôi, Đổng mỗ lại cảm thấy, chuyện khiến người ta tiếc nuối nhất trên thế gian chính là cảnh anh hùng không có đất dụng võ mà thôi.
- Đổng đại nhân có ý gì đây?
Triệu Tín nghe trong lời Đổng Thế Trân có ý khác, nhịn không được mà xê ghế tới gần hắn.
Đổng Thế Trân mỉm cười lắc đầu nói:
- Không có gì, không có gì. À đúng rồi, ta nói là Đông Phương tướng quân và Triệu đại nhân có tình bạn cố tri sâu sắc. Hôm nay Sở Hoan hùng hổ dọa người, Triệu đại nhân lại gặp khốn cảnh lớn, Đông Phương tướng quân có lẽ vẫn sẽ ra tay giúp đỡ. Triệu đại nhân hãy đến bàn bạc kỹ lưỡng với Đông Phương tướng quân, lấy số trang bị kia trở lại kho. Làm được như thế, ngài có th�� báo cáo công việc cho Sở Hoan rồi. Triệu đại nhân cũng có thể chuyển nguy thành an.
Hắn vuốt râu cười nói:
- Người là sống, trang bị là chết. Đông Phương tướng quân chẳng lẽ lại vì vài món trang bị mà không màng đến an nguy của Triệu đại nhân sao? Hơn nữa, khi ấy Triệu đại nhân đồng ý điều động trang bị trong kho binh cũng đã phải đối mặt với mối nguy lớn, rõ ràng là nể mặt Đông Phương tướng quân. Giờ đây xảy ra chuyện, Đông Phương tướng quân chắc cũng không thể để một mình Triệu đại nhân gánh vác hoàn toàn chuyện này được chứ?
Triệu Tín lập tức cười lạnh nói:
- Nếu bên kia có thể nói thông được, thì hạ quan cần gì phải đến tìm Đổng đại nhân? Ngay khi Sở Hoan rời đi, hạ quan đã lập tức đến tìm Đông Phương Tín. Ta đã khuyên can mãi, nói hết lời lẽ, cũng nhắc lại tình cảm trước đây, chỉ thiếu điều quỳ xuống cầu xin hắn. Hừ, Triệu Tín ta đây còn nhớ rõ tình xưa, thế nhưng Đông Phương tướng quân kia thì đã chẳng còn nhớ được nữa rồi. Hắn nói đi nói lại cũng chỉ có một câu: trang bị đã điều từ kho binh đi, một khi đã vào Bình Tây Quân thì trở thành trang bị của Bình Tây Quân. Nếu Sở Hoan muốn, thì hãy tự mình đến mà lấy... Thế nhưng Binh Bộ ty của chúng ta là một nha môn thuộc quyền quản lý của Phủ Tổng đốc. Sở Hoan bề ngoài tuy không làm gì được Đông Phương Tín, nhưng lại là cấp trên trực tiếp của chúng ta. Hắn đã ném công việc này cho ta, rõ ràng là không muốn tự mình ra mặt. ...
Hắn nắm chặt nắm đấm, ảo não nói:
- Đổng đại nhân, con đường thứ nhất ngài nói đã không thể thực hiện được nữa rồi. Đông Phương Tín tuyệt đối sẽ không giao trang bị ra đâu.
Đổng Thế Trân nhíu mày, tiến sát Triệu Tín, hạ giọng nói:
- Đông Phương tướng quân thật sự lại không nể tình đến vậy sao?
Triệu Tín cũng áp sát lại, nhỏ giọng nói:
- Ngài coi Đông Phương Tín là kẻ có nghĩa khí sao? Khi ta và hắn cùng nhập ngũ đã kết bái huynh đệ. Sau này hắn một đường thăng chức, vênh váo tự đắc, dần dần trở nên bất hòa với ta. Lần này được Chu tổng đốc giới thiệu đến Tây Quan làm quan viên, ta nghĩ dù sao Đông Phương Tín với ta cũng là bạn cũ. Hắn mà nói với Chu tổng đốc thì cũng có vài phần sức nặng, bởi vậy ta mới đến tìm hắn, hy vọng hắn có thể nói giúp...
Hắn lại nhìn trái nhìn phải, rồi mới tràn đầy tức giận nói:
- Hắn ta ngược lại cũng tốt, ngay từ đầu đã vờ vịt nói Chu tổng đốc đã có lựa chọn rồi, hắn cũng không tiện lắm lời. Về sau kẻ này lại quanh co lòng vòng, nói mãi cuối cùng ra giá ba ngàn lượng bạc...
Đổng Thế Trân nheo mắt lại.
- Ba ngàn lượng bạc, đó không phải con số nhỏ.
Triệu Tín thở dài:
- Tây Lương lui binh, ta dẫn một đội nhân mã giành lại vài thị trấn, rất vất vả mới tích lũy được một chút bạc, cuối cùng vẫn không đủ để trả cho hắn. Quả thật không còn cách nào khác, ta phải vay mượn bên ngoài không ít bạc...
Hắn phất tay áo, vừa tức giận vừa cảm khái vô hạn, nói:
- Bây giờ ta đã hiểu, lòng người vốn dễ thay đổi. Nghĩa khí chó má gì, tất cả đều là giả dối cả... Vậy đó, Đổng đại nhân, còn có con đường thứ hai nào không? Kính xin chỉ giáo.
Đổng Thế Trân lắc đầu thở dài:
- Con đường thứ nhất đã không thông, nhưng con đường thứ hai này, Triệu đại nhân nhất định sẽ không muốn đi. Thế nhưng... Tình thế trước mắt cũng chỉ có thể chọn con đường thứ hai này.
- Xin đại nhân chỉ giáo.
- Tam thập lục kế, chạy là thượng sách.
Đổng Thế Trân nói.
- Triệu đại nhân hiện giờ đang bị kẹt giữa Đông Phương Tín và Sở Hoan. Sở Hoan này cũng chẳng phải hạng người thiện lương gì. Nếu Triệu đại nhân không thể trả lời hắn thỏa đáng, hắn nhất định sẽ mượn chuyện này để sửa trị ngài thật nặng. Khá hơn một chút thì là bãi quan miễn chức, nếu tệ hơn thì như Triệu đại nhân vừa nói, không chừng...
Hắn liếc nhìn cổ Triệu Tín một cái, tuy không nói hết lời nhưng Triệu Tín đã cảm thấy cổ mình mát lạnh, hiểu rõ ý tứ của Đổng Thế Trân.
- Đã như vậy thì thà bỏ chạy.
Đổng Thế Trân lại nâng chén trà lên, nhấp một ngụm rồi chậm rãi nói:
- Sở Hoan chẳng phải đã cho Triệu đại nhân ba ngày thời gian sao? Ba ngày thời gian ấy đủ để Triệu đại nhân rời khỏi đây rồi. Người phòng thủ ngoài thành là của hắn. Triệu đ���i nhân hãy mang gia quyến rời đi, tạm thời tìm một nơi chốn để ẩn nấp. Chỉ cần ngài rời đi, Sở Hoan cũng không thể tự mình đến tìm Đông Phương Tín. Chuyện sau này thì Triệu đại nhân cũng không cần quan tâm nữa. Giữ mạng sống vẫn là điều quan trọng nhất.
Triệu Tín vội vã thốt lên:
- Ngài nói là để ta vứt bỏ hết thảy mọi thứ, cứ thế mà rời đi sao?
Đổng Thế Trân thở dài:
- Chẳng lẽ Triệu đại nhân còn có biện pháp khác sao?
- Ta dốc sức nhiều năm trời mới có thể ngồi được lên vị trí này, lại còn đang nợ không ít bạc đó.
Triệu Tín không cam lòng nói.
- Cứ thế lặng lẽ rời đi, bỏ lại tất cả, ta... trong lòng thật sự không cam tâm...
Đổng Thế Trân gật đầu nói:
- Đổng mỗ có thể thông cảm với tâm tình của Triệu đại nhân. Thế nhưng, ngoài cách này ra thì còn có thể làm gì đây?
Hắn lắc đầu, cười khổ, nhỏ giọng nói:
- Nếu Đông Phương tướng quân chỉ cần nhớ chút tình cảm xưa, Triệu đại nhân lần này đã có thể chuyển nguy thành an một cách thuận lợi. Thế nhưng... Đông Phương tướng quân đã nhất quyết không nhả trang bị ra, Triệu đại nhân cũng không còn con đường nào khác nữa. Họ Sở kia nhìn bề ngoài thì hòa nhã, thế nhưng bên trong thực chất lại là một kẻ tâm ngoan thủ lạt. Triệu đại nhân nếu không biết tự bảo vệ mình, hậu quả này...
Hắn không nói thêm, nhưng vẻ mặt nghiêm trọng đã nói rõ tất cả.
Tác phẩm này do truyen.free dày công chuyển ngữ, xin đừng sao chép.