(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1041:
Sau khi Hùng Như Hải rơi xuống đất, chung quanh hoàn toàn yên tĩnh, dường như trong khoảnh khắc này vạn vật trời đất đông cứng lại. Nụ cười trên mặt đám người thuộc hạ Hùng Như Hải còn chưa nhạt đi, nhưng ánh mắt họ đã lộ vẻ kinh hãi, biểu tình và ánh mắt như vậy có vẻ hết sức quái lạ, gần như tất cả mọi người không thể phục hồi tinh thần.
Tần Lôi ra quyền chẳng những cực kỳ bá đạo, hơn nữa giống như lôi điện sấm sét, tốc độ cực nhanh, thậm chí ngay cả Sở Hoan cũng không nghĩ tới, Tần Lôi có thể một quyền đánh bay Hùng Như Hải.
Sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm một khắc, Tần Lôi chính là người đầu tiên phá vỡ sự yên ắng, quay đầu hỏi Sở Hoan: - Sở thúc, hắn có phải bị một quyền của ta đánh ngã không? Chúng ta có thể vào trong xem một chút được chứ?
Sở Hoan thở dài, gật đầu nói: - Hùng tướng quân lời nói như núi, vừa rồi hắn đã nói, chỉ cần ngươi có thể một quyền đánh bại hắn, là có thể để chúng ta tiến vào, hắn đương nhiên sẽ không nuốt lời.
Lúc này, bộ hạ của Hùng Như Hải rốt cuộc mới kịp phản ứng, rút đao giơ thương, nhắm thẳng Tần Lôi. Mấy người khác chạy như bay tới bên Hùng Như Hải, ngồi xổm xuống nhìn. Thấy Hùng Như Hải vẫn không nhúc nhích, nhưng đôi mắt đã từ từ mở ra, còn có hơi thở, họ lập tức thở phào nhẹ nhõm, có người căng thẳng hỏi: - Hùng tướng quân, ngài… ngài thế nào rồi?
Bên cạnh có người đỡ Hùng Như Hải dậy. Nhưng vừa có người chạm vào thân thể Hùng Như Hải, hắn đã đau đớn kêu lên: - Không… không được đụng vào ta… !
Bộ hạ vội vàng buông tay, Hùng Như Hải run giọng nói: - Ta… xương cốt của ta đã gãy rồi, rất nhiều… nhiều chỗ đều gãy nát, còn có… còn có nội tạng của ta… !
Hắn nuốt nước bọt khó nhọc, nói chuyện cũng khó khăn, lúc này khuôn mặt đã lấm tấm mồ hôi lạnh: - Nội tạng… Nội tạng của ta tổn thương nặng rồi… không thể động… không thể động tới ta… !
Lúc này, Tần Lôi nhanh chóng tiến về phía Hùng Như Hải. Những binh sĩ kia kiêng kị sự lợi hại của Tần Lôi, trong mắt họ, Tần Lôi giờ đây đương nhiên không còn là kẻ tầm thường. Một quyền đánh bay mãnh tướng Hùng Như Hải của Bình Tây Quân, hơn nữa trước mắt bao người, bản lĩnh này là thật, lúc này trong lòng họ đều kiêng dè vị Tiểu Bá Vương này. Mặc dù đao th��ơng đều nhắm thẳng Tần Lôi, thế nhưng Tần Lôi đi về phía trước, đám binh tướng như thấy Ôn thần, vội vàng lùi lại, ánh mắt nhìn Tần Lôi đều mang theo hoảng sợ.
Tần Lôi đi tới bên cạnh Hùng Như Hải, vài tên bộ hạ tay nắm chặt đao, đều cẩn trọng, không biết Tần Lôi muốn làm gì. Tần Lôi ngồi xổm xuống, vẻ mặt hồn nhiên nhìn Hùng Như Hải. Lúc này Hùng Như Hải mồ hôi đầm đìa trên trán, thấy Tần Lôi tới bên cạnh mình, lập tức dùng ánh mắt oán độc nhìn Tần Lôi.
- Ta đã nói rồi, nắm tay phải đánh ra, ngươi sẽ chết.
Tần Lôi dường như cảm thấy may mắn cho Hùng Như Hải: - Ta dùng quyền trái, ngươi sẽ không chết, hiện giờ chúng ta có thể tiến vào chưa?
Cổ họng Hùng Như Hải nghẹn lại, muốn nói điều gì, nhưng cái gì cũng không nói thành lời.
Hắn căn bản không nghĩ tới kết quả như vậy, đứa bé gầy gò, trông chẳng mấy thu hút trong mắt hắn, lúc xuất quyền dĩ nhiên lại bùng nổ lực phá hoại mạnh mẽ. Hùng Như Hải vừa oán hận, nhưng trong lòng lại vô cùng kinh hãi, hắn thật sự khó có thể tưởng tượng, một thằng nhóc như vậy, tại sao trong người lại ẩn chứa năng lực kinh người đến vậy.
Sở Hoan lại không nói nhiều, giật nhẹ cương ngựa, thúc ngựa tiến về phía trước. Đội quân Lôi Hỏa lập tức tiến tới đại doanh, đội ngũ phía sau cũng theo kịp, đội ngũ giống như con rắn dài tiến vào trong đại doanh ngay trước mắt tướng sĩ Khôn Tự Doanh.
Khôn Tự Doanh có trên dưới ngàn binh sĩ, nơi trú quân cũng kéo dài vài dặm. Sở Hoan dẫn đội ngũ đi tới góc đông nam Khôn Tự Doanh. Lúc này Hùng Như Hải nằm trên mặt đất, không thể động đậy, toàn bộ Khôn Tự Doanh quần long vô thủ, ai cũng không dám ngăn cản đội ngũ của Sở Hoan.
Tới góc đông nam, liền thấy các doanh trướng vây quanh một khoảnh đất trống, trên đó chất đầy rương hòm. Sở Hoan ghìm chặt ngựa, thản nhiên nói: - Dương Bạc Lộc ở nơi nào?
Trong đội ngũ, vị Lệnh lại Binh Bộ Dương Bạc Lộc đã tiến lên: - Có hạ quan.
- Những rương hòm này vẫn còn dán niêm phong, có phải là trang bị được điều ra từ trong binh khố?
Sở Hoan quay đầu nhìn Dương Bạc Lộc một cái: - Trước đây ngươi từng nói, trang bị ��iều ra từ binh khố là do Dương Lệnh lại, ngươi dẫn người tự mình tới binh khố.
Dương Bạc Lộc nhắm mắt đáp: - Hồi bẩm Tổng đốc đại nhân, đây đều là trang bị được điều tới từ binh khố, là hạ quan phụng lệnh của Triệu Chủ sự, tự mình mang ra khỏi binh khố, sau đó cùng người mang tới đây.
- Xem ra Bình Tây Quân không hề thiếu những trang bị này.
Sở Hoan lại cười nói: - Những trang bị này được điều từ binh khố tới hơn một tháng nay, còn chưa phân phối xuống… Chẳng qua như vậy cũng tốt, trang bị binh khố của chúng ta vẫn không hề động tới, đây là chuyện tốt với mọi người.
Hắn phân phó Bạch Hạt Tử và Cừu Như Huyết: - Sai người mang những thứ này lên xe.
Bạch Hạt Tử và Cừu Như Huyết vội vàng nhảy xuống ngựa, lớn tiếng kêu lên: - Các huynh đệ ra tay đi, chuyển hết những rương hòm này lên xe.
Cách đó không xa, không ít tướng sĩ Bình Tây Quân đều đứng quanh nhìn lại, trơ mắt nhìn người của Sở Hoan ra tay vận chuyển trang bị lên xe, lại không ai dám đi ra ngăn cản.
Lúc này, Tần Lôi đứng bên một giá vũ khí cách đó không xa, hứng thú quan sát binh khí trên kệ, đao, thương, kiếm, kích, búa, rìu, câu, xoa đều có đủ.
Hiển nhiên hắn hết sức hứng thú đối với những binh khí này, lúc này một tay cầm búa, tay kia cầm một cây trường thương, hai tay múa vài đường, chỉ múa vài cái liền vứt những binh khí này xuống đất, lập tức lại chọn binh khí khác. Lúc vận chuyển rương hòm được một lát, Tần Lôi ở bên đã thử qua một lượt binh khí trên kệ, sau khi ném binh khí cuối cùng, Tần Lôi có vẻ mất hứng.
Sở Hoan đi tới cười hỏi: - Lôi nhi không thích binh khí nào sao?
Tần Lôi lắc đầu nói: - Sở thúc, những thứ này đều không vừa tay, không có cái nào tốt… !
- Vậy con thích binh khí gì?
Sở Hoan hỏi: - Trở về Sở thúc sẽ sai người chế tạo một món binh khí theo suy nghĩ của con.
Tần Lôi suy nghĩ một lát, mới nói: - Trước kia ở cùng một chỗ với Tích phụ, trên đường thấy có người đánh nhau, thứ hắn dùng để đánh người rất lợi hại, con rất thích… !
- Đó là thứ gì?
Tần Lôi suy nghĩ một lát rồi nói: - Con nhớ ra rồi, Tích phụ nói gọi là Thục Đồng Côn… Người kia đánh một gậy, có thể chặt đứt một đại thụ… Sở thúc, ngài có thứ như vậy không?
Sở Hoan cũng không biết người hắn đang nói là ai, nhưng đương nhiên biết rõ Thục Đồng Côn, cười gật đầu nói: - Con thích Thục Đồng Côn? Vậy không khó, trở về ta sẽ sai người chế tạo cho con một cái.
Hắn thầm nghĩ, Tần Lôi lực lớn vô cùng, côn đồng bình thường chỉ sợ không vừa tay, cần côn đồng rất nặng mới có thể khiến Tần Lôi thuận tay. Trở về tìm người chế tạo một cây côn đồng nặng, Thục Đồng Côn cũng không khó tìm, chỉ cần tìm chất liệu tốt để chế tạo côn.
Chợt nghe một hồi vó ngựa vang lên, Sở Hoan nhìn lại theo tiếng. Tiếng động truyền tới từ phía cửa doanh, móng ngựa ầm ầm vang lên, cho thấy không ít người tới, bên kia ánh lửa ngút trời sáng rực, nhanh chóng tới gần.
Khóe miệng Sở Hoan hơi giương lên, lúc này Bạch Hạt Tử đã tới gần nói: - Đại nhân, sợ rằng Đông Phương Tín đã nhận được tin tức mà chạy tới.
- Lúc chúng ta ra khỏi thành, động tĩnh không hề nhỏ.
Sở Hoan thản nhiên nói: - Đông Phương Tín đương nhiên biết rõ chuyện chúng ta ra khỏi thành. Lần trước chúng ta ra khỏi thành dò xét bệnh dịch, hắn đã âm thầm phái người theo dõi hành tung của chúng ta, lần này đương nhiên cũng không ngoại lệ. Chúng ta mang theo đoàn xe tới bên này, chỉ cần Đông Phương Tín không ngu, đương nhiên có thể đoán được dụng ý của ta.
- Đại nhân, bên họ người đông thế mạnh, nếu không hay chỉ sợ có nguy hiểm.
Bạch Hạt Tử thấp giọng nói: - Đại nhân phải cẩn thận.
Sở Hoan vuốt cằm, bình tĩnh nói: - Đông Phương Tín cũng có gan lắm, chẳng qua ta lại không tin, thời điểm này hắn dám tạo phản.
Chỉ trong chốc lát, một đội kỵ binh tới gần, một giọng nói lạnh lùng quát lớn: - Ai dám giương oai ở chỗ này? Tất cả dừng tay cho bổn tướng.
Người đầu tiên phi ra, đúng là Đông Phương Tín.
Đông Phương Tín thần sắc băng lãnh, đại đao trong tay đã rời khỏi vỏ. Mấy chục tên kỵ binh sau lưng theo sát xếp thành trận hình quạt, cả đám đằng đằng sát khí. Lúc này, tướng sĩ Khôn Tự Doanh chung quanh trông thấy Đông Phương Tín xuất hiện, cũng cầm đao cầm thương chui ra từ các doanh trướng phía sau, tạo thành một vòng vây lớn chung quanh, vây Sở Hoan và các võ sĩ đang chất đồ lên xe ở giữa.
Sở Hoan bình thản, trông thấy Đông Phương Tín, cười nhạt nói: - Hóa ra là Đông Phương tướng quân, trời đã tối rồi, Đông Phương tướng quân cần gì phải nóng nảy như thế?
- Bổn tướng còn tưởng rằng tội phạm nào đó xâm nhập binh doanh.
Đông Phương Tín hừ lạnh một tiếng: - Sở Tổng đốc, dường như đây không phải nơi ngài nên tới. Ngài không có quyền nhúng tay vào quân vụ Bình Tây Quân, cho dù muốn dò xét binh doanh của bổn tướng, cũng cần bổn tướng đồng ý mới được. Hôm nay ngài dẫn người xông vào doanh trại, nếu bị triều đình biết được, chỉ sợ Sở Tổng đốc cũng không cách nào giải thích được với triều đình?
- Đông Phương tướng quân đã hiểu lầm.
Sở Hoan bình thản: - Bản đốc đánh mất đồ, nghe ngóng khắp nơi, biết đồ vật ở đây, cho nên tới thu hồi đồ của mình, thiên kinh địa nghĩa. Hơn nữa tướng lĩnh trấn doanh Hùng Như Hải chính miệng cho phép, cái gọi là xông vào doanh trại, Đông Phương tướng quân nói quá lời rồi chăng?
- Hùng Như Hải?
Đông Phương Tín trong lòng phẫn nộ không nơi trút giận. Hùng Như Hải chính là thuộc cấp thân tín của Đông Phương Tín, cũng là một trong những tâm phúc hiếm có của Đông Phương Tín. Vật tư trang bị được chuyển từ binh khố ra, được đặt ở Khôn Tự Doanh, cũng có thể thấy được sự tín nhiệm của Đông Phương Tín đối với Hùng Như Hải. Thế nhưng hắn tới đại doanh, giờ phút này đây Hùng Như Hải chỉ có thể nằm ở cửa doanh, vẫn không nhúc nhích. Hùng Như Hải bị T��n Lôi một quyền đánh bay, xương cốt nhiều chỗ đã gãy vỡ nghiêm trọng. Cái gọi là thương gân động cốt một trăm ngày, lần này Hùng Như Hải không chỉ thương gân động cốt, mà là gãy xương nghiêm trọng, tuy nói thân thể hắn cường tráng, nhưng không có năm ba tháng trời, Hùng Như Hải đừng mơ tới đứng dậy đi lại.
Điều càng quan trọng hơn chính là, nội tạng Hùng Như Hải bị tổn thương nghiêm trọng. Mặc dù hiện giờ không nguy hiểm tới tính mạng, nhưng đã gây ra tổn hại nghiêm trọng đối với thân thể Hùng Như Hải, di chứng đã không thể tránh khỏi.
Đông Phương Tín nhìn thấy ái tướng tâm phúc của mình nằm trên mặt đất không thể động đậy, trong lòng phẫn nộ không cần nói cũng đủ hiểu.
- Hùng Như Hải đánh cược trước mặt mọi người, Đông Phương tướng quân cứ tùy tiện tìm một người hỏi một câu thì sẽ biết được chúng ta vào doanh là Hùng Như Hải đã đáp ứng trước rồi.
Sở Hoan nhìn Đông Phương Tín, giọng điệu châm chọc: - Chúng ta đều là người biết đạo lý, cũng không làm càn!
Đây là bản dịch độc quyền, chỉ có tại truyen.free.