(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1055:
Khi Đông Phương Tín về đến phủ tướng quân, trời đã tối mịt. Hách Thông theo sau y. Vừa bước vào nội sảnh, Đông Phương Tín chẳng đợi Hách Thông đứng v���ng đã vung tay tát mạnh vào mặt y. Một tiếng bốp giòn tan vang lên, Hách Thông lĩnh trọn cái tát, lập tức quỳ sụp xuống:
– Ty chức vô năng!
– Đồ vô dụng!
Đông Phương Tín không kìm được cơn giận:
– Ngươi điếc sao? Trên lầu xảy ra biến cố, vì sao ngươi không dẫn người lên đó?
– Ty chức vô năng!
Hách Thông mặt mày khó coi:
– Ty chức vẫn chờ tín hiệu của đại nhân, nhưng Hiên Viên Thắng Tài đột nhiên xuất hiện, đã quấn lấy ty chức.
– Hiên Viên Thắng Tài?
Một tia hàn quang xẹt qua mắt Đông Phương Tín. Y ngồi xuống, nói:
– Quan trọng nhất là thích khách đã chạy thoát, hắn không thể sống sót!
– Đại nhân nói là sao?
– Ngươi có biết hôm nay bổn tướng muốn ngươi giết ai không?
Đông Phương Tín nắm chặt tay:
– Thích khách bị Hiên Viên Thắng Tài bắn chết chỉ là một trong số đó, vẫn còn một tên thích khách khác đã chạy thoát.
Hách Thông khẽ giật mình, có chút hoang mang.
Đông Phương Tín thở dài:
– Kẻ thích khách đã chạy thoát, chính là Triệu Tín!
– Là hắn!
Hách Thông khẽ giật mình:
– Đại nhân n��i, Triệu Tín muốn hành thích Sở Hoan?
– Không sai.
Đông Phương Tín gật đầu:
– Theo kế hoạch, Triệu Tín sẽ ám sát Sở Hoan, thế nhưng… y lại giết chết Đổng Thế Trân.
Trong mắt y tràn đầy vẻ ngờ vực, hỏi:
– Ngươi thẩm vấn ở Bắc Vọng Lâu, đã điều tra được chi tiết về tên đầu bếp kia chưa?
– Bẩm đại nhân, tên đầu bếp thật sự đã bị trói nhét vào kho hàng Bắc Vọng Lâu.
Hách Thông đáp:
– Kẻ thích khách xuất hiện trong buổi tiệc thọ hôm nay, là do người khác giả mạo.
– Quả nhiên là vậy.
Đông Phương Tín vuốt bộ râu thô của mình:
– Người trong Bắc Vọng Lâu, có biết lai lịch của tên thích khách kia không?
– Ty chức đã hỏi qua, xem ra họ thật sự không biết tên thích khách kia đã trà trộn vào bằng cách nào.
Hách Thông nghiêm nghị nói:
– Tên thích khách kia… không phải do tướng quân sắp đặt?
– Không phải ta.
Đông Phương Tín lắc đầu, nghi hoặc nói:
– Chẳng lẽ đó là đồng bọn của Triệu Tín?
Y lập tức nắm chặt tay:
– Tên thích khách kia hóa trang thành đầu bếp, mục tiêu nhằm vào Sở Hoan, hắn còn giấu ám khí trong đầu cá…!
Khóe mắt y giật hai cái, dường như đang tự nói với chính mình:
– Sở Hoan phản ứng thật nhanh chóng, nếu là ta, e rằng đã bị ám khí làm hại rồi. Những ám khí đó đều găm vào trong vách tường, ta đã kiểm tra kỹ lưỡng, bên trên có bôi kịch độc Kiến Huyết Phong Hầu…!
Hách Thông gật đầu:
– Ty chức đã xem qua hiện trường, Sở Hoan phản ứng siêu phàm, khoảng cách ngắn như vậy, bất cứ ai cũng không thể né tránh, chắc chắn là tình thế thập tử nhất sinh. Nếu không biết trước, rất khó thoát được đòn tấn công kia…!
– Biết trước?
Thân thể Đông Phương Tín chấn động, dường như nghĩ ra điều gì:
– Sở Hoan… quả thực đã sớm biết có kẻ muốn hành thích?
Dường như y đang cố gắng nhớ lại điều gì, cau mày:
– Sở Hoan phản ứng thật sự nhanh… dường như hắn thật sự đã biết trước…!
– Đại nhân, ta đã phái người tìm kiếm Triệu Tín khắp thành.
Hách Thông thấp giọng nói:
– Người của Sở Hoan cũng đang tìm kiếm khắp thành, không thể để họ tìm thấy Triệu Tín trước chúng ta.
– Không sai.
Đông Phương Tín cười lạnh:
– Ngươi đã nói với đám thủ hạ rằng, tìm thấy Triệu Tín thì giết không cần luận tội chưa?
– Ty chức đã phân phó.
Hách Thông gật đầu:
– Triệu Tín đã bị thương, cánh tay trái là dấu hiệu đặc trưng. Ta đã dặn dò mọi người lưu ý các tiệm thuốc và y quán trong thành, những nơi đó cũng không nhiều, chỉ cần Triệu Tín xuất hiện, y sẽ không thể thoát được.
Đông Phương Tín khẽ vuốt cằm, cau mày, dường như đang tự hỏi chính mình:
– Kẻ Triệu Tín muốn giết là Sở Hoan, vì sao hắn lại giết Đổng Thế Trân?
Y trăm mối vẫn không cách nào giải đáp. Đang lúc suy nghĩ, ngoài sảnh truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Hách Thông lập tức đứng dậy ra ngoài đón. Nghe được vài câu nói từ bên ngoài, Hách Thông nhanh chóng trở vào, bẩm báo:
– Đại nhân, có người đang vây quanh phủ tướng quân chúng ta!
– Cái gì?
Đông Phương Tín chấn động toàn thân, đột nhiên đứng dậy, cả giận nói:
– Thật sự là lật trời rồi! Đứa nào dám vây phủ tướng quân của ta?
– Là tinh binh Cận Vệ c��a phủ Tổng đốc.
Hách Thông trầm giọng nói.
Đông Phương Tín sắc mặt trầm xuống.
Phản ứng đầu tiên của y, chính là Triệu Tín đã rơi vào tay Sở Hoan. Tuy nói ám sát Sở Hoan là Triệu Tín chủ động xin đi, nhưng cuối cùng vẫn do Đông Phương Tín đồng ý. Lần mưu sát này, cho dù thế nào Đông Phương Tín cũng không thoát khỏi liên quan. Nếu Triệu Tín rơi vào tay Sở Hoan, khai ra kẻ chủ mưu phía sau, vậy thì Sở Hoan đương nhiên sẽ dẫn người tới vây.
Đông Phương Tín nắm chặt tay, lập tức hỏi:
– Trong phủ chúng ta có bao nhiêu người?
Y thầm nghĩ, một khi Sở Hoan thật sự muốn ra tay, vậy thì cá chết lưới rách. Trước tiên phải phá vòng vây thoát ra ngoài, chỉ cần giết khỏi thành, điều động Bình Tây Quân, dứt khoát mang quân giết vào trong thành, trực tiếp xử lý Sở Hoan.
Hách Thông là tâm phúc số một của Đông Phương Tín, đương nhiên hiểu được ý y, đáp:
– Còn hơn hai mươi người… Ty chức thề sống chết bảo vệ an nguy cho đại nhân.
– Cận Vệ Quân tới bao nhiêu người?
– Cũng không dưới trăm người.
Hách Thông đáp:
– Cửa sau c��ng đã bị bao vây.
Đông Phương Tín cau mày. Y từng chứng kiến thân thủ của Sở Hoan ở Bắc Vọng Lâu, biết rõ Sở Hoan thâm tàng bất lộ, võ công chắc chắn vượt xa mình. Hơn nữa bên cạnh Sở Hoan còn có một Hiên Viên Thắng Tài với tiễn pháp kỳ tài, đó không phải là đối thủ dễ đối phó. Trong tay y chỉ có hơn hai mươi người, đương nhiên không cách nào chống đỡ được.
Trong lòng y nghĩ, Triệu Tín rơi vào tay Sở Hoan, rất có thể sẽ bán đứng mình.
Chẳng qua, nghĩ lại một chút, mặc dù chính mình đã tính toán lần ám sát này, nhưng cũng không để lại cho Triệu Tín bất cứ sơ hở nào. Cho dù Triệu Tín có chỉ điểm và xác nhận mình, vu khống mình thì y cũng quả quyết phủ nhận. Sở Hoan không đưa ra được chứng cứ, vậy cũng không dám làm gì y.
Y sửa sang lại áo giáp, đi ra cửa chính. Vừa tới ngoài cửa viện, y đã thấy ánh lửa bốc cao ngút trời ngoài cổng, mấy chục tên võ sĩ một tay cầm đao, một tay giơ đuốc đứng chắn bên ngoài. Hiên Viên Thắng Tài tay đặt trên chuôi bội đao, đứng đầu đội ngũ.
– Hóa ra là các ngươi.
Sắc mặt Đông Phương Tín không tốt chút nào:
– Hiên Viên Thắng Tài, nửa đêm ngươi dẫn binh vây khốn phủ tướng quân ta, rốt cuộc muốn làm gì?
Hiên Viên Thắng Tài mỉm cười:
– Đông Phương tướng quân, thật sự là quấy rầy. Vốn không dám quấy nhiễu quý phủ, chẳng qua chúng ta đã tìm kiếm khắp thành, hơn nữa lại nhận được mật báo rằng tên thích khách đã chạy thoát ở Bắc Vọng Lâu hiện đang ẩn náu trong quý phủ. Phụng lệnh của Tổng đốc đại nhân, cần phải bắt thích khách ám sát Đổng đại nhân về quy án. Do đó có chỗ quấy nhiễu, chắc Đông Phương tư��ng quân sẽ không trách tội chứ?
Đông Phương Tín còn chưa kịp nói, bên cạnh đã truyền đến một giọng nói:
– Đông Phương tướng quân đương nhiên sẽ không trách tội. Đông Phương tướng quân có quan hệ hòa hợp với Đổng đại nhân, hiện giờ Đổng đại nhân bị ngộ sát, người đầu tiên muốn bắt thích khách về quy án chính là Đông Phương tướng quân. Hiện giờ đã có tung tích của thích khách, chúng ta muốn bắt hắn về quy án, Đông Phương tướng quân đương nhiên không có dị nghị gì.
Cùng với giọng nói ấy, Sở Hoan đã bước ra khỏi đám người. Bên cạnh hắn có không ít quan viên, không biết từ lúc nào đã tề tựu tất cả quan lại nha môn các Ty trong thành Sóc Tuyền.
Đông Phương Tín nhíu mày. Thấy Sở Hoan mỉm cười, y hỏi:
– Tổng đốc đại nhân nói rằng, thích khách hành thích Đổng đại nhân hiện đang ở phủ tướng quân? Chuyện này… e rằng là hiểu lầm chăng?
Sở Hoan lắc đầu cười:
– Đây không phải hiểu lầm. Hiên Viên dẫn người tìm kiếm tên thích khách chạy trốn, lúc tên thích khách kia đào thoát, y đã bị thương cánh tay trái. Trốn vội vàng, y không biết máu tươi đã nhỏ giọt trên đường đi. Hiên Viên truy tìm dấu vết, liền tìm tới khu vực này. Vừa vặn có người trông thấy tên thích khách lẻn vào phủ đệ của Đông Phương tướng quân. Cho nên bản Đốc mới hạ lệnh tới đây bắt thích khách về quy án. Tên thích khách kia ám sát Đổng đại nhân, tâm địa ngoan độc, thủ đoạn tàn nhẫn, cực kỳ nguy hiểm. Nếu y thật sự ẩn náu trong phủ Đông Phương tướng quân, e rằng sẽ gây ra mối họa khôn lường cho Đông Phương tướng quân.
– Nếu thích khách thật sự ở trong phủ tướng quân, bổn tướng đương nhiên sẽ bắt hắn về quy án.
Đông Phương Tín cười lạnh:
– Thích khách ám sát Đổng Tri Châu, tội ác tày trời, ai ai cũng phải diệt trừ.
– Đông Phương tướng quân quả nhiên rộng lượng.
Sở Hoan mỉm cười nói:
– Hiên Viên, Đông Phương tướng quân đã đáp ứng, ngươi còn không dẫn người vào phủ điều tra đi. Nhất định phải tìm kiếm cẩn thận, vạn lần không thể để tên thích khách đào thoát. Đúng rồi, lúc tìm kiếm nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối không đư��c hư hại đồ đạc trong phủ tướng quân.
Hiên Viên Thắng Tài chắp tay đồng ý, cũng chẳng để ý tới sắc mặt tái xanh của Đông Phương Tín, liền dẫn theo một đám võ sĩ Cận Vệ Quân như lang như hổ xông vào phủ tướng quân. Đông Phương Tín giật giật môi, nhưng cuối cùng không nói thêm lời nào.
Đám quan viên bên cạnh Sở Hoan lại ngơ ngác nhìn nhau, chẳng ai dám hé răng một lời.
Hiên Viên Thắng Tài dẫn võ sĩ Cận Vệ Quân tìm kiếm trong phủ tướng quân. Đông Phương Tín liếc mắt ra hiệu, Hách Thông khẽ gật đầu, dẫn người đi theo. Lúc này Đông Phương Tín mới nói với Sở Hoan:
– Tổng đốc đại nhân đã tới đây rồi, chi bằng mời vào ngồi một lát, uống chén trà!
Sở Hoan cười đáp:
– Vậy thì đành làm phiền.
Hắn dẫn đám quan lại đến chính đường phủ tướng quân. Từng người ngồi xuống, Đông Phương Tín sai người dâng trà rồi ngồi xuống bên cạnh Sở Hoan. Sở Hoan bình tĩnh tự nhiên, nâng chén trà lên, không nói một lời.
Khóe mắt Đông Phương Tín run rẩy, y cảm giác được chuyện có gì đó không ổn, nhưng rốt cuộc không ổn ở ��iểm nào thì nhất thời lại không thể nói rõ.
Uống cạn một chén trà, lại được thêm trà mới. Các quan viên lớn nhỏ trong sảnh đều không nói một lời, chỉ im lặng uống trà, bầu không khí cực kỳ quái dị. Đông Phương Tín toàn thân không được tự nhiên, không ngừng vặn vẹo thân thể, sắc mặt ngày càng khó coi.
Uống cạn chén trà thứ hai, đang định rót thêm trà mới thì tiếng bước chân vang lên. Hiên Viên Thắng Tài tiến vào sảnh, bẩm:
– Đại nhân, đã cẩn thận điều tra các nơi trong phủ tướng quân, không hề phát hiện tung tích thích khách!
Khóe miệng Đông Phương Tín hé ra nụ cười, nhưng lại nghe Hiên Viên Thắng Tài nói tiếp:
– Chẳng qua còn một chỗ, không tiện tìm kiếm. Hách Thông nói nơi đó là cấm địa, ngăn cản chúng ta tìm, đặc biệt tới đây xin chỉ thị của đại nhân!
Vẻ vui mừng vừa rồi của Đông Phương Tín lập tức biến mất. Y không chờ Sở Hoan đáp đã hỏi trước:
– Còn nơi nào chưa tìm?
– Hách Thông nói, đó là nơi phu nhân tướng quân tụng kinh niệm phật!
Hiên Viên Thắng Tài đáp:
– Là một phật đường nhỏ trong hậu viện, cửa phòng đóng kín, bên trong đèn sáng. Ngoài phật đường ra, tất cả những chỗ khác đều đã tìm kiếm.
Đông Phương Tín đáp:
– Tiện nội có ở bên trong không?
– Hách Thông đã gọi phu nhân, phu nhân ở bên trong trả lời, quả thật là ở bên trong.
– Như vậy tên thích khách tuyệt đối sẽ không ở bên trong.
Đông Phương Tín vô cùng khẳng định:
– Nếu thích khách xâm nhập, chắc chắn tiện nội đã báo động rồi!
Sở Hoan đứng dậy, thần sắc nghiêm trọng:
– Thế thì chưa hẳn, Đông Phương tướng quân. Có người nhìn thấy thích khách trốn vào phủ tướng quân, hiện giờ tất cả các nơi đều đã tìm kiếm mà không thấy tung tích, chỉ duy có phật đường là chưa tìm. Nếu như thích khách thật sự ẩn núp trong phủ tướng quân, rất có thể y đang ở trong phật đường. Nếu không, chẳng lẽ hắn biết độn thổ lên trời sao? Thậm chí bản Đốc còn hoài nghi, rất có thể phu nhân đã bị thích khách khống chế!
– Ý của Tổng đốc đại nhân là sao?
– Tìm kiếm phật đường!
Sở Hoan lập tức nói:
– Nếu như thích khách thực sự không ở phật đường, vậy thì người chứng kiến nhất định đã nhìn nhầm rồi, thích khách không hề có trong phủ tướng quân. Còn nếu không… thích khách nhất định phải ở trong phật đường!
Mọi bản quyền dịch thuật bộ truyện này đều thuộc về truyen.free.