(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1057:
Đông Phương Tín bị Hiên Viên Thắng Tài đáp lời châm chọc, trong lòng vừa tức giận vừa có chút lo sợ. Gã thật sự không thể ngờ rằng, Triệu Tín đi rồi lại quay về, thật sự ẩn mình trong phủ tướng quân, thậm chí lại ẩn náu ngay trong Phật đường.
Điều đáng giận hơn cả là, thê tử của gã lại che giấu Triệu Tín ngay bên trong tượng Phật đồng.
Vừa rồi khăn che mặt của Triệu Tín bị gỡ xuống, Đông Phương Tín hận không thể lập tức chém đầu Triệu Tín. Nhưng thấy Triệu Tín lại tỏ ra khá kiên cường, trong lòng Đông Phương Tín vẫn còn le lói một tia hi vọng cuối cùng.
Gã đã không còn giữ thể diện với Sở Hoan, trong lòng gã hiểu rõ, gã đương nhiên muốn đẩy Sở Hoan vào chỗ chết, mà Sở Hoan e rằng cũng sẽ không buông tha cho gã.
Gần đây thế lực của Sở Hoan hùng hổ, lấn át người khác, Đông Phương Tín sớm đã tức giận ngút trời. Gã không còn tâm trí tiếp tục dây dưa với Sở Hoan, trong lòng đã nghĩ đến việc triệu tập binh mã hùng mạnh để diệt trừ y.
Chẳng qua lúc này lực địch quá mạnh, phe ta yếu thế, Đông Phương Tín căn bản không cách nào ra khỏi thành. Gã chỉ còn trông chờ Triệu Tín có thể cắn răng chịu đựng lần này, rồi gã sẽ tìm cơ hội rời khỏi thành, triệu tập binh mã rồi lập tức công phá thành.
Hiện giờ gã đang trong tình thế nguy hiểm, dù trong tay nắm giữ mấy vạn binh mã, nhưng tình cảnh này khiến gã đã chuẩn bị buông tay đánh cược một phen.
Mặc dù Đông Phương Tín xuất thân là võ tướng, nhưng gã đã kinh qua không ít sóng gió, hiểu rõ lúc này không thể đối đầu gay gắt, giọng điệu liền trở nên ôn hòa hơn:
– Đại nhân, nơi đây là Phật đường, kính xin Tổng đốc đại nhân nể tình mạt tướng, đừng khinh nhờn Thần Phật chốn này. Thích khách đã tìm được, như vậy có thể tra ra manh mối, chi bằng trước tiên hãy giam hắn lại, sau đó nghiêm hình thẩm vấn.
Sở Hoan bước đến trước tượng Phật đồng, chấp tay thi lễ một cái, lúc này mới phất tay, để Hiên Viên Thắng Tài đưa Triệu Tín ra khỏi Phật đường. Đông Phương Tín nhìn thấy thế, thầm vui trong lòng. Chỉ cần Sở Hoan thật sự mang Triệu Tín đi, cho dù sau này Triệu Tín có khai ra gã hay không, gã vẫn có cơ hội thoát khỏi thành. Chỉ cần rời khỏi thành Sóc Tuyền, đến quân doanh Bình Tây, cho dù bản lĩnh của Sở Hoan có cao thấu trời xanh, cũng không thể làm gì được gã.
Chẳng qua Hiên Viên Thắng Tài vừa giải Triệu Tín vào nội viện, Sở Hoan liền giơ tay, trầm giọng nói:
– Chư vị, hôm nay Đổng đại nhân bị giết thảm tại Bắc Vọng Lâu, tất cả chúng ta đều vô cùng đau buồn. Hiện giờ thích khách đã bị bắt, bản Đốc định nghiêm hình thẩm vấn ngay trước mặt chư vị. Lúc bản Đốc ở kinh thành, từng có trao đổi với Cừu Bộ Đường thuộc Hình Bộ, về thủ đoạn thẩm vấn, cũng có chút tâm đắc.
Khóe miệng Đông Phương Tín co giật. Sở Hoan nhìn sang Đông Phương Tín, hỏi dò:
– Đông Phương tướng quân, không biết liệu trước đây tôn phu nhân và Triệu Tín có quen biết nhau không?
Đông Phương Tín đành nhắm nghiền mắt đáp:
– Có quen biết!
– Ồ?
Sở Hoan hứng thú nói:
– Có phải Triệu Tín trước đây là Chủ sự Binh Bộ Ti, từng qua lại với các quan viên đế quốc, nên khi hắn đến phủ, đã từng gặp tôn phu nhân chăng?
Tình trạng thực tế của Đông Phương Tín, có không ít quan viên ở đây đều biết rõ. Đông Phương Tín biết mình có muốn giấu giếm cũng không thể gạt được ai, đành nói:
– Vì sao đại nhân lại hỏi thăm những chuyện này?
– Rõ là, tôn phu nhân có hiềm nghi chứa chấp thích khách.
Sở Hoan thở dài:
– Ai nấy đều thấy rõ ràng, Triệu Tín trốn trong tượng Phật đồng. Nếu như không được tôn phu nhân giúp đỡ, hắn sao có thể biết trong tượng Phật đồng còn có thể giấu người? Tôn phu nhân không hề bị Triệu Tín cưỡng ép, thậm chí còn bao che hành tung cho hắn. Cho nên bản Đốc muốn làm rõ, giữa họ rốt cuộc có quan hệ gì, nếu không vì sao tôn phu nhân lại phạm phải tội danh chứa chấp đào phạm, trợ giúp Triệu Tín?
Triệu Tín lạnh lùng nói:
– Mọi chuyện không có liên quan đến nàng!
– Có liên quan hay không, không phải ngươi nói là được, mà là do bản Đốc định đoạt.
Sở Hoan nghiêm nghị đáp:
– Đông Phương tướng quân, bản Đốc hỏi thêm một câu nữa, tôn phu nhân và Triệu Tín rốt cuộc quan hệ thế nào?
Đông Phương Tín nắm chặt hai tay, đây là vấn đề gã không muốn nói nhất. Lúc này Sở Hoan hỏi thăm trước mặt mọi người, trong lòng gã phẫn nộ vô cùng, đành cứng rắn đáp:
– Là đồng hương!
– Đồng hương?
– Không sai.
Đông Phương Tín đáp:
– Mạt tướng xuất thân từ Vân Châu Thiên Sơn Đạo, tiện nội và Triệu Tín cũng đều là người Vân Châu…!
– Thì ra là thế.
Sở Hoan thở dài:
– Nói như vậy, là tôn phu nhân thấy đồng hương gặp nạn, cho nên ra tay giúp đỡ?
Đông Phương Tín lạnh lùng liếc nhìn Đông Phương phu nhân một cái, cười khẩy nói:
– Phu nhân ngu xuẩn, công tư bất phân, chỉ vì tình nghĩa đồng hương mà lại phạm phải trọng tội như vậy, tất cả xin giao đại nhân phán quyết!
Đông Phương Tín đã tính toán trong lòng, cho dù thế nào, trước tiên cứ sống sót qua tối nay rồi tính. Chỉ cần tối nay tội không đổ lên đầu gã, cho dù ai dính líu vào cũng được. Chỉ cần Sở Hoan rời đi, gã lập tức tìm cơ hội ra khỏi thành. Đến lúc đó, gã sẽ lãnh binh công thành, khi ấy nhất định phải đạp Sở Hoan dưới gót giày.
Sở Hoan nghiêm mặt nói:
– Đông Phương tướng quân, tôn phu nhân bao che thích khách, tội không hề nhẹ. Nếu thật sự luận tội, e rằng…!
Y thở dài.
– Tổng đốc đại nhân, Đông Phương Tín là người công tư phân minh.
Đông Phương Tín nghiêm nghị nói:
– Tiện nội vì tình hương thân, bao che thích khách, đại nhân cứ việc xử lý.
Đông Phương phu nhân mặt không chút biểu cảm, ngay cả khóe mắt c��ng chẳng hề lay động. Triệu Tín khẽ nhíu chặt lông mày. Đông Phương Tín chỉ sợ Triệu Tín không hiểu được tâm ý của mình, chỉ đành nháy mắt, mong Triệu Tín có thể hiểu ra.
Sở Hoan nhìn sang Triệu Tín, hỏi:
– Triệu Tín, lời của Đông Phương tướng quân, chắc chắn không sai chứ? Ngươi và Đông Phương phu nhân, đều là người Vân Châu? Là Đông Phương phu nhân nhớ đến tình đồng hương, lúc này mới cho ngươi ẩn thân trong tượng Phật đồng?
– Đúng vậy, chúng ta là đồng hương, nhưng không phải nàng chứa chấp.
Triệu Tín cười lạnh nói:
– Là ta trốn vào đây, ép buộc phu nhân giấu ta vào tượng Phật đồng. Nàng chỉ là một nữ tử yếu đuối, đương nhiên không dám chống đối.
Đông Phương phu nhân nghe vậy, trong mắt không kìm được lóe lên vẻ cảm kích.
– Thế nhưng ngươi đã liên lụy nàng.
Sở Hoan thở dài:
– Ngươi hành thích Đổng đại nhân, tội ác tày trời, chỉ có đường chết. Phu nhân vì ngươi mà liên lụy, e rằng cũng khó thoát khỏi tội…!
– Không liên quan tới nàng, đừng làm khó nàng.
Triệu Tín lạnh lùng nói.
– Thật ra ta cũng không muốn liên lụy phu nhân, nhưng hôm nay mọi người đều ở nơi này, nhìn một cái là thấy rõ, bản Đốc không thể lấy công làm tư.
Sở Hoan nghiêm mặt nói:
– Triệu Tín, xưa nay bản Đốc chưa từng đẩy ai vào đường cùng, cho ngươi một con đường sống. Chỉ cần ngươi khai thật, bản Đốc hứa hẹn trước mặt mọi người, chỉ tru sát kẻ chủ mưu, sẽ không làm khó ngươi, hơn nữa cũng không liên lụy phu nhân, ngươi thấy thế nào?
Bờ môi Triệu Tín khẽ giật giật, nhưng lại không nói một lời.
Đông Phương Tín nắm chặt hai tay, trong lòng hơi kinh hãi, đang muốn nói chuyện, Sở Hoan liền vươn tay ngăn lại:
– Tướng quân không cần sốt ruột, bản Đốc đang tra hỏi, chẳng mấy chốc sẽ có kết quả!
Hiên Viên Thắng Tài cười lạnh nói:
– Triệu Tín, trông bên ngoài ngươi cũng là trượng phu thân cao bảy thước, Đông Phương phu nhân mạo hiểm cứu ngươi, hiện giờ chuyện đã bại lộ, chẳng lẽ ngươi còn muốn bao che kẻ chủ mưu, đẩy phu nhân vào chỗ nguy hiểm sao? Tổng đốc đại nhân đã cho ngươi một con đường sống, cũng là cho phu nhân một con đường, sao ngươi còn không khai thật?
Triệu Tín nhìn sang Đông Phương phu nhân, thấy sắc mặt nàng hơi tái nhợt. Hắn nhắm mắt lại, trầm ngâm giây lát, cuối cùng cũng cất lời:
– Sở Tổng đốc, lời hứa của ngài, thực sự không lừa gạt ta chứ?
– Bản Đốc hứa hẹn trước mặt mọi người, đương nhiên lời hứa nặng tựa Thái Sơn.
Sở Hoan thở dài:
– Triệu Tín, ngươi không còn đường lui. Vẫn nên mau chóng khai ra, ngươi nói cho bản Đốc, là ai đã sai ngươi hành thích bản Đốc và Đổng đại nhân.
Ánh mắt Triệu Tín lập lòe, dường như vẫn còn đang do dự. Mọi người nín thở, liền thấy ánh mắt hắn chậm rãi di chuyển, cuối cùng dừng lại trên gương mặt Đông Phương Tín.
Sắc mặt Đông Phương Tín trầm xuống, không kìm được lùi lại một bước. Triệu Tín đã cất lời:
– Đại ca, chuyện đã đến nước này, chúng ta cũng không cần che giấu. Ngũ đệ có lỗi với huynh trưởng, không thể hoàn thành lời dặn dò của huynh, ta… ta thật đáng chết!
Mắt Đông Phương Tín trợn trừng như muốn nứt ra, lạnh lùng nói:
– Triệu Tín, ngươi… ngươi khốn kiếp! Ngươi nói bậy bạ gì thế, ta… ta sai ngươi ám sát Đổng Thế Trân lúc nào?
Triệu Tín cười khổ nói:
– Đại ca, chuyện huynh trưởng dặn dò đêm đó, chẳng lẽ huynh đã quên? Huynh còn nói cho ta, một khi thất thủ, mau chóng trốn về phủ tướng quân, ẩn mình trong Phật đường, Sở Tổng đốc tuyệt đối không thể lục soát được. Là Ngũ đệ vô năng, lại bị người phát hiện tung tích… Ngũ đệ làm liên lụy huynh trưởng, lúc này xin lấy cái chết để báo đáp…!
Hắn giơ tay lên, định vỗ xuống đầu mình, Hiên Viên Thắng Tài liền vươn tay tóm lấy cổ tay gã, trầm giọng nói:
– Người đâu, trói chặt hai tay hắn!
Lập tức có người tiến lên trói chặt hai tay Triệu Tín. Xung quanh xôn xao bàn tán, chỉ cách Đông Phương Tín một khoảng không xa. Sau khi lùi lại, Đông Phương Tín cảm thấy tay chân lạnh buốt, ánh mắt như sói đói nhìn chằm chằm vào Triệu Tín. Lúc này gã mới biết, mình đã rơi vào một cái bẫy lớn.
– Triệu Tín, ngươi không thể ăn nói lung tung.
Sở Hoan lạnh lùng nói:
– Ngươi nói Đông Phương tướng quân sai ngươi hành thích Đổng đại nhân và bản Đốc, thực sự là như vậy sao?
Triệu Tín thở dài:
– Sở Tổng đốc, Đông Phương tướng quân là huynh trưởng kết nghĩa của ta, ân tình huynh đệ giữa hắn và ta nặng như núi. Vốn Tây Quan này là thiên hạ của đại ca ta, lời nói cửu đỉnh, thế nhưng ngươi tới Tây Quan, liên tục làm khó đại ca ta. Chúng ta coi ngươi như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, chỉ muốn giết ngươi đi cho hả dạ.
Sắc mặt Đông Phương Tín vô cùng khó coi. Sở Hoan lại nói:
– E ngại bản Đốc, muốn diệt trừ bản Đốc, bản Đốc có thể hiểu được. Nhưng vì sao các ngươi lại muốn ám sát Đổng đại nhân?
– Đổng Thế Trân cũng không phải người Thiên Sơn Đạo.
Triệu Tín nói:
– Người này là kẻ hai mặt, bề ngoài thì vâng theo lệnh đại ca, nhưng sau lưng lại không phục đại ca. Đại ca phân phó cho hắn, có đôi khi hắn ra sức từ chối, người như vậy đương nhiên không thể dùng được. Vốn dĩ lần ám sát này chủ yếu là để đối phó ngươi, chẳng qua Đổng Thế Trân cũng có mặt ở đây, nếu có cơ hội gạt bỏ hắn, đương nhiên là chuyện rất tốt.
– Ngươi nói rằng, ám sát Đổng Thế Trân, là Đông Phương tướng quân sai ngươi làm sao?
Sở Hoan lạnh lùng nói.
Triệu Tín thản nhiên đối mặt với Sở Hoan:
– Ý định ban đầu của đại ca, là nhất định phải diệt trừ ngươi, chẳng qua cũng đã dặn dò, nếu như tìm được cơ hội, tiện tay diệt trừ luôn cả Đổng Thế Trân.
– Triệu Tín, ngươi hãm hại ta!
Đông Phương Tín quát lên, lùi về phía sau hai bước, lại cảm thấy sau lưng lạnh toát. Gã quay đầu lại, thấy mấy tên võ sĩ Cận Vệ Quân đã chặn đường lui của gã, ánh đao lóe lên, lạnh thấu xương.
Triệu Tín không để ý đến Đông Phương Tín, nói tiếp:
– Chỉ cần một mẻ hốt trọn Sở Tổng đốc ngươi và Đổng Thế Trân, như vậy quyền hành quân chính của Tây Quan sẽ hoàn toàn rơi vào tay đại ca. Đến lúc đó Tây Quan sẽ thật sự là thiên hạ của chúng ta!
Chợt nghe một gã quan viên nói:
– Thảo nào trước khi Đổng đại nhân chết, chỉ tay vào Đông Phương Tín, nói Đông Phương Tín hại hắn… Lúc ấy vẫn chưa rõ có ý gì, giờ đây mới vỡ lẽ, trước khi Đổng đại nhân mất, đã nhìn thấu huyền cơ bên trong…!
Mọi người quay đầu lại, liền thấy người nói lời này chính là Phạm Huyền, Chủ sự Lễ Bộ Ti. Nha môn lục bộ ti Tây Quan hơn nửa đã bị Chu đảng khống chế, chỉ còn lại Chủ sự Lễ Bộ Ti và Công Bộ Ti tạm thời chưa bị lật đổ.
Trước giờ, Chủ sự hai nha môn này đều cúi đầu thận trọng, chịu nhục chịu khó. Nhưng hôm nay có cơ hội ngàn vàng, Phạm Huyền, Chủ sự Lễ Bộ Ti, thấy đây là cơ hội tốt hiếm có, không chút do dự, liền đổ thêm dầu vào lửa.
Mọi chữ mọi nghĩa trong bản dịch này, đều là tài sản riêng của truyen.free.