Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1062:

Những người trong chính đường đều hơi nghi hoặc, không biết Sở Hoan muốn dẫn ai lên đây. Hiên Viên Thắng Tài ra ngoài, chốc lát sau đã dẫn một người quay lại. Ng��ời nọ vận gấm vóc, tuổi ngoài bốn mươi, chòm râu dê lưa thưa, đôi mắt ti hí, thân thể khom khom. Mọi người chỉ liếc nhìn qua, dù không mấy ai nhận ra người này, nhưng đa phần đều đoán được, với cách ăn mặc như thế hẳn phải là một thương nhân.

Hoắc Vô Phong nhìn thấy người này tới, sắc mặt biến đổi kịch liệt, thân thể khẽ run rẩy.

Người nọ trông vô cùng căng thẳng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, ánh mắt sợ hãi. Hiên Viên Thắng Tài dẫn gã vào chính đường, trầm giọng nói:

– Còn không bái kiến Tổng đốc đại nhân!

Người kia trông thấy Sở Hoan trên tòa, dù căng thẳng, nhưng chút nhãn lực vẫn phải có, gã khom người tiến lên, quỳ sụp xuống:

– Tiểu nhân Ngưu Đắc Tất, bái kiến… bái kiến Tổng đốc đại nhân!

Sở Hoan không thèm nhìn người nọ, ánh mắt sắc bén ghim chặt Hoắc Vô Phong, thản nhiên cất lời:

– Hoắc Thiên tướng, vị Ngưu lão bản này, chắc ngươi nhận biết chứ?

– Ta…!

Hoắc Vô Phong cảm thấy lòng bàn tay đổ mồ hôi, lại không hay trán mình cũng đã lấm tấm mồ hôi lạnh, gã nhất thời không biết phải nói sao, trong mắt tràn đầy kinh hoảng, xen lẫn sự khó tin.

Quan viên xung quanh nghe thấy bèn xì xào bàn tán. Sở Hoan liền hỏi Ngưu Đắc Tất kia:

– Ngưu Đắc Tất, ngươi là ai?

– Tiểu nhân… tiểu nhân là một thương nhân.

Ngưu Đắc Tất đưa tay dùng ống tay áo lau mồ hôi trên trán:

– Làm chút buôn bán nhỏ nuôi thân…!

– Ngưu lão bản khách khí rồi, ngươi tự nhận là người buôn bán nhỏ, thế nhưng bản đốc lại cảm thấy ngươi buôn bán còn lớn hơn cả trời.

Sở Hoan cười nhạt nói:

– Thử hỏi trong thiên hạ này, có mấy thương nhân dám đầu cơ trục lợi quân lương?

– Ồ?

Mọi người chung quanh đều đột nhiên biến sắc.

Binh lương, đúng như tên gọi, là lương thực của quân đội, là lương thực triều đình dùng cho quân lính sống sót. Loại lương thực này, chớ nói đến đầu cơ trục lợi, cho dù cắt xén đôi chút cũng là tội lớn.

Hoắc Vô Phong cảm thấy đầu óc trống rỗng, gã thật sự không nghĩ ra, Sở Hoan dùng phương pháp gì mà mang được Ngưu Đắc Tất tới nơi này.

Ngưu Đắc Tất không ngừng dập đầu:

– Đại nhân, tiểu nhân có tội, xin đại nhân xử nhẹ, tiểu nhân… tiểu nhân đáng chết… cầu xin đại nhân tha mạng…!

– Pháp luật triều đình, bản đốc nghĩ chư vị cũng nên thấu rõ.

Sở Hoan cười lạnh nói:

– Là lính thì ăn lương, đó là lẽ trời đất. Triều đình chuyển quân lương xuống dưới, đó cũng là mồ hôi xương máu của dân chúng. Là lính bảo vệ đất nước, dân chúng trồng lương thực cho họ… Đế quốc đang ứng phó chiến sự Đông Nam, vật tư của triều đình hết sức căng thẳng, thế nhưng triều đình vẫn chắt chiu từng chút vật tư, phân phối lương thực cho Bình Tây Quân. Hai Đạo An Ấp và Tây Sơn quan nội, vì giúp đỡ Tây Bắc, còn nhịn ăn nhịn mặc, nói cho cùng là để tướng sĩ Bình Tây Quân có thể ăn no bụng, bảo vệ dân chúng, đánh đuổi giặc cỏ…!

Rầm một tiếng, Sở Hoan vỗ lên bàn trà bên cạnh, lạnh lùng nói:

– Nhưng giờ đây lại có kẻ dám tự ý điều chuyển quân lương, vì tư lợi của bản thân, chẳng màng đến sống chết của tướng sĩ Bình Tây Quân. Bản đốc thử hỏi, loại bại hoại như thế, phải chịu tội gì?

Hoắc Vô Phong chán nản ngồi sụp xuống lần nữa, quan viên ở đây cũng không phải kẻ ngu, giờ phút này đều hiểu ra mọi chuyện, ánh mắt đều đổ dồn về phía Hoắc Vô Phong.

Hoắc Vô Phong không còn tinh thần, mồ hôi như mưa, mềm nhũn ngồi trên ghế, gục đầu xuống.

Sở Hoan lạnh lùng liếc nhìn Hoắc Vô Phong một cái, nói:

– Ngưu Đắc Tất, bản đốc hỏi ngươi, ngươi lấy đi bao nhiêu quân lương từ Ly Tự Doanh?

– Đại nhân, tiểu nhân tội đáng chết vạn lần, thật ra… thật ra lương thực lấy được từ Ly Tự Doanh cũng không nhiều.

Ngưu Đắc Tất mồ hôi đầy trán:

– Từ đầu tới cuối, chẳng qua… chẳng qua cũng chỉ vài trăm thạch lương thực!

– Vài trăm thạch? Rốt cuộc là bao nhiêu thạch?

– Bốn… không, hơn năm trăm thạch…!

– Hơn năm trăm thạch mà còn gọi là không nhiều?

Sở Hoan cười lạnh nói:

– Ly Tự Doanh có bốn nghìn tướng sĩ, một thạch lương thực đủ một trăm binh sĩ ăn trong ba ngày. Năm trăm thạch lương thực đủ cho Ly Tự Doanh ăn trong nửa tháng. Giờ đây Tây Quan đang thiếu lương thực, ngươi dám nói năm trăm thạch lương thực không nhiều?

Hắn lạnh lùng nói:

– Ngươi có biết được, chớ nói năm trăm thạch lương thực, cho dù buôn bán một hạt quân lương, cũng có thể chém đầu ngươi.

Rầm rầm rầm!

Ngưu Đắc Tất dập đầu như giã tỏi, run giọng cầu xin:

– Đại nhân, tiểu nhân có tội, xin đại nhân xử nhẹ, tiểu nhân… tiểu nhân sẽ khai hết, là…!

Gã liếc Hoắc Vô Phong một cái, nghĩ đến việc Sở Hoan có thể vung tay một cái là lấy mạng gã bất cứ lúc nào. Ngưu Đắc Tất cắn răng một cái:

– Là Hoắc Thiên tướng phái người tìm tới tiểu nhân, nói có lương thực muốn tiểu nhân bán giúp. Tiểu nhân… tiểu nhân là thương nhân, có lợi đương nhiên… đương nhiên không cự tuyệt. Sau này mới biết được phải bán quân lương, tiểu nhân đâm lao phải theo lao. Sợ hãi nếu dám cự tuyệt, Hoắc Thiên tướng ắt sẽ trả thù tiểu nhân, cho nên… tiểu nhân đành phải giúp hắn đầu cơ trục lợi quân lương. Trước sau buôn bán hơn năm trăm thạch quân lương… Số lương thực cuối cùng, bị Tổng đốc đại nhân phái người giữ lại, vẫn chưa kịp bán đi…!

Hoắc Vô Phong lạnh ngắt trong lòng. Gã đã hiểu ra, Sở Hoan sớm đã nhìn chằm chằm gã, thậm chí âm thầm điều tra. Hiển nhiên Ngưu Đắc Tất đã bị Sở Hoan phái người bí mật bắt lại.

Lúc này gã cẩn thận suy xét mọi chuyện trong đầu, càng nghĩ càng kinh sợ. Tuyệt đối không thể ngờ rằng, Tổng đốc trẻ tuổi như vậy, thủ đoạn lại cao minh đến thế. Đổng Thế Trân chết, Đông Phương Tín chết, lại còn chuẩn bị thu phục Bình Tây Quân trong thời gian ngắn như vậy. Tất cả đều đã sớm có dự mưu, nghĩ đến mọi chuyện rất có thể đều nằm trong kế hoạch của Sở Hoan. Hoắc Vô Phong lạnh ngắt trong lòng. Sở Hoan đã lôi Ngưu Đắc Tất ra, chuyện hôm nay chắc chắn không lành.

– Hoắc Thiên tướng, không biết lời Ngưu lão bản nói, ngươi có nghe rõ ràng không?

Giọng nói của Sở Hoan khiến Hoắc Vô Phong kinh hãi hoàn hồn:

– Nếu hắn có điều gì nói sai, ngươi cứ việc phản bác!

Hoắc Vô Phong rõ ràng trong lòng, Sở Hoan đã sớm chuẩn bị, đương nhiên trong tay có bằng chứng. Cho dù gã cãi lại thế nào, cũng không làm nên chuyện gì. Gã vô lực nói:

– Mạt tướng…!

Gã lại không biết nên nói gì.

Sở Hoan cũng không để ý tới gã, quơ quơ tay, Hiên Viên Thắng Tài lập tức sai người giải Ngưu Đắc Tất đi. Lúc này Sở Hoan mới nói:

– Hoắc Thiên tướng đã không còn là lựa chọn thích hợp. Công việc Bình Tây Quân nặng nề, bản đốc đương nhiên sẽ không nhẫn tâm để một Thiên tướng bị thương gánh vác trọng trách.

Hắn quay đầu nhìn Hàn Anh, hòa nhã cất lời:

– Hàn Thiên tướng, ngươi có lựa chọn người nào?

Hàn Anh như vừa tỉnh mộng, mở to mắt, đứng dậy chắp tay nói:

– Mạt tướng là một kẻ vũ phu, chỉ biết vâng lệnh hành sự. Đông Phương Tín đã mất, mọi việc phó mặc Sở Đốc an bài.

Sở Hoan mỉm cười, ánh mắt chuyển sang Phương Như Thủy. Phương Như Thủy cũng đứng dậy nói:

– Mạt tướng nghe theo Sở Đốc an bài!

Hai người vừa nói như vậy, vài tên quan viên Chu đảng đã hoàn toàn mất hết hy vọng. Vốn còn muốn dựa vào Tứ đại Thiên tướng Bình Tây Quân để thay đổi tình thế, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, Hoắc Vô Phong đã cứng họng không thể nói, Phương Như Thủy và Hàn Anh không hề kháng cự, còn Hùng Như Hải, một kẻ phế nhân. Quyền chủ động đã hoàn toàn nằm trong tay Sở Hoan, tất cả mọi người đều hiểu rõ, giờ phút này nếu còn có kẻ nhảy ra, vậy quả thực là tự chuốc lấy diệt vong.

Nghĩ đến Bình Tây Quân rất có thể sẽ thoát khỏi sự khống chế của Chu đảng mà rơi vào tay Sở Hoan, vài tên quan viên Chu đảng vô cùng không cam lòng. Họ biết rõ, một khi Bình Tây Quân rơi vào sự khống chế của Sở Hoan, bước tiếp theo của Sở Hoan đương nhiên sẽ là thanh trừ thế lực Chu đảng tại Tây Quan. Bản thân họ chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu, không có kết cục tốt. Nghĩ đến Sở Hoan đến Tây Quan trong thời gian ngắn ngủi, mà thế lực Chu đảng hao hết tâm lực tạo dựng tại đây lại tan rã. Trong lòng mọi người vừa oán hận lại vừa bất đắc dĩ. Sớm biết có ngày hôm nay, chi bằng lúc trước Đông Phương Tín trực tiếp dẫn binh tiêu diệt Sở Hoan.

Sở Hoan cười ha ha nói:

– Hàn Thiên tướng, Phương Thiên tướng, đây là chuyện của Bình Tây Quân các ngươi. Bản đốc là người đứng đầu, nhưng quyền quyết định thật sự, vẫn thuộc về các ngươi. Hai vị có muốn tự đề cử ai không?

Hàn Anh lắc đầu nói:

– Mạt tướng tài hèn sức mọn, hiệu lực trước quân có lẽ còn tạm được, nhưng vạn lần không thể đảm nhiệm chức Thống soái một quân.

Phương Như Thủy hiểu rõ trong lòng, cũng nói:

– Mạt tướng còn không bằng Hàn Thiên tướng, Hàn Thiên tướng đã bất lực, mạt tướng càng không có khả năng này.

Sở Hoan thở dài:

– Vậy phải làm sao đây?

Hàn Anh cùng Phương Như Thủy liếc nhau, hơi do dự, Hàn Anh rốt cuộc nói:

– Sở Đốc, mạt tướng lại có một người muốn tiến cử, không biết có nên nói ra hay không!

– Xin nói!

– Thật ra có một người vô cùng thích hợp, hoàn toàn có thể tạm giữ chức Bình Tây Tướng quân.

Hàn Anh nghiêm mặt nói:

– Người này xuất thân cao quý, bản lĩnh xuất chúng, lại là thế gia quân nhân… Dù tuổi còn khá trẻ, nhưng nhớ năm đó Hiên Viên tướng quân mười ba tuổi đã leo tường thành chém cờ, đủ thấy tài năng không phân biệt tuổi tác lớn nhỏ…!

Lời vừa nói ra, mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Hiên Viên Thắng Tài đang đứng nơi cửa.

Sở Hoan liền hỏi:

– Hàn Thiên tướng nói chính là ai?

– Đương nhiên là Hiên Viên Thắng Tài!

Hàn Anh đưa tay chỉ về phía Hiên Viên Thắng Tài:

– Chẳng lẽ Sở Đốc không cho rằng, Hiên Viên Thắng Tài mới chính là lựa chọn thích hợp nhất?

Mọi người đều hít sâu một hơi, Hiên Viên Thắng Tài cũng hơi kinh ngạc.

Sở Hoan ồ một tiếng, hỏi:

– Hàn Thiên tướng muốn tiến cử Hiên Viên Thắng Tài sao?

– Mạt tướng quả thực có ý này!

Hàn Anh gật đầu nói.

Dù Hàn Anh xuất thân binh nghiệp, nhưng thuở ban đầu là tướng lãnh dưới trướng Dư Bất Khuất. Có thể được Dư Bất Khuất trọng dụng, đương nhiên không phải kẻ vũ phu lỗ mãng.

Chuyện hôm nay gã đã nhìn thấu hết sức rõ ràng. Sở Hoan dùng thủ đoạn lôi đình để thu thập Đông Phương Tín, lại trong dăm ba câu đã chế trụ Hoắc Vô Phong. Dù Sở Hoan nói không nhúng tay vào chuyện Bình Tây Quân, nhưng ngay cả người mù cũng nhìn ra, Sở Hoan tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy. Dù thế nào đi nữa, hắn chắc chắn sẽ nhúng tay vào Bình Tây Quân.

Hàn Anh là ái tướng của Dư Bất Khuất. Lúc tr��ớc Dư Bất Khuất thành lập Bình Tây Quân, thành lập Tám Đại Doanh, Hàn Anh được Dư Bất Khuất trực tiếp bổ nhiệm Thiên tướng Chấn Tự Doanh, thống lĩnh một doanh. Quan binh Chấn Tự Doanh phần lớn đều là dòng chính do Dư Bất Khuất mang theo từ quan nội. Dù Đông Phương Tín cũng điều động không ít kẻ tâm tư kín đáo vào Chấn Tự Doanh, nhưng Chấn Tự Doanh vẫn luôn nằm trong tay Hàn Anh.

Chính bởi lẽ đó, Chu Lăng Nhạc mượn tay Đông Phương Tín trắng trợn thanh trừng Bình Tây Quân, nhưng vì thân phận đặc thù của Hàn Anh, Đông Phương Tín cũng không dám tùy tiện ra tay với gã.

Dù Hàn Anh khống chế mấy nghìn quan binh Chấn Tự Doanh, nhưng cũng biết ở Tây Bắc Chu đảng thế lớn. Dù biết rõ Chu đảng thanh trừng phe đối lập, trong lòng hết sức bất mãn, nhưng vẫn giữ im lặng, cẩn trọng quan sát.

Giờ đây Đông Phương Tín đã chết, Hàn Anh nhìn ra sự lợi hại trong đó, biết rõ Sở Hoan sẽ phát triển ổn định. Trong lòng gã lại nghĩ thà rằng Bình Tây Quân rơi vào tay Sở Hoan, còn hơn thấy Chu đảng khống chế Bình Tây Quân.

Hiên Viên Thắng Tài là người của Sở Hoan, hơn nữa xuất thân thế gia võ huân. Dù tư lịch còn nông cạn, nhưng sau khi suy tư nửa ngày, Hàn Anh lại cảm thấy tiến cử Hiên Viên Thắng Tài mới là lựa chọn tốt nhất cho mình. Một khi Hiên Viên Thắng Tài thống soái Bình Tây Quân, cũng giống như việc Sở Hoan nắm giữ Bình Tây Quân. Thế nhưng trong đó lại có hàm ý khác. Dẫu sao ai cũng biết, Hiên Viên thế gia cả tộc trung liệt, hết lòng trung thành với Hoàng đế bệ hạ, Hiên Viên Thắng Tài cũng không ngoại lệ. Nói Hiên Viên Thắng Tài là người của Sở Hoan, còn không bằng nói Hiên Viên Thắng Tài là người của Hoàng đế.

Nếu như Sở Hoan thuần phục Hoàng đế, Hiên Viên Thắng Tài có hùng binh trong tay, vậy Bình Tây Quân vẫn sẽ thuần phục triều đình. Nhưng nếu Sở Hoan lại có lòng nghi ngờ, thì Hiên Viên Thắng Tài chưa hẳn đã cùng một lòng với Sở Hoan. Khi đó Bình Tây Quân sẽ không nghe theo Sở Hoan điều khiển, mà chỉ cần Hiên Viên Thắng Tài thuần phục triều đình, vậy mặc kệ tâm tư Sở Hoan ra sao, Bình Tây Quân vẫn là binh mã của triều đình.

Hàn Anh theo Dư Bất Khuất nhiều năm, Dư Bất Khuất trung thành và tận tâm với Hoàng đế, Hàn Anh đương nhiên cũng tận trung với triều đình. Gã tiến cử Hiên Viên Thắng Tài, nói là thuận theo tâm tư Sở Hoan, cũng giống như đang bảo vệ triều đình.

Ngoài ra còn một điều nữa, Hiên Viên Thắng Tài là con cháu thế gia võ huân bậc nhất đế quốc. Tiến cử Hiên Viên Thắng Tài làm Thống soái Bình Tây Quân, trên thực tế là ban cho Hiên Viên gia tộc một ân tình to lớn. Điều này đối với Hàn Anh đang trong binh nghiệp mà nói, không thể nghi ngờ sẽ có ích rất lớn đối với tiền đồ của gã.

Hiên Viên Thắng Tài là nhân tài mới nổi của Hiên Viên thế gia, là nhân tài mới nổi của đế quốc Đại Tần. Hàn Anh nghĩ, Hiên Viên Thắng Tài không lập tức được đề bạt làm quan lớn, rất có thể là Hiên Viên thế gia hoặc Hoàng đế đang rèn luyện người này. Với xuất thân và năng lực của Hiên Viên Thắng Tài, sớm muộn gì cũng sẽ gánh vác chức vụ lớn. Giờ đây đang lúc quốc nạn, mượn cơ hội này để Hiên Viên Thắng Tài gánh vác chức Đại tướng, chưa hẳn không phải thuận theo ý Hoàng đế.

Đây là chuyện một mũi tên trúng nhiều đích. Hàn Anh suy nghĩ thật lâu, cuối cùng âm thầm hạ quyết tâm, hết lòng tiến cử Hiên Viên Thắng Tài làm Bình Tây Tướng quân. Điều này chẳng những rất tốt cho triều đình, còn rất có lợi cho tiền đồ của gã.

Bản dịch này là tâm huyết dành riêng cho truyen.free, không được phép sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free