Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1065:

Đỗ Phụ Công trò chuyện với vẻ mặt nghiêm trọng. Nhận thấy vấn đề hệ trọng, Sở Hoan liền hỏi:

– Xin Đỗ Tổng quản chỉ giáo!

Do dự một lát, Đỗ Phụ Công mới cất lời:

– Đại nhân, mọi việc đều không nằm ngoài dự liệu. Quy định về muối hẳn là không có vấn đề gì, chỉ cần đại nhân hạ lệnh, lập tức có thể khởi công. Về phương pháp chế biến, đại nhân cũng đã dặn dò ta. Việc chế tác không quá khó khăn, công cụ đã đủ, nhân lực cũng không thiếu, khi bắt đầu chế tác có thể sản xuất mấy trăm cân muối, quả thực không hề nói suông.

Sở Hoan gật đầu tán thành:

– Điều này ta cũng tin chắc không chút nghi ngờ. Chỉ cần toàn lực ứng phó, quả thực việc sản xuất mấy trăm cân muối mỗi ngày là chuyện dễ như trở bàn tay.

– Nguồn cung cấp đã không thành vấn đề, nhưng còn nguồn tiêu thụ thì sao?

Đỗ Phụ Công khẽ vuốt râu:

– Đại nhân cơ trí, quả là người có công khai mở, thiết lập quy định về muối ở Tây Bắc. Thứ nhất đã giải quyết được vấn đề muối hoang, thứ hai cũng tăng thêm thu nhập cho địa phương. Thực ra, theo ta thấy, việc giải quyết vấn đề tài chính thậm chí còn cấp bách hơn cả vấn đề muối hoang.

– Đỗ Tổng quản cứ nói.

– Không có thu nhập cũng như ra trận giết địch mà không có vũ khí, đại nhân dù muốn làm gì cũng khó bề thực hiện. Nếu rơi vào tình huống đó, quyền khống chế của quan phủ đối với địa phương sẽ suy yếu đi rất nhiều. Hiện nay, đạo tặc Tây quan hoành hành, giặc cỏ tàn sát bừa bãi, nếu quan địa phương không có năng lực quản lý thì tất yếu sẽ đại loạn. Bởi vậy, sau khi khống chế được muối, cần phải nhanh chóng tiêu thụ muối mới sản xuất ra để tăng thêm thu nhập.

Sở Hoan nghiêm nghị đáp:

– Đỗ Tổng quản nói rất phải. Dù làm bất cứ việc gì cũng không thể thiếu bạc. Quan phủ cũng như con người, một đồng tiền là khó anh hùng, quan phủ cũng vậy, không bột khó gột nên hồ.

Dừng một lát, hắn mỉm cười:

– Có điều, Đỗ Tổng quản không cần quá lo lắng. Mấy hôm trước, Tô lão thái gia đã tới phủ Tổng đốc cùng ta bàn bạc về vấn đề này. Trong nội thành Sóc Tuyền đã sắp xếp mở bốn cửa hàng mặt tiền để làm nơi bán muối. Ngoài ra, trước đó ta đã phái người tới tất cả các châu ở Tây Bắc để mở cửa hàng muối. Muối ở đây vừa sản xuất ra là có thể vận chuyển đến đó ngay. Số lượng và giá cả đều do các quản lý mới của Diêm Cục phụ trách.

– Thống nhất giá cả, khống chế số lượng, đây là chuyện đương nhiên.

Đỗ Phụ Công vuốt cằm:

– Ta chỉ lo… Ta chỉ lo trước kia, bảy họ Tây quan nhúng tay vào mới tiêu thụ được muối. Nếu trong thời gian dài, rất có khả năng thị trường muối vừa mới hình thành này sẽ bị khống chế trong tay các thân sĩ Tây quan. Cho tới giờ, dù quan phủ địa phương không xa lánh thân sĩ nhưng cũng không thể để thân sĩ nắm mũi dẫn đường. Vốn lời này ta không nên nói, nhưng…

– Tổng quản có ý tốt, đương nhiên ta hiểu. Thực ra ta cũng rõ, đối với việc muối thiết quan doanh, quan phủ cần phải tự mình thiết lập quan thương. Nhưng Tổng quản cũng biết đấy, cho dù bây giờ chúng ta dùng người của mình để thiết lập quan thương thì liệu có tác dụng gì? Bảy họ Tây quan đã thâm căn cố đế ở đây. Quan trọng nhất là nhà nào cũng kinh doanh, đều có mạng lưới tiêu thụ khắp cả nước. Hôm nay chúng ta không mượn sự giao thiệp của bọn họ thì nên làm thế nào đây?

Sở Hoan lắc đầu cười khổ:

– Nếu chúng ta không cần đến sự giao thiệp của họ mà muốn tự mình thiết lập quan thương, cần phải xây dựng hệ thống cửa hàng muối ở khắp nơi, sẽ tốn rất nhiều bạc. Dù có thể mở cửa hàng khắp nơi, nhưng nếu không có nhân mạch, cho dù ở Sóc Tuyền buôn bán không tệ, thì ở các nơi khác chưa chắc đã không bị chèn ép. Khi đó, rất có thể muối trong tay chúng ta lại không có chỗ tiêu thụ. Ta cũng biết, việc để thân sĩ Tây quan nhúng tay vào thị trường muối mới hình thành, họ cũng sẽ có lợi ích. C�� điều, hiện tại, chúng ta cho họ lợi ích cũng là để thị trường muối mới có thể hình thành, cần phải lợi dụng sự giao thiệp của họ…

Đỗ Phụ Công nghe vậy khẽ thở phào nhẹ nhõm:

– Đại nhân đã nghĩ tới nước này thì ta yên tâm rồi. Thực ra… Ta nói những lời này, chỉ là muốn xin chút quyền lực từ đại nhân thôi.

– Quyền lực?

Đỗ Phụ Công nghiêm mặt:

– Đỗ mỗ biết, Lâm Lang cô nương và đại nhân đã hẹn ước chung thân. Nói cách khác, Tô gia nay đã là thân tộc của đại nhân, mà bảy họ Tây quan có thể vươn lên cũng là nhờ quan hệ thông gia. Bởi vậy… Bởi vậy Đỗ mỗ lo lắng, sau này đại nhân sẽ nể mặt Lâm Lang cô nương mà nhắm một mắt mở một mắt với bảy họ Tây quan. Đại nhân đã giao Diêm Cục cho Đỗ mỗ, đương nhiên Đỗ mỗ phải tận lực làm đúng phận sự, nhưng sau này, đối với chuyện Diêm Cục mới, Đỗ mỗ khó tránh khỏi bị Nghiêm gia quản thúc…

Sở Hoan hiểu ý, nắm tay lão:

– Tổng quản lo lắng đến lúc đó ta sẽ thiên vị họ ư?

– Không giấu đại nhân. Đỗ mỗ không lo lắng đại nhân sẽ thiên vị b���n họ. Đại nhân là người cơ trí tinh minh, đương nhiên biết rõ cái nào nặng cái nào nhẹ. Đỗ mỗ chỉ lo đến lúc đại nhân sẽ mềm lòng… – Đỗ Phụ Công thở dài – Nếu Diêm Cục mới không có đại nhân chống đỡ, công việc sau này khó tránh khỏi sẽ nảy sinh nhiều phiền toái.

Sở Hoan gật đầu:

– Đỗ Tổng quản nói vậy là đã thực sự thành tâm suy nghĩ cho việc công. Nói tới đây ta cũng sẽ nói thẳng, thực ra những lời này ta cũng không muốn nói ra, nhưng hôm nay vẫn nói với ông – Chẳng để ý những người xung quanh, hắn nói tiếp – Tổng quản có biết vì sao ta giao quyền tiêu thụ của Diêm Cục mới cho Tô gia không?

Đỗ Phụ Công hơi cau mày đáp:

– Thực ra Đỗ mỗ cũng từng nghĩ tới điều này, nhưng vẫn chưa có lời giải đáp.

– Thực ra ta vẫn đang chờ đợi một người.

Sở Hoan khẽ thở dài.

Nghĩ một lát, lông mày Đỗ Phụ Công giãn ra:

– Đỗ mỗ đã hiểu, đại nhân muốn đợi Lâm Lang cô nương ư?

Hắn gật đầu:

– Quả nhiên là Đỗ Tổng quản, người hiểu rõ ý ta.

– Thì ra là thế! – Lão bừng tỉnh đại ngộ – Chẳng l��… đại nhân trao cho Tô gia quyền kinh doanh Diêm Cục mới là vì Lâm Lang cô nương?

– Lâm Lang vốn xuất thân thương gia, khôn khéo giỏi giang, đã kinh doanh nhiều năm ở Kinh thành, rất thành thạo việc buôn bán.

Có điều này Đỗ Tổng quản chưa biết. Ta đã trao đổi với Tô lão thái gia. Khi đó ta đã nói, tạm thời giao quyền kinh doanh muối cho Tô gia, nhưng tới khi Lâm Lang đến, quyền lực quan thương cần phải giao lại cho Lâm Lang, do Lâm Lang chủ trì mọi sự vụ quan thương.

Đỗ Phụ Công gật đầu:

– Vậy thì tốt rồi. Tô lão thái gia không dị nghị gì chứ?

– Đương nhiên không dị nghị gì. Về điều này, lão cũng rất hiểu. Dù sao quan thương cũng là việc của nhà quan, bọn họ là thân sĩ địa phương, thuộc về dân thương nghiệp. Quan thương có quyền của quan thương, nhưng cũng có những hạn chế riêng. Ví dụ như quan thương tiêu thụ hàng hóa, giá cả, địa điểm đều do quan phủ định đoạt. Còn dân thương nghiệp, dù không có quyền lực của quan thương, nhưng lại có thể tự do buôn bán. Nếu để Tô gia kết hợp cả quan thương và dân thương nghiệp, việc hưởng l���i tuyệt đối là không thể. Trừ phi Tô gia nguyện ý từ bỏ dân thương nghiệp, sinh ý sau này sẽ do quan phủ nhúng tay, họ không thể tự do quản lý buôn bán của nhà mình. Đương nhiên Tô gia không thể chấp nhận. – Sở Hoan mỉm cười – Cho nên, dù lần này ta giao quyền quan thương cho Tô gia, nhưng cờ hiệu cũng không phải là Tô gia, mà là một người khác họ do Tô lão thái gia chọn lựa cẩn thận. Người đó sẽ lên đài lộ diện, còn Tô gia và bảy họ Tây quan sẽ đứng sau màn.

Đỗ Phụ Công vỗ tay cười lớn:

– Cho nên Lâm Lang cô nương vừa đến, Tô gia sẽ giao hết quyền lực cho Lâm Lang cô nương, đồng thời đứng sau màn khống chế nàng.

– Dù sao Lâm Lang cũng là người của Tô gia. Tô gia có giao quyền thì vẫn là giao cho người nhà mình. Nhưng sau khi về nhà chồng, nàng sẽ là người của ta. Sau này Đỗ Tổng quản chỉ cần liên hệ với Lâm Lang, không cần liên hệ với Tô gia.

Đỗ Phụ Công cười cười:

– Tốt. Mặc dù Đỗ mỗ chưa từng gặp vị Lâm Lang cô nương kia, nhưng có thể khiến cho Tổng đốc đại nhân phải ngưỡng mộ thì đương nhiên không phải nữ tử bình thường, nhất định là một vị nội tướng tài ba.

Sở Hoan ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, khẽ cau mày:

– Tính toán thời gian thì Lâm Lang đã sớm phải đến Tây quan rồi chứ, sao bọn Tô bá đã đến Tây quan một tháng mà nàng vẫn chưa tới? Chuyện này… sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?

– Đại nhân đừng lo lắng. Người hiền tất sẽ được trời giúp. Huống chi Sở Vô Song đã nhập quan tới đón, sẽ không có vấn đề gì.

– Chỉ hy vọng là thế.

– Sau khi khởi công, có phải sẽ sản xuất muối luôn không?

– Đúng vậy. Lúc này đang khan hiếm hàng hóa, trước mắt không cần khống chế số lượng, càng nhiều càng tốt. Tuy nói luật muối của triều đình còn chưa được xác nhận ban hành, nhưng thị trường Tây Bắc vô cùng to lớn, không lo không có nguồn tiêu thụ.

– Vậy thì theo như phân phó của đại nhân, Đỗ mỗ sẽ an bài người luân phiên làm việc ngày đêm, gấp rút sản xuất muối.

– Đỗ Tổng quản, công trường thì không có vấn đề gì rồi. Khoáng thạch thì sao? Tô lão thái gia đề nghị thành lập một ruộng muối lớn ở núi Tây Hạp. Công việc đã khởi công, vẫn là ngươi vất vả, ta lại không có thời gian, không biết mỏ muối ở núi Tây Hạp có tốt không?

– Đại nhân không cần lo lắng. Núi Tây Hạp này quả thực là một bảo địa phong thủy, có rất nhiều mỏ muối. Khi xây công trường, ta đã cho người đi tìm mỏ muối dưới chân núi, hiện tại đã tìm được hơn mười mỏ, với trữ lượng hàn thạch lớn.

Chỉ về phương bắc, lão nói tiếp:

– Mỏ muối lớn nhất cho tới nay là ở đó, đã được khai thác một phần, tính chất hàn thạch vô cùng tốt. Đại nhân có muốn qua xem một chút không?

Tôn Tử Không dẫn đường, đoàn người theo con đường thi công đi tới chân núi phía bắc. Trên núi cây xanh râm mát, chân núi chỉ có một khe núi hẹp, lối vào chỉ đủ cho hai ba người cùng lúc đi qua. Đỗ Phụ Công giới thiệu:

– Đại nhân, đây là một sơn động tự nhiên, lối vào nhỏ hẹp nhưng bên trong lại rộng rãi hơn nhiều. Chúng ta vào xem một chút.

Lão sai người đi đốt đuốc. Hai ngọn đuốc được mang tới, Tôn Tử Không và Kỳ Hành mỗi người cầm một. Một người đi trư��c, một người đi sau, vẫn là Tôn Tử Không đi trước dẫn đường, Kỳ Hành bọc hậu, Sở Hoan đi giữa. Đoàn người tiến vào sơn động, ban đầu rất chật hẹp, nhưng đi một quãng lại thấy rộng rãi hơn, lại có tiếng nước nhỏ giọt. Nương theo ánh lửa, Sở Hoan thấy trong sơn động này có rất nhiều hồ nước. Càng vào sâu bên trong, nhiệt độ càng thấp hơn bên ngoài không ít, vô cùng mát mẻ.

– Đại nhân người xem…

Đỗ Phụ Công chỉ vào hai bên vách núi, có rất nhiều vết đao búa:

– Những nơi này đều đã kiểm tra, trong đó có rất nhiều hàn thạch…

Sở Hoan mỉm cười gật đầu. Sơn động này chỉ có một con đường. Đi một lúc lâu, đường cũng không còn đi được nữa, mọi người dừng bước. Hắn thấy bên cạnh thạch bích phía trước có một ít hàn thạch. Sở Hoan tiến lên cầm mấy cục lên, nhìn kỹ một chút, quả nhiên chất lượng không tệ. Tâm trạng thoải mái, hắn chợt thoáng nhìn thấy không xa bên cạnh có một viên đá trắng. Tôn Tử Không lên tiếng:

– Sư phụ, đây không phải hàn thạch. Khi tìm khoáng thạch, mở sơn động, chúng ta đã xem thử rồi, nó khác hàn thạch.

Sở Hoan ngồi xuống, cầm lên một cục nhỏ. Đỗ Phụ Công ở bên cạnh giải thích:

– Đại nhân, viên đá này cũng màu trắng. Vốn ban đầu chúng tôi tưởng là hàn thạch, sau này mới biết không phải. Trên núi này có rất nhiều loại đá tương tự, có đủ loại khoáng thạch, khó tránh khỏi nhầm lẫn. Ta đã cẩn thận sắp xếp mấy người, sau này, những thứ được gọi là hàn thạch, trước khi được đưa vào sẽ phải kiểm tra kỹ càng, tránh bị nhầm đá khác thành muối…

Nhưng dường như Sở Hoan không nghe thấy. Hắn cau mày, cẩn thận xem xét viên đá trong tay. Mấy người kia thấy hắn vô cùng chăm chú thì quay sang nhìn nhau, không hiểu vì sao hắn lại cảm thấy vô cùng hứng thú với thứ đá bỏ đi như thế này.

Thật lâu sau, hắn ngẩng đầu, nhìn Đỗ Phụ Công, trong đôi mắt ánh lên niềm vui không thể che giấu:

– Đây là Thạch anh sa..!

Câu chuyện này, do truyen.free dốc lòng chuyển ngữ, xin chư vị độc giả chớ tùy tiện sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free