Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1068:

Bùi Tích không giận mà uy, đám tướng sĩ đều lộ vẻ nghiêm nghị.

Sở Hoan nhìn về phía Trịnh Tiểu Hàm, nói: - Thủ phạm đã bị chém, Bản đốc vô cùng tiếc nuối trước cái chết của phu nhân ngươi.

Hắn phân phó: - Bùi tiên sinh, sau này phái người đưa một chút tiền tuất tới, an táng cẩn thận.

Hắn dừng lại một chút, lại nói: - Tìm đại phu trong thành, đi xem bệnh cho phụ thân hắn.

Trịnh Tiểu Hàm chứng kiến quân đội nghiêm chỉnh, thủ phạm bị chém đầu, mặc dù đau thương khổ sở trước cái chết của thê tử, nhưng cũng đã nhận được công lý, gã quỳ xuống nói: - Đa tạ đại nhân làm chủ, giữ gìn lẽ phải.

Sở Hoan nhìn về phía Tư Đồ Lương Ngọc, hứng thú nói: - Tư Đồ tiên sinh mặc trường sam, khác lạ so với những người khác, lại không biết có phải người địa phương hay không?

Trịnh Tiểu Hàm liền nói: - Tư Đồ tiên sinh là người trí thức, trước kia đến chỗ chúng ta mở lớp học, dạy lũ trẻ học chữ…!

Sở Hoan nghe vậy, hỏi: - Tư Đồ tiên sinh là thầy giáo?

- Không sai.

Sở Hoan thở dài: - Tiên sinh là một kẻ sĩ, lại có thể dũng cảm đứng ra, biết rõ quyền thế của ba người Đặng Quốc Trung, nhưng vẫn thấy chuyện bất bình liền ra tay nghĩa hiệp… Bản đốc vô cùng khâm phục!

Tư Đồ Lương Ngọc thản nhiên nói: - Tổng đốc đại nhân quá lời, mặc dù kẻ sĩ tay trói gà không bền, nhưng khí tiết vẫn nên có. Đọc sách thánh hiền, vốn là vì phân rõ phải trái, biết thiện ác, thấy rõ điều ác ngay trước mắt, đương nhiên không thể giả bộ như không biết.

Nói xong, gã nhíu mày, không kìm được che bụng dưới.

- Tư Đồ tiên sinh bị thương sao?

Sở Hoan nhíu mày nói: - Vậy thì, ngươi vào thành, Bản đốc sai người tìm đại phu xem bệnh cẩn thận cho ngươi một chút.

Tư Đồ Lương Ngọc lắc đầu nói: - Không cần.

Gã chắp tay, xoay người rời đi. Hoàng hôn đã buông xuống, Tư Đồ Lương Ngọc đi vô cùng chậm chạp, Bùi Tích bỗng nói: - Chậm đã!

Tư Đồ Lương Ngọc dừng bước, quay đầu lại, nghi ngờ hỏi: - Có gì chỉ giáo?

Bùi Tích nói với Sở Hoan: - Vị Tư Đồ tiên sinh này, cương trực, liêm chính, dũng khí hơn người, đại nhân không muốn giữ hắn lại sao?

Sở Hoan thở dài: - Không giấu gì Bùi tiên sinh, ta cũng có ý này.

- Đã như vậy, đại nhân đương nhiên không nên bỏ qua hắn.

Bùi Tích cười nói: - Hiện giờ trong quân cũng đang thiếu một người như vậy.

Sở Hoan cười khẽ một tiếng, biết rõ ý của Bùi Tích, hắn nói với Tư Đồ Lương Ngọc: - Tư Đồ tiên sinh, ngươi có cảm thấy quân lệnh như núi, làm lính quyết không thể tai họa dân chúng hay không?

Tư Đồ Lương Ngọc thản nhiên nói: - Điều này dường như không cần bàn cãi, làm lính không thể phục tùng tuân lệnh, thì không được gọi quân nhân. Nếu như tai họa dân chúng, đó chính là cường đạo thổ phỉ.

- Tốt!

Sở Hoan nghiêm nghị nói: - Cấm Vệ Quân mới thành lập, Bùi tiên sinh vẫn luôn bận rộn, việc quân bề bộn, không biết Tư Đồ tiên sinh có hứng thú làm việc tại Cấm Vệ Quân hay không?

Tư Đồ Lương Ngọc nghi ngờ nói: - Ta tay trói gà không bền, nghe nói điều kiện lựa chọn Cấm Vệ Quân vô cùng nghiêm khắc…!

Trong mắt gã lóe lên vẻ nghi hoặc, không biết Sở Hoan muốn làm gì.

Sở Hoan cười nói: - Không cần tiên sinh phải ra trận giết địch, chỉ là Tư Đồ tiên sinh ngay thẳng, chính trực, Bản đốc muốn để ngươi làm việc dưới trướng Bùi tiên sinh, không biết ý tiên sinh thế nào?

- Mấy việc vặt vãnh thì không sao.

Tư Đồ Lương Ngọc do dự một chút: - Chuyện khác ta cũng không làm được.

Bùi Tích rốt cuộc nói: - Tư Đồ tiên sinh, được Tổng đốc đại nhân tín nhiệm, giao công việc xây dựng quân đội cho Bùi mỗ, Bùi mỗ không dám phụ sự tin tưởng của Tổng đốc đại nhân, đã chế định rất nhiều quân pháp với Cấm Vệ Quân. Sức lực của ta có hạn, không thể chu toàn mọi việc. Giống như hôm nay, ta ở chỗ trưng binh, bên này liền xảy ra chuyện. Cho nên… Nếu như Tư Đồ tiên sinh đủ dũng khí mà nói, có dám làm Giám quân Cấm Vệ Quân hay không?

- Giám quân?

Tư Đồ Lương Ngọc khẽ giật mình, những người khác cũng đều giật mình kinh ngạc.

Bùi Tích gật đầu nói: - Đúng vậy, tiên sinh là kẻ sĩ, sẽ do ngài chấp chưởng quân pháp trong quân, từ trên xuống dưới, cho dù ai xúc phạm quân pháp, ngài cũng có thể giám thị, bẩm báo với ta, ta sẽ trừng phạt dựa theo quân pháp!

Đám binh tướng chung quanh đều kinh hãi vô cùng, thầm nghĩ Bùi Tích này có phải đã điên rồi hay không, tại sao lại tùy tiện tìm một người già làm Giám quân? Rất nhiều tân binh mặc dù không biết quyền lực của Giám quân này lớn thế nào, nhưng nắm giữ quân pháp, quyền lực tuyệt đối không nhỏ.

Tư Đồ Lương Ngọc hiển nhiên cũng vô cùng kinh ngạc, không thể tưởng được Bùi Tích lại tùy tiện bổ nhiệm một kẻ sĩ thôn dã như gã làm Giám quân, gã hơi do dự. Sở Hoan cười nói: - Vừa rồi còn tưởng rằng Tư Đồ tiên sinh rất gan dạ, hiện giờ xem ra cũng không lớn lắm. Không sai, chức Giám quân này quả thực sẽ đắc tội rất nhiều người, nếu như Tư Đồ tiên sinh sợ đắc tội người khác, không có gan dạ này, chúng ta cũng không ép buộc.

Tư Đồ Lương Ngọc giãn mày, vươn cổ, lớn tiếng nói: - Muốn ta làm Giám quân, có gì không dám? Ta làm việc, chỉ cầu xử lý theo lẽ công bằng, làm việc theo phép tắc…!

Gã nhìn chằm chằm Bùi Tích, hỏi: - Bây giờ không phải ta có dám đảm nhiệm Giám quân hay không, mà là ngươi có dám dùng ta hay không? Nếu ngươi để ta làm Giám quân, chớ nói binh sĩ Cấm Vệ xúc phạm quân pháp, cho dù ngươi xúc phạm quân pháp, cũng phải xử phạt theo quân pháp!

Bùi Tích lại cười nói: - Nên như vậy. Nhưng nếu Tư Đồ Lương Ngọc ngươi giám quân bất lực, ta cũng có khả năng lấy đầu của ngươi.

Tư Đồ Lương Ngọc cười ha ha nói: - Ta sẽ không giám quân bất lực mà chết, ta chỉ sợ đến lúc đó quân doanh từ trên xuống dưới ghét ta như chuột chạy qua đường, ngươi cũng không chịu được ta, sẽ mượn cớ chém ta.

Ngôn từ của gã sắc bén, gay gắt. Bùi Tích và Sở Hoan nhìn nhau cười, trong mắt đều lộ ý cười thâm thúy.

Tư Đồ Lương Ngọc mang theo dân chúng rời đi, gã đã đáp ứng muốn làm Giám quân, đương nhiên sẽ tới quân doanh báo danh. Bùi Tích cho gã th���i gian hai ngày, để gã về trước sắp xếp lại mọi việc.

Chờ đám người Tư Đồ Lương Ngọc rời đi, binh sĩ cũng được giải tán, Bùi Tích liền bổ nhiệm một vị thống lĩnh, dặn dò bốn doanh tự dẫn binh sĩ của mình chuẩn bị đặc huấn ban đêm theo lời căn dặn của hắn.

Trong lều lớn, Bùi Tích cười hỏi: - Nhị đệ đương nhiên biết rõ vì sao phải dùng Tư Đồ Lương Ngọc!

Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, không cho phép sao chép dưới mọi hình thức.

Chương 1078-2: Tại sao lại là ngươi

- Giày.

Sở Hoan cười đáp: - Phải chăng đại ca chú ý đến đôi giày của hắn?

Bùi Tích vỗ tay cười lớn: - Nhị đệ quả nhiên nhìn thấy, hắn mặc trường sam, nhưng đôi giày dưới chân vẫn không thoát khỏi mắt chúng ta… Đệ nhận ra đôi giày kia?

- Xem chất liệu và kiểu dáng, nhất định là giày của quan lại.

Sở Hoan vuốt cằm: - Chẳng qua ta cũng chỉ có thể nhìn ra là giày của quan lại, giày quá cũ, ta không phân biệt được phẩm cấp, chẳng qua đại ca muốn giữ hắn lại, chắc chắn đã nhìn ra chút manh mối!

- Đệ nhìn không ra phẩm cấp giày, cũng không lạ.

Bùi Tích thấp giọng nói: - Đây không phải giày của quan viên Đại Tần…!

- Cái gì?

Bùi Tích khẽ nói: - Chỉ sợ bản thân Tư Đồ Lương Ngọc cũng không ngờ chúng ta có thể nhận ra giày của hắn có vấn đề. Giày của hắn, nếu như ta đoán không sai, hẳn là từ lúc chư hầu chia cắt. Giày của quan lại trong nội địa thì chú trọng kiểu dáng, vô cùng tinh tế. Trong khi đó, các chư hầu Tây Bắc lại chú trọng độ bền hơn một chút, kiểu dáng giày của Tư Đồ Lương Ngọc trông rất bình thường. Nếu như đôi giày này là của bản thân hắn, như vậy rất có thể ban đầu hắn là quan viên của các nước chư hầu!

Sở Hoan khẽ vuốt cằm, khẽ nói: - Sau này Đại Tần chinh phạt các nước chư hầu, Tư Đồ Lương Ngọc mất nước, sống ẩn mình, sống tạm bợ ở thôn nhỏ, làm thầy dạy chữ cho trẻ nhỏ…!

Bùi Tích gật đầu nói: - Nếu như không ngoài dự đoán, hẳn là như thế.

Bùi Tích khẽ nói: - Ngay từ đầu ta thấy giày của quan lại hắn, thiếu chút nữa cho rằng đây là tàn dư của chư hầu muốn làm loạn, chẳng qua nghĩ đi nghĩ lại, nếu như Tư Đồ Lương Ngọc quả thực tụ tập tàn dư chư hầu, hôm nay sẽ không có khả năng dũng cảm lộ diện, cũng sẽ không quên thay giày.

- Có lẽ hắn cho rằng không ai nhận ra giày của hắn.

- Cũng có khả năng.

Bùi Tích thở dài: - Nhưng khả năng lớn nhất, có lẽ cuộc sống của hắn vô cùng túng quẫn, không có giày mà đi, mà giày của quan lại các nước chư hầu Tây Bắc vô cùng tốt, vị Tư Đồ tiên sinh này bất đắc dĩ, mới đi đôi giày này, nếu không cũng không thể đi chân đất.

- Đại ca để hắn làm Giám quân, là muốn giám thị hắn?

Bùi Tích cười đáp: - Đây là thứ nhất, hắn dưới sự giám sát của chúng ta, nếu có hành động gì, ta sẽ phát hiện đầu tiên, chẳng qua đây không phải mục đích lớn nhất của ta. Thật ra theo ta thấy, chỉ sợ vị Tư Đồ tiên sinh này thực sự ẩn cư ở đây, cũng không có ý đồ phản nghịch nào.

Sở Hoan gật đầu nói: - Tiểu đệ cũng cho rằng như thế, nếu như hắn quả thực có ý đồ bất chính, hôm nay cũng sẽ không xuất hiện.

- Người này trông cũng cương trực, hơn nữa là một người văn nhân, có th��� dũng cảm đứng ra bảo vệ dân chúng, rất có dũng khí và khí phách hiệp nghĩa.

Bùi Tích cười nói: - Nhân tài như vậy, cũng có thể chiêu mộ vào quân đội thử một phen, nếu như thực sự có tài năng, Nhị đệ chưa chắc không thể trọng dụng.

Sở Hoan cảm kích nói: - Đại ca lại suy nghĩ cho ta.

- Đúng rồi, suýt nữa thì quên mất một chuyện.

Bùi Tích đột nhiên nghĩ tới cái gì, nói: - Nhị đệ, hôm nay lúc ta tới đây, trên đường gặp được một đoàn xe, đang đi tới thành. Lúc ấy phái người thuận miệng hỏi thăm một chút, đoàn xe này tới từ nội địa, hơn nữa dường như tới từ Vân Sơn phủ, ta nhớ được dường như Tô cô nương…!

Không chờ Bùi Tích nói xong, đôi mắt Sở Hoan đã lộ vẻ vui mừng, vội reo lên: - Đại ca, là Lâm Lang tới rồi?

- Thế thì không biết.

Bùi Tích cười nói: - Chẳng qua đoàn xe có vài cỗ ngựa, nếu như không ngoài dự đoán, chắc là Tô cô nương tới rồi…!

Sở Hoan vui sướng gần như muốn múa may quay cuồng, hắn ngày đêm lo lắng khi nào Lâm Lang có thể tới nơi, thậm chí lo lắng Lâm Lang xảy ra chuyện gì, không nhịn được nữa, nói: - Đại ca, ta… ta về thành trước…!

Hắn vội chắp tay, cũng không nói nhiều, xoay người rời đi, bước chân nhanh chóng.

Bùi Tích khẽ vuốt chòm râu, thở dài: - Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, Nhị đệ, chỉ mong nghiệp lớn về sau của đệ, đừng bởi vì nữ nhân mà gặp phải trở ngại.

Lúc Sở Hoan rời doanh, sắc trời đã tối, hắn phi ngựa nhanh như chớp, chỉ mong mỏi có thể lập tức nhìn thấy Lâm Lang. Một đường phi ngựa trở lại phủ, Lang Oa Tử đã chờ trước cửa phủ, Sở Hoan còn chưa xuống ngựa, gã đã tiến lên, Sở Hoan nóng lòng quên mất Lang Oa Tử không biết nói chuyện, hỏi: - Tô cô nương đã tới rồi sao?

Cũng may có người bên cạnh Lang Oa Tử biết nói chuyện, bẩm: - Lão gia, chúng ta đi theo Lang Oa Tử cùng nhau vào nội địa đón Tô cô nương, còn chưa tới Vân Sơn phủ, trùng hợp gặp được trên đường, cách thành Sóc Tuyền không tới mười dặm. Lang Oa Tử lo lắng đại nhân nóng lòng, cho nên về trước bẩm báo…!

Sở Hoan vội hỏi: - Vậy Lâm Lang đang ở nơi nào?

- Vốn ban đầu Tô cô nương muốn đến phủ Tổng đốc, chẳng qua tiến vào phạm vi Tây Quan, Tô cô nương nói, nếu trực tiếp tới phủ Tổng đốc, cuối cùng hơi có chút bất tiện, cho nên nàng tới Tô phủ nghỉ ngơi trước.

Người kia trả lời: - Vừa rồi nhận được tin tức, hiện giờ Tô cô nương đang trong phủ Tô lão thái gia…!

Người này còn chưa nói xong, Sở Hoan đã quay đầu ngựa lại, phi tới Tô phủ.

Tới Tô phủ, hạ nhân vội vàng bẩm báo, Tô lão thái gia tự mình ra đón. Sở Hoan sốt ruột nhìn thấy Lâm Lang, lại không tiện mở miệng hỏi, nói vài câu chuyện phiếm, đơn giản cảm ơn Tô lão thái gia giúp đỡ xây dựng công trường. Tô lão thái gia là người từng trải, hiểu rõ mục đích đến nhà của Sở Hoan, lại cười nói: - Lâm Lang đã tới rồi, vừa mới dùng cơm tối, hiện giờ đang nghỉ ngơi, đại nhân có muốn đi thăm một chút hay không?

Tô lão thái gia rất rõ ràng trong lòng, nếu Tô gia có thể kết tình thông gia với Tổng đốc, như vậy đối với Tô gia mà nói là trăm lợi mà không một hại, trong lòng ra sức vun vén chuyện hôn nhân giữa Lâm Lang và Sở Hoan.

Sở Hoan hơi ngượng ngùng, cũng may Tô lão thái gia cũng không nói nhiều, để một nha hoàn dẫn Sở Hoan đi gặp Lâm Lang. Tô phủ không hề nhỏ, Tô gia đương nhiên sớm biết Lâm Lang sẽ trở lại Tây Quan, mặc dù không xác định Lâm Lang sẽ trở về, nhưng vẫn sớm thu dọn một căn viện nhỏ thanh lịch tao nhã trong phủ, chờ Lâm Lang trở về.

Sau khi Lâm Lang trở về, đương nhiên ở trong viện nhỏ này.

Bên ngoài viện có hai nha hoàn canh gác, mặc dù Tô lão thái gia hạ lệnh, ai cũng không thể vào trong viện làm phiền, nhưng biết được người tới là Tổng đốc đại nhân, hai nha hoàn đương nhiên không dám cản trở. Sở Hoan vào trong viện, phát hiện trong viện vô cùng yên tĩnh, hai dãy phòng hai bên, là Đông sương phòng và Tây sương phòng, chẳng qua hai bên đều thắp đèn. Sở Hoan thầm nghĩ chắc hẳn là Lâm Lang mang theo nha hoàn cùng ở nơi này, theo lẽ thường, Đông sương phòng ở giữa là lớn nhất, Lâm Lang đương nhiên ở trong đó. Hắn lại gần, trong phòng thắp đèn dầu. Sở Hoan đang muốn gõ cửa, nhưng nghĩ tới mình đột nhiên đến, Lâm Lang chưa hẳn biết được, mình đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng, một sự kinh ngạc bất ngờ chẳng phải sẽ càng tốt hơn sao?

Nghĩ tới đây, hắn khẽ cười, không do dự nữa, đẩy khẽ cửa. Bên trong đã cài chốt, nhưng đối với Sở Hoan mà nói, muốn mở chốt im ắng không tiếng động, thật sự vô cùng đơn giản. Hắn lấy dao găm giấu trong giày ra, nhẹ nhàng mở chốt, lại nhẹ nhàng đẩy cửa vào. Hắn xoay người cài chốt, gian ngoài là một phòng khách nhỏ, bên trong là khuê phòng. Trong phòng mùi thơm lan tỏa, thơm ngát tận xương. Sở Hoan nhẹ bước tới trước khuê phòng, phát hiện cửa khuê phòng đã khép, im ắng không tiếng động đẩy ra, động tác cẩn thận. Giữa cửa là một tấm bình phong khá thú vị, xuyên qua bình phong, Sở Hoan thấy rõ, phía sau bình phong không xa, là một bàn trang điểm. Một nữ tử đang mặc áo ngủ mỏng manh, đưa lưng về bên này, đang ngồi đó, tay chống cằm, dường như đang suy tư điều gì. Bên cạnh là một thùng gỗ lớn, hiển nhiên vừa mới tắm rửa.

Mỹ nhân đi tắm, mặc áo mỏng, đây đương nhiên là cảnh tượng khiến người ta rung động. Tim Sở Hoan đập thình thịch, nếu như không phải sớm ân ái với Lâm Lang, hắn tuyệt đối sẽ không tiến thêm một bước.

Sở Hoan nhẹ bước đến bên tấm bình phong. Chiếc áo ngủ mỏng manh với chất liệu mềm mại, không thể che giấu hết vóc dáng yêu kiều của nàng. Vòng eo nhỏ nhắn như cành liễu, dường như không thể ôm trọn. Vòng mông đầy đặn ngồi trên ghế tròn, phô bày đường nét quyến rũ, nhô cao. Đôi gò bồng đảo căng tràn, tựa như hai trái đào tiên, lúc ẩn lúc hiện, tạo nên đường cong mềm mại, uyển chuyển.

- Lâm Lang gần đây vất vả, gầy đi một chút, chẳng qua làn da càng thêm trắng ngần.

Sở Hoan nhẹ nhàng tiến tới tựa như báo săn, có lòng muốn khiến Lâm Lang kinh ngạc. Mái tóc đen nhánh xõa dài, có vẻ lười biếng đầy quyến rũ. Sở Hoan động tĩnh rất nhẹ, dường như nàng đang nghĩ gì, cũng không phát hiện có người nhích tới sau lưng.

Sở Hoan đi đến sau lưng, nàng vẫn không hề hay biết. Hắn nhìn vùng cổ trắng ngần của nàng, làn da mịn màng như tuyết, dưới ánh đèn, phát ra một vầng sáng duy mỹ. Nhìn xuống từ trên cao, cổ họng Sở Hoan khẽ khô khốc. Chiếc áo ngủ mỏng manh kia căn bản không thể che giấu được đôi gò bồng đảo căng tròn. Rõ ràng nàng vừa mới tắm xong, thậm chí bên trong không mặc gì, chỉ khoác độc chiếc áo ngủ mỏng. Bầu ngực đầy đặn, mềm mại ấy lộ ra một mảng da thịt trắng ngần như tuyết, giữa khe ngực sâu thẳm, theo từng nhịp thở nhẹ nhàng của nàng, hai nụ hoa đỏ tươi thấp thoáng ẩn hiện.

- Ngực Lâm Lang cao hơn hẳn, có thể thấy được cô nàng này hiện giờ rất chú trọng việc chăm sóc bản thân.

Sở Hoan cảm thấy da thịt Lâm Lang trắng hơn hẳn, bộ ngực tựa như càng thêm thẳng tắp. Đối với cảnh đẹp giai nhân như vậy, cho dù Liễu Hạ Huệ tái thế, cũng chưa chắc có thể cầm lòng. Đầu óc Sở Hoan nóng bừng, hai tay vươn qua, vòng tay ôm lấy từ phía sau, hai bàn tay đặt lên bầu ngực, khuôn mặt dán vào mái tóc, khẽ nói: - Lâm Lang…!

Nàng kia vốn đang trầm tư suy nghĩ, đâu ngờ có người đi vào, bất ngờ không kịp phản ứng, lập tức giãy giụa kêu lên thất thanh: - Là ai?

Sau khi Sở Hoan đặt hai bàn tay lên, cảm thấy đầy đặn lạ thường, hơn nữa trơn mịn như ngọc, vô cùng mềm mại. Chẳng biết tại sao trong lòng có một cảm giác kỳ lạ, bộ ngực Lâm Lang hắn đã sờ qua rất nhiều, xúc cảm dường như khác rất nhiều so với hiện giờ. Nàng kia giằng co, miệng thốt lời trách cứ, mặc dù giọng nói dễ nghe, nhưng Sở Hoan ngay lập tức nhận ra có điều không đúng, cô gái hắn ôm tuyệt đối không thể là Lâm Lang.

Tay Sở Hoan còn chưa buông ra, nhưng mặt hắn đã rời khỏi, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc. Nàng kia cũng nghiêng đầu lại, hai người bốn mắt chạm nhau, lập tức cùng kinh hô lên một tiếng, đồng thanh nói: - Sao lại… là ngươi?

Mọi bản sao chép truyện này từ truyen.free đều không được phép, đây là tác phẩm dịch độc quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free