Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1082:

Người đưa tin mà Trương Thúc Nghiêm phái đến trông có vẻ bất phàm, chỉ dẫn theo hai tùy tùng. Khuôn mặt y hằn rõ dấu vết phong trần mệt mỏi, quần áo dính đầy bụi cát. Dưới cái nhìn soi mói của Hồ Tông Mậu, y bước vào phòng, quỳ xuống và cất lời:

- Tiểu nhân Hoàng Ngọc Đàm, xin bái kiến Hồ Tướng quân!

- Hoàng Ngọc Đàm ư?

Hồ Tông Mậu hơi nghiêng người về phía trước, hỏi:

- Ngươi chính là cuồng sinh Hoàng Ngọc Đàm nổi danh khắp Kim Châu đó ư?

- Đúng vậy, tiểu nhân chính là Hoàng Ngọc Đàm.

Mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, tràn đầy kinh ngạc.

Hà Khôi vốn đã định đi, lại nhìn Hoàng Ngọc Đàm dò xét vài lần rồi mới chậm rãi lên tiếng:

- Theo ta được biết, cuồng sinh Hoàng Ngọc Đàm tính tình cuồng vọng, mặc dù đầy bụng tài học nhưng mắt cao hơn đầu. Từ khi Đại Tần ta lập quốc, Hoàng Ngọc Đàm đã có nhiều lời phỉ báng triều đình, mấy lần bị hạ ngục, thậm chí còn gửi bản tấu lên triều đình. Thánh thượng rất thưởng thức tài hoa của Hoàng Ngọc Đàm, đặc chỉ đặc xá... Nhiều năm trước, cuồng sinh Hoàng Ngọc Đàm đã không biết tung tích, nhiều người nói Hoàng Ngọc Đàm đã sớm không còn tại nhân thế...

Hoàng Ngọc Đàm đứng thẳng người, hai tay chắp sau lưng áo, bình tĩnh đáp:

- Tục nhân đồn đại vốn là lời nói bậy bạ. Hoàng mỗ ta vẫn đang sống yên ổn ngay trước mắt các vị đây. Chỉ là có rất nhiều kẻ không ưa những việc Hoàng mỗ làm, chỉ mong Hoàng mỗ sớm chết đi. Nhưng Hoàng mỗ không chết, để cho bọn họ thấy, hiện giờ Hoàng mỗ sống vô cùng tự tại và thoải mái.

Hồ Tông Mậu cũng nghi hoặc hỏi:

- Ngươi thực sự là Hoàng Ngọc Đàm ư?

Y ngẩng đầu đáp:

- Hồ Tướng quân có tin không?

Hồ Tông Mậu thở dài:

- Thực ra bổn tướng không tin lắm. Ai cũng nói Hoàng Ngọc Đàm mắt cao hơn đầu, khí phách bất khuất hơn người. Trước kia triều đình đã mời chào nhưng ngươi ngoảnh mặt làm ngơ, nhìn phần thưởng triều đình ban phát mà thản nhiên không chút động lòng. Hôm nay Hoàng Ngọc Đàm lại trở thành một kẻ đưa tin, ngươi bảo bổn tướng tin sao nổi?

Hoàng Ngọc Đàm vuốt râu, thản nhiên đáp:

- Cổ ngữ có câu, chim khôn biết chọn cành mà đậu. Trương Tướng quân đã đối đãi chân thành với Hoàng mỗ, đương nhiên Hoàng mỗ nguyện ý giúp ngài một tay.

- Trương Thúc Nghiêm có mặt mũi lớn như vậy ư?

Hồ Tông Mậu vẫn nghi ngờ:

- Ngươi nói ngươi là Hoàng Ngọc Đàm, có chứng cứ gì không?

- Có vẻ Hoàng mỗ ta rất nổi tiếng nhỉ?

Người đưa tin Hoàng Ngọc Đàm cười ha hả:

- Đường đường là Hoàng Ngọc Đàm, cần gì phải giả mạo?

Hà Khôi lắc đầu nói:

- Đương nhiên có tiếng tăm, Hà mỗ đây cực kỳ sùng kính Hoàng Ngọc Đàm, ai nấy đều biết. Trước kia, ngươi được xếp vào hàng ba đại văn sĩ Tây Bắc, xưng là Tây Bắc Tam Tinh. Với đại danh như vậy, kẻ giả mạo thực sự không ít.

Hoàng Ngọc Đàm khẽ cười nhạt một tiếng, không nói gì thêm.

Hà Khôi và Hồ Tông Mậu liếc nhau, rồi bước lên hai bước:

- Nếu ngươi thực sự là Hoàng Ngọc Đàm, đương nhiên sẽ có tài.

- Không sai.

Hồ Tông Mậu lập tức tiếp lời:

- Bổn tướng đã từng nghe nói, Hoàng Ngọc Đàm thi họa song tuyệt, hơn nữa chữ lại rất đẹp. Quan trọng nhất là, bổn tướng còn từng nghe nói, Hoàng Ngọc Đàm có thể một tay viết sách, một tay vẽ tranh, thi họa song thành, độc nhất vô nhị.

Dừng một lát, lão vuốt râu, nhìn thẳng vào ánh mắt Hoàng Ngọc Đàm:

- Bổn tướng sẽ cho ngươi một cơ hội chứng minh thân phận của mình!

- Xem ra Hồ Tướng quân cũng nghi ngờ Hoàng mỗ ta!

Hoàng Ngọc Đàm thở dài.

Hồ Tông Mậu lắc đầu nói:

- Hoàng tiên sinh chớ trách tội, hiện giờ là thời điểm đặc biệt, chúng ta không thể không cẩn thận. Nếu ngươi thực sự có thể vừa đọc sách vừa vẽ tranh, bổn tướng sẽ tin ngươi là Hoàng Ngọc Đàm. Đối với Hoàng tiên sinh, tuy bổn tướng chỉ là một kẻ thô tục nhưng cũng có lòng sùng kính. Chỉ cần ngươi có thể chứng minh thân phận của mình, đương nhiên bổn tướng sẽ đối đãi như khách quý, tuyệt không dám thất lễ chút nào.

Hoàng Ngọc Đàm cười nhạt, thở dài:

- Nếu không có cách nào chứng minh thân phận của mình, có phải cái đầu của Hoàng mỗ sẽ không thể ở trên cổ nữa?

Hồ Tông Mậu cười nói:

- Nếu không có cách nào chứng minh thân phận của mình, cũng chỉ có thể là kẻ mạo danh thế thân. Hoàng tiên sinh vốn là một người được sùng kính vô cùng, mặc kệ y sống hay chết, bổn tướng tuyệt không cho phép bất kỳ một ai giả danh lừa bịp, xúc phạm tới danh hào của y. Nếu có ai dám mạo danh giả trang, bổn tướng cũng chỉ có thể xử lý việc này giúp Hoàng tiên sinh, để cho kẻ mạo danh hoàn toàn biến mất!

Y liếc mắt ra ý một cái, mấy phó tướng ngồi đó lập tức đứng dậy, "Xoẹt xoẹt", vài người đã rút đao cầm tay, như hổ rình mồi chăm chăm nhìn Hoàng Ngọc Đàm.

- Xem ra Hoàng mỗ không có sự lựa chọn nào khác.

Hoàng Ngọc Đàm lắc đầu tự giễu:

- Bao nhiêu người cầu danh trục lợi, là người nổi tiếng chưa hẳn đã là tốt.

Hà Khôi vẫy tay:

- Người đâu, mau lấy giấy và bút mực!

Hai chiếc bàn lớn được bày trong nội đường, trên bàn trải giấy lớn, hai bộ văn phòng tứ bảo được sắp xếp đầy đủ, có người mài mực. Hồ Tông Mậu bắt một tay ra sau lưng, tay kia nâng lên, vừa cười vừa không nói với Hoàng Ngọc Đàm:

- Ho��ng tiên sinh, mời thi triển tài nghệ!

Hoàng Ngọc Đàm nhìn giấy bút trên bàn nhưng không bước lên, cứ đứng đó xuất thần, dường như đang suy nghĩ điều gì. Thấy y bất động, Hà Khôi hỏi:

- Hoàng tiên sinh, hay là đã quá lâu không động bút, tay đã cứng, quên mất tuyệt kỹ của mình rồi ư?

Vài phó tướng lạnh lùng nhìn Hoàng Ngọc Đàm, bầu không khí lập tức chùng xuống.

Hoàng Ngọc Đàm lắc đầu, thở dài một tiếng, rồi bước ra. Hai tay trái phải đồng thời chấp bút. Mọi người vây quanh tứ phía, chỉ thấy y cầm bút lên nhưng không động thủ ngay, hơi ngẩng đầu, nhắm mắt lại tựa như đang suy nghĩ điều gì. Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, chỉ nghe tiếng mọi người hít thở. Đột nhiên thấy Hoàng Ngọc Đàm mở to hai mắt, hai tay cùng lúc chuyển động, hai cây bút lông sói cùng múa trên mặt giấy.

Mọi người đều không nói được lời nào, chỉ thấy Hoàng Ngọc Đàm viết vẽ như bay. Không biết sau bao lâu, y đồng thời thu bút, đặt bút lông sói xuống, lùi lại hai bước, khí định thần nhàn, mặt không biểu cảm, không nói lời nào.

Hà Khôi bước lên, nhìn bộ chữ kia, khe khẽ đọc:

- Thập ngũ tòng quân chinh,

Bát thập thuỷ đắc quy.

Đạo phùng hương lý nhân:

“Gia trung hữu a thuỳ?”

“Dao vọng thị quân gia,

Tùng bách trủng luỹ luỹ.”

Thố tòng cẩu đậu nhập,

Trĩ tòng lương thượng phi.

Trung đình sinh lữ cốc,

Tỉnh thượng sinh lữ quỳ.

Thung cốc trì tác phạn,

Thái quỳ trì tác canh.

Canh phạn nhất thì thục,

Bất tri di a thuỳ.

Xuất môn đông hướng vọng,

Lệ lạc triêm ngã y.

(Tòng quân thuở mười lăm,

Tám mươi mới lại làng.

Đường gặp đồng hương, hỏi:

“Trong nhà có ai chăng?”

“Xa kia nhà ông đó,

Mộ có tùng bách quanh.”

Thỏ chạy vào hang chó,

Trĩ trên cầu bay nhanh.

Trong sân đầy kê lúa,

Bên giếng quỳ mọc xanh.

Nấu cơm, đem lúa giã,

Hái quỳ, nấu làm canh.

Cơm canh một lát thành,

Nào còn biết đưa ai.

Ra cửa đông xa ngóng,

Ướt áo, lệ rơi d��i.)

Mọi người nhìn nhau, ở đây phần lớn là những kẻ thô tục, không hiểu được thi từ nho nhã thế này. Nhưng ai nấy đều nhìn rõ mồn một, người đưa tin này quả thực hai tay cùng múa, thi họa cùng thành. Cho dù không hiểu ý tứ trong đó nhưng môn tuyệt kỹ này đã khiến cho mọi người tâm phục khẩu phục. Lúc này, không còn ai nghi ngờ nữa, tất cả đều xác định được người đưa tin này chính là Hoàng Ngọc Đàm.

Hà Khôi thầm đọc lại: "Thập ngũ tòng quân chinh," sắc mặt cực kỳ cảm khái, lại nhìn sang bức họa kia, nhìn kỹ một lát mới hỏi Hoàng Ngọc Đàm:

- Tiên sinh, đây có phải là bức họa "Thu Nguyệt sĩ nữ đồ" của đại danh họa thời Hán không?

Hoàng Ngọc Đàm thở dài:

- Đúng vậy, "Thu Nguyệt sĩ nữ đồ" được họa bởi bút pháp thần kỳ của bậc tiên hiền, Hoàng mỗ vô cùng kính phục. Hôm nay Hoàng mỗ chỉ vẽ lại, chỉ là bắt chước, không thể có được thần thái như bức họa kia!

Hà Khôi cũng quay sang thi lễ thật sâu với y, hổ thẹn nói:

- Hoàng tiên sinh đại giá quang lâm, Hà mỗ có mắt không tròng, đã đắc tội, đắc tội, kính xin Hoàng tiên sinh chớ trách!

Hoàng Ngọc Đàm lắc đầu nói:

- Không cần phải làm vậy. Hôm nay Hoàng mỗ chỉ là một phụ tá dưới trướng Trương Tướng quân, chỉ là một kẻ thô tục, không dám nhận lễ lớn như vậy!

Hồ Tông Mậu thấy Hà Khôi như vậy, sắc thái nghi ngờ đã tan thành mây khói. Lão bèn tiến lên, giữ chặt tay Hoàng Ngọc Đàm cười ha hả:

- Hoàng tiên sinh, Hồ mỗ thô tục vũ phu, đã thất lễ, đã thất lễ. Mời, mời ngồi!

Lão kéo tay Hoàng Ngọc Đàm ấn xuống ghế. Tuy hôm nay Hồ Tông Mậu chiếm được thành Hạ Châu, nhưng ở Tây Bắc này, danh tiếng của lão còn xa không theo kịp Hoàng Ngọc Đàm. Lúc này kéo Hoàng Ngọc Đàm lại bên cạnh, ngồi ngang hàng ngang ghế, cảm thấy đây là một chuyện vô cùng có mặt mũi.

Thấy thủ hạ cấp dưới vẫn còn cầm đao, lão giận tái mặt quát:

- Một đám ngu xuẩn không có mắt, đây là Hoàng Ngọc Đàm Hoàng tiên sinh, mẹ kiếp, tất cả thu đao lại cho lão tử!

Mọi người nào dám nhiều lời, vội vàng thu đao.

Hồ Tông Mậu phất phất tay:

- Các ngươi lui xuống hết đi, ra đầu thành canh gác cẩn thận, đừng có lơ là sơ suất!

Các tướng lĩnh vâng mệnh lui xuống, chỉ có một mình Hà Khôi còn ở lại.

- Hoàng tiên sinh, vạn lần ngài chớ trách tội! – Hồ Tông Mậu nhiệt tình nói – Đại danh của tiên sinh đã được nghe từ lâu, chỉ là xưa nay tiên sinh không màng danh lợi, ít tiếp xúc với người. Ta đã tới Tây Bắc nhiều năm nhưng chưa bao giờ được gặp mặt tiên sinh. Hà Khôi, còn không mau rót rượu!

Hà Khôi bước lên cầm bầu rượu rót ra mấy chén. Hoàng Ngọc Đàm vẫn vô cùng bình tĩnh, bát phong bất động, lúc này mới nói:

- Vào thời điểm bất thường, Hồ tướng quân cẩn thận cũng không có gì sai.

Hà Khôi ngồi xuống bên cạnh hỏi:

- Hoàng tiên sinh, sao ngươi lại trở thành môn hạ của Trương Tướng quân? Với tài cán và danh vọng của ngươi, muốn được triều đình ban cho một chức quan cũng là chuyện dễ dàng. Dù sao... Chu Lăng Nhạc Chu Tổng đốc bên kia nhất định sẽ đối đãi với Hoàng tiên sinh như khách quý!

Hoàng Ngọc Đàm cười lạnh:

- Được triều đình ban cho một chức quan ư? Nếu Hoàng mỗ có tâm tư như vậy, chỉ sợ đã sớm làm quan trong triều rồi, hà tất đợi đến hôm nay?

Hà Khôi hơi xấu hổ, cười làm lành:

- Tiên sinh nói đúng lắm, bất quá...

Không đợi y nói xong, Hoàng Ngọc Đàm đã ngắt lời:

- Ta biết ngươi muốn nói gì. Đã không làm cận thần của triều đình sao còn muốn làm cấp dưới của Trương Tướng quân ư? Đạo lý rất đơn giản. Thứ nhất, Trương Tướng quân đã từng có ân tình với Hoàng mỗ. Nếu đã là ân tình đương nhiên cũng không cần nói nhiều lời nữa. Thứ hai, hôm nay Trương Tướng quân đã không còn là nanh vuốt của triều đình, Hoàng mỗ đi theo ngài cũng không phải ra sức vì triều đình!

Hồ Tông Mậu cười ha hả:

- Vì sao tiên sinh nói vậy? Trương Tướng quân là võ tướng triều đình, đương nhiên vẫn là người của triều đình.

Hoàng Ngọc Đàm hỏi ngược lại:

- Hồ Tướng quân thực sự nghĩ vậy ư?

Hồ Tông Mậu sững sờ, nhưng vẫn hơi ngượng ngùng cười đáp:

- Đương nhiên là vậy.

Bỗng nhiên Hoàng Ngọc Đàm đứng dậy, trong ánh mắt kinh ngạc của Hồ Tông Mậu, y đứng thẳng người:

- Hồ Tướng quân, hôm nay Hoàng mỗ tới là với thân phận người đưa tin của Trương Tướng quân, được Trương Tướng quân nhờ vả, tới diện kiến Hồ Tướng quân để bàn bạc quân vụ.

Hồ Tông Mậu và Hà Khôi liếc nhau hỏi:

- Quân vụ ư? Hoàng tiên sinh, không biết Trương Tướng quân phái ngươi đến là cần làm chuyện gì?

Hoàng Ngọc Đàm nghiêm nghị nói:

- Có phải Hồ Tướng quân cảm thấy lực lượng của riêng Tốn Tự Doanh các ngươi có thể ngăn cản được hai vạn binh mã của Sở Hoan không? Có phải Hồ Tướng quân chưa bao giờ nghĩ đến việc cần viện binh tương trợ không?

Sắc mặt Hồ Tông Mậu giãn ra, vuốt râu nói:

- Hoàng tiên sinh có ý là Trương Tướng quân chuẩn bị phái binh trợ giúp ư?

Lão cười hắc hắc, đầy tự tin nói:

- Chỉ là, không dối gạt Hoàng tiên sinh, từ khi có được thành Hạ Châu, bổn tướng chưa từng nghĩ đến việc cầu viện binh trợ giúp. Bổn tướng nghĩ rằng, Sở Hoan đã sớm rơi vào thế hiểm nguy, thành Hạ Châu đã được phòng thủ kiên cố. Sở Hoan chỉ cần gặm một cái sẽ phải để lại một cái răng. Chờ tới khi răng trong miệng hắn gãy sạch, bổn tướng cũng cam đoan thành Hạ Châu vẫn phòng thủ kiên cố như cũ!

Phiên bản dịch này thuộc về kho tàng truyện dịch độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free