(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1096:
Lúc Hồ Tông Mậu bị áp giải vào, toàn thân y bị trói như bánh chưng. Hàn Anh dẫn đầu, hai tên binh sĩ xô đẩy Hồ Tông Mậu vào. Tiểu Bá Vương Tần Lôi vác côn sắt trên vai, ngẩng cao đầu ưỡn ngực, theo sau bước vào. Sở Hoan thấy Tần Lôi đi vào, có chút kỳ quái, hỏi: - Lôi nhi, sao con cũng vào thế? Tần Lôi nhếch miệng cười cười, Hàn Anh đã giải thích nói: - Sở đốc, Hồ Tông Mậu là bị Tần Lôi bắt được. Sở Hoan khẽ giật mình, Bùi Tích đã đứng dậy, ngạc nhiên nói: - Lôi nhi, là con bắt được hắn? Tần Lôi gật gật đầu, nói: - Tích phụ, con muốn ngựa của hắn, ngựa hắn chạy nhanh, con thích...! Quay qua Sở Hoan nói: - Sở thúc, thúc đem ngựa của hắn cho con được không? Sở Hoan sờ mũi, cười nói: - Con chấm trúng ngựa của hắn? - Đêm qua, hắn cưỡi ngựa chạy nhanh như chớp. Sau này con mới biết, đó chính là ngựa của hắn. Tần Lôi cười nhìn về phía Hồ Tông Mậu, hỏi: - Ngựa của ngươi ở đâu? Ta muốn ngựa của ngươi. Hồ Tông Mậu đầu tóc rối bù, trông vô cùng chật vật, nhắm mắt lại, không nói lời nào. Hàn Anh giải thích nói: - Sở đốc, tuân theo quân lệnh của ngài, mạt tướng đã phái người truy lùng Hồ Tông Mậu khắp thành. Tần Lôi c��ng dẫn người tìm kiếm mọi nơi. Hắn một lòng muốn có con ngựa của Hồ Tông Mậu, nên khi vào thành, liền tìm Hồ Tông Mậu. Lúc ấy tình hình rất loạn, Hồ Tông Mậu thừa cơ bỏ trốn, nhưng lại không để ý rằng Tần Lôi đã nhìn thấy hắn. Tần Lôi bám theo sau hắn cả buổi, vậy là hắn đã biết rõ nơi Hồ Tông Mậu ẩn thân! Tần Lôi nhếch miệng cười nói: - Hắn trốn trong một cái giếng cạn. Con vốn định tóm hắn ra, nhưng hắn lại không mang ngựa theo bên mình. Thế nên con muốn đợi ngựa của hắn xuất hiện...! Sở Hoan vẫn cười cười, nói: - Vậy có nhìn thấy ngựa của hắn không? Tần Lôi lắc đầu thất vọng nói: - Con chờ cả đêm, vẫn không nhìn thấy ngựa của hắn, sau đó đã trở về...! Sở Hoan nói: - Con để hắn ở trong giếng cạn, tự mình quay trở về? - Phải đó. Tần Lôi mở trừng hai mắt: - Hắn không có ngựa, bắt hắn làm gì chứ? Về sau mới biết có rất nhiều người muốn bắt hắn, con liền dẫn người đến giếng cạn bắt hắn về. Tần Lôi lườm Hồ Tông Mậu một cái, dùng côn sắt chọc vào vai y, hỏi: - Này, ngựa của ngươi ở đâu? Ta muốn ngựa của ngươi. Lúc này Sở Hoan đã hiểu rõ đầu đuôi sự việc. Hóa ra đêm qua Hồ Tông Mậu bị mai phục, bỏ chạy thục mạng. Con ngựa của y thần tuấn vô cùng, đã lọt vào mắt xanh của Tần Lôi. Sau khi phá thành, Tần Lôi tìm Hồ Tông Mậu để đòi ngựa, nhưng trời xui đất khiến thế nào lại nhìn thấy Hồ Tông Mậu lén lút đào tẩu, liền bám theo. Hồ Tông Mậu trốn trong một cái giếng cạn, bị Tần Lôi nhìn thấy. Chẳng qua, Tần Lôi chưa hề nghĩ đến việc bắt Hồ Tông Mậu, chỉ là cảm thấy Hồ Tông Mậu ở trong giếng, thì con ngựa kia chắc chắn cũng sẽ tìm đến rất nhanh. Chỉ là đợi mãi vẫn không thấy tuấn mã, Tần Lôi đành mất hứng bỏ về. Về đến nơi, nghe nói toàn thành đang truy bắt Hồ Tông Mậu, lúc này hắn mới dẫn người đến giếng cạn bắt Hồ Tông Mậu về. Sở Hoan trong lòng chỉ biết lắc đầu, thầm nghĩ trên đời này quả nhiên chuyện lạ gì cũng có. Hồ Tông Mậu lại vì một con ngựa mà bị Tần Lôi tìm ra tung tích. - Sở đốc, cái giếng cạn kia sớm đã được chuẩn bị tốt. H��n Anh lườm Hồ Tông Mậu một cái, trong mắt hơi có vẻ châm chọc: - Dưới vách giếng có xây một đường hầm, bên trong là một mật thất chứa rất nhiều lương khô và nước. Ở trong đó, chịu đựng hai ba tháng tuyệt đối không thành vấn đề... Vị Hồ tướng quân này, xem ra đã sớm chuẩn bị đường lui cho mình rồi. Hồ Tông Mậu trên mặt lúc trắng lúc đỏ, xấu hổ vô cùng. Sở Hoan mỉm cười nhìn Tần Lôi nói: - Lôi nhi, con bắt được Hồ Tông Mậu, lập công lớn. Ngoài con ngựa kia ra, còn muốn được khen thưởng gì nữa không? - Chỉ muốn con ngựa kia. Tần Lôi quật cường đáp. Sở Hoan cười ha ha một tiếng, nhìn Hàn Anh nói: - Hàn thiên tướng, lát nữa trở về, ngươi phái người tìm con ngựa kia một chút. Chắc không khó tìm lắm đâu, cứ giao cho Tần Lôi đi. Hàn Anh chắp tay nhận lệnh. Sở Hoan lúc này mới nhìn về phía Hồ Tông Mậu. Khuôn mặt vốn đang tươi cười, trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo vô cùng, y thản nhiên nói: - Hồ Tông Mậu, ngươi còn nhớ lời bản đốc đã nói với ngươi không? "Người là dao thớt, ta là cá thịt." Sinh mạng của mình đã hoàn toàn nằm trong tay Sở Hoan, đạo lý này Hồ Tông Mậu đương nhiên hiểu rõ. Y mở to mắt, mờ mịt nói: - Cái gì? - Ngày đó, dưới thành, bản đốc từng nói với ngươi, cho ngươi một cơ hội, thế nhưng ngươi lại không biết quý trọng. Ánh mắt Sở Hoan sắc như dao nhìn chằm chằm Hồ Tông Mậu: - Ngươi có biết không? Ngươi không giữ lại cơ hội cho mình, cũng không giữ lại cơ hội cho các tướng sĩ. Bọn họ vì ngươi mà bỏ mạng sa trường. Ngươi có biết có bao nhiêu binh sĩ đã chết trên sa trường không? Hồ Tông Mậu bờ môi giật giật, cuối cùng không nói được lời nào, cúi đầu xuống. - Bọn họ đều có người nhà, nhưng giờ đây lại phơi thây chiến trường. Sở Hoan cười lạnh nói: - Ngươi dám phản bội bản đốc, bản đốc bội phục lá gan của ngươi. Nhưng ngươi không nên để bọn họ trở thành công cụ của ngươi. Hồ Tông Mậu ngẩng đầu, trong mắt mang theo vẻ cầu xin, giọng nói đã yếu ớt đi: - Sở đốc, là ta đầu óc mê muội, nhất thời hồ đồ. Ngài... Ngài là bậc đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, xin buông tha ta một lần...! Y lúc trước vênh váo tự đắc, hùng tâm tráng chí. Giờ đây trở thành tù nhân, sớm đã không còn ngạo khí như trước, ra vẻ đáng thương hề hề, như chó nhà có tang. - Tha cho ngươi một mạng? Sở Hoan chắp hai tay sau lưng, nhàn nhạt hỏi: - Vì sao bản đốc phải tha cho ngươi? Ngươi khởi binh tạo phản, nếu bản đốc tha cho ngươi, thì làm sao bản đốc ăn nói với Thánh thượng, với triều đình? Hồ Tông Mậu toát mồ hôi lạnh, nhìn quanh một chút, rồi lại thôi không nói. Sở Hoan giơ tay lên, phân ph�� nói: - Người đâu, kéo Hồ Tông Mậu xuống, bêu đầu thị chúng. Đem đầu hắn treo ở đầu tường thành, để đám người có lòng dạ khó lường nhìn thấy kết cục của kẻ mưu phản là như thế nào. Hàn Anh trầm giọng nói: - Kéo xuống! Hai binh sĩ lập tức muốn kéo Hồ Tông Mậu xuống. Hồ Tông Mậu sắc mặt nhanh chóng biến đổi, thất thanh nói: - Sở đốc, chờ một chút! Ta... Ta có chuyện muốn nói. Ngài... Ngài trước đừng giết ta, ta còn hữu dụng! - Hữu dụng? Sở Hoan giơ tay lên, ý bảo tạm thời đừng kéo hắn xuống, nhíu mày cười lạnh nói: - Ngươi nói ngươi còn hữu dụng? Mồ hôi lạnh trên trán Hồ Tông Mậu ứa ra, y thở hổn hển nói: - Sở đốc, ta tuyệt không dám nói bậy! Ngài... Ngài hãy để bọn họ lui xuống trước, ta có chuyện cơ mật muốn thương nghị với ngài! - Lớn mật! Hàn Anh lạnh lùng quát: - Hồ Tông Mậu, ngươi là ai, có tư cách gì mà đòi thương nghị với Sở đốc? - Sở đốc, ngài hãy tin ta! Ta thật sự có đại sự muốn thương lượng. Hồ Tông Mậu mặt đỏ tới mang tai, vội vàng la lên: - Nếu ngài nghe xong cảm thấy không hài lòng, lúc đó giết ta cũng không muộn. Sở Hoan nghĩ một lúc, ra hiệu cho hai tên binh sĩ lui xuống trước, lúc này mới nói: - Ở đây đều là người bản đốc tín nhiệm, ngươi có chuyện gì cứ nói đi. Bùi Tích và Tần Lôi thì không sao, nhưng trong mắt Hoàng Ngọc Đàm và Hàn Anh đều xẹt qua một chút khác lạ. Trong mắt Hoàng Ngọc Đàm là vẻ tán thưởng, còn trong mắt Hàn Anh thì là vẻ cảm kích. Hàn Anh vốn là thuộc cấp của Dư Bất Khuất. Sau khi Đông Phương Tín lên đài, y vẫn luôn bị áp chế, phải cúi đầu làm người. Nếu không phải Sở Hoan đến, sớm muộn gì y cũng bị Đông Phương Tín chỉnh chết. Đối với Hàn Anh mà nói, y thuộc quân chính quy của Dư Bất Khuất. Bốn đại thượng tướng quân của Đế quốc Đại Tần đều có quân chính quy riêng của mình. Nhưng sau khi Dư Bất Khuất qua đời, tướng lĩnh của ông ta liền mất đi chỗ dựa, toàn bộ hệ thống đều sụp đổ. Hàn Anh dù vẫn là tướng lĩnh của triều đình, nhưng lại chỉ có thể coi là tướng không có chủ. Không có Dư Bất Khuất, tiền đồ của y đương nhiên chỉ là một mảnh mờ mịt. Sau khi Sở Hoan đến, Hàn Anh đã nhạy bén cảm nhận được Sở Hoan đang lúc cần người. Hàn Anh cũng không phải là kẻ thô lỗ chỉ biết vung đao múa thương, y biết tầm quan trọng của Sở Hoan đối với mình. Nếu muốn có một chỗ đứng trong quân đội, y nhất định phải tiếp cận Sở Hoan. Trên thực tế, y và Sở Hoan trong lòng đều rõ ràng rằng đôi bên cần nhau. Đối với mệnh lệnh của Sở Hoan, Hàn Anh tương đối phối hợp, chỉ hi vọng Sở Hoan có thể để y vào hàng ngũ chính quy của hắn. Hôm nay, Sở Hoan nói một câu "mọi người ở đây đều là người hắn tin cậy", Hàn Anh đương nhiên là người cảm động nhất, trong lòng cũng cảm kích nhất. Hồ Tông Mậu thấy Sở Hoan nói thế, chỉ có thể nói: - Sở đốc mặc dù đã lấy được Hạ Châu, nhưng vẫn chưa lấy được Kim Châu...! Sở Hoan thản nhiên nói: - Đã lấy được Hạ Châu, sao phải lo không bình định được Kim Châu? - Sở đốc dẫn quân có phương pháp, đại quân chinh phạt, Kim Châu đương nhiên sớm muộn cũng sẽ bị bình định. Hồ Tông Mậu lúc này đã hoàn toàn bỏ qua tự tôn. Với y mà nói, hiện tại giữ được tính mạng mới là việc cấp bách. Lúc y chém giết người khác, y chỉ biết đến sự thống khoái khi giết người. Có lẽ lúc cái chết phủ xuống đầu, y mới biết được tử vong là chuyện kinh khủng cỡ nào. Giọng y thậm chí đã theo tâm lý mà trở nên nhỏ nhẹ: - Chỉ là Trương Thúc Nghiêm là người rất cố chấp, sẽ không dễ dàng đầu hàng. Thật sự muốn lấy Kim Châu sẽ không thiếu một trận ác chiến, đến lúc đó khẳng định còn rất nhiều người phải chết...! Sở Hoan mặt không chút thay đổi nói: - Xem ra, ngươi đã hiểu ra nhiều điều. Ngươi biết chiến tranh là phải chết người, nhưng bản đốc chinh phạt phản tặc, trước giờ chưa từng sợ có người chết. Hồ Tông Mậu không thể làm gì khác hơn, đành nói: - Sở đốc nói đúng lắm, chỉ là... chỉ là không đánh mà thắng, luôn luôn... luôn luôn là kết quả tốt nhất. - Không đánh mà thắng? Sở Hoan một tay để sau lưng, sờ mũi nói: - Chẳng lẽ ngươi có cách nào để không đánh mà thắng sao? Nếu nói ngươi có thể chiêu hàng Trương Thúc Nghiêm, bản đốc tuyệt đối không tin. Bản đốc đã điều tra qua, quan hệ giữa ngươi và Trương Thúc Nghiêm quyết không hòa thuận. - Sở đốc nói không sai, quan hệ cá nhân giữa ta và Trương Thúc Nghiêm không tốt. Nhưng ta và hắn đồng thời khởi binh, cho nên... cho nên dù không phải bằng hữu, nhưng cũng không phải là kẻ địch. Hồ Tông Mậu mập mờ nói: - Ít nhất... Ít nhất trong thời điểm này, hắn còn có thể đối đãi ta như đồng minh. - Như thế, nói một câu thật lòng. Chân mày Sở Hoan hơi giãn ra, y nhìn Hồ Tông Mậu, hỏi: - Chuyện này có liên quan gì đến không đánh mà thắng? Hồ Tông Mậu do dự một chút, rốt cuộc nói: - Sở đốc cần phải hiểu rõ, chỉ cần hắn không xem ta là kẻ địch, như vậy việc lấy thành Lan Dịch ở Kim Châu cũng không phải là chuyện khó khăn. Sở Hoan không hỏi gì thêm, ánh mắt nhìn về phía Bùi Tích. Bùi Tích cũng đang nhìn sang, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt đều xẹt qua một ý cười nhàn nhạt. Sở Hoan không chém Hồ Tông Mậu, mà cho người mang y xuống dưới. Lúc Hàn Anh định lui ra, lại bị Sở Hoan gọi lại, nói: - Hàn thiên tướng, bản đốc muốn giao cho ngươi một nhiệm vụ quan trọng, không biết ngươi có lòng tin hoàn thành hay không? Hàn Anh lập tức ôm quyền nói: - Sở đốc cứ xin phân phó, mạt tướng sẽ dốc hết sức mình. - Được. Sở Hoan mỉm cười gật đầu nói: - Thành Hạ Châu đã bị đánh hạ, nhưng tình hình ở đây vẫn chưa ổn định. Cho nên bản đốc cần một người có tài ở lại đây trấn thủ, ngươi hiểu ý bản đốc không? Hàn Anh khẽ giật mình, không dám tin nói: - Sở đốc, ý của ngài là muốn cho mạt tướng ở lại... Ở lại trấn thủ Hạ Châu? Hắn đúng là không dám tin. Đông Phương Tín để Hồ Tông Mậu và Trương Thúc Nghiêm lần lượt trấn thủ Hạ Châu và Kim Châu, đơn giản vì hai người này xuất thân từ Chu đảng. Đông Phương Tín cảm thấy có thể hoàn toàn tin tưởng họ. Chỉ cần có chút hoài nghi, y cũng sẽ không giao nhiệm vụ quan trọng như thế cho họ. Sở Hoan hôm nay muốn giao Hạ Châu cho Hàn Anh trấn thủ, sự tin tưởng ẩn chứa trong đó, đã là điều không cần nói cũng biết.
Toàn bộ quyền chuyển ngữ chương truyện này đều thuộc về truyen.free.