Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1105:

Lúc cha con họ Trương bước ra sảnh ngoài, sứ giả từ Hạ Châu đang ngồi thưởng trà, mặc trường bào xám đơn giản, đội mũ quan, khí chất phong trần, vẻ mỏi mệt. Khi Trương Thúc Nghiêm bước vào đại sảnh, sứ giả đã đứng dậy, chắp tay vái chào Trương Thúc Nghiêm, rồi nói:

– Hà Khôi ở Hạ Châu, tham kiến Trương tướng quân.

Trương Thúc Nghiêm vừa đi về phía ghế chủ tọa, vừa quan sát Hà Khôi, ngồi xuống rồi mới cười hỏi:

– Ngươi là Hà Khôi?

– Thưa phải.

Hà Khôi chắp tay nói:

– Hạ quan ngưỡng mộ đại danh Trương tướng quân đã lâu, hôm nay được gặp, đúng là có phúc ba đời.

Trương Thúc Nghiêm cười lớn một tiếng, ra hiệu cho Trương Hãn sai người dâng trà, lúc này mới nói:

– Về cái tên Hà Khôi, bản tướng cũng đã nghe qua. Nghe nói ngươi nay đã là thư ký của Hồ Tông Mậu?

Hà Khôi gật đầu nói:

– Hà mỗ đúng là nhậm chức dưới trướng Hồ tướng quân.

Trương Thúc Nghiêm cười nói:

– Hà Khôi ngươi vốn là quan lại tài ba, chỉ tiếc…!

Y thở dài, hơi nghiêng người về phía trước, nhìn thẳng vào mắt Hà Khôi, hỏi:

– Hồ tướng quân phái ngươi tới có việc gì?

Hà Khôi lập tức nói:

– Hồ tướng quân nghe nói Trương tướng quân muốn xuất binh tương trợ, cho nên đặc biệt phái hạ quan đến đây, dặn dò hạ quan, nhất định phải nói rõ với Trương tướng quân, Hạ Châu đang toàn lực phòng thủ, với năng lực của Hạ Châu, hoàn toàn có thể ngăn chặn quân Sở Hoan tấn công, cũng không cần làm phiền Trương tướng quân phải xuất binh. Hồ tướng quân còn nói, ai giữ phận nấy, đừng hành động nông nổi, nếu làm hỏng đại cục, sau này sẽ chẳng có lợi gì cho cả hai bên.

– Nói hưu nói vượn!

Trương Hãn cả giận nói:

– Sao vậy, Hồ Tông Mậu là đang uy hiếp chúng ta ư?

Trương Thúc Nghiêm đã giơ tay ra hiệu dừng lại, thần sắc trở nên vô cùng kỳ lạ, hỏi:

– Hà Khôi, ngươi nói cái gì? Cái gì xuất binh tương trợ?

Hà Khôi khẽ giật mình, ngạc nhiên nói:

– Tất nhiên là Trương tướng quân phái binh tương trợ Hạ Châu? Sao vậy, Trương tướng quân không biết sao?

Trương Thúc Nghiêm chỉ cảm thấy chuyện này thật kỳ lạ, lắc đầu nói:

– Bản tướng không hiểu ngươi đang nói gì? Bốn ngàn binh mã doanh Cấn tự đều đóng ở Kim Châu, chưa từng điều động một binh sĩ nào, sao lại nói là xuất binh?

Hà Khôi há miệng, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, nhìn về phía Trương Hãn, Trương Hãn cũng nói:

– Đúng là ăn nói hàm hồ, đừng nói chúng ta chủ động xuất binh, cho dù Hồ Tông Mậu phái người đi cầu viện, chúng ta cũng phải suy nghĩ cho kỹ.

– Không đúng.

Hà Khôi vội vàng nói:

– Trương tướng quân, xin hỏi ngài có quen biết Hoàng Ngọc Đàm không?

– Hoàng Ngọc Đàm?

Trương Thúc Nghiêm hơi trầm tư, chợt nhớ ra điều gì đó, nói:

– Từng nghe qua, Hoàng Ngọc Đàm là danh sĩ của vùng Tây Bắc, mọi người đều nói hắn là một kẻ sĩ ngông cuồng…!

Y tỏ ra ngờ vực, hỏi:

– Xuất binh có liên quan gì đến Hoàng Ngọc Đàm?

Hà Khôi lập tức nói:

– Trương tướng quân, chẳng lẽ Hoàng Ngọc Đàm không phải là phụ tá của ngài sao?

Trương Thúc Nghiêm thở dài:

– Hoàng Ngọc Đàm được xưng là một trong tứ đại danh sĩ vùng Tây Bắc, đầy bụng kinh luân. Nhiều năm trước, triều đình từng nhiều lần mời hắn vào triều làm quan, thế nhưng người này tính tình ngông cuồng, đối với lời triệu của triều đình mà xem như không thấy, sau này bị nhốt vào ngục. Thánh thượng cũng biết danh tiếng, nên mở một đường cho hắn thoát tội. Chỉ là bao nhiêu năm qua, chưa ai từng biết tung tích của hắn, nghe đồn hắn đã sớm qua đời rồi… Bản tướng quân thật sự muốn có phụ tá như hắn, chỉ tiếc hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình. Bản tướng dù có tấm lòng này, sợ rằng Hoàng Ngọc Đàm cũng sẽ không chịu phò tá dưới trướng bản tướng.

Hà Khôi sắc mặt biến đổi, giọng nói có phần gấp gáp:

– Trương tướng quân, việc này không phải chuyện đùa, ngài… ngài chớ nên nói đùa!

– Ai đùa với ngươi.

Trương Hãn bỗng nhiên đứng dậy, lạnh giọng:

– Hà Khôi, chú ý thái độ của ngươi khi nói chuyện với phụ thân ta. Phụ thân ta chính là tướng quân trấn thủ Kim Châu, một thư ký nho nhỏ như ngươi, chớ quên giữ chừng mực.

Trương Thúc Nghiêm cũng đã nhìn ra sắc mặt Hà Khôi khác thường, lờ mờ cảm thấy sự tình không ổn, vội hỏi:

– Hà Khôi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc Hoàng Ngọc Đàm là thế nào?

– Trương tướng quân, nếu Hoàng Ngọc Đàm không phải là người của ngài, chuyện này e rằng đã phiền toái rồi.

Hà Khôi thất thần ngồi xuống:

– Trước khi hạ quan lên đường tới đây, Hoàng Ngọc Đàm đã đến Hạ Châu, yết kiến Hồ tướng quân, tự nhận là sứ giả do Trương tướng quân phái đến.

Cha con họ liếc nhau, hoang mang khó hiểu, Trương Hãn nói:

– Sứ giả chúng ta phái đi? Hoàng Ngọc Đàm? Thật hoang đường, ngay cả diện mạo Hoàng Ngọc Đàm ra sao chúng ta còn chẳng hay, huống hồ lại phái hắn đến Hạ Châu lúc nào?

– Hà Khôi, Hoàng Ngọc Đàm đến Hạ Châu đã nói những gì?

Trương Thúc Nghiêm sắc mặt nghiêm trọng, biết rõ lúc này không nên sa đà vào việc Hoàng Ngọc Đàm có phải do Kim Châu phái đến hay không, mà cần làm rõ rốt cuộc Hoàng Ngọc Đàm muốn giở trò gì.

Hà Khôi giật mình ngẩng lên, đợi ổn định lại cảm xúc rồi mới nói:

– Hoàng Ngọc Đàm tự nhận là sứ giả do Trương tướng quân phái đến, hắn nói với Hồ tướng quân, các ngài chuẩn bị xuất binh tương trợ, âm thầm tiến vào Hạ Châu, sau đó nhân lúc quân Sở không phòng bị mà tập kích đêm. Hoàng Ngọc Đàm còn nói, Trương tướng quân chuyển lời cho Hồ tướng quân, lúc tập kích Sở doanh, không cần binh sĩ doanh Tốn của Hạ Châu xuất chiến, cứ để binh mã Kim Châu đi lấy đầu Sở Hoan là được.

Trương Thúc Nghiêm hai tay siết chặt, ánh mắt lóe lên vẻ sắc lạnh, lạnh giọng:

– Như vậy các ngươi lại tin lời của Hoàng Ngọc Đàm? Hắn có đưa ấn tín của bản tướng ra không?

– Cái đó thì không có.

– Thế mà các ngươi tin tưởng hắn?

Trương Thúc Nghiêm cười lạnh nói:

– Nếu Sở Hoan tùy tiện phái ra một người, các ngươi cũng tin là người của bản tướng sao?

Hà Khôi lắc đầu nói:

– Lúc đầu chúng ta từng hoài nghi lai lịch của Hoàng Ngọc Đàm, nhưng người này trước mặt mọi người vừa làm thơ vừa vẽ tranh cùng lúc, đến lúc ấy mọi người mới tin hắn thật sự là Hoàng Ngọc Đàm. Hơn nữa chúng ta cũng biết, Hoàng Ngọc Đàm quê ở Kim Châu, hắn là người Kim Châu. Hắn lại nói là Trương tướng quân có ơn với hắn, cho nên đã về dưới trướng Trương tướng quân. Hoàng Ngọc Đàm là một danh sĩ lớn của Tây Bắc, chúng ta làm sao có thể nghi ngờ hắn lừa gạt chúng ta?

Trương Thúc Nghiêm đập mạnh xuống bàn, cả giận nói:

– Thật hồ đồ! Hoàng Ngọc Đàm rõ ràng là người do Sở Hoan phái tới, các ngươi trúng kế rồi.

Lại hỏi:

– Tình hình cuộc chiến ở Hạ Châu thế nào rồi?

Hà Khôi nói:

– Quân Sở vừa đến đã mạnh mẽ tấn công thành Hạ Châu, tổn thất không nhỏ rồi lui binh. Sau đó đánh trống trận liên tục mấy ngày, nhưng mỗi lần đều không thấy xuất quân, chỉ là đôi lúc cũng có đột kích thành Hạ Châu, đợi bên ta dốc sức phòng bị, chúng lại nhanh chóng rút lui…!

– Đây là kế làm quân lính mệt mỏi.

Trương Thúc Nghiêm thở dài.

Hà Khôi gật đầu nói:

– Đúng là như thế, bọn chúng muốn dùng kế khiến tướng sĩ mỏi mệt. Quân trấn thủ Hạ Châu tất nhiên mệt mỏi, nhưng quân Sở chưa chắc đã không mệt mỏi. Ngay trước khi hạ quan xuất phát, chúng ta thăm dò được rằng, trong quân doanh quân Sở xuất hiện dịch bệnh, lan tràn vô cùng nhanh chóng…!

Trương Thúc Nghiêm nhíu mày, hơi trầm ngâm, cơ thể khẽ chấn động, lập tức hỏi:

– Hồ Tông Mậu thật sự tin là quân Sở bị nhiễm dịch bệnh sao?

– Thám tử điều tra được rằng bọn họ quả thực có người mắc dịch bệnh, hơn nữa còn cố ý cách ly người bệnh.

Hà Khôi nhìn Trương Thúc Nghiêm, hỏi:

– Trương tướng quân, chuyện này có gì đáng ngại ư?

– Có vấn đề lớn.

Trương Thúc Nghiêm thở dài một tiếng:

– Ngay từ đầu Sở Hoan không hề có ý thật sự dùng vũ lực đánh chiếm thành Hạ Châu. Bọn chúng tấn công mạnh lúc ban đầu, thậm chí dùng kế làm tướng sĩ mỏi mệt, tất cả chỉ là giả dối, nhằm khiến Hồ Tông Mậu tin rằng quân Sở thật sự đang dốc sức công thành!

Trương Hãn nhìn về phía Trương Thúc Nghiêm, hỏi:

– Phụ thân, cha muốn nói là quân Sở đang giả vờ công thành?

– Thực chính là hư, hư chính là thực.

Trương Thúc Nghiêm cười khổ nói:

– Nếu Hoàng Ngọc Đàm không xuất hiện, ta cũng sẽ chẳng nghĩ như vậy. Thế nhưng đã có Hoàng Ngọc Đàm giả mạo sứ giả của Kim Châu, vậy thì chứng tỏ trong lòng Sở Hoan đã sớm có quỷ kế. Hắn tấn công mạnh rồi dùng kế làm quân sĩ mỏi mệt, chẳng qua cũng chỉ là diễn trò cho quân trấn thủ Hạ Châu xem mà thôi. Hắn làm ra vẻ dốc sức công thành, càng khiến quân thủ thành không hề nghi ngờ Sở Hoan có mưu đồ khác.

Hà Khôi vội hỏi:

– Trương tướng quân, ý của ngài là Sở Hoan có quỷ kế khác?

– Chẳng lẽ các ngươi còn chưa nghĩ ra sao.

Trương Thúc Nghiêm ngồi lại trên ghế, sắc mặt nghiêm trọng, thở dài:

– Bản tướng vẫn luôn coi nhẹ Sở Hoan, người này quả nhiên là lòng dạ thâm trầm. Ngay từ đầu, chỉ sợ hắn đã biết rõ Hạ Châu đã chuẩn bị đầy đủ, binh mã của hắn rất khó trực tiếp công chiếm Hạ Châu, nên đã sớm có mưu đồ, chuẩn bị kế dụ rắn ra khỏi hang rồi.

– Dụ rắn ra hang?

Hà Khôi lắc đầu nói:

– Trương tướng quân, Hồ tướng quân quyết sẽ không rời khỏi thành đâu. Sở Hoan cho dù dùng hết mọi thủ đoạn, Hồ tướng quân vẫn sẽ cố thủ mà không ra ngoài.

Trương Thúc Nghiêm lắc đầu nói:

– Đó là vì ngươi chưa hiểu rõ Hồ Tông Mậu. Sở Hoan còn hiểu Hồ Tông Mậu rõ hơn cả ngươi.

Trương Hãn dường như vẫn chưa thông suốt, hỏi:

– Phụ thân, Sở Hoan làm sao có thể dùng kế dụ rắn ra khỏi hang? Hồ Tông Mậu giỏi nhất là cố thủ thành trì, tính cách hắn cẩn thận, lời Hà Khôi nói chưa hẳn là sai, hắn có lẽ sẽ không ra khỏi thành đâu.

Trương Thúc Nghiêm nhìn con mình, hỏi:

– Con có biết vì sao quân Sở bị mắc dịch bệnh hay không?

Trương Hãn suy nghĩ một lát, nói:

– Phải chăng do binh mã quá đông đúc, trong số đó đã có người nhiễm ôn dịch? Thời tiết gần đây lại vô cùng khắc nghiệt, nghe nói trời nóng, dịch bệnh sẽ dễ lây lan hơn bình thường.

– Tuyệt đối không phải.

Trương Thúc Nghiêm lắc đầu nói:

– Đây là kế sách của Sở Hoan. Quân Sở bị nhiễm dịch bệnh tất nhiên là giả dối, đó là mồi nhử mà Sở Hoan cố tình giăng ra để dụ Hồ Tông Mậu.

– Còn miếng mồi nhử thứ hai…!

Trương Thúc Nghiêm chưa dứt lời, Trương Hãn đã hiểu ra:

– …viện binh Kim Châu, chính là mồi nhử thứ hai?

– Không sai.

Trương Thúc Nghiêm thở dài:

– Mồi nhử thứ hai này còn khiến Hồ Tông Mậu khó chịu hơn nhiều so với miếng thứ nhất. Sở Hoan thật sự hiểu Hồ Tông Mậu đến tận xương tủy, thậm chí ân oán giữa bản tướng và Hồ Tông Mậu, Sở Hoan cũng rõ như lòng bàn tay. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Sở Hoan thật sự biết người lại biết ta…!

Y lắc đầu, sắc mặt càng thêm nặng trĩu.

Hà Khôi dường như cũng đã thông suốt, lẩm bẩm nói:

– Ý của Trương tướng quân là, Hồ tướng quân thấy quân Sở mỏi mệt không chịu nổi, hơn nữa dịch bệnh bùng phát, đã động lòng muốn xuất thủ. Nhưng vì tính cẩn thận, nên dù có động lòng cũng chưa chắc đã xuất binh. Nhưng một khi biết binh mã của Trương tướng quân chuẩn bị tập kích đêm, ắt sẽ có khả năng rời khỏi thành?

Trương Thúc Nghiêm gật đầu nói:

– Chính xác là vậy. Hồ Tông Mậu xưa nay luôn có thành kiến với bản tướng. Cuộc chiến xảy ra ở Hạ Châu, hắn làm sao có thể để bản tướng cướp mất công lao? Trong mắt hắn, quân Sở đã bị hắn làm cho mỏi mệt, rồi lại bùng phát dịch bệnh, chính là ông trời đang giúp đỡ hắn. Nếu bản tướng xuất binh, theo hắn thấy, chính là bản tướng muốn cướp mất thành quả của hắn, hắn nhất quyết không chấp nhận.

Trương Hãn nói:

– Phụ thân, nói cách khác, Sở Hoan dùng Hoàng Ngọc Đàm giả mạo sứ giả của chúng ta, báo cho Hồ Tông Mậu tin tức chúng ta muốn xuất binh tương trợ. Sau đó… hắn tự mình diễn kịch, sai binh mã của mình giả trang thành quân ta, nhân lúc đêm tối tập kích. Hồ Tông Mậu thấy quân ta tập kích Sở doanh, sợ phụ thân cướp mất công, tất nhiên sẽ không chịu ngồi yên, tất nhiên cũng sẽ xuất thành?

– Thế nên mới nói tính tình của Hồ Tông Mậu đã bị Sở Hoan nhìn thấu.

Trương Thúc Nghiêm cười khổ nói:

– Hà Khôi, ngươi đến đây lần này, là Hồ Tông Mậu bảo ngươi đến đây để khuyên chúng ta không nên xuất binh?

– Đúng vậy.

– Vậy bản tướng đoán không sai rồi.

Trương Thúc Nghiêm lắc đầu:

– Hắn không muốn chúng ta xuất binh tương trợ, thậm chí lo lắng chúng ta xuất binh sẽ đoạt công của hắn.

Y đứng dậy, chắp tay sau lưng, đi đến trước cửa chính của sảnh ngoài, ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt mênh mông. Một hồi lâu sau, mới thở dài một tiếng:

– Đã muộn rồi, Hà Khôi. E rằng trên đường ngươi đến đây, thành Hạ Châu đã bị Sở Hoan công phá… Sở Hoan, kế sách thật tài tình, thật tài tình!

Bản dịch tinh tế này, độc giả chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free