(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1116:
Lâm Lang tuy là thiếu phụ, nhưng xuất thân từ gia đình giàu có, dù ăn uống hay bảo dưỡng đều tương đối chú trọng, cho nên thân thể nàng cũng khá đẫy đà, đầy đặn, hai đùi căng tròn nhưng không hề thô kệch, mượt mà song vẫn săn chắc. Váy lụa trắng khiến nàng nhìn qua càng thêm phần trong sáng, yểu điệu, đoan trang và thanh khiết. Đó là lụa trắng cao cấp, vừa mềm vừa nhẹ. Thời tiết giữa hè, tất nhiên không mặc y phục dày, bên trong là lớp quần lót bằng sa mỏng, cho nên Sở Hoan đặt tay lên, cách một lớp quần áo mỏng, hầu như chạm đến làn da non mềm mại.
Nếu nói về sức đàn hồi của bắp đùi, trong số những nữ nhân mà Sở Hoan từng trải qua, không người nào có thể vượt qua Lâm Đại Nhi. Lâm Đại Nhi xuất thân nhà võ, tập luyện chân là việc không thể thiếu, cho nên bắp đùi của Lâm Đại Nhi không chỉ rắn chắc có lực, mà còn có độ đàn hồi rất tốt.
Đùi của Lâm Lang tuy không có lực như Lâm Đại Nhi, nhưng cũng săn chắc, có độ đàn hồi. Dẫu sao nàng cũng không phải thiếu phụ nhàn rỗi không làm gì trong nhà. Từ lúc thay cha quán xuyến công việc gia đình, nàng cũng ngày đêm bôn ba, cho nên phần bắp chân cũng khá mạnh mẽ. Độ đàn hồi tuy không bằng Lâm Đại Nhi, nhưng ngược lại có thêm mấy phần mềm mại, non tơ.
Tay Sở Hoan lặng lẽ đặt lên đùi Lâm Lang, Lâm Lang quả nhiên giật mình thon thót, nhưng không dám biểu lộ ra ngoài. Trái tim nàng đập cực nhanh, sợ bị người khác nhìn thấy, lại sợ sắc mặt mình khác thường khiến người khác chú ý. Nàng cố gắng nhịn xuống, nhưng khuôn mặt đã nóng như lửa đốt. Sở Hoan lúc này cũng cảm thấy trên tay thoải mái đến khó tả. Trong tình huống này, trêu chọc dưới gầm bàn, cảm thấy có chút kích thích. Mùi hương nhàn nhạt của thiếu phụ trên người Lâm Lang xộc thẳng vào mũi, càng làm cho Sở Hoan tâm thần xao động.
Chỉ là, Sở đại nhân là nhân vật chính tối nay. Tay hắn đặt lên đùi Lâm Lang, không lập tức làm gì khác, mà lại nghiêm trang hỏi:
– Đúng rồi, Lão thái gia, thân sĩ trong thành Bắc Sơn, không biết còn lại bao nhiêu người?
Lão thái gia cười ha hả nói:
– Sở đốc, đám thân sĩ Bắc Sơn theo Cao Liêm đến Tây Quan bây giờ hầu như đều đi hết rồi. Bọn họ lúc trước nhân cơ hội đến, dùng thủ đoạn ép buộc dụ dỗ, chiếm đoạt nhiều ruộng đất và cửa hàng ở Tây Quan chúng ta. Vốn tưởng chiếm được món lợi lớn, nhưng bây giờ, ngoại trừ tài sản bọn họ dâng cho Tân Diêm Thự, mấy phần ruộng đất và cửa hàng khác cũng đã bán đi với giá thấp, thậm chí còn rẻ hơn giá ban đầu họ mua…!
Thân sĩ Bắc Sơn và thân sĩ Tây Quan như nước với lửa. Sở Hoan ép Cao Liêm dẫn theo thân sĩ Bắc Sơn bỏ đi, càng làm cho thân sĩ Tây Quan hoan nghênh nhiệt liệt, vô cùng ủng hộ.
– Sở đốc, đồng ruộng của thân sĩ Bắc Sơn đều đã được gieo trồng lương thực rồi.
Phó Dụ Thịnh nói:
– Trước khi đi, bọn họ còn định sai người hủy hoại hết mầm lương thực trong ruộng. Chúng ta biết được, lập tức tìm Đỗ tổng quản. Cũng may Đỗ tổng quản đã tìm đến Hộ Bộ Ti, nhờ Hộ Bộ Ti thông báo cho đám thân sĩ kia, bảo rằng chỉ cần bọn họ dám hủy một mầm lương thực trong ruộng, thì bọn họ sẽ không thể ra khỏi Tây Quan. Nhờ vậy mới ngăn được hành động xấu xa đó. Hôm nay, ruộng đồng cũng đã được chúng ta thu mua, có vẻ cây lương thực năm nay phát triển cũng khá tốt…!
Sở Hoan liên tục gật đầu, bàn tay để trên đùi Lâm Lang lại khẽ vuốt ve. Ngón tay thậm chí còn lần vào giữa hai đùi, khẽ vuốt phần thịt mềm mại, đẫy đà bên trong.
Thân thể Lâm Lang cực kỳ nhạy cảm, huống hồ bàn tay Sở Hoan lại vuốt ve nơi đùi non của nàng. Trong lúc hồi hộp, nàng cảm thấy toàn thân dâng lên một cảm giác khác lạ. Mặc dù bàn tay to kia còn cách nơi đào nguyên kín đáo của nàng một khoảng, nhưng cảm giác tê dại, ngưa ngứa từ trên đùi lan tỏa khắp toàn thân. Vòng eo không kìm được khẽ vặn vẹo. Cảm thấy bàn tay Sở Hoan quả thật đang từ từ di chuyển đến nơi trọng yếu, nàng thầm giật mình, vội vàng khép đùi lại, không cho Sở Hoan tiếp tục động chạm.
Sở Hoan cũng không hành động lỗ mãng. Ngón tay bị hai chân Lâm Lang kẹp chặt vẫn nhẹ nhàng cựa quậy, cảm nhận làn da mượt mà và sự đàn hồi của Lâm Lang, nhưng lại khiến Lâm Lang khổ sở vô cùng. Nàng mím chặt đôi môi đỏ mọng. Mặc dù bắp đùi kẹp chặt, nhưng một chân đã bị Sở Hoan cuốn lấy, không thể thu về hoàn toàn. Nàng càng khép đùi lại, càng cảm thấy nơi ấy nóng rực lên khác thường.
Nàng vốn là thân thể thành thục. Trước khi gặp Sở Hoan, cơ thể đã cô đơn bấy lâu ấy, những lúc đêm khuya vắng người, xuân tình khó nhịn, lại chỉ có thể tự an ủi bản thân. Về sau cùng Sở Hoan thân mật, tận hưởng hoan ái chân chính của nam nữ. Chỉ tiếc hai người gần gũi thì ít mà xa cách thì nhiều, cơ thể chín muồi này lại càng thêm mẫn cảm. Mặc dù Sở Hoan chỉ khẽ chạm vào phía trong đùi, nhưng cảm giác cũng đã lan đến giữa hai chân, vô cùng khó chịu, vừa ngứa vừa tê. Một dòng chất lỏng ngọt ngào đã tràn ra từ khe khẽ khít kia.
Bờ mông đẫy đà không kìm được khẽ uốn éo, nhúc nhích, mong muốn làm dịu đi cảm giác ngứa ngáy khó chịu nơi ấy.
Sở Hoan hỏi:
– Cao Liêm bây giờ đang ở đâu?
Lão thái gia nói:
– Hắn đã biến mất không dấu vết.
Suy nghĩ một chút, ông nói:
– Hình như ngay ngày Sở đốc xuất quân đã không thấy tung tích của Cao Liêm. Trước đó nhiều ngày không thấy hắn xuất hiện, có lẽ trước lúc Sở đốc xuất quân hắn đã rời khỏi Sóc Tuyền rồi.
– Có vẻ tính mạng của hắn vẫn là quan trọng nhất.
Sở Hoan thở dài. Lúc trước hắn đề nghị với Cao Liêm, muốn cứu mạng con trai y thì Cao Liêm phải đổi bằng tính mạng của mình. Chỉ là ngày hôm đó lại có tin hai châu Kim Hạ nổi loạn, Sở Hoan cũng không có thời gian hỏi đến chuyện Cao gia. Bây giờ hỏi, mới biết Cao Liêm quả thật đã sớm chật vật bỏ trốn.
Mọi người lại không biết nguyên do, Sở Hoan giải thích sơ qua một chút, mọi người mới vỡ lẽ. Tiền Bá Di cười lạnh nói:
– Hổ dữ không ăn thịt con, Sở đốc đã cho hắn cơ hội, hắn lại không nỡ từ bỏ tính mạng của mình, thà rằng con mình bị giết, cũng muốn giữ mạng sống cho bản thân. Tâm địa hiểm ác như người này, thật sự hiếm có.
– Sở đốc, không biết định xử lý Cao Hoắc thế nào?
Phó Dụ Thịnh hỏi:
– Hắn có thật sự liên kết với Thiên Môn đạo không?
Sở Hoan mỉm cười, nói:
– Trước đây chỉ là hoài nghi, hôm nay Cao Liêm bỏ chạy, đó chính là có tật giật mình, nhất định không thể thoát khỏi liên quan đến Thiên Môn đạo.
Tay hắn vốn đang động chạm giữa hai chân Lâm Lang đã dừng lại, ánh mắt lạnh lùng, nói:
– Thiên Môn đạo hại nước hại dân, bản đốc đã s��m nói phải tiêu diệt Thiên Môn đạo. Nếu Cao gia đã có liên quan, vừa hay dùng đầu của Cao Hoắc để dập tắt khí thế của Thiên Môn đạo.
Nghĩ đến thời gian đầu ở An Ấp, Thiên Môn đạo dùng thuốc khống chế dân chúng bá tánh, cung điện dưới lòng đất kia càng là hố chôn kinh hoàng động phách. Mỗi khi nhớ đến cảnh tượng kia, Sở Hoan lại căm thù Thiên Môn đạo đến tận xương tủy. Lúc này nhắc tới Thiên Môn đạo, liền oán hận dâng trào trong lòng, bàn tay không khỏi dùng sức siết chặt. Thật ra cũng không quá mạnh, lại nghe Lâm Lang khẽ thốt lên một tiếng "ôi" yếu ớt. Mọi người hơi kinh ngạc, không hiểu có chuyện gì xảy ra, đều quay sang nhìn Lâm Lang.
Tay Sở Hoan trên đùi Lâm Lang khẽ dùng sức một chút, làm đau mỹ nhân. Tuy nói sức lực không lớn, nhưng bên đùi da thịt non mềm, huống chi Lâm Lang lại có làn da mỏng manh hơn, bị một chút đau, nhịn không được. Sở Hoan lập tức bừng tỉnh, vô cùng xấu hổ, lặng lẽ không một tiếng động thu tay về, chỉ sợ bị người khác nhìn thấy điều khác lạ, ân cần hỏi:
– Làm sao vậy?
Lâm Lang có chút tức giận, cắn nhẹ đôi môi đỏ mọng, đứng dậy, nói:
– Không có... Không có gì đâu ạ...!
Lão thái gia thấy Lâm Lang đôi má ửng hồng, thần sắc có chút bất thường. Vị lão nhân gia dù kiến thức uyên bác, nhưng cũng không ngờ dưới bàn là cảnh tượng xuân tình, lại tưởng là sức khỏe Lâm Lang không được tốt, quan tâm hỏi:
– Có phải gần đây sức khỏe không được tốt? Gần đây cực khổ lo toan, chỉ sợ là quá mệt mỏi. Lát nữa tìm đại phu xem cho kỹ một chút, đừng để sức khỏe bị tổn hại.
Lâm Lang lúc này chỉ cảm thấy giữa hai chân hơi lành lạnh, ẩm ướt, biết đó là vì lý do gì. Mặt đỏ bừng, tim đập loạn xạ, thầm nghĩ Sở lang hôm nay thật không đứng đắn chút nào, trở về sẽ tính sổ với chàng, lại muốn nhanh chóng lau chùi sạch sẽ. Nàng nói:
– Thúc công, các vị thúc bá, Lâm Lang đi xuống một lát.
Nàng khẽ cúi chào, với khuôn mặt đỏ bừng tận mang tai, vội vàng đi xuống nhà sau.
Sở Hoan xấu hổ, thầm nghĩ lát nữa sẽ cố gắng dỗ dành Lâm Lang. Chỉ sợ bị mọi người nhìn ra sự khác lạ trong mắt mình, vội vàng hỏi Lão thái gia:
– Lâm Lang gần đây rất vất vả sao?
Lão thái gia giải thích nói:
– Các trại muối cũng đã giao cho Lâm Lang quản lý. Muối mới ở chỗ Đỗ tổng quản bên núi Tây Hạp đã được sản xuất. Vì chiến sự tại hai châu Kim Hạ, muối mới chưa thể vận chuyển đi. Mấy trại muối lớn ở hai châu Giáp Việt thì đã chuyển hàng đến rồi. Lâm Lang lần này đi kiểm tra các trại muối ở Việt Châu, trại muối mới mở, mọi việc rườm rà, khó tránh khỏi vất vả.
Sở Hoan nhẹ gật đầu. Trước kia hắn đã từng nói với Lão thái gia, việc kinh doanh của các trại muối, đều cố gắng giao toàn bộ cho Lâm Lang. Đây cũng là vì để cho đường muối ở Tây Bắc không đến mức bị các thân sĩ địa phương khống chế, mà vẫn nằm trong tay quan phủ.
Lão thái gia thật ra cũng hiểu rõ ràng. Xưa nay muối và sắt vốn do quan phủ kinh doanh. Tô gia muốn có được quyền kinh doanh muối mới, đó là chuyện không thể. Tuy Lâm Lang sớm muộn gì cũng gả cho chàng, Lâm Lang khống chế đường muối cũng đồng nghĩa với việc Sở gia đang khống chế, nhưng cho dù gả đi, trong người Lâm Lang vẫn chảy dòng máu họ Tô. Nếu để một người không thân thích nhận quyền kinh doanh muối, thì để Lâm Lang kinh doanh đối với Tô gia và cả bảy họ Tây Quan vẫn tốt hơn. Ít nhất, nếu có ngày nào đó thiếu muối, có Lâm Lang nắm giữ đường muối, bảy họ Tây Quan cũng không cần lo thiếu muối ăn.
Trong lúc nói chuyện, rốt cuộc gia đinh bưng lên một vò rượu có phong cách cực kỳ cổ xưa. Trên vò rượu thậm chí còn dính chút bụi bặm. Lão thái gia cười nói:
– Đây là Thần Tiên Túy. Năm đó trước khi thương nhân nước ngoài kia rời đi, đặc biệt tặng lão phu vò này. Đến nay, đã hơn ba mươi năm, lão phu vẫn cất giữ dưới hầm…!
Hồng Thắng Đào cười nói:
– Hơn mười năm trước, Lâm Lang còn là một cô bé con. Khi đó ta nói với Lão thái gia, chờ Lâm Lang trưởng thành, liền hứa gả Lâm Lang cho cháu trai lớn nhà ta, làm cháu dâu trưởng của Hồng gia ta. Chỉ là về sau Lâm Lang theo phụ thân nàng vào trong quan nội, hôn sự này cũng bất thành. Ta còn nhớ, Lão thái gia năm đó từng nói, đến ngày kết thân, sẽ lấy ra một vò rượu ngon ăn mừng. Khi đó ta mới biết Lão thái gia quả thật có giấu một vò rượu ngon tuyệt thế… Lão thái gia, nếu năm đó hôn sự thật sự tính xong, ông thật sự sẽ tình nguyện đem vò rượu này ra sao?
Lão thái gia lập tức nói:
– Đó là đương nhiên.
– Tổng đốc đại nhân, ngài xem, vị Lão thái gia này của chúng ta thật quá bất công.
Hồng Thắng Đào cười nói:
– Con trai ông ấy kết hôn, ông ấy cũng chưa từng lấy vò rượu này ra, phải đợi Lâm Lang thành gia. Xem ra lão thái gia của chúng ta rất yêu thương đứa cháu gái Lâm Lang này rồi.
Sở Hoan cười ha hả, nhưng trong lòng thì hiểu rõ ràng. Vì mọi người biết Lâm Lang sớm muộn gì cũng gả cho chàng, cho nên cực kỳ coi trọng Lâm Lang. Dẫu sao trong mắt bảy họ Tây Quan, Lâm Lang là cầu nối quan trọng để kết minh với Tổng đốc đại nhân. Hôm nay, địa vị của Lâm Lang trong bảy họ Tây Quan, thậm chí là toàn bộ thân sĩ tại Tây Quan, tất nhiên đã không còn như lúc trước.
Thần Tiên Túy quả nhiên không tầm thường. Giấy dán ở miệng vò vừa được mở ra, mùi rượu thơm ngát lập tức lan tỏa. Mọi người đều đắm chìm trong hương rượu thơm lừng. Thấy Lâm Lang đã trở lại, Sở Hoan liếc nhìn qua, thấy Lâm Lang đã thay bộ váy áo lụa trắng, đổi sang bộ y phục màu thạch lựu. Phong thái lộng lẫy, chiếc eo nhỏ nhắn được bó sát, thân thể đẫy đà kia lại càng thêm quyến rũ.
Nơi chốn duy nhất để tận hưởng bản dịch tuyệt vời này chính là truyen.free.