(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1139:
Hành dinh Sóc Tuyền.
Mọi Châu phủ của Đại Tần đều thiết lập hành dinh, nói nôm na, đó là dịch trạm để tiếp đón các quan viên từ nơi khác đến. Với vai trò là h��nh dinh của phủ thành Tây Quan, tuy quy mô không tráng lệ, mỹ lệ như hành dinh Vân Sơn, nhưng nơi đây vẫn mang vài phần khí phái.
Đình đài lầu các, nước chảy cầu nhỏ, hành lang gấp khúc, tất cả đều chìm trong một mảng yên tĩnh.
Mặc dù quân Tây Lương từng chiếm đóng thành Sóc Tuyền, nhưng xem ra họ đã nương tay với hành dinh, không hề phóng hỏa đốt cháy. Sau khi quân Tây Lương rút lui, quan phủ đã tu sửa sơ sài hành dinh Sóc Tuyền một lần. Tuy nhiên, vì Tây Bắc vẫn còn loạn lạc, không có quan viên nào đến đây, nên trước khi Lưu Ly phu nhân đến ở, hành dinh vẫn bỏ trống.
Khi Sở Hoan đến hành dinh, trời vừa quá buổi trưa.
Vào đến hành dinh, biết rằng Lưu Ly phu nhân không có mặt ở đó mà đang ở một lầu gác phía nam. Sở Hoan liền tiến đến lầu gác này. Dù hành dinh cách phủ Tổng đốc không xa, nhưng đây là lần đầu y đến, nên khi nhìn thấy lầu gác, y biết rõ đó là lầu cao nhất trong hành dinh, nơi thích hợp nhất để ngắm cảnh.
Hành dinh này hẳn đã được kỳ công xây dựng, với non bộ, vườn hoa xen kẽ chằng chịt. Lầu gác nằm giữa những rặng cây xanh um, trước ban công lại có một ao sen, sen trong ao đua nở, một màu xanh biếc, khiến lòng người hết mực say mê. Một mùi hương mát lành thoảng đến, quả thực khiến người ta vui vẻ thoải mái. Sở Hoan cũng không khỏi ngạc nhiên. Phong cảnh nơi hành dinh này dường như còn mỹ lệ hơn phủ Tổng đốc của y rất nhiều, không thể ngờ trong thành Sóc Tuyền lại có một chốn đẹp đến vậy.
Ban công có kiến trúc cung đình, tạo hình xinh đẹp. Một đài cao nổi bật, từ dưới lầu đã có thể nhìn thấy, chiếc đài ấy có lan can màu trắng. Sở Hoan nhẹ bước lên lầu, chưa đến đài thì chợt nghe từ phía đài cao vọng đến một giọng nói:
– Nắng gay gắt quá, ánh nắng nơi đây không thể sánh với Quan Nội, phơi nắng quá lâu có thể làm hỏng làn da...!
Giọng nói êm tai ấy, quả đúng là của Lưu Ly phu nhân.
Sở Hoan khẽ tiến lại, liền thấy đài cao được che bởi một tấm rèm lụa màu vàng nhạt, tấm rèm mềm mại như liễu rủ, khẽ lay động trong gió mát, tràn đầy nét uyển chuyển của chốn cung đình.
Lúc này, y lại thấy Lưu Ly phu nhân đang nằm phơi nắng trên m���t chiếc ghế dài. Ánh nắng xuyên qua tấm rèm lụa mỏng, trở nên dịu nhẹ, bao phủ toàn bộ đài cao trong một sắc vàng nhạt tuyệt đẹp. Cảnh vật trước mắt đã diễm lệ như thế, giai nhân trên chiếc ghế dài càng thêm động lòng người, mái tóc dài đen nhánh, làn da trắng nõn nà, lớp son phấn phớt hồng ánh lên vẻ lộng lẫy của phấn trân châu, váy áo xanh nhạt. Nàng tựa như một bức cổ họa được vẽ tỉ mỉ, dường như tồn tại trên giấy, lại dường như chỉ có trong giấc mộng.
Váy áo của Lưu Ly phu nhân mềm mại, nhẹ nhàng. Khi nàng nằm ngửa trên ghế dài, dáng người lộ ra, bộ ngực mềm mại, đầy đặn phập phồng hai bên, vô cùng sống động. Đường cong tấm lưng áo cũng uyển chuyển, mềm mại. Vì váy áo buông rủ xuống dưới nên đôi chân thon dài của nàng cũng ẩn hiện, hoàn mỹ không gì sánh kịp.
Khi nhìn thấy bộ ngực đầy đặn đến cực điểm của Lưu Ly phu nhân, trong đầu Sở Hoan lập tức nghĩ đến lần ở Tô phủ, lúc ấy trời xui đất khiến thế nào mà y lại chạm nhầm bộ ngực mỹ nhân. Giờ đây, y thậm chí vẫn có thể nhớ rõ sự mềm mại v�� độ đàn hồi của nó. Loại cảm giác ấy quả thực quá tuyệt vời, khiến người ta khó lòng quên được.
Dường như nghe thấy tiếng bước chân, Lưu Ly phu nhân khẽ nghiêng đầu, đôi mắt sáng rỡ nhìn Sở Hoan đang chậm rãi tiến đến. Khuôn mặt tuyệt mỹ khuynh đảo chúng sinh ấy khẽ nở một nụ cười khiến vạn vật cũng phải cảm động. Sở Hoan không dám nhìn thẳng vào mặt nàng, không phải vì nhớ đến sự mạo phạm đêm đó, mà vì vẻ đẹp của Lưu Ly phu nhân tạo ra một áp lực vô hình.
Có lẽ, chỉ cần ngũ quan tinh xảo là đã có thể xưng là mỹ nhân, nhưng mỗi cách phối hợp lại tạo nên một cảm giác đặc biệt cho người nhìn. Tuy nhiên, trong tất cả những cảm giác đó, ngũ quan và đường nét trên khuôn mặt Lưu Ly phu nhân hiển nhiên đã đạt đến cực hạn của vẻ đẹp.
Thông thường, những nữ nhân xuất thân quan gia, đặc biệt là những người thông minh như Lưu Ly phu nhân, đều sẽ có một cái nhìn thấu đáo thế sự, và cái nhìn ấy thường không tránh khỏi mang theo chút hương vị phong trần. Điều này là do kinh nghiệm sống, bởi kinh nghiệm sống tự thân đã là sự va chạm với hồng trần.
Tuy nhiên, Lưu Ly phu nhân lại rất đặc biệt, nàng không hề có chút khí chất phong trần nào. Nàng tựa như một tiên tử được chạm khắc tinh xảo, hoặc có thể nói, nàng vốn là tiên tử giáng trần, trong sáng, tinh khiết, thoát tục.
– Phu nhân thích phơi nắng, đây quả là một thói quen tốt.
Sở Hoan ngắm nhìn cảnh tượng duyên dáng tựa như bức tranh cuộn này, cảm thấy tim đập nhanh hơn, vội vàng cất tiếng để trấn định nhịp tim mình:
– Chỉ tiếc, nơi Quan Ngoại rất khó có được ánh nắng dịu dàng như thế.
Lưu Ly phu nhân khẽ ngồi dậy, động tác không hề đường đột, mỗi cử chỉ đều xinh đẹp lạ thường. Bộ ngực đầy đặn vốn đang phập phồng hai bên, khi nàng ngồi dậy lại càng thêm thẳng tắp. Nàng mỉm cười nói:
– Hôm nay Sở Công phó quả thực rảnh rỗi, sao lại có thời gian đến đây? Thiếp biết ngài vừa thắng trận lớn, vốn nên đến chúc mừng, nhưng sợ làm phiền thời gian của ngài nên không dám mạo muội đến thăm.
Ánh mắt nàng tựa dòng nước, trong veo, tĩnh lặng.
Sở Hoan cười đáp:
– Phu nhân khách khí rồi, nàng cũng biết, ta đây văn võ đều kém cỏi, chỉ được Thánh thượng ưu ái nên mới được ngồi đây làm kẻ ăn lương cao mà không làm việc gì...!
Lưu Ly phu nhân khẽ cười, dịu dàng như gió xuân:
– Ví dụ của Sở đại nhân dường như không thỏa đáng rồi. Đường quan lộ của ngài đang rộng mở, nói gì cũng sẽ không đi làm hòa thượng được.
Nàng đưa tay lên, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh rồi nói:
– Vốn dĩ ngài là chủ nhân, hôm nay Lưu Ly thiếp lại đảo khách thành chủ, mượn hoa hiến Phật mời Công phó đại nhân ngồi một lát.
Sở Hoan đi đến, khóe mắt thoáng nhìn Quỷ Đao Điền Hầu đang đứng trên đài. Dù không nhìn thẳng vào Điền Hầu, y vẫn cảm nhận được hàn ý sắc bén trong ánh mắt gã.
Sở Hoan không hề bận tâm.
Điền Hầu vẫn luôn có thành kiến với mình, điều này Sở Hoan biết rõ trong lòng. Chẳng qua, y không hiểu rốt cuộc vì sao trong đầu vị Quỷ Đao Thống lĩnh này lại tràn ngập địch ý đến vậy.
Sở Hoan ngồi xuống. Một làn gió mát thổi qua, mang theo không khí trong lành từ rừng cây, đồng thời cũng thoang thoảng một mùi hương nhàn nhạt, rất dễ chịu. Sở Hoan đã quen thuộc với mùi hương này, đây là mùi đặc trưng trên người Lưu Ly phu nhân, không nồng đậm nhưng lại khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái.
Lúc này, y ngồi đối diện Lưu Ly phu nhân, có thể nhìn rõ khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng. Lưu Ly phu nhân là người không thích trang điểm đậm, nhưng lại rất giỏi trang điểm. Chỉ cần hơi để ý một chút là có thể thấy được hoa văn tinh xảo vẽ trên móng tay nàng, với màu sắc độc đáo. Hàng lông mày tinh tế kia hiển nhiên cũng đã được tỉ mỉ sửa sang, nhưng chắc chắn không phải dùng bút vẽ. Sắc môi không đậm, nhìn rất căng mọng. Còn làn da, e rằng khắp thiên hạ này cũng chỉ có Lưu Ly phu nhân đủ tư cách không cần trang điểm thêm, bởi làn da nàng trắng nõn bẩm sinh, không cần tô vẽ.
Chỉ cần trang điểm nhẹ nhàng, hoặc thậm chí không cần trang điểm, nàng đã có thể xinh đẹp thoát tục đến vậy. Mái tóc mềm mại đen nhánh, đôi môi phớt hồng, hàm răng trắng muốt, làn da như tuyết. Nàng là một người phụ nữ xinh đẹp, tinh khiết, cao quý, dường như nàng là hiện thân cho vẻ đẹp của thế gian này.
Nàng chính là một bài thơ sống.
Thậm chí, Sở Hoan còn có một loại ảo giác rằng khi cùng Lưu Ly phu nhân ngồi trên lầu gác này, bản thân y dường như cũng trở thành một phần của bức tranh, ưu nhã, điềm tĩnh và tràn đầy hơi ấm.
Nhưng những điều tốt đẹp, thường khó được lâu dài. Sở Hoan còn chưa kịp hoàn toàn hòa mình vào không khí duy mỹ này, bên tai đã vang lên giọng nói lạnh như băng của Điền Hầu:
– Xem ra, dù Sở đại nhân quan lớn lộc hậu, nhưng lại quên mất quy tắc rồi!
Sở Hoan không quay đầu lại, chỉ cười nhạt nói:
– Cớ sao Điền Thống lĩnh lại nói lời này?
– Nơi này là chỗ ở của phu nhân, ngài không thông báo mà tự tiện đi vào, chẳng lẽ không phải là bất kính với phu nhân sao?
Điền Hầu lạnh lùng nói từ phía sau.
Sở Hoan thậm chí còn cảm thấy một luồng hơi lạnh quẩn quanh sau lưng mình.
Sở Hoan khẽ thở dài:
– Thật ra, bản Đốc rất muốn hỏi Điền Thống lĩnh, Điện hạ sai ngài hộ vệ phu nhân, không biết ngài đã hộ vệ thế nào? Trên đường bản Đốc đến đây, dù thỉnh thoảng có thấy hộ vệ, nhưng lại không một ai đến hỏi han. Còn ngài nữa, Điền Thống lĩnh, lúc bản Đốc lên lầu rõ ràng công khai như thế, mà ngài lại không hề phát giác, để bản Đốc tùy ý đi đến bên cạnh phu nhân. Nếu hôm nay không phải bản Đốc, mà là một thích khách, thì giờ đây ngài đã mắc phải trọng tội thất trách rồi.
Điền Hầu nhíu mày, cười lạnh đáp:
– Nếu là thích khách, thì lúc này máu tươi đã đổ rồi!
– Nếu như bản Đốc là thích khách?
Sở Hoan lập tức hỏi ngược lại:
– Nếu như bản Đốc là thích khách, thì giờ đây phu nhân chẳng phải đang rất nguy hiểm sao?
Điền Hầu khẽ giật mình.
– Điền Thống lĩnh, ngài đã theo Thái tử điện hạ nhiều năm, thân là một hộ vệ, vẫn nên cảnh giác một chút thì hơn.
Sở Hoan khẽ thở dài:
– An nguy của phu nhân vô cùng trọng đại, không thể có chút qua loa được. Ngài cũng không thể tin tưởng bất cứ kẻ nào. Chẳng lẽ chỉ vì thân phận của bản Đốc mà ngài lại lơ là đề phòng? Chuyện này... thật không đúng.
Y mỉm cười nhìn về phía Lưu Ly phu nhân, hỏi:
– Phu nhân, nàng thấy ta nói có lý không?
Trong mắt Điền Hầu lóe lên hàn quang, gã nhìn chằm chằm sau lưng Sở Hoan, cười lạnh hỏi:
– Chẳng lẽ ngươi là thích khách thật sao?
– Ta có phải thích khách hay không là một chuyện, còn ngài có cảnh giác hay không lại là một chuyện khác.
Sở Hoan lắc đầu, trên mặt lộ vẻ bất đắc dĩ:
– Phu nhân, xem ra Điền Thống lĩnh hộ vệ không chu toàn. Bên ta lại có mấy người hữu dụng, nếu phu nhân cảm thấy không an toàn, ta có thể điều những người này đến đây tăng cường phòng vệ.
Điền Hầu nắm chặt hai tay.
Sở Hoan đã tu luyện Long Tượng Kinh, cảnh giới sớm đã vượt xa trước kia. Bước chân của y nhẹ nhàng như mây, lúc lên lầu lại càng cố tình thả nhẹ. Mặc dù Điền Hầu đao pháp xuất chúng, lại vô cùng cảnh giác, nhưng khi Sở Hoan lên lầu, gã lại không hề cảm nhận được sự xuất hiện của y. Mãi đến khi Sở Hoan bước ra cửa lầu, lúc này Điền Hầu mới phát giác có người đến, nhưng thấy là Sở Hoan, đương nhiên gã không cảm thấy cần phải đề phòng.
Những lời Sở Hoan nói, rõ ràng là chỉ trích Điền Hầu hộ vệ không chu toàn, đối với Điền Hầu mà nói, quả thực là một sự sỉ nhục cực lớn.
Gã cắn chặt hàm răng, Lưu Ly phu nhân đã khẽ cười nói:
– Điền Thống lĩnh hộ vệ rất đắc lực, Công phó đại nhân không cần bận tâm. Có gã bên cạnh thiếp, thiếp rất an toàn.
Điền Hầu nghe vậy, trong mắt lóe lên vẻ dị sắc, rồi thêm một tia cảm kích.
– Hôm nay Công phó đại nhân đến đây không phải là để phơi nắng đấy chứ?
Đôi mắt mỹ lệ của Lưu Ly khẽ nhìn quanh:
– Không biết hôm nay Công phó đại nhân đến đây, có gì chỉ giáo?
Sở Hoan mỉm cười đáp:
– Phu nhân chê cười rồi, nào dám chỉ giáo gì. Chẳng qua, quả thực ta có một chuyện muốn tìm phu nhân.
– Ồ?
Lưu Ly thấy váy mình hơi lộ, một bàn tay trắng như ngọc khẽ kéo váy lên che đi đôi chân thon dài. Động tác ưu nhã, thùy mị ấy thật động lòng người:
– Không biết Công phó đại nhân muốn nói chuyện gì?
Sở Hoan đáp:
– Chuyện này không tiện để người khác biết, phu nhân, không biết có thể cho mọi người lui xuống không?
Trên đài lúc này chỉ có ba người, ngoài Sở Hoan và Lưu Ly phu nhân, chỉ còn Điền Hầu. Ý của Sở Hoan rõ ràng là muốn Điền Hầu lui xuống.
Điền Hầu sắc mặt lạnh lùng, trầm giọng nói:
– Điền mỗ phải luôn luôn hộ vệ phu nhân...!
Không đợi gã nói hết lời, Sở Hoan đã thản nhiên nói:
– Hiện giờ bản Đốc bảo ngài lui ra, có chuyện lớn muốn thương lượng với phu nhân, ngài còn muốn ở lại sao? Ngài muốn nghe được điều gì?
Điền Hầu cắn chặt răng, hai tay nắm chặt, gân xanh nổi lên. Lưu Ly lại mỉm cười, hòa nhã nói với Điền H���u:
– Điền Thống lĩnh, thiếp hơi khát nước, ngài sai người đi làm một chén canh bách hoa...
Điền Hầu muốn nói lại thôi, do dự một chút, cuối cùng hung hăng trừng mắt nhìn Sở Hoan một cái, rồi bất đắc dĩ lui xuống.
Chờ Điền Hầu lui ra, Lưu Ly phu nhân mới khẽ thở dài một tiếng, buồn bã nói:
– Công phó, Điền Hầu tính tình cổ quái, ngài không nên so đo với gã. Xưa nay ngài vốn lòng dạ rộng lớn, có một số việc không nên để trong lòng.
Sở Hoan khẽ cười một tiếng, sau đó lấy một chiếc túi nhỏ bên người ra, đặt lên bàn.
– Công phó đây là ý gì?
Lưu Ly nhìn chiếc túi nhỏ trên bàn, khẽ tỏ vẻ kỳ lạ:
– Đây là lễ vật ngài muốn tặng thiếp sao? Chẳng lẽ hôm nay ngài muốn đến bồi tội?
Sở Hoan khẽ giật mình, hỏi ngược lại:
– Bồi tội? Ồ, ta đã đắc tội phu nhân khi nào cơ chứ?
Đôi má Lưu Ly ửng hồng, nàng quay đầu đi, nhìn ra ngoài đài cao, khẽ nói:
– Không... không có gì...!
Mặc dù nàng nói vậy, nhưng thần sắc lại mang theo vài phần ngượng ngùng.
Lúc này, Sở Hoan đã hiểu ra. Lưu Ly phu nhân nói bồi tội, chắc chắn là ám chỉ chuyện y lỡ chạm nhầm bộ ngực mỹ nhân ở Tô phủ. Y lập tức cũng hơi xấu hổ, nhưng trong lòng thầm nghĩ: "Mình không quên chuyện đó, hóa ra nàng cũng không quên!"
Trong lòng y dấy lên một cảm giác cực kỳ lạ lùng, dường như có chút kích thích.
Mọi dấu ấn của bản dịch này đều thuộc về truyen.free.