(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1158:
Sở Hoan nghe thấy giọng điệu kỳ lạ của hắn thì đã hơi ngờ vực, lại nghe Tân Quy Nguyên khẽ thở dài một tiếng rồi hỏi tiếp:
- Dược Ông không đến cùng các ngươi, chắc hắn gặp nạn rồi phải không?
Lưu Ly ngưng mắt nhìn Tân Quy Nguyên, hỏi:
- Xem ra tiền bối thực sự quen biết Dược Ông sao?
- Hắn cùng ta trấn giữ nơi đây hơn hai mươi năm, kẻ công khai người bí mật, sao lại không biết được.
Tân Quy Nguyên thản nhiên nói:
- Hắn bây giờ đang ở đâu?
- Dược Ông bị người khác hãm hại, lúc chúng ta tới nơi thì ông ấy đã qua đời rồi.
Lưu Ly khẽ thở dài:
- Chúng ta đã chôn cất ông ấy ở Dược Cốc rồi.
Tân Quy Nguyên thở dài nói:
- Hai mươi năm qua chưa từng rời khỏi cốc, cả đời này rồi cũng sẽ phải ở lại trong cốc.
Sở Hoan nghe vậy càng thêm kỳ lạ, bèn hỏi:
- Tân tiền bối, nếu ông là quốc tướng của Tây Xương quốc thì Dược Ông là ai? Lời ông nói "kẻ công khai người bí mật" có phải là ám chỉ hai người vẫn luôn canh giữ nơi bí mật này không?
- Hắn là Viện Sứ của Thái Y Viện Tây Xương quốc.
Tân Quy Nguyên thở dài.
Sở Hoan hiểu rõ, chức Viện Sứ này chính là chức quan cao nhất trong Thái Y Viện, chứng tỏ địa vị của Dược Ông năm đó không hề thấp chút nào.
Lưu Ly cũng kinh ngạc không kém:
- Viện Sứ? Nếu ông ấy là Viện Sứ thì y thuật nhất định phải cao minh lắm, thế nhưng phụ thân ta lại nói...
Tân Quy Nguyên bật cười một cách kỳ lạ, nói:
- Có những việc ngay cả phụ thân ngươi cũng không thể nói rõ với con được. Dược Ông ẩn mình trong Dược Cốc nên đương nhiên không thể hiển lộ hết y thuật của mình, việc nghiên cứu dược liệu cũng chỉ là một cách để che giấu thân phận mà thôi.
- Ý tiền bối là phụ thân ta biết rất rõ về tài năng y thuật của Dược Ông sao?
Lưu Ly ngạc nhiên nói.
Tân Quy Nguyên cười đáp:
- Sao lại không biết? Lưu Ly, ta hỏi con, phụ thân con quen biết Dược Ông từ khi nào?
Lưu Ly nhíu mày suy nghĩ một lát rồi lắc đầu nói:
- Ta cũng không biết. Chỉ nhớ hồi còn nhỏ, phụ thân từng dẫn ta tới Dược Cốc, chỉ nói Dược Ông là một cao nhân tinh thông dược liệu, bây giờ nghĩ lại đúng là không rõ ràng cho lắm.
Tân Quy Nguyên thở dài:
- Con nhớ không, Song Dương Vương gia từng mắc bệnh nặng, Thái Y Viện đành bó tay nên mới phải cầu y khắp nơi, phụ thân con nhận lời mà đến, cuối cùng đã chữa khỏi bệnh cho Song Dương Vương gia.
Sở Hoan vừa nghe Lưu Ly nhắc tới việc này, thầm nghĩ chắc vị vương gia đó chính là Song Dương Vương gia trong lời Tân Quy Nguyên.
Lưu Ly gật đầu nói:
- Đúng vậy, quả thật có việc này.
- Kỳ thực lúc đó phụ thân con đã quen biết Dược Ông rồi.
Tân Quy Nguyên nói:
- Năm đó Dược Ông chính là bậc y thuật cao minh số một của Tây Xương quốc, thống lĩnh hơn trăm ngự y của Thái Y Viện nhưng cũng phải bó tay trước bệnh tình của Song Dương Vương gia. Vốn tưởng bệnh đó không ai chữa nổi thì phụ thân con không biết từ đâu xuất hiện lại chữa được, tuy lập được công lớn nhưng đối với Thái Y Viện, đây chính là một nỗi nhục chưa từng có!
Lưu Ly không nói lời nào.
Sở Hoan thì lại lờ mờ cảm thấy phụ thân Lưu Ly không đơn giản chỉ là một đại phu bình thường như vậy, chắc chắn còn có ẩn tình nào đó, nếu không vị thần tướng áo đen này cũng sẽ không cường điệu nhắc đến cha nàng ta như vậy.
- Vốn rất nhiều người của Thái Y Viện đã từng nghĩ đến việc giết chết phụ thân con, thậm chí còn sắp đặt đủ loại cạm bẫy.
Thần tướng áo đen Tân Quy Nguyên chậm rãi nói:
- Ta dám cam đoan, nếu áp dụng bất kể loại cạm bẫy nào thì phụ thân con năm đó nhất định sẽ chết không có đất chôn thân.
Lưu Ly cau mày, khẽ thở dài:
- Phụ thân năm đó hết mực si mê y thuật, chỉ muốn chứng minh rằng y thuật của mình không tệ chứ không hề có ý tỉ thí với ngự y của Thái Y Viện chút nào.
- Không phải ai cũng nghĩ như thế, nhưng Dược Ông lại hiểu.
Tân Quy Nguyên thở dài:
- Hắn nhận ra y thuật của phụ thân con có nét đặc biệt rất riêng, cho nên chẳng những không hề muốn hãm hại phụ thân con chút nào, hắn còn ngăn cản tất cả những kẻ có ý đồ xấu và muốn tiến cử phụ thân con với Đại Vương để ông ấy có thể gia nhập Thái Y Viện nữa. Có điều phụ thân con không màng danh lợi nên đã uyển chuyển khước từ hảo ý của Dược Ông, Dược Ông thấy thế lại càng tán thưởng phụ thân con, từ đó về sau hai người đã kết thành bạn tri kỷ.
Lưu Ly bừng tỉnh ngộ:
- Thì ra là thế!
Sở Hoan nhíu mày hỏi:
- Nếu Dược Ông đã ở Dược Cốc thì chắc là năm đó đã theo Tây Xương Vương chạy trốn đến đây?
Hai con mắt của Tân Quy Nguyên đột nhiên lóe lên hàn ý, hạ giọng nói:
- Ngươi nói gì? Trốn? Hừ, Tây Xương Vương là anh hùng cái thế, cần gì phải trốn tránh ai bao giờ? Nếu không phải năm đó bọn ta đánh cho ông ấy bất tỉnh rồi đưa vào mật đạo đã chuẩn bị sẵn thì sợ là Tây Xương Vương đã quyết sống chết cùng thành Sóc Tuyền rồi.
- Mật đạo?
Sở Hoan khẽ giật mình. Hiện giờ hắn nắm giữ Sóc Tuyền trong tay mà lại không biết dưới mặt đất lại có một mật đạo. Xem ra mật đạo kia nối thẳng ra ngoài thành, nếu không thì đám Tây Xương Vương cũng đã không thể thoát ra khỏi thành được.
Tân Quy Nguyên thản nhiên nói:
- Năm đó Tần quốc binh hùng tướng mạnh, lại sớm đã có dã tâm với Tây Xương ta nên ta đã chuẩn bị trước, cho người bí mật đào một đường ngầm thông ra ngoài thành. Việc này không ai hay biết, kể cả những kẻ đào đường cũng bị giết người diệt khẩu toàn bộ để tránh tin tức bị rò rỉ ra ngoài.
Sở Hoan lạnh cả sống lưng, thầm nghĩ vị thần tướng áo đen của Tây Xương quốc này cũng là một kẻ độc ác.
Tuy nhiên, nghĩ lại, xưa nay các bậc đế vương khanh tướng, nếu như không tâm ngoan thủ lạt thì sợ là khó thành đại sự, nếu lòng dạ đàn bà ngược lại sẽ gây ra hậu hoạn vô cùng.
- Năm đó Tây Xương Vương muốn cùng tồn vong với thành Sóc Tuyền, quân Tần lúc đó lại người đông thế mạnh, tấn công Sóc Tuyền rất gấp, binh mã trong thành tổn thất nặng nề, lại thiếu lương thiếu nước. Thấy thành sắp bị phá, ta bèn quyết định để Tây Xương Vương rút khỏi Sóc Tuyền, giữ được núi xanh lo gì không có củi đốt, chỉ cần Tây Xương Vương còn sống thì nhất định sẽ có ngày Đông Sơn tái khởi.
Tân Quy Nguyên chậm rãi nói:
- Tây Xương Vương nổi giận quát mắng, ta và Vân tướng quân đành đánh cho ông ấy bất tỉnh rồi đưa ra ngoài theo đường mật đạo.
Sở Hoan cười nhạt nói:
- Quân thần cùng nhau vứt bỏ tướng sĩ, dân chúng toàn thành mà bỏ trốn không dấu vết, quả thật khiến người ta không phục.
Tân Quy Nguyên lạnh lùng nhìn Sở Hoan, nói:
- Chỉ cần Tây Xương Vương còn sống thì sẽ có ngày báo thù cho bọn họ.
Sở Hoan chỉ cười nhạt một tiếng, không thèm tranh luận.
Lưu Ly vội hỏi:
- Sau khi rút khỏi thành Sóc Tuyền, các vị đã tới đây sao?
Tân Quy Nguyên gật đầu:
- Đúng vậy, năm đó Dược Ông là Viện Sứ Thái Y Viện, rất thích một mình đi tìm kiếm các loại dược liệu, Dược Cốc này chính là một trong những nơi hắn thường lui tới.
Nhìn quanh thạch thất một lượt, hắn chậm rãi nói tiếp:
- Trước đó ta cũng đã biết đến nơi này, cảm thấy ở đây vừa đẹp lại vừa yên tĩnh. Mặc dù khi đó quân Tần còn chưa đánh tới Tây Bắc nhưng thanh thế đã rất lớn, để lại một đường lui sau này, ta đã sớm nghĩ tới nếu có biến cố xảy ra thì sẽ rút đến đây.
Sở Hoan cười nói:
- Thần tướng không hổ là thần tướng, nghĩ trước tính sau, cẩn thận không ai bằng.
Trong lòng hắn thầm nghĩ, thân là thừa tướng của một nước mà chưa chiến đã nghĩ đường lui, đúng là chẳng ra gì.
Tân Quy Nguyên không thèm để ý đến giọng điệu trào phúng của Sở Hoan, nói tiếp:
- Điều quan trọng nhất để chọn nơi này chính là vì đây là một khe núi tự nhiên... Nơi này không biết là do tự nhiên hình thành hay do con người tạo nên nhưng lúc chúng ta phát hiện ra thì đã có người từng đặt chân tới đây rồi. Người phát hiện ra nơi này sớm nhất chính là Dược Ông, năm đó còn có một cánh cửa đá có thể dẫn vào khe núi này, nặng đến ngàn cân.
Sở Hoan bèn phấn khởi hẳn lên, nếu đã có cửa đá thì nhất định sẽ có cơ hội thoát ra.
Tựa hồ đã nhận ra được sự vui mừng của Sở Hoan, Tân Quy Nguyên cười nhạt một tiếng rồi lắc đầu nói:
- Các con không cần nghĩ đến cánh cửa kia nữa đâu. Cơ quan gắn trên cửa đã bị phá hỏng, trừ khi con có thể mở được cánh cửa nặng cả ngàn cân đó ra, bằng không thì đừng hòng thoát ra từ đó nữa.
Sở Hoan đang vui mừng liền như bị dội gáo nước lạnh, nhìn lại thì thấy thần sắc Lưu Ly cũng đã ảm đạm đi mấy phần.
- Các con ở trong gian thạch thất này sao?
Sở Hoan trầm mặc một lúc, rốt cuộc mới lên tiếng hỏi.
Tân Quy Nguyên gật đầu đáp:
- Đúng thế, đã chuẩn bị trước đường lui thì đương nhiên phải chuẩn bị cho kỹ lưỡng. Một năm trước khi thành Sóc Tuyền bị phá, nơi đây đã được chuẩn bị chu đáo rồi, tuy hơi đơn sơ nhưng lại là nơi che giấu rất tốt, kẻ địch đừng mong tìm ra được.
Sở Hoan thở dài:
- Đúng là thế, có điều tại sao về sau lại xảy ra biến cố lớn đến thế?
Dưới ánh sáng của ngọn đuốc, nhìn đống xương khô vung vãi khắp nơi, hắn nói:
- Rốt cuộc thì vì sao mà họ lại chết thế?
Hắn giơ tay chỉ sang vách tường:
- Cả Vân Đỉnh Thiên nữa, bị ai giết thế?
Ánh mắt của Tân Quy Nguyên co rút lại, hắn cũng đảo mắt một lượt rồi nói:
- Ở đây có dũng sĩ trung nghĩa, còn có cả súc sinh vong ân bội nghĩa...
Sở Hoan và Lưu Ly liếc sang, thấy Tân Quy Nguyên lạnh lùng nói:
- Các con biết Tây Xương Vương đã chờ đợi trong khe núi này bao lâu không?
Sở Hoan lắc đầu, Tân Quy Nguyên dựng thẳng ngón tay, nói:
- Hai năm, chờ đúng hai năm!
- Hai năm không hề rời khỏi khe núi này?
Sở Hoan cau mày:
- Năm đó ở đây có bao nhiêu người?
- Không dưới ba trăm người.
Tân Quy Nguyên trầm giọng nói:
- Ngoài người của vương thất ra thì còn có vài chục vị quan và hơn hai trăm hộ vệ thân cận nữa... Nơi đây có đủ lương thực cho ba trăm người dùng trong một năm!
- Một năm?
Sở Hoan ngạc nhiên:
- Chỉ có lương thực một năm, vậy tại sao lại ở đây được hai năm? Lương thực của một năm còn lại các con lấy đâu ra?
Tân Quy Nguyên thở dài nói:
- Có một chuyện không ai ngờ tới đã vây chết bọn ta ở đây. Thời gian một năm vốn đủ để bên ngoài trở lại bình thường, chúng ta cũng có thể phái người rời khỏi đây, bắt đầu tìm cách phục hưng Tây Xương quốc!
Giọng nói của hắn pha chút ảo não:
- Nhưng tất cả cũng là do cơ quan gắn trên cửa đá kia...
Lưu Ly tựa như đã hiểu ra, nói khẽ:
- Ý Tân tiền bối là cơ quan gắn trên cửa đá đã có vấn đề nên các vị mới bị vây ở đây thêm một năm. Kế hoạch vốn chỉ là ở đây một năm, vì cơ quan đó bị hỏng nên mới phải ở lại thêm một năm đúng không?
Tân Quy Nguyên nói:
- Con thông minh lắm, không sai, cơ quan của cánh cửa đá kia vốn bọn ta vẫn nắm giữ. Công chúa Nguyệt Nha vốn rất thích hoa tươi nên hồi đó, mỗi ngày sẽ phái người ra ngoài hái hoa tươi về cho công chúa. Một ngày nọ, khi người hái hoa trở về, cánh cửa đá đang mở ra được một nửa đột nhiên lại sập xuống, đè chết kẻ kia ngay tại chỗ. Từ đó về sau cánh cửa đó không mở ra được nữa!
Nói đến đây, trong mắt hắn đã tràn đầy vẻ sầu thảm!
Với sự tận tâm của truyen.free, từng dòng văn chương này được chuyển thể độc quyền đến quý độc giả.