(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1164:
Lưu Ly cười khổ:
– Trước kia ta cũng rất khó hiểu, vì sao phụ thân cứ khăng khăng muốn ta đến Kinh thành, ta vẫn nghĩ phụ thân muốn chứng minh mình có người kế vị. Thì ra là vậy...
Nàng khẽ thở dài, lòng đầy phiền muộn.
– Bí mật trong cung người ngoài khó lòng biết được.
Tân Quy Nguyên nói:
– Bởi vậy, chúng ta nhất định phải có một tai mắt bên cạnh Hoàng tộc. Doanh Tường là Thái tử nước Tần, đương nhiên biết không ít chuyện nội cung, có lẽ y cũng biết khối Phật ngọc ấy đang nằm trong tay ai, thậm chí có thể lợi dụng y mà đoạt được khối Phật ngọc trong cung.
Lưu Ly lắc đầu:
– Mấy năm nay Điện hạ rất ít khi hỏi han đến chuyện nội cung, ngài ấy không có tâm trí đâu mà đi tìm Phật ngọc.
– Nhưng vì ngươi, bất kể chuyện gì lão cũng có thể làm.
Tân Quy Nguyên lại cười:
– Lưu Ly, thực ra chúng ta vẫn luôn phái người bảo hộ ngươi. Mọi việc của ngươi kể từ khi vào Kinh thành, chúng ta đều nắm rất rõ. Doanh Tường hết mực sủng ái ngươi, chúng ta có thể kết luận, chỉ cần ngươi đề xuất bất kỳ yêu cầu nào với lão, chỉ cần trong khả năng của lão, lão nhất định sẽ thỏa mãn ngươi.
Sở Hoan cười lạnh:
– Bảo hộ ư? Chẳng qua là phái người giám sát phu nhân thì có.
Nàng nhíu mày hỏi:
– Công phó, khi ở Sóc Tuyền ngươi không để ý, rất có thể có người bí mật giám sát ta. Chẳng lẽ...
Nàng nhìn Tân Quy Nguyên nghi ngờ.
Sở Hoan cũng nhanh chóng nghĩ đến điều này. Dược Ông đã dùng một phương thức kỳ lạ để truyền tin, hắn vẫn cho rằng có kẻ giám sát Lưu Ly nên Dược Ông không dám truyền tin trực tiếp đến nàng.
Chẳng lẽ đám người đó là người của Thiên Võng?
Nhưng hắn lập tức bác bỏ suy nghĩ này, bởi lẽ nó không hợp lý.
Dược Ông vốn là người của Thiên Võng, nếu quả thực người của Thiên Võng đang giám sát Lưu Ly, căn bản ông ta nào cần tốn công tốn sức, vốn dĩ bọn họ là người một nhà, ông ta việc gì phải giấu giếm chứ.
– Dược Ông nhờ Sở đại nhân truyền tin cho ngươi quả thực là vì bất đắc dĩ.
Tân Quy Nguyên thở dài:
– Bởi vì, cách đây không lâu, không biết từ đâu lại xuất hiện một đám người, ít nhất đã hai lần chúng lẻn vào được Dược Cốc, tự cho rằng che giấu rất giỏi, nhưng thực chất đã bị chúng ta phát hiện. Hành tung đám người đó vô cùng quỷ dị, ngay cả Thiên Võng chúng ta cũng không thể biết rõ lai lịch của họ... Chúng ta nhận ra chuyện không ổn, rất có thể có kẻ đã theo dõi...
– Là Thần Y Vệ?
Sở Hoan nhíu mày hỏi.
Tân Quy Nguyên lắc đầu:
– Chúng ta cũng không biết chắc chắn, nhưng những kẻ đến chắc chắn chẳng có ý tốt gì.
Lão dừng một lát rồi nói tiếp:
– Lưu Ly, lần này ngươi đến Tây Bắc, chúng ta vốn định cho ngươi biết kế hoạch của Thiên Võng, vì kế hoạch đã bắt đầu được tiến hành gấp rút rồi... Chúng ta cần ngươi làm một việc, nên đành phải dùng hạ sách này, đưa ngươi và Sở đại nhân cùng tới nơi đây.
Sở Hoan hỏi:
– Ta vô cùng thắc mắc, vì sao các ngươi nghĩ rằng ta sẽ quan tâm đến chữ vạn? Vì sao các ngươi biết ta biết đến sự tồn tại của chữ vạn ấy?
– Đương nhiên rồi, Sở đại nhân sẽ không quên Tĩnh Từ Am, cũng sẽ không thể nào quên Trung Nghĩa Trang!
Tân Quy Nguyên cười hắc hắc.
Sở Hoan thầm giật mình, buột miệng kêu lên:
– Quả nhiên bọn họ cũng là người của Thiên Võng!
– Lưu Tụ Quang chết trong Tĩnh Từ Am, ở Trung Nghĩa Trang chúng ta lại tổn thất thêm hai người.
Lão lạnh lùng nhìn hắn:
– Sở đại nhân, quả nhiên thủ đoạn của ngươi quả thực cao thâm. Ba thành viên Thiên Võng của chúng ta đều chết trong tay ngươi.
Lưu Ly vô cùng kinh ngạc, Sở Hoan cười:
– Thì ra tất cả đều là các ngươi giở trò quỷ... Hàng trăm câu hỏi ta chưa thể giải đáp, hôm nay đều đã sáng tỏ.
– Bọn họ đều là thành viên Thiên Võng, cũng đều là tín đồ Tâm Tông. Mục đích của tất cả mọi người đều là truy tìm Phật ngọc.
– Ta vẫn không hiểu, nếu vì muốn tìm Phật ngọc thì cớ gì phải hành thích Tề Vương?
Sở Hoan thản nhiên hỏi:
– Trung Nghĩa Trang đặt mai phục để ám sát Tề Vương. Nếu Thiên Võng các ngươi đã nhúng tay vào, thì mục đích của các ngươi là gì?
– Diệt trừ Doanh Nhân, Doanh Tường có thể trở thành Hoàng đế.
Lão thản nhi��n đáp:
– Tất cả những việc này đều là chúng ta phối hợp hành động cùng Lưu Ly.
Lưu Ly nghi ngờ hỏi:
– Phối hợp với ta?
– Không sai. Lưu Ly, một mình ngươi có liên quan đến ba khối Phật ngọc. Khối Phật ngọc trong cung cần ngươi lợi dụng Doanh Tường để tìm hiểu vị trí cụ thể, thậm chí là đoạt lấy. Khối của Hiên Viên Thiệu cũng cần phải mượn sức Doanh Tường mà đoạt lấy. Còn khối Phật ngọc trong tay Phong Hàn Tiếu, cũng cần phải mượn tay Doanh Tường. Mà nguyên nhân có thể lợi dụng Doanh Tường để làm tất cả những việc này, đơn giản chính là vì ngươi.
Sở Hoan hỏi:
– Khối Phật ngọc trong cung đó, lợi dụng Thái tử để tìm hiểu thì ta có thể hiểu. Nhưng khối Phật ngọc của Hiên Viên Thiệu và Phong Tướng quân, cớ gì lại phải nhờ Thái tử?
Hắn khẽ nheo khóe mắt:
– Vừa rồi ngài cũng đã nói, Phong Tướng quân đã chết, thì càng không biết Phật ngọc ở đâu...
Tân Quy Nguyên không đợi hắn nói xong đã buông ra hai tiếng:
– Bạch Lâu!
Bạch Lâu!
Sắc mặt Sở Hoan hơi biến:
– Bạch Lâu? Ngươi nói là Bạch Lâu của Thần Y Vệ?
– Đương nhiên ngươi đã từng nghe nói đến Bạch Lâu rồi. Bạch Lâu là nha môn bí mật của Thần Y Vệ. Nếu nói đây là nha môn thần bí nhất trên đời này cũng chẳng sai.
– Ta chỉ biết rằng, Bạch Lâu của Thần Y Vệ, ngoại trừ người của Thần Y Vệ, bất kể là Hoàng thân hay quốc thích đều không có tư cách tiến vào.
– Phong Hàn Tiếu chết, trong số những người xử lý chuyện này có cả Thần Y Vệ. Cho nên đương nhiên Thần Y Vệ biết được nhiều chuyện che giấu bên trong đó hơn. Có lẽ khối Phật ngọc của Phong Hàn Tiếu cũng đã rơi vào tay Thần Y Vệ rồi. Theo ta được biết, trong Bạch Lâu có lưu trữ các hồ sơ bí mật, hồ sơ của Phong Hàn Tiếu chắc chắn cũng nằm trong số đó, vị trí cuối cùng của Phật ngọc, chắc chắn cũng có ghi chép trong đó.
– Ngươi nghĩ rằng trong Bạch Lâu sẽ có hồ sơ về Phong Tướng quân?
Tân Quy Nguyên khẳng định:
– Điều này không cần nghi ngờ gì nữa. Thần Y Vệ có thể lợi dụng mọi thủ đoạn đ�� có được tình báo họ cần. Thiên Võng được thành lập để tìm Phật ngọc, hoạt động trong lãnh thổ nước Tần, mà kẻ địch lớn nhất của chúng ta lại chính là Thần Y Vệ, bất kể bọn họ có biết đến sự hiện hữu của chúng ta hay không, chúng ta cũng phải hiểu rõ về họ. Gần hai mươi năm qua, chúng ta có hai nhiệm vụ quan trọng nhất, một là tìm Phật ngọc, cốt sao kế hoạch của Thiên Võng có thể tiến hành thuận lợi. Hai là luôn luôn phải đề phòng Thần Y Vệ, chỉ khi hiểu rõ về họ mới có thể đề phòng họ...
Dừng một lát, lão cười khùng khục một cách quái dị trong cổ họng:
– Hiểu rõ ngươi nhất, không phải là bằng hữu của ngươi, mà là kẻ địch của ngươi.
Sở Hoan "À" một tiếng:
– Nói như vậy thì, các ngươi hiểu rất rõ về Bạch Lâu của Thần Y Vệ sao?
– Trong mắt rất nhiều người Thần Y Vệ là u linh dưới địa ngục, cũng chính vì vậy, mọi người mới luôn sợ hãi chúng.
Lão cười lạnh:
– Để lập nên Thần Y Vệ, năm đó Doanh Nguyên cũng đã hao tổn rất nhiều tâm tư, rất nhiều người chưa bao giờ biết thực sự Thần Y Vệ có bao nhiêu người. Thực ra đáp án này cũng không khó để tìm ra, có lẽ chúng chỉ có vài trăm người, cũng có thể có đến mấy vạn người...
– Vậy là sao?
– Sau nhiều năm tìm hiểu, chúng ta biết được rằng, Thần Y Vệ, cao nhất là Vệ Đốc, dưới có Tứ Đại Thiên Hộ, mười hai Đại Bách Hộ, những người có thể tra hồ sơ trong Bạch Lâu có lẽ chỉ vài trăm người, nhưng tai mắt của Thần Y Vệ có thể nói là trải khắp thiên hạ. Rất nhiều người hiện đang làm tai mắt cho Thần Y Vệ, chỉ là có lẽ chính bản thân họ cũng không hay biết.
Sở Hoan nghe xong có chút mơ hồ, không hiểu rõ lắm.
– Thực ra vấn đề này rất đơn giản thôi. Các ngươi cũng biết, cho dù là Giáo úy Thần Y Vệ đi chăng nữa, mỗi người đều có rất nhiều tai mắt mà không muốn ai biết đến. Những tai mắt này đều là những người bình thường bị chúng khống chế, có thể là tiểu thương, lưu manh vô lại, hay kỹ nữ thanh lâu. Thần Y Vệ sẽ lợi dụng những người này để có được rất nhiều tin tức chúng muốn biết. Chỉ là chúng biết cách khống chế người khác, thậm chí rất nhiều người còn không biết mình là một phần trong số đó.
Sở Hoan thở dài:
– Vậy xem ra thì quả thực Thần Y Vệ đã trải khắp thiên hạ.
– Đại tướng nơi biên cương, hay những người quan trọng ở địa phương còn có thể tìm thấy hồ sơ ở Bạch Lâu, huống chi là Phong Hàn Tiếu chứ.
Lão khẽ giễu cợt:
– Lão ấy được xưng là một trong Tứ Đại Thượng Tướng quân của Đại Tần, một nhân vật như vậy, dù sống hay chết, Thần Y Vệ chắc chắn đều phải vô cùng lưu ý...
– Có vẻ ta hiểu rồi.
Sở Hoan như nghĩ ra điều gì đó:
– Các ngươi lợi dụng phu nhân, muốn phu nhân thu thập tin tức từ Thái tử. Các ngươi căn bản không có cách nào tiếp cận Bạch Lâu, nhưng trong đó lại có thứ các ngươi vô cùng cần, nên các ngươi cần một người có thể tiến vào Bạch Lâu. Hoàng thân quốc thích cũng không thể tiến vào Bạch Lâu, nhưng có một người có thể, lại có thể hiểu rõ về Bạch Lâu, chính là... Hoàng đế khống chế Bạch Lâu!
Tân Quy Nguyên cười tán thưởng:
– Sở đại nhân quả nhiên rất thông minh. Không sai, có thể sai bảo Bạch Lâu cũng chỉ có chủ nhân của chúng. Mà Bạch Lâu chỉ một mực trung thành với Hoàng đế. Hôm nay, thuần phục Doanh Nguyên, nhưng Doanh Nguyên rồi cũng có ngày băng hà...
Cuối cùng Lưu Ly chợt bừng tỉnh đại ngộ:
– Ý các ngươi nói, Thánh thượng băng hà, Thái tử đăng cơ, sẽ có thể khống chế Bạch Lâu sao?
– Doanh Nguyên băng hà rồi, toàn bộ giang sơn phải trao lại cho tân Hoàng đế, huống chi chỉ là một nha môn Bạch Lâu. Đến khi Doanh Nguyên băng hà, Thần Y Vệ Bạch Lâu sẽ tự động thuần phục tân Hoàng đế. Mà Tân Hoàng đế đương nhiên có tư cách có được tất cả hồ sơ trong Bạch Lâu...
Lão nhìn nàng:
– Vị trí khối Phật ngọc của Phong Hàn Tiếu, thậm chí là vị trí của ba khối Phật ngọc kia, cũng có thể có được đáp án từ Bạch Lâu.
Sở Hoan đã vỡ lẽ:
– Cho nên các ngươi mới phái người ám sát Tề Vương ở Trung Nghĩa Trang, mục đích là thanh trừ chướng ngại cho Thái tử. Cái gọi là kế hoạch Thiên Võng của các ngươi chính là kế hoạch để Thái tử có thể đăng cơ lên ngôi!
– Ngươi nói quả không sai. Trong kế hoạch Thiên Võng, Doanh Tường là một mắt xích then chốt. Chúng ta không có cách nào khác để tiếp cận Bạch Lâu, chỉ có cách đó mà thôi. Tuy rất phức tạp, cũng tốn rất nhiều tinh lực và thời gian, nhưng nếu quả thực có thể dùng phương pháp đó mà có được Phật ngọc, thì tất cả đều đáng giá.
Lão thở dài:
– Lưu Ly, bây giờ ngươi nên hiểu rõ, ngươi có vai trò quan trọng đến nhường nào trong Thiên Võng.
– Vì di chúc của Tây Xương Vương, tốn hao tinh lực lớn đến vậy, hai mươi năm như một, bố trí chu đáo và chặt chẽ như vậy, Tân Quốc Tương, tất cả có đáng giá không?
Lưu Ly cười khổ lắc đầu.
Giọng nói của Tân Quy Nguyên lại trở nên vô cùng nghiêm túc:
– Lời này không nên thốt ra từ miệng ngươi. Lưu Ly, đừng nên quên, ngươi cũng là người của Thiên Võng. Sứ mạng của ngươi không cho phép ngươi nói những lời như vậy.
Nàng khẽ thở dài thườn thượt:
– Ngươi nói với ta những lời này là để ta tiếp tục kế hoạch Thiên Võng ư?
– Không chỉ là ngươi.
Ánh mắt của lão lia sang Sở Hoan:
– Còn có Sở đại nhân. Sở đại nhân đã bị cuốn vào chuyện này, đương nhiên không thể chỉ lo cho thân mình được. Ngay từ những lời đầu tiên ta nói với các ngươi, Sở đại nhân cũng đã trở thành một phần của kế hoạch Thiên Võng.
Tuyệt phẩm này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ.