Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1171:

- Sẽ không bỏ ta lại?

Lưu Ly lại lẩm bẩm một mình rồi lại tiếp tục im lặng.

Sở Hoan trầm mặc một lúc mới nhẹ giọng nói:

- Sau khi trở lại Sóc Tuyền, phu nhân còn muốn tiếp tục tìm kiếm thúc phụ của mình nữa không? Chúng ta quên hỏi Tân Quy Nguyên về tung tích của ông ấy rồi.

Lưu Ly khẽ thở dài:

- Kỳ thực ta vẫn nhớ nhưng cuối cùng lại không hỏi nữa.

- Tại sao?

- Ta không rõ thúc phụ có phải cũng là một người Thiên Võng hay không.

Lưu Ly cười khổ:

- Nếu ông ấy đúng là người của Thiên Võng, Tân Quy Nguyên tất sẽ không tiết lộ tung tích. Còn nếu không phải, ta hà cớ gì lại lôi ông ấy vào vòng xoáy này? Để tìm được Ngọc Phật, Tân Quy Nguyên không từ thủ đoạn hèn hạ nào. Nếu biết ta lo lắng cho thúc phụ như thế, e rằng thúc phụ sẽ bị liên lụy.

- Thì ra là thế.

Sở Hoan dường như vẫn còn vướng mắc, bèn hỏi:

- Nói vậy thì phu nhân không định tìm thúc phụ nữa sao?

Lưu Ly trầm ngâm một lúc mới đáp:

- Ta chỉ e Tân Quy Nguyên vẫn ngầm cho người theo dõi ta. Nếu ta cứ tiếp tục tìm thúc phụ, e rằng chúng sẽ bắt ông ấy để uy hiếp ta. Người hiền lương như thúc phụ ắt có trời phù hộ, ta tin ông ấy sẽ không gặp chuyện gì.

- Nhưng thực sự việc tìm kiếm Ngọc Phật quá đỗi khó khăn.

Sở Hoan lo lắng nói:

- Ta chỉ sợ phu nhân sẽ gặp nguy hiểm.

Hắn do dự không biết có nên nói ra phương châm tám chữ kia cho Lưu Ly hay không.

Sở Hoan thừa hiểu Lâm Khánh Nguyên đã nắm giữ bí mật của Ngọc Phật. Hơn nữa, những kẻ đang sở hữu Ngọc Phật trong tay chưa hẳn đã không biết chút gì về nó. Chỉ cần bọn họ phát hiện ra bất kỳ manh mối nào, tất sẽ vô cùng xem trọng miếng Ngọc Phật trong tay mình. Riêng việc Lưu Ly đang dò hỏi thông tin về những miếng ngọc này thôi cũng rất dễ chiêu rước họa sát thân.

Chẳng nói chi ai xa lạ, chỉ riêng Hiên Viên Thiệu thôi. Hắn đang giữ miếng Ngọc Phật màu trắng ấy, và Tân Quy Nguyên đã mấy phen phái người đi đoạt lại. Với sự tinh tường của Hiên Viên Thiệu, dù chưa biết bí mật của Ngọc Phật, hắn cũng hiểu miếng ngọc trong tay mình không hề tầm thường. Nếu để hắn phát hiện ra Lưu Ly cũng có ý định tìm kiếm Ngọc Phật, e rằng phu nhân sẽ bị hắn giám sát chặt chẽ cho đến chết.

Kẻ bị Hiên Viên Thiệu theo dõi, chắc chắn sẽ chẳng dễ chịu chút nào.

Tân Quy Nguyên từng nói trong nội cung ít nhất có một miếng Ngọc Phật, và suy đoán của hắn không hề sai. Miếng Ngọc Phật ấy vốn thuộc về Hoàng hậu, nhưng sau đó Hoàng hậu đã trao cho Tề Vương Doanh Nhân. Tề Vương Doanh Nhân lại coi nó như tín vật đính ước, giao cho Mạc Lăng Sương.

Hiện giờ Sở Hoan đã biết được vị trí của bốn trong sáu miếng Ngọc Phật: một trong tay hắn, một trong tay Hiên Viên Thiệu, một trong tay Mạc Lăng Sương, và miếng còn lại thuộc về Tân Quy Nguyên.

Hai miếng Ngọc Phật còn lại, nếu đúng như tính toán của Tân Quy Nguyên, thì ít nhất một miếng từng thuộc về Phong Hàn Tiếu. Sau khi Phong Hàn Tiếu qua đời, không rõ nó đã rơi vào tay ai. Song, dựa trên hồ sơ của Bạch Lầu, Tân Quy Nguyên hẳn đã đoán được vị trí của nó.

Lưu Ly cười nhẹ, hỏi:

- Công phó, chàng có tin vào số mệnh hay không?

- Số mệnh?

Lưu Ly buồn bã nói:

- Thuở trước, ta từng nghe người đời nói rằng một người từ khi sinh ra cho đến lúc chết đi, mọi sự đều đã được trời cao an bài. Trước kia ta chẳng mảy may tin tưởng, nhưng giờ đây lại bắt đầu có chút tin rồi.

- Vì sao phu nhân lại nói như vậy?

- Ta chưa từng nghĩ phụ thân lại là một Phật đồ Tâm Tông.

Lưu Ly khẽ thở dài:

- Ta càng không ngờ, khi xưa phụ thân đưa ta vào kinh đô, đã sắp xếp xong xuôi sứ mệnh của mình rồi... Người có ơn dưỡng dục với ta, sao ta có thể làm trái ý nguyện của người? Vạn sự đã được định đoạt, bản thân ta cũng không thể tự nắm giữ vận mệnh của mình, đây không phải số mệnh thì là gì đây?

- Ta cùng phu nhân đồng sinh cộng tử, há chẳng phải cũng là số mệnh sao?

Sở Hoan nhịn không được hỏi.

Lưu Ly trầm mặc một lúc, rốt cuộc mới nói:

- Ta nghĩ việc ta cùng công phó tương phùng, cũng là do ông trời sắp đặt.

- Nếu không tìm được Ngọc Phật, liệu có tính sao đây?

Sở Hoan thở dài:

- Bọn họ đã mất hai mươi năm tìm kiếm Ngọc Phật mà đến giờ mới chỉ tìm được một miếng. Chẳng lẽ phu nhân muốn tìm miếng Ngọc Phật ấy cho đến lúc tuổi già sao?

Lưu Ly cười khổ:

- Nếu không thì còn cách nào khác? Chẳng qua ta cảm thấy về sau mình sẽ lợi dụng Thái tử điện hạ nên trong lòng thấy hổ thẹn với ngư���i mà thôi.

- Phu nhân có quý mến Thái tử không?

Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, Sở Hoan lại bất giác lên tiếng hỏi.

Hiển nhiên, Lưu Ly có chút kinh ngạc. Nàng hồi lâu không đáp, một lát sau mới buồn bã nói:

- Vì sao công phó lại hỏi vậy? Thái tử rất mực quan tâm ta, người...

- Vì người quan tâm đến phu nhân nên phu nhân quý mến người sao?

Sở Hoan thở dài:

- Rốt cuộc, phu nhân là cảm kích Thái tử, hay là quý mến người?

- Cũng chẳng khác biệt là bao.

Lưu Ly nói khẽ:

- Người đối với ta vô cùng tốt, không hề để tâm đến xuất thân của ta. Bất kể tình cảm của ta dành cho người là gì, ta vẫn sẽ luôn ở bên cạnh người.

Trầm mặc một lúc, nàng mới nói tiếp:

- Vận mệnh của ta đã không còn nằm trong tay ta nữa rồi. Nếu một ngày nào đó Thái tử điện hạ cảm thấy ta đã lợi dụng người, thì độc Long Xà Hoàn trong người ta sẽ trả lại công đạo cho người.

Giọng nói của nàng đầy vẻ buồn bã, tựa như đang run rẩy trước tiền đồ mờ mịt của bản thân.

Sở Hoan khẽ thở dài. Hắn đang nghĩ, Tân Quy Nguyên dùng Long Xà Ho��n để khống chế Lưu Ly chỉ vì muốn nàng giúp hắn tìm Ngọc Phật. Nếu mình đưa miếng Ngọc Phật màu đỏ của mình cho Lưu Ly để đổi lấy thuốc giải, chưa chắc Tân Quy Nguyên đã không đồng ý. Bọn họ đã mất hai mươi năm mới tìm được một miếng Ngọc Phật, nay nếu lại xuất hiện thêm một miếng Ngọc Phật màu đỏ này nữa, đám người Thiên Võng nhất định sẽ mừng đến phát điên. Dù sao đối với hắn, miếng ngọc đó cũng chẳng có công dụng gì to lớn.

Hắn đang suy nghĩ miên man thì Lưu Ly đã cất tiếng hỏi:

- Công phó đang nghĩ gì mà tr��m tư vậy?

Sở Hoan đang định nói ra tung tích của miếng Ngọc Phật màu đỏ của mình thì chợt nghĩ đến điều gì đó. Đôi mày hắn khẽ nhướng lên, rồi xoay người cầm lấy quần áo. Lưu Ly thấy vậy bèn nói:

- Còn chưa khô mà...

Chưa dứt lời, nàng đã thấy Sở Hoan lấy đồ từ trên giá gỗ xuống, lục lọi trong đống y phục ướt nhẹp một lúc. Rồi trong tay hắn, một hộp ngọc trắng nhỏ cực kỳ tinh xảo, lớn cỡ nửa bàn tay đã xuất hiện.

Sở Hoan hơi nghiêng người, nhưng vẫn không dám nhìn Lưu Ly. Lưu Ly chỉ sợ hắn đột ngột quay lại, vội dùng tay che trước ngực. Lúc này, thấy hắn lấy ra một chiếc hộp ngọc, nàng mới nghi hoặc hỏi:

- Công phó, đây là vật gì vậy?

- Thật đáng chết, ta suýt nữa thì quên khuấy mất.

Trong mắt Sở Hoan lóe lên hàn quang lạnh lẽo:

- Phu nhân, Tân Quy Nguyên nói chỉ có hắn mới giải được độc của Long Xà Hoàn, nhưng đôi khi để giải một liều kịch độc chưa hẳn đã phải dùng đến một phương thuốc giải thần kỳ.

Hàng mi Lưu Ly khẽ chớp động, đôi sợi tóc mây vương trên gò má trắng như tuyết, trên l��n tóc vẫn còn mang hơi ẩm. Đôi mắt màu lam của nàng chăm chú nhìn vào tay Sở Hoan đang mở chiếc hộp ngọc kia ra. Động tác của hắn cực kỳ chậm rãi, cẩn thận từng li từng tí, chỉ nghe Sở Hoan thấp giọng lẩm bẩm:

- Suýt chết đuối mới nhớ đến các ngươi, tiểu bảo bối, đừng có mệnh hệ gì nhé...

Giọng nói của hắn cực kỳ dịu dàng, tựa như đang thủ thỉ lời tâm tình với người mình yêu. Ba chữ "tiểu bảo bối" mà hắn gọi ra cực kỳ nhẹ nhàng, khiến khuôn mặt Lưu Ly nhịn không được cũng nóng lên.

Sở Hoan mở hộp ngọc ra, liếc nhìn ngắm một lúc, sau đó dùng tay nhẹ nhàng quờ quạng. Rồi lông mày hắn giãn ra, hắn nhìn sang Lưu Ly, cười nói:

- Phu nhân, chúng không chết.

Cái liếc nhìn của Sở Hoan hoàn toàn vô tình, hắn chỉ thấy Lưu Ly đang ngồi ngay phía bên trái, chân trái đặt trên đùi phải, tư thế ngồi y hệt mỹ nhân ngư trong truyền thuyết. Dưới ánh lửa lập lòe, hắn có thể nhìn rõ đôi cánh tay ngọc ngà đang đặt trên hai ngọn đồi cao ngất. Sở Hoan vừa liếc một cái đã vội quay mặt đi.

- Thứ gì không chết?

Lưu Ly nghi hoặc hỏi:

- Công phó đang nói gì vậy?

- Phu nhân, độc trong người phu nhân ắt phải nhờ cậy vào chúng để giải trừ.

Sở Hoan nghiêm nghị nói:

- Chúng được gọi là Băng Tâm Trùng, có điều... ta thích gọi chúng là Độc Vương hơn.

- Băng Tâm Trùng?

Lưu Ly lại càng thêm nghi hoặc, hiển nhiên nàng chưa từng nghe đến cái tên này bao giờ.

- Việc giải độc nên tiến hành càng sớm càng tốt.

Sở Hoan không giải thích:

- Giờ khắc này chính là thời điểm chúng hoạt động mạnh mẽ nhất. Nếu đợi đến khi trời sáng, chúng sẽ cần nghỉ ngơi. Phu nhân, không biết bây giờ người có tiện để giải độc hay không?

Lưu Ly nghi ngờ nói:

- Ý công phó là, trong chiếc hộp kia... Băng Tâm Trùng đó có thể giải độc sao?

- Ta cũng không dám chắc chắn.

Sở Hoan không giải thích cặn kẽ nguồn gốc:

- Có điều, đây là một bảo vật hiếm có. Trong thiên hạ này, e rằng chưa có thứ độc nào mà nó không thể giải.

Trong đầu hắn còn thầm nhủ thêm: trừ phi là xuân dược, nhưng đương nhiên hắn sẽ không nói ra thành lời.

Lưu Ly bán tín bán nghi, Sở Hoan lại tiếp lời:

- Độc tính lưu lại trong người thêm một khắc, sẽ khiến thân thể chịu thêm một phần tổn hại. Phu nhân, chi bằng chúng ta thử luôn một lần xem sao?

Lưu Ly do dự một lúc, cuối cùng mới ừ lên một tiếng, hỏi:

- Ta nên làm thế nào?

Sở Hoan thấy mình xoay người lại thì không ổn cho lắm, do dự một lúc mới nói:

- Nếu phu nhân tin ta, vậy chỉ cần duỗi một chân ra là được rồi.

- Chân?

- Phu nhân đừng hiểu lầm, hoàn toàn là để giải độc cho người mà thôi.

Mấy lần trước đều bị hiểu lầm, Sở Hoan chỉ sợ nàng sẽ xem mình là một kẻ khinh bạc, vội vàng nói:

- Băng Tâm Trùng cần tiếp xúc với da thịt...

- Cái này... vậy chàng quay lưng lại đi.

Lưu Ly nói khẽ.

Sở Hoan cứ thế thụt lùi về phía Lưu Ly, rồi ngồi xổm xuống, nói:

- Phu nhân đưa chân ra đi!

Lưu Ly hiển nhiên có chút do dự, nhưng rốt cục cũng duỗi một chân ra. Bàn chân nàng thon dài thẳng tắp, da thịt trắng như tuyết, tràn đầy sức sống, vô cùng săn chắc.

Sở Hoan biết Lưu Ly vốn xuất thân không cao quý, mấy năm gần đây mới vào kinh thành, nên làn da nàng không trắng bệch kiểu thiếu sức sống như những nữ nhân trong cung lâu năm.

Dưới ánh lửa, cặp đùi của nàng hiện lên sáng bóng, tinh xảo, thanh tú. Mu bàn chân xinh đẹp tuyệt trần, đường cong cực kỳ uyển chuyển. Mười ngón chân nhỏ đỏ hồng như mẫu đơn, tươi tắn mà không dung tục, cực kỳ mê người.

Cặp đùi đẹp đẽ mượt mà ấy ở ngay cạnh bên Sở Hoan. Hắn vội lấy lại bình tĩnh, cẩn thận lấy một con Băng Tâm Trùng từ trong chiếc hộp ra. Lưu Ly ở phía sau nhìn thấy trong tay Sở Hoan là một con côn trùng nhỏ màu xanh biếc, ánh mắt lướt qua vẻ kinh hoảng. Lúc này, nàng mới nghe Sở Hoan nhẹ giọng lên tiếng:

- Phu nhân đừng sợ, con côn trùng này không cắn người đâu. Đắc tội rồi!

Hắn không nói nhiều nữa, đặt luôn con Băng Tâm Trùng này lên chân Lưu Ly.

Dựa vào kinh nghiệm của bản thân, Sở Hoan biết giờ khắc này là ban đêm, cũng là lúc Băng Tâm Trùng hoạt động mạnh mẽ nhất. Con Băng Tâm Trùng mà Cổ Tát Đại Phi tặng cho hắn này quả là một bảo vật hiếm có trên đời.

Loài Băng Tâm Trùng này cực kỳ mẫn cảm với độc dược, chúng có khả năng phát hiện nơi có độc tính vô cùng nhạy bén. Hơn nữa, độc dược chính là thức ăn ngon nhất đối với chúng. Một khi phát hiện ra trong người Lưu Ly có kịch độc, chúng sẽ nhanh chóng bò vào hút sạch mới thôi.

Loài Băng Tâm Trùng này cực kỳ mẫn cảm với độc dược, chỉ cần chạm vào da thịt là có thể thông qua lỗ chân lông để cảm nhận được bên trong người này có độc tính hay không.

- Phu nhân đừng sợ, bất kể chúng có hành động thế nào, cũng sẽ không tổn thương đến người đâu.

Sở Hoan nhẹ giọng giải thích. Hắn quan sát động tác của Băng Tâm Trùng, chỉ lo nó phát hiện ra trong người Lưu Ly có độc liền vội vàng chui vào người nàng từ mũi, miệng hoặc bất kỳ nơi nào khác để hút độc, khiến Lưu Ly hoảng sợ.

Hiển nhiên, Lưu Ly vô cùng tín nhiệm Sở Hoan, nhẹ giọng ừ một tiếng.

Con Băng Tâm Trùng màu xanh biếc trên chiếc đùi trắng như tuyết hết sức nổi bật. Sở Hoan nhìn chằm chằm vào nó, chỉ cần thấy nó bò vào trong người Lưu Ly, thì có thể chứng minh độc Long Xà Hoàn của nàng có thể giải trừ.

Băng Tâm Trùng vừa chạm vào da thịt của Lưu Ly, không đứng yên một lúc như trước, mà lập tức nhúc nhích. Nó vừa chạm vào đùi nàng thì ngay lập tức bò thẳng xuống phía dưới, chứ không bò lên phía trên như Sở Hoan mong đợi. Tốc độ của nó cực nhanh, dường như đang cực kỳ hoảng sợ, thoắt cái đã trượt từ trên đùi Lưu Ly xuống đất.

Sở Hoan khẽ nhíu mày. Hắn thấy con Băng Tâm Trùng kia vừa rời khỏi người Lưu Ly liền vội vàng chạy càng xa nàng càng tốt, nhưng tốc độ của nó đã dần chậm lại, đến khi cách Lưu Ly khoảng nửa mét thì không động đậy nữa.

Sở Hoan cực kỳ ngạc nhiên. Đây là tình huống lần đầu hắn gặp phải. Đương nhiên Lưu Ly thấy có điểm bất thường, liền nhẹ giọng hỏi:

- Công phó, nó... làm sao vậy?

Sở Hoan không nói gì, cúi người bước tới gần rồi nhìn chăm chú vào con Băng Tâm Trùng kia. Con Băng Tâm Trùng ấy vẫn không nhúc nhích. Sở Hoan cau mày, lấy tay nhẹ nhàng ấn lên nó hai cái, vậy mà con Băng Tâm Trùng vẫn không mảy may động đậy. Sở Hoan giật mình, cẩn thận quan sát thêm một lúc nữa mới đáp lại lời Lưu Ly, giọng nói cực kỳ trầm trọng:

- Nó... hình như đã chết rồi.

Tuyệt tác dịch thuật này xin được phép lưu truyền độc quyền tại trang sách điện tử uy tín.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free