(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1189:
Hắc tiên sinh đang chắp tay hành lễ với Cầu tướng quân, ánh mắt lại hướng về phía bọn Phó Cương.
Phó Cương vừa trông thấy Hắc tiên sinh, sự sợ hãi không thể che giấu liền hiện rõ trong mắt hắn. Hắn nhắm mắt nói:
- Đúng vậy.
- Quan phủ đang điều động binh mã từ các huyện nha...
Sắc mặt Hắc tiên sinh vẫn không chút biểu cảm:
- Sau khi bị quan phủ bắt được, các ngươi bị giam giữ ở Tùng Nguyên ư?
Phó Cương vội đáp:
- Bẩm tiên sinh, ban đầu chúng thuộc hạ không biết bị đưa đi đâu, sau khi thoát thân mới hay mình đang ở thành Tùng Nguyên.
- Nơi đó cách trại Hồ Lô chưa đến trăm dặm. Sau khi thoát được, các ngươi lập tức chạy thẳng về đây, hay lại đi đường vòng để tránh né quan binh?
Ánh mắt Hắc tiên sinh sâu thẳm khó dò, ghim chặt vào Phó Cương.
Phó Cương vội đáp:
- Sau khi thoát thân, chúng thuộc hạ lập tức quay thẳng về đây...
Hắc tiên sinh thản nhiên nói:
- Thành Tùng Nguyên nằm ở tận cùng phía tây của Tây Quan đạo, còn núi Hồ Lô vẫn thuộc địa phận huyện Tùng Nguyên. Hơn nữa, nếu có dấu hiệu điều binh từ các huyện nha khác, cuối cùng chúng cũng sẽ tập kết về thành Tùng Nguyên cả. Vậy cớ sao các ngươi lại gặp phải chúng trên đường được?
Phó Cương khẽ giật mình, sắc mặt hơi biến đổi, trên trán đã lấm tấm mồ hôi, song hắn vẫn nhắm mắt nói:
- Thuộc hạ... trên đường về, thuộc hạ thấy có vài đội ngũ tập kết về phía thành Tùng Nguyên, nên nghĩ các nơi khác cũng vậy...
Hắc tiên sinh hỏi:
- Chuyện này là do ngươi tự suy luận ra ư?
- Vâng...
Phó Cương cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.
Hắc tiên sinh lắc đầu thở dài:
- Phó Cương, ngươi đang nói dối.
- A...
Phó Cương cả kinh, trong chớp mắt đã cảm thấy ánh mắt lạnh lẽo của Cầu tướng quân ghim chặt lên người mình, lập tức toàn thân nhũn ra, run giọng nói:
- Tướng quân, thuộc hạ... thuộc hạ...
Cầu tướng quân đứng dậy, bước từ trên đài cao xuống. Bước đi của ông chậm rãi, vững chắc, mạnh mẽ như long hổ. Đôi mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào Phó Cương. Phó Cương chỉ cảm thấy ánh mắt kia như có thể nhìn thấu tâm can mình, tựa hồ bản thân đang trần trụi đứng trước mặt Cầu tướng quân.
Đến trước mặt Phó Cương, Cầu tướng quân dò xét hắn vài lượt nhưng vẫn không lên tiếng. Ngay sau đó, ông lướt đến trước mặt một tên thổ phỉ khác, nghiêm giọng hỏi:
- Phó Cương nói có đúng không?
Tên thổ phỉ này về cùng Phó Cương, trong thân thể cũng đã trúng độc của Sở Hoan, nên lúc này chỉ có thể kiên trì bảo vệ Phó Cương, không để sự việc bại lộ. Hắn nhắm mắt đáp:
- Tướng quân, Phó... Phó đội trưởng nói không sai, sự việc đúng là như vậy...
Cầu tướng quân lại hỏi:
- Lúc bị đám quan binh giam giữ, chúng có thẩm vấn các ngươi không? Các ngươi có khai gì với chúng không?
- Không có...
Tên thổ phỉ đó quả quyết nói:
- Bọn chúng còn chưa kịp thẩm vấn thì Phó đội trưởng đã dẫn chúng thuộc hạ thoát ra khỏi đó rồi...
Hắn biết bây giờ chính là lúc phải liều mạng.
Tính tình Cầu tướng quân thất thường, nhưng một khi ông biết có kẻ bán đứng sơn trại, ông nhất định sẽ ra tay không chút dung tình.
Tên thổ phỉ kia còn chưa nói dứt câu, một bàn tay cứng như thép của Cầu tướng quân đã vươn ra chộp thẳng vào yết hầu hắn. Tên thổ phỉ lập tức biến sắc, trong nháy mắt đã không thể hít thở.
Cầu tướng quân là kẻ có sức mạnh phi thường. Cánh tay ấy chậm rãi nâng lên, nhấc bổng tên thổ phỉ khỏi mặt đất. Trong cổ họng hắn vang lên những tiếng "khách khách khách", tròng mắt nhô ra ngoài. Vì không thể hít thở, da mặt hắn nhanh chóng chuyển sang màu đỏ như máu, đôi chân điên cuồng đạp, hai cánh tay ra sức đẩy cánh tay của Cầu tướng quân. Thế nhưng, bàn tay Cầu tướng quân tựa như một gọng kìm bằng sắt, tên thổ phỉ kia có liều mạng cũng không thể lay chuyển chút nào. Đôi mắt lạnh lùng dưới tấm mặt nạ vẫn găm thẳng vào mắt hắn.
Phó Cương và tên thổ phỉ còn lại thấy thế thì hồn bay phách lạc, đồng thời quỳ rạp xuống đất, đồng thanh kêu lên:
- Tướng quân tha mạng, tướng quân tha mạng! Chúng thuộc hạ đáng chết... Tướng quân tha mạng!
Cầu tướng quân duỗi tay quẳng tên thổ phỉ kia ra. Hắn rơi bịch xuống đất, đã sớm chết do thiếu dưỡng khí. Hai tên lâu la bên ngoài vội vã đi vào kéo xác hắn ra ngoài.
Cầu tướng quân lại chậm rãi đi đến trước mặt Phó Cương, rồi ngồi xổm xuống, vươn tay nhấc cằm Phó Cương lên. Phó Cương chỉ cảm thấy bàn tay ông mạnh mẽ dị thường, thậm chí hắn nghĩ chỉ cần ông dùng lực nhẹ một chút, cằm mình nhất định sẽ nát bấy.
- Các ngươi cũng biết tính tình của bổn tướng rồi đấy.
Đôi mắt Cầu tướng quân nhìn chằm chằm vào Phó Cương:
- Kẻ nào một lòng vì bổn tướng, bổn tướng sẽ coi hắn như anh em, phú quý cùng hưởng, cùng chung hoạn nạn... Nhưng kẻ nào phản bội bổn tướng, bổn tướng sẽ xem là kẻ địch. Trước nay, bổn tướng chưa từng nương tay với kẻ địch của mình...
Sắc mặt Phó Cương đã tái nhợt. Hắn run giọng nói:
- Thuộc hạ... thuộc hạ biết, thuộc hạ vẫn một lòng trung thành, có trời đất chứng giám...
Cầu tướng quân lắc đầu nói:
- Thế nhưng ngươi đã nói dối bổn tướng.
Phó Cương chỉ cảm thấy bàn tay đang giữ cằm mình đã tăng thêm lực. Đôi mắt dưới tấm mặt nạ kia lại càng thêm âm lãnh vài phần. Trong lòng hắn lập tức hoảng sợ đến cực điểm, ý chí kiên cường đến mấy lúc này cũng đã sụp đổ hoàn toàn.
Sở Hoan đã dùng độc để khống chế hắn, nếu không có thuốc giải của Sở Hoan, hắn sẽ phải chết. Thế nhưng nếu lúc này chọc giận Cầu tướng quân, chưa đợi đến lúc thuốc độc phát tác, hắn đã phải chết ngay.
Chết như thế không bằng sống lâu thêm chút nào hay chút đó.
Dưới áp lực kinh người của Cầu tướng quân, Phó Cương đã hoàn toàn sụp đổ, run giọng nói:
- Thuộc hạ... thuộc hạ tuyệt không dám chống đối tướng quân. Thuộc hạ đã được tướng quân thu lưu, thì thề sẽ thuần phục tướng quân!
Cầu tướng quân đột nhiên buông tay ra. Ông đột nhiên đứng bật dậy, xoay người đạp lên tấm da hổ phủ trên ghế, nhẹ giọng nói:
- Ngươi đã nói gì với quan phủ? Tại sao chúng lại thả các ngươi về?
Trong lòng Phó Cương chỉ cảm thấy Cầu tướng quân hình như đã hiểu rõ mọi chuyện.
Lúc này hắn nào dám giấu giếm gì nữa, có gì đều kể hết ra, kể cả những chi tiết nhỏ nhất cũng không bỏ sót chút nào, cuối cùng mới cầu xin:
- Tướng quân, từ lúc về đến sơn trại đến giờ, thuộc hạ chưa từng nghĩ đến việc nội ứng ngoại hợp với quan phủ. Thuộc hạ vẫn luôn nhớ đến ân đức trời biển của tướng quân, chỉ đợi đến ngày quan phủ đánh lên đây sẽ thề sống chết bảo vệ tướng quân, đến lúc đó có bị chúng chém chết cũng không hối hận.
Tên thổ phỉ kia cũng liên tục dập đầu.
Hắc tiên sinh lúc này mới lên tiếng hỏi:
- Ngươi nói Sở Hoan dùng độc để khống chế các ngươi, muốn các ngươi nhân lúc quan binh tiến đánh sơn trại thì mở cửa trại Lạc Nhật ư?
- Đúng là như vậy.
Lúc này, Phó Cương tỏ vẻ cực kỳ oán hận:
- Bọn chúng cưỡng ép thuộc hạ, muốn thuộc hạ làm việc cho chúng, hừ, đúng là si tâm vọng tưởng. Thuộc hạ luôn trung thành với tướng quân, sao có thể phản bội tướng quân được chứ? Sở Hoan sẽ đánh nghi binh ở trại Húc Nhật, giả vờ tấn công mạnh vào đó để hấp dẫn binh lực của chúng ta. Sau đó, hắn sẽ để thuộc hạ mở trại Lạc Nhật, rồi chúng sẽ thừa cơ tấn công chiếm lấy trại Lạc Nhật...
Triệu trại chủ nãy giờ vẫn câm như hến, lúc này mới sợ hãi nói:
- Tên họ Sở đúng là quỷ kế đa đoan! Nếu kế hoạch này mà thành công, chúng ta mang hết binh lực điều đến núi Húc Nhật thì binh lực ở núi Lạc Nhật sẽ thưa thớt đến nhường nào chứ? Chắc chắn nếu để chúng chiếm được núi Lạc Nhật thì từ núi Lạc Nhật đến núi Húc Nhật sẽ không còn chỗ hiểm yếu nào nữa...
Trán hắn đã lấm tấm mồ hôi. Hắn quỳ rạp xuống đất, thỉnh tội:
- Thuộc hạ dùng người vô dụng, thiếu chút nữa đã gây ra đại họa, mong tướng quân giáng tội!
Cầu tướng quân lắc đầu nói:
- Bổn tướng thưởng phạt rõ ràng. Triệu trại chủ không có tội thì không cần thỉnh tội.
Phó Cương run giọng nói:
- Tướng quân, thuộc hạ...
- Không cần nhiều lời.
Cầu tướng quân cười lạnh nói:
- Phó Cương, ngươi luôn miệng nói thuần phục bổn tướng, thế nhưng ngươi...
Phó Cương cúi đầu không dám nói lời nào. Hắn chỉ thấy Cầu tướng quân nói được một nửa thì không nói tiếp nữa, trong lòng vừa thấy kỳ quái vừa thấy sợ hãi.
Cầu tướng quân thấy Hắc tiên sinh đang ra hiệu cho mình thì hơi cau mày, dừng ngang câu chuyện rồi đứng dậy bước qua.
Hai người đứng cách đó không xa, thấp giọng trò chuyện. Trong lòng Phó Cương đang thấp thỏm không yên, không biết Cầu tướng quân sẽ xử lý mình ra sao.
Một lát sau lại nghe tiếng bước chân vang lên, giọng nói Cầu tướng quân cất lên:
- Đứng lên cả đi.
Phó Cương bất an đứng lên. Cầu tướng quân lúc này mới thở dài nói:
- Phó Cương, ngươi cũng xuất thân là người dân cùng khổ. Chúng ta đều không chịu nổi sự khi dễ của bọn nhà Tần mới chung sức làm đại sự. Bổn tướng tin ngươi vẫn trung thành với ta, càng tin rằng ngươi sẽ nguyện ý cùng bổn tướng tạo dựng một sự nghiệp lẫy lừng.
Phó Cương vội đáp:
- Phó Cương nguyện đi theo tướng quân, cùng chống lại chính sách tàn bạo của nhà Tần.
- Tốt.
Giọng nói Cầu tướng quân dịu đi:
- Phó Cương, Sở Hoan muốn nội ứng ngoại hợp. Hắn có ước định gì với ngươi không? Ngươi có biết lúc nào thì hắn sẽ phát động tấn công không?
Phó Cương nói:
- Bẩm tướng quân, Sở Hoan đã nói về chuyện này rồi. Nếu tấn công vào ban ngày, binh mã của hắn dễ lộ tung tích, nên hắn sẽ phát động tấn công vào ban đêm. Đến lúc đó, hắn sẽ bố trí một nhóm người ẩn ở núi Húc Nhật này để hấp dẫn sự chú ý của chúng ta, còn một đội phục binh khác sẽ bí mật tiến đến núi Lạc Nhật. Thuộc hạ từng nói không biết lúc nào mới đến phiên tuần tra của mình, nên đã ước định trước với hắn rằng, nếu đến phiên trực của thuộc hạ, thuộc hạ sẽ làm hiệu, đến lúc đó hắn sẽ cho tấn công.
- Các ngươi ước định lấy thứ gì làm hiệu?
- Nếu đến phiên thuộc hạ trực, thuộc hạ sẽ dùng một lá cờ đơn sắc cắm vào một chỗ dễ nhìn trên núi Lạc Nhật.
Phó Cương nói:
- Bọn họ mà thấy lá cờ đó thì sẽ chuẩn bị tấn công.
Cầu tướng quân nắm chặt hai tay, nhìn về phía Hắc tiên sinh, hỏi:
- Ngươi có đề nghị gì không?
Lúc nói chuyện với Hắc tiên sinh, ông cũng không tỏ vẻ khách khí chút nào.
Hắc tiên sinh chắp tay nói:
- Tướng quân, Sở Hoan muốn giương đông kích tây, vậy chúng ta sẽ tương kế tựu kế. Hắn muốn đánh núi Lạc Nhật, chúng ta sẽ chờ hắn ở đó, tiếp đón hắn một phen cho thật tốt.
Cầu tướng quân khẽ gật đầu, ánh mắt đảo qua Triệu trại chủ của trại Lạc Nhật, trầm giọng nói:
- Triệu trại chủ, từ giờ trở đi ngươi hãy dẫn người của trại Lạc Nhật kiểm tra các cơ quan ở đó cho thật cẩn thận, phải đảm bảo chúng không có chút vấn đề nào. Tối nay sẽ bắt đầu gia cố công sự phòng ngự của trại Lạc Nhật, nhưng phải đảm bảo không gây động tĩnh quá lớn. Bổn tướng sẽ sai một nhóm nhân thủ sang hỗ trợ, tất cả do ngươi chỉ huy.
Triệu trại chủ nhịn không được hỏi:
- Tướng quân, đây là...
- Sở Hoan muốn giương đông kích tây, tiến đánh Lạc Nhật thì bổn tướng sẽ biến núi Lạc Nhật thành một cái bẫy thật lớn, giáo huấn hắn một trận nên thân để hắn biết sợ hãi là gì mới được.
Cầu tướng quân nắm chặt hai tay, các khớp xương kêu lên răng rắc:
- Mong rằng hắn có thể tự mình mang binh tiến đánh núi Lạc Nhật. Đến lúc đó, bổn tướng sẽ dẫm hắn như dẫm một con kiến, nghe được tiếng khóc thê lương của hắn...
Mỗi con chữ trong bản dịch này đều là dấu ấn riêng của truyen.free.