Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1191:

Cầu tướng quân vừa bước xuống lầu, mặt trời đã khuất dạng nơi chân trời.

Một thuộc hạ vội vã chạy đến, cung kính bẩm báo:

– Bẩm tướng quân, chúng thu��c hạ đã thăm dò rõ ràng, cách đỉnh Lạc Nhật mười lăm dặm quả nhiên xuất hiện một đoàn binh mã, xem ra có ít nhất vài ngàn người.

Đôi mắt dưới lớp mặt nạ của Cầu tướng quân chợt lóe lên tia sáng, y cười lạnh:

– Đó chính là đội quân chủ lực của chúng. Vậy tình hình thực tế tại đỉnh Lạc Nhật ra sao rồi?

– Bẩm tướng quân, hầu hết các đỉnh khác đã điều quân chi viện đến đỉnh Lạc Nhật. Mỗi một cứ điểm trọng yếu tại đỉnh Lạc Nhật, bọn thuộc hạ đều đã bố trí người canh phòng cẩn mật.

Tên thuộc hạ nói khẽ:

– Hôm nay chỉ chờ quan binh sa bẫy. Nếu không đến thì thôi, nhưng một khi đã tiến vào đỉnh Lạc Nhật, chúng chỉ có đường đi mà không có đường về.

– Các cứ điểm trọng yếu ở những đỉnh khác vẫn phải phái người ở lại canh giữ, phòng ngừa bất trắc.

Cầu tướng quân nghiêm nghị nói.

Người kia đáp lời:

– Tất cả các trại đều để lại một nhóm người, nhưng lần này quan binh phái tới đại quân, nhân số đông vô kể. Một khi chúng tấn công vào đỉnh Lạc Nhật, nếu số người tại đây không đủ chống đỡ, e rằng sẽ làm lỡ đại sự. Bọn thuộc hạ đã cố gắng hết sức để một bộ phận huynh đệ ở lại các đỉnh.

Cầu tướng quân khẽ gật đầu.

Cuối cùng, y nhìn về hướng quân binh vẫn án binh bất động, rồi phân phó:

– Để hai mươi huynh đệ ở lại cầu Điếu, bên này chắc chắn không có vấn đề gì đáng ngại.

Bên cạnh, một gã sơn phỉ trông vẻ hung hãn cất tiếng:

– Tướng quân cứ yên tâm, thuộc hạ dù phải chết cũng quyết cố thủ vững chắc nơi này. Nếu cầu Điếu xảy ra chuyện, thuộc hạ sẽ mang đầu đến gặp tướng quân chịu tội.

– Bổn tướng quân không cần ngươi mang đầu đến gặp.

Cầu tướng quân trầm giọng nói:

– Bổn tướng quân chỉ cần ngươi dù có chết cũng phải giữ được cầu Điếu. Chỉ cần cầu Điếu còn, quan binh tuyệt đối không thể nào tiến vào.

Rồi y quay người:

– Mấy người các ngươi hãy cùng ta đến đỉnh Lạc Nhật.

Khi Cầu tướng quân đến được đỉnh Lạc Nhật thì trời cũng đã tối sầm. Xa xa, bên ngoài đỉnh Húc Nhật có thể thấy một đội quân đã đốt đuốc, số đuốc vô cùng nhiều, trông như bầu trời đêm đầy sao. Cầu tướng quân nhìn thấy cảnh ấy, trong lòng khẽ cười lạnh.

Kỹ xảo bày binh bố trận của Sở Hoan quả thực rất cao thâm. Hắn cố ý đốt nhiều đuốc như vậy, nguyên nhân chính là để thu hút sự chú ý của trại Hồ Lô vào đỉnh Húc Nhật.

Nếu không phải đã nhìn thấu quỷ kế của Sở Hoan, e rằng toàn bộ trại đã thật sự tập trung hết binh lực vào đỉnh Húc Nhật. Thành lũy được xây bằng tường đá kiên cố vững chắc. Lúc này, Phó Cương đang nơm nớp lo sợ đứng dưới chân tường đá.

Bán đứng Sở Hoan, độc tố trong người tất nhiên vô phương cứu chữa, gã biết mình chẳng sống được bao lâu nữa. Chỉ là nếu không đem kế hoạch nội ứng ngoại hợp của Sở Hoan nói cho Cầu tướng quân biết, e rằng cái đầu trên cổ gã sớm đã bị Cầu tướng quân xử lý.

Giờ đây, gã chỉ trông chờ vào một tia hy vọng: hy vọng lần này công núi, Sở Hoan đích thân dẫn quân đến đây. Chỉ cần quan binh tiến vào, hàng nghìn thổ phỉ mai phục tại đây sẽ đánh cho chúng tan tác tơi bời. Nếu lúc đó có thể bắt sống Sở Hoan, vậy thì có thể ép hắn giao ra thuốc giải trên người.

Đó chính là hy vọng cuối cùng của gã.

Tiếng bước chân vang lên, một đám người cùng Cầu tướng quân đi tới.

Đám người Phó Cương vội vàng khom người, Cầu tướng quân đi thẳng tới trước mặt gã, nói nhỏ:

– Ngươi đã giao ước với bọn chúng, sẽ châm ba bó đuốc trên tường thành trước khi mở cửa đá, phải không?

Phó Cương vội đáp:

– Đúng vậy, thêm một quân kỳ trên núi là để báo cho bọn chúng biết đã đến lượt thuộc hạ tuần tra buổi tối. Nếu xác định có cơ hội mở cửa đá, thuộc hạ sẽ châm ba ngọn đuốc lên. Chúng nhìn thấy đuốc sáng sẽ phái người đến ngay…!

Cầu tướng quân hỏi:

– Vậy tại sao ngươi không đốt đuốc lên?

Phó Cương khẽ giật mình. Đôi mắt tinh quang của Cầu tướng quân dưới ánh lửa bắn ra tia lạnh bốn phía khiến người ta kinh sợ. Không hề do dự, y thấp giọng phân phó:

– Châm ba bó đuốc trên tường đá cho ta!

Ba bó đuốc được cắm trên tường thành, hiên ngang sừng sững. Phó Cương bước lên và quỳ bên tường thành, ngư��c nhìn con đường đá nhỏ hẹp tối như bưng. Con đường gập ghềnh ấy chính là đường dẫn xuống chân núi.

Không biết bao lâu sau, tiếng kêu thanh thoát của chim tước bỗng nhiên vang lên. Phó Cương nhướn mày ngước nhìn, rồi vội vàng bước xuống tường thành, thấp giọng báo cáo với Cầu tướng quân:

– Tướng quân, người của bọn chúng đã đến rồi!

Trong mắt Cầu tướng quân ánh lên ý cười, y thấp giọng hỏi:

– Tiếng kêu đó là ám hiệu sao?

– Đúng vậy!

Phó Cương nói:

– Đó là tín hiệu của bọn chúng, cũng là lần xác nhận cuối cùng. Người của ta ở bên đó nhận được tin, rất nhanh sẽ dẫn quân đến đây!

Dừng một lát, tiếng kêu của chim tước càng lúc càng lanh lảnh, tựa như rất gần mà cũng lại rất xa. Phó Cương do dự một lát, cuối cùng thấp giọng nói:

– Tướng quân, thuộc hạ… thuộc hạ xin lập tức ra ngoài cửa!

Cầu tướng quân lắc đầu nói:

– Chuyện này không cần ngươi đi.

Y đưa mắt ra hiệu, một tên thổ phỉ phía sau xuất hiện. Lập tức có người chậm rãi mở một cái khe ở cửa đá, sau đó lách mình ra ngoài.

Lòng Phó Cương trùng xuống, biết rằng Cầu tướng quân trước nay vẫn không tin tưởng mình. Cầu tướng quân rõ ràng lo lắng sau khi gã ra ngoài sẽ mật báo tin cho quan binh, nói cho bọn chúng biết nơi này đã bố trí cạm bẫy. Nếu quả thực là như vậy, trận địa ở trại Hồ Lô coi như "kiếm củi ba năm thiêu một giờ."

Tên sơn phỉ mà Cầu tướng quân phái đi tay cầm đao, cúi thấp lưng xuống, trong thoáng chốc đã biến mất trước mặt mọi người. Hắn đi men theo con đường đá gập ghềnh, hướng thẳng về phía trước. Đi được một đoạn, đột nhiên y cảm thấy một trận kình phong ập tới. Vẫn chưa kịp vung đao lên, y đã thấy bên cổ mình lạnh buốt, một thanh đao sáng loáng đã kề sát.

Tên sơn phỉ trong lòng cả kinh, bên tai truyền tới một âm thanh lạnh như băng:

– Đừng hành động thiếu suy nghĩ, nếu không ta một đao sẽ giết chết ngươi.

Tên sơn phỉ này dù sao cũng là người Cầu tướng quân phái đi, tố chất tâm lý cũng không phải quá mềm yếu. Y kinh động trong giây lát, sau đó lập tức lấy lại sự bình tĩnh, trầm giọng nói:

– Các người là ai?

– Ngươi đoán xem?

– Ngươi biết Phó Cương?

Tên sơn phỉ đi thẳng vào vấn đề. Y đoán được đối phương tám chín phần là người do quan binh phái tới.

Quả nhiên nghe người kia hỏi ngược lại:

– Ngươi biết Phó Cương?

– Phó Cương là bạn kết giao sinh tử với ta.

Tên sơn phỉ dùng lời lẽ chính nghĩa hạ giọng nói:

– Ngài ấy từng cứu mạng ta, lần này phái ta đi giúp ông ấy một việc.

– Ồ?

Người kia cười lạnh nói:

– Giúp việc gì?

– Ngươi là ai?

Tên sơn phỉ cố làm ra vẻ cẩn thận hỏi.

Người kia thản nhiên n��i:

– Ngươi là người Phó Cương phái tới?

– Không sai.

– Như vậy chắc hẳn Phó Cương đã nói với ngươi, người ngươi ra gặp là ai?

Tên sơn phỉ do dự một lát, cuối cùng hỏi:

– Ngươi… ngươi là người của quan phủ?

– Vì sao Phó Cương không đến?

Người kia không hề trả lời, chỉ lạnh lùng hỏi.

Tên sơn phỉ đã sớm chuẩn bị xong lý do thoái thác:

– Phó lão đại đang điều quân canh giữ ở cửa đá. Ngài ấy nghe thấy bên này có tín hiệu, nếu lúc đó ngài ấy đột nhiên rời đi chỉ sợ sẽ bị người khác nghi ngờ, vì vậy mới phái ta đến đây. Chúng ta đã khống chế được cửa đá, đợi đến khi quan binh tiến vào, chúng ta sẽ bỏ gian tà theo chính nghĩa.

– Bên đỉnh Lạc Nhật còn bao nhiêu binh mã?

– Nhân mã của các đỉnh đều đã bị Cầu tướng quân điều hết sang đỉnh Húc Nhật.

Tên sơn phỉ vô cùng trấn tĩnh:

– Quan binh bày trận dưới đỉnh Húc Nhật, người trên núi đều cho rằng chúng muốn tấn công đỉnh Húc Nhật. Đỉnh Lạc Nhật vốn dĩ có gần nghìn binh mã nhưng nay chỉ còn lại không đến hai trăm, đại đa số đều đ�� bị điều đến đỉnh Húc Nhật cả rồi.

Người kia cười hắc hắc, hỏi:

– Cầu tướng quân thật sự tin rằng quan binh muốn tấn công đỉnh Lạc Nhật sao?

– Vâng.

Tên sơn phỉ nói:

– Cầu tướng quân đã hạ lệnh, lần này nhất định phải phân cao thấp với quan binh, hơn nữa còn hứa sẽ trọng thưởng…!

– Ngươi yên tâm, chỉ cần lần này các ngươi thành tâm quy thuận, trợ giúp chúng ta công phá trại Hồ Lô, vinh hoa phú quý, quan to lộc hậu sẽ không thiếu phần của các ngươi.

Người kia đã thu đao lại:

– Có phải các ngươi lúc nào cũng có thể mở cửa đá không?

– Trước giờ Sửu, cửa đá sẽ nằm trong tầm khống chế của bọn ta. Qua giờ đó sẽ có một đội tuần tra khác đến thay.

Tên sơn phỉ vô cùng bình tĩnh:

– Nếu đêm nay các người tiến binh thì nhất định phải tiến hành trước giờ Sửu.

Người kia do dự một chút, rốt cuộc hỏi:

– Người trong sơn trại, đại khái đến lúc nào thì đều đi ngủ hết?

– Huynh đệ trên núi làm việc và nghỉ ngơi đều có quy củ, mỗi sáng sớm đều dậy tập luyện.

Tên sơn phỉ nói:

– Vì vậy buổi tối ngủ muộn nhất không quá giờ Hợi. Trừ đội tuần tra ra thì tất cả đều đi ngủ… thông thường trước giờ Tý canh ba tất cả đều đang ngủ say.

Rồi gã lập tức nói thêm một câu:

– Nhưng hiện nay quan binh đánh tới, cho dù là buổi tối thì bọn họ cũng không ngủ. Mặc dù bọn họ đều nghĩ quan quân sẽ đánh vào đỉnh chủ chốt nhưng Cầu tướng quân hạ lệnh, huynh đệ trấn giữ tại các đỉnh khác cũng phải dốc toàn bộ tinh thần đề phòng, không thể sơ suất.

– Tốt lắm.

Người kia nói khẽ:

– Trước giờ Hợi canh ba, đỉnh Lạc Nhật bên kia sẽ bắt đầu đánh nghi binh. Chúng ta dốc hết khả năng tạo ra động tĩnh lớn ở bên kia, các ngươi bên này chuẩn bị sẵn sàng. Đợi sau khi bên kia phát động tấn công, trong khoảng thời gian một khắc, chúng ta sẽ lén qua bên này. Đến lúc đó các ngươi mở cửa đá, chúng ta tiến vào đỉnh Lạc Nhật, sau đó từ Lạc Nhật tấn công sang Húc Nhật.

Tên sơn phỉ nói:

– Ta hiểu, nhất định sẽ tuân theo kế hoạch của các ngươi.

Người kia rất hòa nhã vỗ vỗ bả vai tên sơn phỉ, rồi n��i:

– Đây là cơ hội tốt để lập đại công. Sau khi chuyện thành công, các ngươi cứ chờ mà hưởng vinh hoa phú quý đi.

Sau đó, không nói gì thêm, hắn liền xoay người đi. Tên sơn phỉ nhìn bóng người kia biến mất, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh. Lúc này hắn mới nhanh chóng trở về, tiến vào bên trong cửa đá. Cầu tướng quân đã đứng đó chờ, gã bẩm báo:

– Tướng quân, là người của bọn chúng. Chúng đã lên kế hoạch trước canh ba giờ Hợi, phát động đánh nghi binh ở ngọn núi chính, khiến chúng ta chú ý ngọn núi chính. Sau đó, một đoàn binh mã sẽ lén lút đến đỉnh Lạc Nhật. Sau khi tiến vào đỉnh Lạc Nhật, chúng sẽ từ đó tấn công sang đỉnh Húc Nhật.

...

...

Phía trước núi Hồ Lô là bình nguyên, phía sau là một hồ nước rộng lớn. Từ nhiều năm nay, dân chúng sống gần núi Hồ Lô mặc dù cuộc sống bần hàn nhưng bụng thì không hề đói.

Thứ nhất là có núi Hồ Lô, có thể vào núi săn bắn. Thứ hai cũng bởi vì phía sau núi Hồ Lô có hồ nước lớn, trong hồ có nhiều thủy sản. Mấy thôn lân cận đã từng vì việc phân chia thủy sản trong hồ mà đánh nhau vỡ đầu chảy máu.

Chỉ là từ sau khi Cầu tướng quân chiếm lĩnh núi Hồ Lô, ngọn núi và chiếc hồ cũng trở thành tài sản của trại Hồ Lô. Người dân tránh xa còn chẳng kịp, cũng chẳng có ai dám đến nơi đây nữa.

Hồ nước này tương liên với dãy núi. Không giống như ngọn núi phía trước, phía sau núi Hồ Lô đều là những ngọn núi cao thẳng đứng. Nhất định phải bơi qua hồ nước, sau đó bắt đầu từ một số yếu địa phía sau núi mới có thể leo lên.

Chỉ là mấy yếu địa đó đã xây dựng những công sự kiên cố, lại có người canh giữ ngày đêm, về cơ bản không thể nào đi qua.

Nếu muốn tránh những yếu địa đó, chỉ có thể bám vào vách đá mà leo.

Nhưng vách đá hiểm trở dị thường, cao đến mấy chục thước. Cho dù là binh sĩ được huấn luyện bài bản đến mấy cũng rất khó có thể leo lên.

Bóng đêm phủ kín, không gian hoàn toàn yên tĩnh. Lúc này, bên bờ hồ, hơn mười người nằm rạp trên mặt đất, nhìn ngọn núi cao sừng sững chọc trời.

Nét chữ này, linh hồn câu chuyện này, chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free