Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1202:

Mẹ Lô bước đi tập tễnh trên đường núi, Lô Tồn Hiếu đã vội vàng chạy lên trước. Đám cướp ngạc nhiên, song khi thấy binh lính không có động tĩnh gì liền yên lòng.

Lô Tồn Hiếu đỡ lấy mẹ già, gã đàn ông thân cao bảy thước, vành mắt đỏ hoe, xúc động cất lời:

– Mẹ, hài nhi cứ ngỡ sẽ chẳng còn được gặp lại người nữa!

Mẹ Lô chỉ dùng ánh mắt vô cùng lạnh nhạt nhìn Lô Tồn Hiếu. Lô Tồn Hiếu đương nhiên cảm nhận được, đưa tay lên mặt, thấy còn dính vết máu, ngỡ mẹ không nhận ra mình, vội vàng lau sạch, nhếch miệng cười nói:

– Mẹ, là con đây, con là Tồn Hiếu.

– Ngươi là Tồn Hiếu sao?

Mẹ Lô chẳng những biểu hiện lạnh nhạt, ngay cả giọng nói cũng lạnh lùng vô cùng:

– Ngươi chính là Tồn Hiếu Nhi đã từng hứa với ta sẽ vì bách tính đòi lại công đạo đó sao?

Lô Tồn Hiếu vội vàng gật đầu lia lịa:

– Đúng vậy, mẹ, chính là hài nhi đây mà, mẹ không nhận ra hài nhi sao...!

– Bốp!

Lô Tồn Hiếu còn chưa dứt lời, một tiếng bốp giòn tan vang lên. Mẹ Lô dùng hết sức lực, tát một cái thật mạnh vào khuôn mặt đang dán sát gã.

Đám cướp đứng sau lưng Lô Tồn Hiếu không xa thấy vậy nhất thời hoảng hốt, kinh ngạc lắp bắp. Chúng nhất thời không hiểu vì sao Mẹ Lô lại đánh Lô Tồn Hiếu, thậm chí có kẻ còn nghĩ, chắc lão nhân gia đã bị quan binh dọa cho sợ hãi quá độ.

Lô Tồn Hiếu bụm mặt. Cho dù mẫu thân đã dùng hết sức lực, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một bà lão ngoài lục tuần. Lô Tồn Hiếu là kẻ mình đồng da sắt, một cái tát này dường như chẳng chút đau đớn nào, nhưng tim y chùng xuống, kinh ngạc thốt lên:

– Mẹ, mẹ... mẹ làm gì thế?

– Ngươi còn nhớ phụ thân ngươi không?

Mẹ Lô cười lạnh nói:

– Ông ấy cả đời ngay thẳng, trước nay chưa từng làm chuyện gì hổ thẹn với người khác. Ông ấy đường đường là nam tử hán, không bao giờ đi làm những chuyện xấu xa, đê tiện!

Lô Tồn Hiếu gật đầu lia lịa nói:

– Hài nhi biết, hài nhi cũng luôn lấy phụ thân làm gương sáng!

Mẹ Lô cười lạnh nói:

– Người ta nói hổ phụ vô khuyển tử, nhưng ta và phụ thân ngươi lại sinh ra một đứa nghịch tử như ngươi. Ngươi tiếp tay cho giặc, làm bại hoại gia phong, còn mặt mũi nào mà nói nữa? Tồn Hiếu Nhi của ta sớm đã chết rồi, từ ngày lên núi, nó đã chết rồi. Ngươi không phải con trai ta...!

Lô Tồn Hiếu thật sự không biết vì sao đột nhiên mẹ mình lại nổi giận. "Phốc" một tiếng, gã quỳ rạp dưới chân mẹ trước mặt mọi người, run giọng nói:

– Mẹ, hài nhi... hài nhi không hề làm gì sai trái, không tiếp tay cho giặc như lời mẹ nói, hài nhi...!

– Những gì Cầu tướng quân làm, mắt ta mờ, không thể phân biệt rõ phải trái. Nhưng từ bé cha ngươi đã dạy ngươi rất nhiều nhân nghĩa đạo đức, chẳng lẽ ngươi cũng không thể phân rõ phải trái sao?

Mẹ Lô giận đến mức toàn thân run rẩy.

Lô Tồn Hiếu quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn mẫu thân, cất lời:

– Mẹ, hài nhi có sai gì, mẹ cứ việc răn dạy. Nhưng... hài nhi thực sự không hiểu mẹ đang nói gì. Mẹ nói tiếp tay cho giặc, là chỉ Cầu tướng quân sao? Cầu tướng quân là người vì dân, lúc trước mấy thôn chúng ta mấy bận gặp phải nạn cướp bóc, nếu không có Cầu tướng quân tương trợ thì đã chết đói cả rồi...!

Mẹ Lô thở dài nói:

– Người ta nói vẽ hổ vẽ da khó vẽ xương, biết người biết mặt khó biết lòng... Cầu tướng quân trong mắt ngươi, chẳng qua chỉ là một tên ngụy quân tử ra vẻ đạo mạo. Hắn giở đủ trò xấu xa, táng tận lương tâm!

– Mẹ...!

Lô Tồn Hiếu không ngờ Mẹ Lô lại có thể nói về Cầu tướng quân như vậy, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó. Gã đưa mắt nhìn về phía đối diện, thấy con đường núi đã bị chặn, một đám quan binh đang sẵn sàng nghênh địch, nhưng không hề có động thái nào. Lập tức, gã cất tiếng hỏi:

– Mẹ, có phải đám quan binh đã nói gì đó với mẹ không? Có phải chúng đã phỉ báng Cầu tướng quân trước mặt mẹ? Mẹ à, Hồ Lô trại và bọn chúng vốn đối địch, chúng hận Cầu tướng quân thấu xương, vì thế mới phỉ báng Cầu tướng quân trước mặt mẹ, thế mà mẹ cũng tin sao?

Mẹ Lô cười lạnh nói:

– Ngươi cho rằng chỉ bằng hai ba câu nói đã có thể lừa bịp ta sao?

Lô Tồn Hiếu há to miệng, nhưng không thốt nên lời.

Thấy Lô Tồn Hiếu im lặng, Mẹ Lô nghiêm nghị hỏi:

– Ngươi có từng đi qua Phiêu Hương phong không?

Lô Tồn Hiếu đáp:

– Mẹ, mẹ phải biết, sau khi lên núi, hài nhi đã được Cầu tướng quân phân đến Tường Vân phong. Từ đó về sau, hài nhi rất được Cầu tướng quân tin tưởng, giao cả Tường Vân phong cho hài nhi trấn giữ. Hài nhi ngày đêm trấn thủ Tường Vân phong, thỉnh thoảng mới đến Húc Nhật phong tham gia nghị sự. Đừng nói đến Phiêu Hương phong, các đỉnh núi khác hài nhi gần như chưa từng đặt chân tới!

– Dù ngươi chưa từng đến Phiêu Hương phong, nhưng chẳng lẽ ngươi hoàn toàn không biết gì về tình hình nơi đó sao?

Mẹ Lô vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

Lô Tồn Hiếu thì lại lo lắng quan binh có thể xông vào bất cứ lúc nào, cung kính thưa:

– Mẹ, chúng con còn có việc, nên quay về trước. Ở đây không an toàn đâu.

Mẹ Lô thoáng nhìn đám cướp, lắc đầu nói:

– Qua bên đó ta mới cảm thấy không an toàn. Trước giờ, ta vẫn nghĩ bản thân đang sống giữa những hảo hán, nhưng đến bây giờ mới biết, đây chẳng qua là một đám súc sinh khoác da người mà thôi!

Lô Tồn Hiếu cười khổ nói:

– Mẫu thân, bọn họ đều là những trượng phu kiên cường, không phải súc sinh khoác da người.

– Lô Tồn Hiếu, những cô nương ở Phiêu Hương phong đã xảy ra chuyện gì rồi?

Mẹ Lô nghiêm nghị hỏi:

– Trong số các nàng ấy, có những kẻ ở Tường Vân phong các ngươi tham gia cướp người về không?

Lô Tồn Hiếu khẽ giật mình, lắc đầu nói:

– Mẹ, mẹ cũng biết mà, trước nay hài nhi chỉ giúp Cầu tướng quân thu phục nhân mã ở khắp nơi, thỉnh thoảng cướp đoạt chút tài sản lương thảo của đám quan phủ, trước nay chưa từng cướp của bách tính, càng không cướp các cô nương về.

– Vậy ngươi có biết chuyện này không?

Lô Tồn Hiếu do dự một chút, cuối cùng nói:

– Việc này trước kia hài nhi từng nghe nói. Về sau hài nhi có hỏi Cầu tướng quân chuyện này, Cầu tướng quân có giải thích rằng, các cô nương ở Phiêu Hương phong, có một số đều là những nữ tử không nhà để về, tạm thời ở đó. Còn một số... một số là... kỹ nữ... mời từ bên ngoài về... Các nàng ấy sống riêng biệt. Cầu tướng quân cũng biết các huynh đệ trên núi không có nữ nhân, cho nên, cho nên...

Gã không tiện nói tiếp.

– Kỹ nữ ư?

Mẹ Lô toàn thân run rẩy:

– Toàn những cô nương con nhà lành bị đám súc sinh chà đạp, mà lại còn dám nói các nàng ấy là kỹ nữ!

Bà đưa tay lên, lại định tát Lô Tồn Hiếu thêm một cái. Trong nháy mắt, một trận ho kịch liệt kéo đến, cơ thể lung lay, chực ngã. Lô Tồn Hiếu vội vàng đỡ lấy, nhưng lại bị Mẹ Lô đẩy ra. Lô Tồn Hiếu vô cùng lo lắng, nhưng không biết phải làm sao.

Đúng lúc này, phía sau có người hoảng hốt nói:

– Tướng quân, cẩn thận, quan binh có người đến!

Lô Tồn Hiếu lập tức nắm chặt rìu chiến, quay đầu nhìn lại, nhưng chỉ thấy phía đối diện có một người chậm rãi bước tới. Người đó thân mặc quan bào, dung mạo không quá xuất chúng, nhưng toàn thân lại toát ra uy thế trang nghiêm.

Lô Tồn Hiếu đứng dậy, giơ rìu chiến, nhìn người kia chậm rãi bước tới. Người đó tuổi còn trẻ, bước đi trầm ổn, chắp hai tay sau lưng, một mình tiến về phía trước, vô cùng thong dong.

Trừng mắt nhìn đối phương bước tới, khi còn cách khoảng sáu bảy bước chân, Lô Tồn Hiếu bỗng nhiên đưa tay lên, lạnh lùng cất lời:

– Đứng lại!

Vị quan viên kia quả nhiên dừng bước, đánh giá Lô Tồn Hiếu từ trên xuống dưới, nở nụ cười nhạt, rồi nói:

– Quả nhiên là một hảo hán. Lô Tồn Hiếu, ngươi có biết ta là ai không?

Lô Tồn Hiếu cũng đánh giá Sở Hoan vài lần, cả người đột nhiên chấn động, thất thanh kêu lên:

– Ngươi... ngươi là Sở Hoan sao?

Gã chưa từng gặp Sở Hoan, nhưng có nghe đồn về hắn, biết rõ Tổng đốc Tây Quan đạo là một quan viên trẻ tuổi, cũng là vị Tổng đốc trẻ tuổi nhất từ khi đế quốc Đại Tần lập quốc đến nay. Vị quan viên trước mặt không giận mà uy, hơn nữa còn rất trẻ, quan bào cũng rất sang trọng, Lô Tồn Hiếu chỉ cần suy nghĩ một chút, lập tức đoán ra được.

Chỉ có điều gã không ngờ, hôm hai bên giao tranh, vào đúng thời khắc sống chết này, Sở Hoan đường đường là Tổng đốc Tây Quan đạo lại một mình mạo hiểm tiến đến gần. Điều này khiến Lô Tồn Hiếu hơi bất ngờ, trong lòng thầm bội phục dũng khí của Sở Hoan, miệng vẫn cười lạnh nhạt nói:

– Sở Hoan, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào. Một mình ngươi đến đây, uy phong lẫm liệt, nhưng ngươi phải biết, giờ chỉ cần ta bắt ngươi, đám lính tôm tướng cua kia của ngươi sẽ không kịp đến cứu ngươi đâu.

Sở Hoan cười ha ha nói:

– Nếu lo lắng chuyện này, ta đã chẳng qua đây. Lô Tồn Hiếu, ta nghe lệnh đường kể chút chuyện về ngươi, biết ngươi không phải là kẻ ác đồ làm càn. Dù ngươi nương tựa Cầu tướng quân, làm việc dưới trướng Cầu tướng quân nhưng không hề làm chuyện táng tận lương tâm. Hơn nữa lệnh đường cũng nói, lúc ngươi lên núi, mang theo mấy trăm thôn dân. Sau khi bọn họ lên núi, cũng được phân làm thuộc hạ của ngươi, ngươi có giao ước với họ rằng không được giết hại dân chúng, không giống như những tên hung ác ở những trại cướp khác.

Hắn dừng một chút, nhìn Mẹ Lô mỉm cười một cái rồi lại nói tiếp:

– Khi ta nói chuyện với lệnh đường, có từng nói câu này: Con hư biết nghĩ còn quý hơn vàng. Con người làm sai, làm chuyện xấu không đáng sợ, đáng sợ là sau khi làm sai, có thể sửa đổi hay không, sau khi làm chuyện xấu, có biết quay đầu lại hay không.

Lô Tồn Hiếu đột nhiên cười lớn nói:

– Xem ra ngươi đến đây là muốn chiêu hàng ta?

– Không sai!

Sở Hoan nhìn Lô Tồn Hiếu:

– Bởi vì ngươi còn có thể cứu vãn. Hơn nữa ta thấy lệnh đường tính tình ghét điều ác như ghét kẻ thù, một người mẹ như vậy, ta rất khó tưởng tượng con bà ấy lại là một kẻ vô cùng hung ác.

Mẹ Lô cuối cùng cũng lên tiếng:

– Hiếu Nhi, con có biết, Phiêu Hương phong có hơn trăm cô nương con nhà lành bị cướp về không? Các nàng ấy bị giam trong hang đá, bị đám súc sinh chà đạp. Có nhiều người không chịu nổi sự sỉ nhục đã tự vẫn, còn có người bị giày vò đến chết. Việc này mẫu thân tận mắt chứng kiến, không phải là giả dối. Con một mực coi Cầu tướng quân là anh hùng, nhưng thật ra đó chỉ là một tên tiểu nhân hèn hạ, độc ác, tàn bạo.

Lô Tồn Hiếu hơi kinh ngạc.

– Lô Tồn Hiếu, thảm kịch nhân gian ở Phiêu Hương phong lớn như vậy, ngươi lại không biết nguyên do thật khiến ta giật mình.

Sở Hoan thở dài:

– Ngươi thật sự hoàn toàn không biết gì sao?

Khóe mắt Lô Tồn Hiếu run rẩy, quay người lại, lạnh lùng nói:

– Trương Ngưu, ngươi lại đây cho ta!

Từ trong đám cướp, một kẻ có vẻ bồn chồn bước ra, thận trọng nói:

– Lô lão đại...!

– Ngươi đã từng đến Phiêu Hương phong.

Lô Tồn Hiếu nhìn chằm chằm Trương Ngưu:

– Trước kia các ngươi theo ta lập được công lao, Cầu tướng quân ban thưởng cho các ngươi, đưa các ngươi đến Phiêu Hương phong, ngươi đã dẫn mười mấy người đến đó.

Trương Ngưu lúng túng nói:

– Vâng...!

– Ngươi nói với ta, những cô nương ở Phiêu Hương phong vốn đều là kỹ nữ.

Lô Tồn Hiếu lạnh lùng nói:

– Ngươi còn nói những cô nương không có nhà để về kia, mặc dù trú tạm ở Phiêu Hương phong, nhưng sống tách biệt với các kỹ nữ?

Trương Ngưu thấy ánh mắt Lô Tồn Hiếu lạnh băng, đột nhiên quỳ rạp xuống đất, run giọng nói:

– Lô lão đại... những lời đó đều là người của Phiêu Hương phong... Phiêu Hương phong bảo chúng ta nói như vậy...!

Bản dịch truyện này độc quyền thuộc về truyen.free, mời quý độc giả đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free