(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1208:
Sở Hoan xót xa nhìn con gái, đoạn quay sang hỏi Tôn Bác Liễu:
- Ngươi đã tìm trong phủ rồi ư? Không có tung tích của Lâm cô nương sao?
Tôn Bác Liễu đáp:
- Tiểu nhân đã lùng sục khắp các nơi trong phủ, song vì đại nhân từng dặn dò không được kinh động mọi người, nên vẫn chưa tìm thấy tung tích của Lâm cô nương.
Ngừng một lát, y nói tiếp:
- Nếu Lâm cô nương vẫn còn trong phủ, tiểu nhân nghĩ nàng nhất định đã trở về. Tiểu thư vẫn chưa ăn uống gì, e rằng Lâm cô nương cũng không thể yên lòng.
Sở Hoan càng thêm nghi hoặc, hỏi nha hoàn:
- Trước khi đi Lâm cô nương có chỗ nào không bình thường không?
Nha hoàn suy nghĩ một chút rồi nói:
- Trước khi đi Lâm cô nương một mực ôm tiểu thư, nô tỳ sợ nàng mệt, muốn giúp nàng bế, nhưng nàng cũng không cho phép nô tỳ, cứ thế nhìn tiểu thư... Lúc rời đi, nàng dường như... dường như đã rơi lệ.
- Nước mắt ư?
Nha hoàn gật đầu nói:
- Vâng, nô tỳ cũng không dám hỏi nhiều, chỉ thấy mắt nàng đỏ hoe, nước mắt chảy xuống. Nàng... lúc đi, nàng dặn dò nô tỳ phải chăm sóc tiểu thư thật tốt, dường như còn lời muốn nói nhưng lại chẳng cất lời. Từ lúc nàng rời đi đến giờ, vẫn chưa thấy nàng quay lại.
Tôn Bác Liễu đứng bên nói:
- Đ��i nhân, không thể để tiểu thư tiếp tục như vậy được. Cứ khóc mãi như vậy, chưa nói đến việc sớm muộn sẽ bị người trong phủ nghe thấy, tiểu nhân chỉ lo lắng nếu tiểu thư cứ khóc mãi như vậy, cổ họng sẽ bị tổn thương mất.
Sở Hoan hơi trầm ngâm, đưa đứa bé cho nha hoàn rồi bước nhanh vào trong phòng. Hắn chỉ thấy trong phòng bài trí vẫn sạch sẽ ngăn nắp. Lúc này trong phòng trống trải, không hề thấy bóng dáng nàng đâu.
Trong phòng có bàn trang điểm, Sở Hoan tìm kiếm một hồi, đều không phát hiện gì cả. Hắn chỉ cảm thấy, nếu Lâm Đại Nhi thật sự cứ vậy mà rời đi, cũng nên lưu lại cho mình một phong thư.
- Các người có thấy thư của Lâm cô nương để lại trong phòng không?
Sở Hoan hỏi.
- Đồ đạc trong phòng Lâm cô nương, bọn nô tỳ không dám động linh tinh.
Nha hoàn ở phía sau nói.
Sở Hoan tìm kiếm một lát, đi đến bên giường, nhìn lướt qua, rất nhanh liền nhìn thấy phía dưới gối lộ ra một góc. Xốc gối lên, phía dưới quả nhiên là một phong thư.
Hắn vội vàng cầm lấy rồi mở thư ra, chỉ thấy bên trong viết vỏn vẹn mấy chữ.
- Ân oán đã xong, đối xử tốt với đứa trẻ!
Chỉ vỏn vẹn mấy chữ thế nhưng Sở Hoan lại cảm thấy lòng mình trĩu nặng. Phong thư để lại đây cũng chứng tỏ Lâm Đại Nhi đã đi khỏi phủ Tổng đốc. Hắn lại vừa tức giận vừa lo lắng.
Tức giận vì Lâm Đại Nhi quật cường, nàng vừa mới sinh con không đầy mấy ngày, còn chưa qua cữ đã rời đi, thân thể hẳn là vô cùng suy yếu. Lo lắng vì Lâm Đại Nhi thân thể suy yếu, lại không có người thân thích nương tựa, một mình lưu lạc bên ngoài, thật chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì.
- Tôn đại phu, ngươi hãy đi làm hai chuyện. Thứ nhất, gọi Cừu Như Huyết đến, cứ nói ta có việc gấp tìm hắn, sau đó đi bẩm báo phu nhân, bảo nàng nhanh chóng đến đây. Chuyện thứ hai, mau chóng phái người đi tìm vú em trong thành.
Tôn Bác Liễu lập tức đồng ý, vội vàng lui ra.
Sở Hoan ngồi im lặng trong phòng, bên tai là tiếng khóc xé ruột xé gan của con gái. Suy nghĩ trong hắn đang vô cùng hỗn độn. Lúc trước hắn kỳ thật vẫn lo lắng một ngày nào đó Lâm Đại Nhi sẽ rời bỏ hắn mà đi, nhưng vì còn sự tồn tại của đứa nhỏ, Sở Hoan vẫn cho rằng, đợi đến lúc đứa bé được sinh ra, thân là mẫu thân, tính cách quật cường của nàng tất nhiên sẽ thay đổi, sẽ không nỡ bỏ con mà đi. Thế nhưng cuối cùng, nữ tử quật cường ấy vẫn bỏ đi.
Trong lòng hắn có chút tức giận, ngay cả con nhỏ Lâm Đại Nhi cũng không để ý, cứ vậy mà rời đi, điều này khiến hắn vô cùng khó chịu.
Tuy nhiên hắn cũng hiểu rõ, trước nay Lâm Đại Nhi không có thiện cảm với mình, nàng ở lại đây, kỳ thật chỉ vì muốn sinh đứa trẻ ra.
Đúng như những gì viết trong thư, đối với Lâm Đại Nhi, sau khi đứa bé được sinh ra, ân oán của hai người coi như xóa bỏ, không ai nợ ai.
Hắn thực đang lo lắng cho tình cảnh của Lâm Đại Nhi. Đại Nhi sinh non, điều này chứng tỏ thân thể của nàng có vấn đề. Mấy ngày đầu sau khi sinh là lúc cơ thể yếu ớt nhất. Nàng rời đi vào thời điểm này, nơi Tây Bắc vẫn chưa yên bình, thật chẳng biết nàng sẽ gặp phải chuyện gì.
Tố Nương đến sớm hơn Cừu Như Huyết một bước. Trông thấy đứa nhỏ, nàng vô cùng kinh ngạc. Sở Hoan c��ng không có quá nhiều thời gian giải thích, nói:
- Tố Nương, những chuyện này, để sau ta sẽ giải thích cặn kẽ cho nàng. Bây giờ nàng mang đứa nhỏ đi, chăm sóc nó cho tốt. Ta đã bảo Tôn đại phu đi tìm vú em, sau khi tìm được hãy để vú nương cho nó bú.
Tố Nương vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì sau đó Cừu Như Huyết đến. Thấy cảnh tượng trước mắt, gã cũng có chút kinh ngạc. Sở Hoan cũng không giải thích nhiều, đi thẳng vào vấn đề hỏi:
- Ngươi trước kia là đao khách, không biết có am hiểu cách truy tìm tung tích không?
- Truy tìm tung tích?
Cừu Như Huyết ngạc nhiên hỏi:
- Đại nhân muốn tìm ai?
- Nơi này có dấu vết, bắt đầu từ nơi này, giúp ta truy tìm một người. Chúng ta nhất định phải tìm được nàng.
Đang lúc hoàng hôn, trời đất như chìm trong sương mờ, mây đen giăng kín chân trời. Trước khi trời tối hẳn, mưa phùn đã lác đác rơi.
Lâm Đại Nhi một thân nam trang, đi dưới làn mưa phùn. Sắc mặt của nàng tái nhợt, nàng ngẩng đầu nhìn chân trời. Mưa phùn rơi trên mặt của nàng, xiêm y đã bị mưa làm cho ướt nhẹp.
Trên con đường nhỏ, trước chẳng thấy thôn sau chẳng thấy quán, sắc trời cũng đã tối. Nàng vô định bước về phía trước, chẳng hay con đường phía trước sẽ dẫn tới đâu.
Trong đầu nàng vẫn luẩn quẩn hình bóng hài tử vừa mới sinh. Mấy lần nàng ngỡ sẽ quay về, thế nhưng mỗi lần dừng bước, rốt cục vẫn chẳng thể xoay người trở lại.
Từ khi mới bắt đầu, đứa trẻ ấy đã là một sai lầm. Se duyên cùng Sở Hoan vốn là chuyện bất đắc dĩ, thế nhưng sai lầm ấy lại dẫn đến một sai lầm khác.
Lúc trước, khi biết mình mang cốt nhục của Sở Hoan, mấy lần nàng đã định bỏ nó đi, thế nhưng bản năng làm mẹ đã khiến nàng không thể hạ quyết tâm ấy.
Dẫu nàng và Sở Hoan có ân oán gì, đứa nhỏ quả thực vô tội.
Xa xa xuất hiện một tia sáng. Lâm Đại Nhi thấy cả người mình mềm nhũn, lại thêm cảm giác buốt lạnh từ đầu đến chân. Đôi chân vốn rắn rỏi giờ đây lại cảm thấy vô cùng bất lực.
Bên cạnh đường có một chiếc cột treo một chiếc bảng. Chỗ này là một quán trà ven đường.
Những nơi như vậy, trước đây ở Tây Bắc rất nhiều. Một số chốn vắng vẻ đều có người mở quán trà, để người đi đường ghé chân nghỉ ngơi. Nhưng sau đó quân Tây Lương xâm lấn, loại quán trà như thế này càng ngày càng ít đi, thậm chí không còn nữa.
Cũng may sau khi Sở Hoan nhậm chức, dẹp loạn thổ phỉ, an định dân chúng, tình hình ở Tây Quan mới có chuyển biến tốt. Những quán trà này dần dần cũng mở trở lại.
Trong quán trà không có khách nào khác, chủ quán là một đôi vợ chồng trung niên. Trông thấy Lâm Đại Nhi bước tới, người phụ nữ khoảng chừng ba mươi sáu, ba mươi bảy tuổi, vẻ mặt hiền lành vội chạy ra trước cửa chào đón:
- Công tử, bên ngoài có mưa, mau vào đây nghỉ ngơi một chút... Nơi này có trà nóng, nhìn cậu chắc là đi đường dài, vô cùng mệt mỏi. Dùng một chút gì nhé.
Lâm Đại Nhi nhìn vào trong dò xét vài lần, bên trong bài trí vô cùng đơn giản. Người đàn ông trung niên mặc bộ quần áo may bằng vải thô nhìn có vẻ chất phác, đang ở bên kia nhóm lửa.
Lâm Đại Nhi bước vào trong quán, ngồi xuống cạnh một chiếc bàn. Người phụ nữ mỉm cười hỏi:
- Công tử muốn dùng chút gì? Quán nhỏ đơn sơ, có bánh nướng áp chảo, còn có mì...!
Lâm Đại Nhi thoáng chút hoảng hốt, nghe vị phu nhân ấy hỏi vậy, mới biết mình quả thực đã đói bụng. Đang định gọi chút đồ ăn, nàng chợt nhớ ra số bạc mang theo bên mình dường như không đủ. Khi rời khỏi phủ Tổng đốc, nàng không hề mang theo tiền bạc trong người, thứ duy nhất đáng giá là miếng ngọc bội treo bên hông để đóng giả nam nhi.
Chỉ là nàng rời khỏi phủ Tổng đốc đã được ba ngày, trên đường đi tất nhiên phải dùng đến lộ phí. Ngày đầu tiên ăn cơm nàng đã dùng ngọc bội thế chấp. Lúc này chủ quán hiển nhiên cũng nhìn ra vẻ hoảng hốt của Lâm Đại Nhi.
Nàng tìm bạc trên người, thế nhưng số bạc ấy không đáng giá bằng miếng ngọc bội. Đúng là về mặt này Lâm Đại Nhi đã quá vô tâm, số bạc còn lại đã dùng hết trong mấy ngày qua, có thể nói lúc này trên người nàng chẳng còn một xu dính túi.
Ý thức được điều này, Lâm Đại Nhi bất lực, chỉ có thể đứng dậy rời đi.
Người phụ nữ hiển nhiên đã nhìn ra nguyên do, bà cười và nói:
- Công tử không cần suy nghĩ nhiều. Trên người không có mang bạc, nhưng đồ thì vẫn phải ăn. Ra ngoài đường, ai mà chẳng có lúc gặp khó khăn...!
Rồi bà chủ quay người lại nói với chồng:
- Ông xã à, làm cho công tử một bát mì và hai chiếc bánh nướng áp chảo...!
Người đàn ông chất phác, nghe vậy đồng ý ngay.
Lâm Đại Nhi gượng cười nói:
- Đa tạ bà chủ, số bạc còn nợ, có cơ hội ta nhất định sẽ hoàn trả.
Bà chủ cười cười, đang định xoay người thì chợt nghe thấy tiếng vó ngựa thét vang. Trong mưa phùn, vài con ngựa chạy như bay tới, đỗ bên ngoài quán trà.
Bà chủ vội vàng nghênh đón, nhiệt tình nói:
- Mấy vị muốn nghỉ chân ở đây một chút sao?
Có ba người cưỡi ngựa đến, quần áo bình thường nhưng bên hông có mang theo đao. Đại Tần đã sớm ban hành luật cấm đao, cấm dân chúng tự ý chế tạo binh khí, đừng nói đến việc mang đao bên mình.
Chỉ là Tây Bắc hiện nay đã chẳng còn như xưa. Cái gọi là luật cấm đao ở đây chẳng mấy ai để tâm, không ít người qua lại đều mang theo vũ khí.
Ba người này nh��n có vẻ không mấy lương thiện. Người đầu tiên xuống ngựa, giữa hai hàng lông mày có một nốt ruồi đen. Sau khi phân phó đồng bọn buộc ngựa cho cẩn thận, y dò xét bà chủ vài lượt, ánh mắt dán chặt vào bộ ngực đầy đặn của bà chủ rồi cợt nhả hỏi:
- Đúng vậy, mấy huynh đệ ta đi đường gặp mưa, muốn ở đây nghỉ ngơi một chút. Bà chủ, ở đây có món ngon gì không?
Bà chủ thấy người có nốt ruồi đen này nét mặt không mấy lương thiện, cặp mắt thì dính chặt lấy ngực mình nên có chút lo sợ, nhưng vẫn phải miễn cưỡng cười nói:
- Có trà nóng, có mì sợi, còn có bánh nướng áp chảo. Mấy vị muốn ăn gì?
Y vuốt chòm râu, cười khẩy hỏi:
- Có bánh bao không?
- Không có.
Bà chủ lắc đầu nói.
Y cười hắc hắc nói:
- Bà chủ thích gạt người? Ta nhìn thấy có bánh bao lớn, chẳng lẽ ngươi muốn cất giấu?
Bà chủ miễn cưỡng gượng cười nói:
- Khách quan cứ nói đùa, ở đây không có bánh bao, chỉ có mì sợi cùng bánh nướng áp chảo...!
Y quả thực to gan lớn mật, đưa tay ra xoa bộ ngực của bà chủ rồi cợt nhả nói:
- Phía dưới này không phải là hai chiếc bánh bao vừa to vừa trắng sao? Bà chủ đừng có mà nói dối, ta nhìn thấy rồi.
Bà chủ vội vàng lui về phía sau, người đàn ông thật thà trong quán thấy thế liền tiến đến. Mặc dù tức giận, nhưng nhìn thấy đối phương một tên cao to vạm vỡ, ông kìm lửa giận xuống, vừa cười vừa nói:
- Mời mấy vị khách quan vào bên trong. Bánh nướng áp chảo vừa làm xong, bên ngoài mưa lớn, trời lạnh, ăn bánh cho ấm người.
Tên có nốt ruồi liếc nhìn người đàn ông kia một cái, nói:
- Hôm nay bọn ta chỉ muốn ăn bánh bao, bánh áp chảo cái thá gì, bọn này không có hứng thú!
Sau đó y móc ra một thỏi bạc và ném cho người đàn ông, nói:
- Đây là bạc mua bánh bao, nhận lấy bạc của ta, hai chiếc bánh bao kia hôm nay bọn ta phải ăn cho thỏa thích.
Lúc này hai người khác cũng tiến lên, cả ba mang vẻ cợt nhả.
Người đàn ông sắc mặt trầm xuống, nói:
- Xin lỗi mấy vị, ở đây không có bánh bao, hay là các ngươi đi chỗ khác tìm.
Rồi ông kéo tay vợ định vào nhà. Keng! Một tiếng động vang lên, một cây đao đã đ��t lên cổ ông chủ. Tên có nốt ruồi cười lạnh nói:
- Ngươi tiếc bánh bao mà muốn mất mạng sao?
Bà chủ lập tức biến sắc, thất thanh nói:
- Đừng!
- Không muốn hắn chết thì hãy ngoan ngoãn mang bánh bao ra đây.
Tên có nốt ruồi cười hắc hắc, thò tay đi vuốt ve mặt bà chủ:
- Tuổi thì hơi lớn một chút, nhưng ở nơi hoang vu lại có hai chiếc bánh bao lớn, cũng có thể tạm chấp nhận...!
Ông chủ lửa giận ngút trời, bất chấp đao lớn gác trên cổ, ông ngẩng đầu giật tay tên có nốt ruồi ra khỏi mặt vợ mình, mắng:
- Nếu các ngươi làm điều sằng bậy, ông đây liều mạng với chúng mày!
Tên nốt ruồi liền tung ra một cước, đá vào lưng ông chủ. Người đàn ông ấy kêu thảm một tiếng, ngã ngửa trên mặt đất. Tên nốt ruồi thuận tay kéo cánh tay bà chủ, cười nói:
- Đến đây, tiền đã đưa rồi, lão tử muốn kiểm hàng.
Y xé áo bà chủ. Bên cạnh, một gã đồng bọn lập tức bắt lấy hai tay bà chủ, kìm chặt ra phía sau. Tên nốt ruồi một tay cầm đao, tay kia đã thò tới bộ ngực của bà chủ.
Truyện dịch này được biên tập và xuất bản độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.