(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1225:
Sở Hoan đưa mắt nhìn quanh, thấy thi thể la liệt trên mặt đất, đa phần đều là người của Thanh Thiên giáo, không khỏi giật mình kinh ngạc. Ngay sau đó, hắn trông thấy mười tên sát thủ vận áo choàng đứng rải rác khắp bốn phía, đôi mắt lập tức trở nên sắc lạnh.
Hắn rời đi chưa được bao lâu, vậy mà không ngờ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, đại điện lại xảy ra biến cố lớn đến nhường này.
Bạch Tượng đứt một chân một tay. Tên khổng lồ sắt thép ấy bị một sát thủ giẫm lên, toàn thân đẫm máu tươi. Nghe tiếng tên lùn, Sở Hoan mới chuyển mắt nhìn sang. Hắn liếc một cái, gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Chỉ cần nhìn thoáng qua, Sở Hoan đã nhận ra ngay tên lùn tà ác kia chính là kẻ hắn từng gặp ở Ma giáo.
Ban đầu, Sở Hoan qua lại với Ma giáo, được Ma giáo chủ tiến cử, bèn đi cầu kiến Quỷ lão. Khi ấy Sở Hoan không hiểu ý nghĩa của “Trấn Ma Chân Ngôn”, mà Quỷ lão lại rất tinh thông ngôn ngữ Tây vực, nên hắn chỉ mong Quỷ lão có thể giúp hắn lý giải những hàm ý ẩn chứa trong đó.
Nào ngờ tại Triều Vụ Phong, hắn suýt chút nữa bị tên lùn giả mạo Quỷ lão lừa gạt. Sở Hoan bèn dùng mưu kế giết chết tên lùn đó, chắc mẩm hắn ta chín phần mười đã chết. Hắn không ngờ được, tên lùn lại một lần nữa xuất hiện tại đây.
Sở Hoan biết tên lùn này đã thèm khát “Trấn Ma Chân Ngôn” từ lâu. Hắn chỉ không rõ, liệu có phải vì muốn chiếm đoạt “Trấn Ma Chân Ngôn” mà hôm nay hắn ta đã ra tay độc ác với người của Thanh Thiên Vương hay không.
Sở Hoan nhếch mép cười, cất tiếng: – Hóa ra là ngươi. Từ biệt đã lâu, ngươi vẫn an lành chứ?
Tên lùn dán chặt đôi mắt ti hí vào Sở Hoan, như thể sợ chớp mắt một cái, Sở Hoan sẽ biến mất, lạnh nhạt nói: – Thiên đường có lối ngươi chẳng đi, địa ngục không cửa ngươi lại tự đến. Sở Hoan, ta từng nói, trước khi đoạt được thứ ta muốn, ta sẽ giày vò ngươi như ma quỷ. Hôm nay ngươi suýt chút nữa đã chạy thoát, nào ngờ ngươi không biết đường tránh, còn quay lại tìm cái chết. Rất hợp ý ta!
Mị Nương lúc này mới nhìn rõ người đứng chắn trước mặt chính là Sở Hoan, nàng vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, thốt lên: – Ngươi, sao ngươi lại quay trở lại?
Sở Hoan không quay đầu lại, chỉ đáp: – Chỉ là không muốn nhìn cô chết uổng. Vết thương của cô thế nào rồi, có nặng lắm không?
Tuy giọng điệu rất bình tĩnh, nhưng trong từng lời nói lại chứa đựng s��� quan tâm thân thiết.
Vết thương trên chân Mị Nương vẫn còn rỉ máu, máu tươi hòa cùng chiếc váy màu máu nàng đang mặc, tạo nên một màu đỏ chói mắt.
Nàng nhẹ nhàng cười, đáp: – Ta không chết được đâu… Ngươi không nên quay lại đây.
– Bây giờ không phải là lúc nói những lời này.
Sở Hoan lúc này đã thấy toán sát thủ nhanh chóng tiến đến, thoắt cái đã tạo thành một vòng tròn bao vây. Nhìn thấy xác chết la liệt khắp mặt đất, thêm vào đó Bạch Tượng và Mị Nương đều bị thương, hắn biết chắc đám người này có thủ đoạn không hề tầm thường. Hơn nữa, hắn từng được chứng kiến võ công của tên lùn rất lợi hại. Nhưng đáng sợ nhất là tốc độ của hắn, lúc ở Triều Vụ Phong nếu không biết dùng kế tẩu thoát, Sở Hoan e rằng cũng đã chết trong tay tên lùn này.
Tên lùn vuốt vuốt cằm, cười khằng khặc nói: – Ta biết rồi, Sở Hoan, ngươi muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân… ha ha, anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Cô gái này đúng là đẹp mê hồn, chẳng trách ngươi lại vì nàng mà đến tính mạng của mình cũng không tiếc. Ta có thể tác thành cho ngươi, chỉ cần ngươi giao nộp cho ta thứ ta cần. Rồi ta sẽ thả các ngươi đi.
Sở Hoan lắc đầu phủ nhận: – Ta không biết ngươi nói gì!
Đôi mắt hắn khẽ nhấp nháy, hắn biết rằng dù có thêm Mị Nương trợ giúp, muốn liều mạng với bọn sát thủ này thì cơ hội chiến thắng gần như bằng không. Chỉ riêng mình tên lùn thôi cũng đã khó mà đối phó được.
Hơn nữa, lúc này chân Mị Nương đang bị thương nặng, khi giao chiến sẽ phải dùng rất nhiều sức lực. Nếu thực sự đánh nhau, e rằng nàng không thể phát huy hết sức lực, mà hắn còn phải bảo vệ nàng.
Mặc dù những người của Thanh Thiên giáo đã hoàn toàn bị đánh bại, nhưng Sở Hoan vốn không có ý định đi cứu những người khác.
Bất luận là Bạch Tượng hay Kim Lang, vốn dĩ đều là kẻ thù của hắn, hắn đương nhiên không thể có tấm lòng bao dung độ lượng đến mức đi cứu những kẻ đó. Hắn chỉ có mối bận tâm duy nhất là Mị Nương, nhưng cho dù chỉ muốn cứu một mình Mị Nương thôi, dựa vào tình hình này e rằng cũng là điều không thể.
Một mặt hắn trả lời rất thờ ơ, một mặt lại âm thầm tìm kiếm một kẽ hở trong vòng vây, hy vọng có thể tìm được sơ hở để cứu Mị Nương thoát khỏi đại điện. Trước đó hắn đã đến nhà kho tìm được một con ngựa, con tuấn mã giờ đang ở ngoài đại điện, chỉ cần xông ra được khỏi đại điện là có đường thoát thân. Hắn nghĩ đám người của tên lùn này rõ ràng là quá tự cao, bọn chúng dù đã giết chết những người canh gác bên ngoài Thanh Thiên giáo nhưng lại không thả con tuấn mã ở kho chứa củi đi, hoặc có lẽ giết người thì dễ nhưng giết ngựa lại khó. Chúng sợ giết ngựa có thể gây động tĩnh khiến người trong đại điện phát giác. Cũng chính nhờ vậy mà hắn mới có được cơ hội sống này.
– Ngươi cẩn thận…! Mị Nương nhìn tấm lưng thẳng tắp của Sở Hoan, dù lâm vào cảnh hiểm nghèo nhưng tâm hồn thiếu nữ của nàng vẫn cảm thấy ấm áp.
Chính nàng cũng không thể ngờ, Sở Hoan có cơ hội thoát thân lại không màng hiểm nguy mà một mình quay lại cứu nàng.
– Bọn chúng luyện một loại võ công rất kỳ lạ, đao kiếm đều không thể chém được…!
Lúc trước Sở Hoan đã từng nói với Mị Nương khi bảo nàng thả Lâm Đại Nhi đi, rằng nếu Mị Nương gặp nguy hiểm, hắn cũng sẽ không tiếc thân mình để cứu nàng.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, lời hứa của Sở Hoan càng trở nên chân thành.
Sở Hoan khẽ nhíu mày, đánh giá lại những kẻ đang bao vây mình, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Hắn thầm nghĩ, khó mà đấu lại được bọn chúng. Nếu đao kiếm đều không thể chém xuyên, vậy cục diện đêm nay lành ít dữ nhiều.
Không gian đột nhiên chìm vào tĩnh lặng đầy chết chóc. Một tên sát thủ tay cầm rìu sắt cuối cùng không chịu được nữa, liền xông lên ra tay trước. Hắn như một con sói độc ác vọt tới, đôi mắt âm u, chiếc rìu sắt trong tay bổ thẳng xuống Sở Hoan.
Sở Hoan nhíu mày, không đợi chiếc rìu sắt bổ tới, liền rút đao ra.
Huyết Ẩm Cuồng Đao vung ra ngang ngược, phá tan bầu không khí đang đông cứng. Theo ánh đao lóa lên, một dòng máu tươi phun trào, cơ thể tên sát thủ đột nhiên cứng đờ. Một tay hắn vẫn còn giữ chiếc rìu đang lơ lửng giữa không trung, nhưng lại chầm chậm cúi đầu nhìn xuống. Ngoài phần trước ngực của hắn, tấm áo tơi bị rách làm hai mảnh, một vết đao sâu hoắm chạy dài từ ngực xuống tận bụng.
Hắn đưa tay sờ lên vết thương trên ngực. Máu tươi tuôn ra đỏ lòm, nóng hổi. Sao có thể chứ?
Chẳng những tên sát thủ cầm rìu lộ vẻ kinh sợ tột cùng, mà cả những tên đồng bọn cũng đều trố mắt đứng nhìn. Bọn chúng thực sự không thể tin được vết thương của tên sát thủ cầm rìu là do đao chém.
Tên sát thủ cầm rìu loạng choạng giữa không trung rồi đổ ập xuống đất. Trong ánh mắt kinh hãi của đồng bọn, cơ thể hắn giật lên từng hồi rồi ngừng hẳn. Máu đỏ tươi loang khắp mặt đất.
Đôi mắt đẹp mê hồn của Mị Nương lúc đó cũng hiện lên vẻ ngạc nhiên không thể tin. Sở Hoan tò mò nhìn thi thể đang nằm trên mặt đất, hoài nghi hỏi: – Mị Nương, cô nói đao kiếm không chém được bọn chúng phải không?
– Ừm… Mị Nương lúc này đây cũng không biết nên trả lời thế nào.
Sở Hoan đáp: – Có lẽ tên này có chút đặc biệt, chứ đâu có võ công đao kiếm không chém được nào…!
Mũi đao giơ thẳng về phía trước, hắn hạ giọng nói: – Kẻ nào tự tin đao kiếm không chém được, thì lên đây đấu với ta!
Lúc này, đám người mới chú ý đến thanh đao trong tay Sở Hoan. Đó là một thanh đao nhuốm đầy máu tươi, không cần sờ vào cũng biết nó vô cùng sắc bén.
Một tiếng gầm vang lên, Sở Hoan lại phải đối mặt với một tên sát thủ dùng đao đang lao đến. Người chưa tới mà ánh đao đã rọi sáng lóa. Trong ánh đao lóe sáng, Sở Hoan đã lao về phía trước, lấy đao đỡ đòn.
Trong nháy mắt, hai thanh đao đã tạo nên một trận giao chiến hiểm ác. Những kẻ khác chỉ nhìn thấy hai cái bóng giao đấu hòa lẫn vào nhau. Nhưng chỉ sau ba chiêu, bóng Sở Hoan đột nhiên lùi lại phía sau, một lần nữa chắn trước người Mị Nương, tay phải cầm đao, mũi đao cắm xuống đất. Tuy chỉ cách tên sát thủ cầm đao ba bước, nhưng tất cả lại chìm vào trong yên tĩnh.
Nhiều kẻ chưa nhìn ra cục diện thắng thua, chỉ thấy tên sát thủ cầm đao chậm chạp nhấc một cánh tay lên, ngón tay cái giơ lên làm điệu bộ khen ngợi: – Đao pháp khá lắm!
Liền sau đó, cơ thể hắn đổ ngửa ra sau, "bịch" một tiếng rồi đổ vật xuống đất.
Mọi người đều vô cùng kinh ngạc. Lúc này mới đột nhiên phát hiện ra trên ngực đến bụng dưới của tên sát thủ dùng đao xuất hiện một vết đao chém rất sâu. Tên sát thủ thở dốc vài hơi, hơi thở càng lúc càng nhỏ dần rồi nhanh chóng tắt hẳn.
Những kẻ đứng xung quanh đều vô cùng kinh hãi. Không ít kẻ bất giác lùi về phía sau một bước.
Những kẻ này đương nhiên biết năng lực của tên sát thủ dùng đao. Vậy mà hôm nay, không chỉ đao pháp của Sở Hoan đã đánh gục cơ thể mình đồng da sắt đó, mà kinh khủng hơn là, đám sát thủ đều biết đao pháp của tên sát thủ dùng đao không thể xem thường. Thế nhưng trong nháy mắt, Sở Hoan đã giết chết tên sát thủ. Có thể thấy cái tên trẻ tuổi trước mắt chúng có võ công rất đáng gờm.
Sở Hoan chậm rãi nhấc đao lên. Dù vừa liên tiếp giết hai mạng người nhưng trên thanh đao không dính một chút máu nào, Sở Hoan một lần nữa nhẹ nhàng hỏi lại: – Bọn chúng có đúng là đao kiếm không giết được không?
Mị Nương đương nhiên lúc này đã hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra. Những kẻ kia cố nhiên có cơ thể đao kiếm khó chém xuyên, đao kiếm bình thường không thể giết được chúng. Nhưng khi gặp phải một thần binh có vũ khí lợi hại, chúng cũng không thể chống đỡ. Thanh bảo đao trong tay Sở Hoan là một thanh bảo đao hiếm có, đối mặt với thanh Huyết Ẩm đao thì những kẻ dù có được mệnh danh là mình đồng da sắt cũng chẳng là gì.
Tên lùn nhìn thấy Sở Hoan liên tiếp giết hai tên sát thủ, hắn cũng có chút kinh ngạc. Hắn từ sau lưng rút ra hai vật kỳ quái, chậm rãi đeo lên ngón tay, cười khẩy gọi Sở Hoan: – Sở Hoan, sĩ biệt tam nhật phải lau mắt mà nhìn, không thể tin được võ công của ngươi lại tiến bộ nhanh như vậy. Lần trước ngươi không thể đánh nổi một trận, hôm nay hãy để ta lĩnh giáo năng lực của ngươi.
Sở Hoan đã nhìn rất rõ vật trên tay tên lùn. Đó vẫn là những cái móc sắt. Mỗi tay một cái, thoạt nhìn, tên lùn như thể có hai bàn tay giống hệt hai móng vuốt diều hâu.
Sở Hoan biết võ công của tên lùn này không thể xem thường. Trước đây, Mị Nương cũng từng tận mắt nhìn thấy Bạch Tượng dũng mãnh khi giao chiến với tên lùn này cũng không đỡ nổi hắn, có lúc không đỡ được những chưởng pháp của hắn, dường như không có một đao nào phản công lại được. Nàng nhỏ giọng nhắc nhở Sở Hoan: – Tốc độ ra đòn của tên lùn này rất nhanh, nhất định phải cẩn thận!
Tên lùn nghe thấy chính Mị Nương nói ra hai chữ “tên lùn”, đôi mắt hắn giật giật, ánh lên sự căm hận.
Sở Hoan trầm giọng đáp: – Hãy đứng tựa lưng vào ta, cùng nhau hỗ trợ phía sau.
Mị Nương lập tức hiểu ý Sở Hoan, đưa lưng áp vào lưng hắn, hai người lưng tựa lưng, sẵn sàng đón kẻ địch.
Đúng lúc này, đột nhiên nghe thấy tiếng ngựa hí từ bên ngoài truyền đến. Mọi người đều nghe thấy âm thanh này, không nhịn được đưa mắt nhìn ra phía ngoài cửa đại điện. Rất nhanh, mấy con tuấn mã lao thẳng vào trong đại điện vô cùng dũng mãnh, nhưng trên lưng ngựa lại không có người cưỡi. Tên sát thủ đứng dựa vào cửa đại điện vội vã nhảy tránh. Mấy con tuấn mã đã lao vào trong đại điện, những tên sát thủ không hiểu chuyện gì đang diễn ra chỉ tranh nhau trốn chạy.
Vòng tròn bao vây Sở Hoan phút chốc bị mấy con tuấn mã tách ra một con đường thoát.
Sở Hoan cũng kinh ngạc, nhưng lại thấy một con tuấn mã khác lao vào trong. Lần này, trên lưng tuấn mã thấp thoáng một bóng người thướt tha, dịu dàng nói: – Sở Hoan, nhanh đi…!
Trong âm thanh đó, con tuấn mã lao về phía Sở Hoan.
– Đại Nhi…! Sở Hoan có chút biến sắc khi nhìn rõ người đang cưỡi trên lưng con tuấn mã chính là Lâm Đại Nhi đã quay lại.
Bản dịch của chương này được đăng tải duy nhất tại truyen.free.