(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1229:
Sở Hoan nào có tâm tư bận tâm chuyện tào lao của vị hòa thượng kia.
Hắn vừa định rời đi, liền thấy hòa thượng Trí Lương xách giỏ thức ăn lên, cười lạnh nói:
– Sư thúc bệnh nặng e rằng khó nuốt nổi đồ ăn, cứ nghỉ ngơi đi.
Nói đoạn, gã xách giỏ rời đi. Sở Hoan không còn chần chừ, thân nhẹ như yến lướt đến sát mép phải căn phòng, không đợi hòa thượng Trí Lương ra khỏi cửa đã đẩy cửa vào trong, tiện tay đóng lại.
Chỉ thấy Mị Nương đã xuống giường, cùng Đại Nhi nấp ở hai bên cánh cửa. Trong tay Đại Nhi đang giơ một chiếc ghế, nếu không phải nhìn thấy bóng dáng Sở Hoan, e rằng nàng đã nện xuống.
Sở Hoan lách người đến cạnh cửa, không lâu sau, nhìn thấy hòa thượng Trí Lương xách giỏ rời đi, cũng chẳng thèm liếc nhìn bên này.
Đợi hòa thượng Trí Lương đi xa rồi, Sở Hoan lúc này mới thả lỏng đề phòng. Mị Nương khập khiễng về cạnh giường ngồi, Đại Nhi cũng ngồi xuống bên bàn. Sở Hoan đến bên bàn, kéo một chiếc ghế ra, còn chưa kịp phủi bụi đã ngồi xuống, hỏi Mị Nương:
– Nàng cảm thấy thế nào?
– Không có gì đáng ngại.
Mị Nương khẽ nói.
– Chàng đã tìm được người kia rồi sao?
Ý của nàng, Sở Hoan tự nhiên hiểu rõ:
– Trong căn phòng bên cạnh có một lão hòa thượng, hình như mắc bệnh nặng... hòa thượng vừa nãy là đến đây đưa cơm.
– Thì ra là vậy.
Sở Hoan lại liếc nhìn Đại Nhi, thấy sắc mặt nàng có chút tái nhợt. Biết nàng sinh chưa lâu lại liên tục gặp cảnh nguy hiểm, hắn không khỏi ân cần hỏi:
– Đại Nhi, sức khỏe nàng thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?
Đại Nhi do dự một chút, khẽ lắc đầu nói:
– Không có gì, chàng không cần lo lắng.
Trước kia nàng đối với Sở Hoan luôn xa cách, nay có thể nhẹ giọng trả lời, khiến Sở Hoan cảm thấy có chút bất ngờ.
– Kỳ thực hai người không cần quan tâm ta.
Mị Nương trầm mặc một lát, cuối cùng nói:
– Ta có thể tự chăm sóc bản thân, hai người có thể đi sớm đi. Ta ở đây hồi phục vết thương xong cũng sẽ tự rời đi.
– Nàng muốn đi đâu?
Sở Hoan nhíu mày hỏi.
Mị Nương chán nản nói:
– Nhị ca và những người khác đều chết thảm trong miếu đổ nát kia. Bất luận thế nào, ta cũng phải về xem xét, xử lý di thể của bọn họ.
Sở Hoan lắc đầu nói:
– E rằng bọn họ đã đoán được nàng có thể sẽ quay về, nơi đó chắc chắn có nhân thủ lưu lại. Lúc này nàng quay về, chẳng phải là chui đầu vào lưới sao?
– Ta cũng không thể bỏ mặc thi thể của bọn họ được.
Mị Nương cười khổ nói:
– Năm đó ra đi, mặc dù chúng ta sớm đã không màng sinh tử, nhưng... cho dù chết rồi cũng không thể đến một nơi chôn thân cũng không có.
Sở Hoan trầm ngâm một lát, nói:
– Việc này sau này hãy xử lý tiếp, bây giờ điều cần thiết nhất là hồi phục vết thương trên đùi nàng...!
Đại Nhi ở bên cạnh bỗng lên tiếng:
– Cô ta là bộ hạ của Thanh Thiên vương, mà Thanh Thiên vương lại là thủ lĩnh nghĩa quân Hà Bắc đạo, phản tặc lớn nhất trong mắt người nước Tần... Chàng là tổng đốc Tây Quan đạo, đại sứ nơi biên cương của Tần quốc. Ta rất muốn biết, đại sứ biên cương của Tần quốc từ lúc nào lại liên kết với phản tặc?
Sở Hoan còn chưa kịp nói, Mị Nương đã cười vũ mị nói:
– Ơ, Lâm cô nương, nàng đây là đang ghen, hay là đố kỵ vậy?
– Nàng nói cái gì?
Đôi mắt Đại Nhi phát lạnh.
Mị Nương khẽ cười nói:
– Ta và Hoan ca t��m đầu ý hợp. Chàng không bận tâm ta là nghĩa quân, ta cũng chẳng bận tâm chàng là quan viên Tần quốc. Chỉ cần ta với chàng ở bên nhau, cần gì phải bận lòng thân phận...!
– Mị Nương...
Sở Hoan không đợi Mị Nương nói thêm, đã ngắt lời:
– Nàng nghỉ ngơi đi, đừng nói nhiều nữa...!
Mị Nương thở dài:
– Hoan ca, chàng ghét bỏ ta sao? Nhưng sau khi ly biệt, ta ngày đêm đều nhớ mong chàng. Những điều chúng ta nên làm hay không nên làm đều đã làm rồi, nếu chàng không cần ta nữa, ta không còn mong đợi gì nữa rồi...!
Sở Hoan lúng túng không thôi, nhíu mày, trầm giọng nói:
– Đừng nói bậy bạ, cái gì... cái gì đã làm hay chưa làm qua đấy chứ...!
Lâm Đại Nhi cũng cười lạnh liếc nhìn Sở Hoan một cái. Mị Nương tựa hồ nghĩ đến điều gì, sắc mặt u oán, than nhẹ một tiếng, hướng về phía Đại Nhi nói:
– Lâm cô nương, nàng đừng nghĩ nhiều, kỳ thực... kỳ thực ta và Hoan ca không có gì cả, chúng ta... Haizz, chúng ta tuy rằng có khoảng thời gian cô nam quả nữ đơn độc ở chung, nhưng Hoan ca chưa từng làm gì ta...!
Nàng cắn nhẹ đôi môi đỏ mọng, vẻ đẹp quyến rũ ấy thấm đẫm vào xương tủy.
Lâm Đại Nhi quay mặt đi chỗ khác, không chịu nổi mà nói:
– Dâm phụ...!
Đôi tai Mị Nương sắc bén như vậy, làm sao có thể không nghe thấy được.
Sở Hoan nghe thấy Đại Nhi nói vậy liền biết đại sự không ổn. Quả nhiên, hắn nghe Mị Nương cười ha hả:
– Lâm cô nương, nàng đã nói vậy thì ta cũng chẳng dối gạt nàng nữa. Không sai, ta chính là dâm phụ. Ta và Hoan ca đã bên nhau, ôm nhau ngủ, thường xuyên ngủ cùng nhau. Chàng ấy thích vẻ dâm phụ của ta, đó gọi là phong tình. Loại đàn bà không chút thú vị như nàng rõ ràng không hiểu đâu, dáng vẻ một con cá chết thì có người đàn ông nào thích... hahahaha, thế nào, có cần ta dạy nàng không?
Lâm Đại Nhi bỗng nhiên đứng dậy, cả giận nói:
– Không biết xấu hổ... Ta...!
Hai bàn tay nàng đã nắm chặt.
Mị Nương cười như không cười:
– Sao vậy, Lâm cô nương muốn giết ta sao? Nàng cứ thử xem, có Hoan ca ở đây, chàng tuyệt đối không nỡ để ta chết đâu.
Sở Hoan khóc không ra nước mắt. Bất luận là Mị Nương hay Đại Nhi, cả hai đều có cá tính mãnh liệt. Hắn đứng dậy, cười khổ nói:
– Hai bà cô của ta ơi, giờ là lúc nào rồi chứ? Ta xin hai người tạm thời biến vũ khí thành tơ lụa. Nếu hai người thật sự muốn đánh, đợi tìm được cơ hội, ta sẽ sắp xếp lôi đài cho hai người.
– Đánh với ả sao?
Trong mắt Đại Nhi hiện lên vẻ khinh bỉ.
– Ả không xứng sao?
– Đúng vậy, ta tốt xấu gì cũng là hầu tước của nghĩa quân, nàng chỉ là một nhân vật nhỏ trong giang hồ, nàng làm sao xứng động thủ với cô nương ta.
Mị Nương hơi ngước chiếc cổ trắng tuyết như thiên nga.
Lâm Đại Nhi nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn Sở Hoan, hỏi:
– Chàng... chàng thực sự đã ngủ cùng ả ta sao?
Sở Hoan cảm thấy đau đầu. Trong lúc ở sa mạc, vào đêm khuya để chống lại cái lạnh lẽo thấu xương, quả thực hắn đã kề sát Mị Nương mà ngủ. Không chỉ có Mị Nương, sau đó còn có cả Khỉ La. Hắn cười khổ nói:
– Đại Nhi, điều này sau này hãy từ từ nói kỹ với nàng.
Lâm Đại Nhi nhìn chằm chằm Sở Hoan, hỏi lại lần nữa:
– Chàng có ngủ cùng ả ta không?
– Đại Nhi, có một số việc không phải như nàng nghĩ.
Sở Hoan cau mày nói:
– Chúng ta quả thực đã ngủ cùng, nhưng... đó là tình thế bức bách. Giữa chúng ta hoàn toàn trong sạch, là quan hệ nam nữ rất thuần khiết, không phải như nàng nghĩ...!
– Tình thế bức bách sao?
Đại Nhi tức giận nói:
– Giống như... giống như ở An Ấp sao? Không làm gì, trong sạch ư?
Nàng giơ tay chỉ vào Mị Nương:
– Cùng với người con gái như thế này, chàng vẫn có thể trong sạch ư?
Trong lòng nàng lúc này đã chắc chắn Sở Hoan có quan hệ với Mị Nương. Nếu nói Mị Nương là người con gái bình thường, thậm chí xấu xí vô cùng, Đại Nhi tin giữa hai người có thể không phát sinh điều gì, dù gì Sở Hoan cũng không phải loại đàn ông bụng đói ăn quàng. Thế nhưng Mị Nương dung mạo diễm lệ, là mỹ nhân tuyệt sắc, lại thêm vóc dáng gợi cảm. Ngủ cùng người con gái như vậy, nếu nói không phát sinh điều gì, trừ phi Sở Hoan cơ bản không phải là đàn ông. Mà theo Đại Nhi tự thân thể nghiệm, Sở Hoan là một nam nhân, hơn nữa năng lực ở phương diện nào đó còn khiến người khác kinh ngạc. M��t nam nhân bốc lửa mạnh mẽ và một mỹ nhân xinh đẹp khêu gợi ngủ cùng, nếu nói trong sạch, Đại Nhi đánh chết cũng không tin.
Sở Hoan biết giải thích ra cũng phiền phức. Tuy nói hắn và Mị Nương không nảy sinh quan hệ trực tiếp, nhưng quan hệ gián tiếp đã xảy ra.
Thời điểm này làm sao có thể giải thích cho rõ ràng đây.
Đại Nhi thấy Sở Hoan nhíu mày không nói gì, liền không nói nhiều lời, xoay người đi, nhẹ nhàng tự mở cửa. Sở Hoan giật mình nói:
– Nàng muốn đi đâu?
– Ta không muốn nhìn thấy người đàn bà này.
Đại Nhi ném ra một câu nói rồi ra khỏi cửa. Sở Hoan đuổi theo nhưng thấy Đại Nhi đã đi về hướng căn phòng ở giữa, cầm một cây trâm nhỏ trong tay, nhẹ nhàng mở khóa cửa căn phòng đó, tiến vào trong rồi lập tức đóng cửa lại.
Sở Hoan thấy Đại Nhi không đi xa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn đóng cửa lại, xoay người thấy Mị Nương đang nháy đôi mắt cười dịu dàng nhìn mình. Hắn thở dài, đi đến chiếc ghế cạnh giường ngồi xuống:
– Nàng hà tất phải làm vậy?
– Ta chính là không ưa cái dáng vẻ thanh cao c��a cô ta.
Mị Nương bĩu môi, lập tức mềm giọng dịu dàng nói:
– Sao vậy, chàng tức giận rồi sao?
– Ta không có hơi sức đâu mà tức giận mấy chuyện này.
Sở Hoan thở dài:
– Thôi được rồi, nàng nghỉ ngơi đi. Đợi trời tối thêm chút nữa, ta sẽ đi tìm thuốc.
Mị Nương cẩn thận nằm lên giường, nghiêng mình, phô bày thân hình uyển chuyển mềm mại ra phía ngoài. Cặp núi đôi tráng lệ lộ rõ trước ngực, đôi mắt mê người nhìn chằm chằm Sở Hoan.
– Nhìn gì đấy?
Sở Hoan bị nhìn đến mức có chút không được tự nhiên.
M�� Nương kiều mị cười nói:
– Lâu rồi không nhìn thấy chàng, thiếp gần như đã quên mất dáng hình chàng rồi. Bây giờ có thể nhìn kỹ rồi.
Sở Hoan lắc đầu, đang muốn đứng dậy thì Mị Nương đã nói:
– Đừng động đậy!
– Sao vậy?
– Chàng và thiếp chia rẽ lâu như vậy, chàng không muốn nhìn kỹ thiếp sao?
Mị Nương thở dài:
– Haizz, nực cười thay, người ta còn ngày nhớ đêm mong chàng, thì ra chàng cơ bản không để người ta trong lòng.
– Ngày nhớ đêm mong sao?
Sở Hoan không nhịn được hỏi:
– Nàng ngày nhớ đêm mong ta sao?
– Không nhớ chàng thì nhớ ai đây?
Mị Nương làm bộ tủi thân:
– Thế nhưng chàng không có lương tâm, cho nên ngay cả nhìn thiếp lâu một chút cũng không muốn.
Sở Hoan thở dài:
– Không phải không muốn nhìn lâu, chỉ là sức khỏe Đại Nhi không tốt, ta muốn qua khuyên bảo nàng ấy.
Biểu cảm Mị Nương thay đổi rất nhanh. Vốn đang vẻ tủi thân điềm đạm đáng thương, trong nháy mắt liền trở nên phong tình mê người, cười dịu dàng nói:
– Vậy là chàng muốn nhìn thiếp đúng không?
Từ khi từ biệt Mị Nương ở Tây Lương, Sở Hoan cũng thường xuyên lo lắng tình hình của nàng, hắn gật đầu.
– Nói như vậy, chàng cũng thường xuyên nghĩ đến thiếp sao?
Mị Nương lại hỏi.
Sở Hoan chỉ có thể nói:
– Thi thoảng... thi thoảng nhớ!
Mị Nương quyến rũ động lòng người nói:
– Khi nào chàng nhớ đến thiếp? Mỗi lần nhớ thiếp, sẽ nhớ bao lâu?
Sở Hoan ho khan một tiếng, nói:
– Không nói chuyện này nữa, ta hỏi nàng...!
– Không được, chàng phải trả lời thiếp trước đã. Trả lời thiếp vấn đề này rồi, thiếp mới cùng chàng nói chuyện khác.
Mị Nương hỏi đến cùng, đôi mắt đáng yêu chớp động, ánh mắt chằm chằm nhìn thẳng Sở Hoan.
Sở Hoan biết vẻ quyến rũ khó dây dưa nhất này, do dự một chút, mới dừng lại ở đôi mắt mê người của Mị Nương, khẽ nói:
– Lúc không có ai, lúc yên tĩnh, ta lo không biết nàng rốt cuộc thế nào. Bây giờ, thấy nàng bình yên vô sự, ta cũng yên tâm rồi.
Đôi mắt Mị Nương như nước, sau một lát mới buồn bã nói:
– Có thể khiến chàng thỉnh thoảng nghĩ đến thiếp, thiếp đã rất thỏa mãn rồi.
Sở Hoan trầm mặc một lát, cuối cùng hỏi:
– Thú Bác Già bây giờ ở đâu? Nàng sao lại cùng người của Thanh Thiên Vương đến Tây Bắc, vì sao hắn lại muốn có được viên đá kia?
Mọi chương truyện tại đây đều là bản dịch độc quyền thuộc truyen.free, mong quý độc giả ghi nhớ.