(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1238:
Trong mắt Tiếu Hằng hiện vẻ sợ hãi, hắn quay đầu nhìn Tiếu phu nhân, lại bắt gặp nét bình tĩnh trên gương mặt xinh đẹp của nàng.
Sở Hoan hơi kinh ngạc, hắn vốn đã biết phu nhân này vô cùng mưu trí, không ngờ nàng không chỉ mưu sâu kế hiểm mà còn vô cùng tàn độc.
Đúng như lời người xưa, lòng dạ đàn bà độc nhất. Nàng ta thật xứng với câu nói ấy.
Sở Hoan biết rõ, chính thê của Tiếu Hoán Chương đã mất từ lâu. Vị Tiếu phu nhân này vốn là thiếp thất, sau khi chính thất mất, nàng được Tiếu Hoán Chương lập làm kế thất, trở thành Tổng đốc phu nhân.
Chuyện Tiếu phu nhân không có con nối dõi thực ra cũng không khó lý giải. Tiếu Hoán Chương đã ngoài ngũ tuần, gần sáu mươi tuổi, Tiếu phu nhân mới ngoài ba mươi. Khi lập Tiếu phu nhân làm thiếp, y đã ngoài tứ tuần.
Sở Hoan nhìn Tiếu Hoán Chương, vừa nhìn đã biết lúc trẻ y phóng túng quá độ. Năm đó, ngoài tứ tuần cưới Tiếu phu nhân xinh đẹp như hoa như ngọc, công phu tuy không giảm sút, nhưng dù sao khi trẻ quá phóng túng, nên việc Tiếu phu nhân mãi không có con nối dõi cũng chẳng phải chuyện ngẫu nhiên.
Hai huynh đệ Tiếu Tĩnh Sanh và Tiếu Tĩnh Khiêm đều là con của chính thất phu nhân. Dù có quan hệ mẹ con trên danh nghĩa với Tiếu phu nhân, nhưng không c��ng huyết thống.
Dù vậy, danh phận mẫu tử dù sao vẫn tồn tại. Thế mà lúc này, Tiếu phu nhân lại muốn diệt trừ huynh đệ họ Tiếu như thể họ là người xa lạ, hoàn toàn không màng đến tình nghĩa mẫu tử.
Sở Hoan dù kinh hãi nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười, nói:
– Phu nhân muốn giết huynh đệ Tiếu gia?
Tiếu Hằng không khỏi rùng mình, nhưng Tiếu phu nhân cúi đầu, nhìn hắn cười, hỏi:
– Hằng nhi, đây là cách duy nhất thím nghĩ ra. Nếu có cách khác, phải thỉnh giáo Sở Tổng đốc rồi.
Tiếu Hằng nhìn về phía Sở Hoan, vẫn chưa nói gì, Sở Hoan đã nói:
– Đây là chuyện nội bộ Bắc Sơn các ngươi, Bổn Đốc không tiện can thiệp. Hơn nữa, Tiếu công tử có Tiếu phu nhân bên cạnh bày mưu tính kế, ta tin chắc có thể gặp dữ hóa lành.
Tiếu Hằng khẽ nói:
– Giết… giết bọn chúng đi!
Ánh mắt hắn rất phức tạp, một lát sau trở nên kiên quyết, cười nhạt nói:
– Thím nói không sai. Nếu bọn chúng không chết, sớm muộn ta cũng chết trong tay bọn chúng. Ra tay trước tốt hơn…!
Rồi hắn cau mày nói:
– Nhưng muốn giết bọn chúng thực sự không dễ dàng. Vây cánh của bọn chúng tại Bắc Sơn rất đông, quyền thế hùng mạnh. Ta… thực lực của ta tuyệt đối không phải đối thủ của chúng.
Tiếu phu nhân cũng nói:
– Chỉ dựa vào mình Hằng nhi đương nhiên sẽ rất khó khăn. Khắp Bắc Sơn đều là tai mắt của phụ tử bọn chúng. Không có sự giúp đỡ, Hằng nhi tuyệt đối không có hy vọng thành công.
Ánh mắt nàng chuyển động, rồi khẽ cười nói:
– Nhưng hôm nay có Sở Tổng đốc đến trợ giúp, Hằng nhi còn lo lắng đại sự không thành sao?
Tiếu Hằng giật mình, nhìn về phía Sở Hoan.
Nhưng Sở Hoan vẫn mỉm cười nói:
– Sao phu nhân đoán chắc Bổn Đốc sẽ giúp Tiếu công tử? Dù sao đây cũng là chuyện của Bắc Sơn các ngươi. Bổn Đốc ta quang minh lỗi lạc, là Đại tướng trấn giữ biên cương Đế quốc, mà huynh đệ Tiếu gia lại là quan viên triều đình. Bổn Đốc sao lại giúp các ngươi giết quan viên triều đình?
Tiếu phu nhân thở dài:
– Sở Tổng đốc chẳng lẽ không biết, dù Tây Bắc vẫn thuộc biên cương Đế quốc, nhưng ý chỉ của triều đình còn tác dụng bao nhiêu? Bất luận là Chu Lăng Nhạc hay Tiếu Hoán Chương, thánh chỉ làm tổn hại lợi ích của họ tại Tây Bắc tuyệt đối không thể thi hành. Cái gọi là thánh chỉ, chẳng qua chỉ là công cụ để bọn họ lợi dụng khi cần mà thôi. Đến như quan viên Tây Bắc, Sở Tổng đốc là Tây Quan Tổng đốc, thống lĩnh Tây Quan Đạo, nắm giữ quyền thế khắp vùng biên cương Tây Bắc. Thiếp hỏi một câu, dù là Tri huyện tại Bắc Sơn hay Thiên Sơn, bọn chúng có chút kính sợ nào với ngài chăng?
Sở Hoan lắc đầu thở dài:
– Chỉ e trong lòng bọn chúng đều mong ta chết sớm.
– Hiện nay ba Đạo Tây Bắc, mỗi người độc bá một phương. Theo như thiếp biết, các quan viên trên dưới Tây Quan, Sở Tổng đốc đều tín nhiệm trọng dụng người của mình.
Tiếu phu nhân khẽ cười nói:
– Nếu bây giờ triều đình phái người thay thế các quan viên Tây Quan, Sở Tổng đốc có thể đồng ý?
Sở Hoan chỉ cười, không nói gì.
Người đàn bà này đã nói đến vậy, Sở Hoan cũng không cần thiết phải nói những lời đường hoàng nữa. Nếu nói hắn mới đến Tây Quan, triều đình phái nhiều quan viên đến, hắn không nghi ngờ. Nhưng hiện tại Tây Quan đang trong tay hắn, lúc này nếu triều đình cử người đến thay thế những quan viên do hắn ủy nhiệm, hắn đương nhiên khó lòng tuân lệnh.
Tiếu phu nhân thấy Sở Hoan không nói gì mới cười tươi đầy quyến rũ:
– Các quan viên Bắc Sơn không thể coi là quan viên triều đình, mà chỉ là thuộc hạ của Tiếu Hoán Chương. Cũng như Tây Quan, các quan viên Tây Quan cũng không phải quan viên triều đình, mà là người của Sở Tổng đốc. Đã vậy, dù có giết chết hai huynh đệ Tiếu Tĩnh Sanh và Tiếu Tĩnh Khiêm, cũng không thể xem Sở Tổng đốc là kẻ sát hại quan viên triều đình.
Sở Hoan vuốt cằm, thản nhiên nói:
– Nhưng sao ta phải giết bọn chúng? Nàng cũng biết bọn chúng là con trai của Tiếu Hoán Chương. Nếu cái chết của bọn chúng có liên quan đến Bổn Đốc, các ngươi đã nghĩ đến hậu quả chưa?
– Vì Sở Tổng đốc có chí lớn tại Tây Bắc.
Tiếu phu nhân không chút do dự nói:
– Còn vì Sở Tổng đốc thấy Hằng nhi có thể dùng được.
– Hả?
Sở Hoan cười nói:
– Sao phu nhân nói vậy?
– Sở Tổng đốc là thân phận gì, ��êm nay đích thân đến đây để đàm đạo lâu đến vậy? Nếu không phải cảm thấy Hằng nhi có thể dùng được, cần gì tốn công nói lời?
Tiếu phu nhân khẽ cười nói:
– Tâm bệnh lớn nhất hiện giờ của Sở Tổng đốc không ở Thiên Sơn mà tại Bắc Sơn.
Sở Hoan hứng thú hỏi:
– Phu nhân sao lại nói những lời này?
– Loạn tại Kim Châu và Hạ Châu, Sở Tổng đốc cùng Chu Lăng Nhạc đã triệt để đối đầu, phân rõ ranh giới, như nước với lửa. Do đó trong lòng Sở Tổng đốc đã sớm có chuẩn bị đánh một trận với Chu Lăng Nhạc.
Tiếu phu nhân giơ tay lên, khẽ vuốt lọn tóc mai ra sau vành tai, vẻ yêu kiều hiện rõ:
– Tình hình trước mắt, điều Sở Tổng đốc lo lắng nhất chính là thái độ của Bắc Sơn. Ngài chỉ lo Bắc Sơn và Thiên Sơn liên thủ, hai mặt giáp công. Nếu thật sự như vậy, dù Sở Tổng đốc có văn thao võ lược, cũng khó lòng ngăn cản.
Sở Hoan khẽ cười nói:
– Phu nhân nói Bắc Sơn sẽ liên thủ cùng Thiên Sơn?
– Vậy Sở Tổng đốc thấy thế nào?
Tiếu phu nhân mỉm cười hỏi lại.
Sở Hoan thở dài:
– Lòng người khó ��oán, ta đoán không ra. Phu nhân là người bên cạnh Tiếu đô đốc, đối với tâm tư Tiếu đô đốc chắc chắn rõ hơn Bổn Đốc ta rất nhiều.
Tiếu phu nhân nói:
– Tiếu Hoán Chương là kẻ tham lam!
Một câu nói lấp lửng khiến Sở Hoan có chút nghi hoặc, hỏi:
– Ý của phu nhân là?
– Những thứ Chu Lăng Nhạc có thể cho, Sở Tổng đốc không thể cho.
Tiếu phu nhân thở dài:
– Ngân khố Chu Lăng Nhạc dồi dào nhờ thuế ruộng, binh hùng tướng mạnh, còn Sở Tổng đốc lại vẫn nghĩ đến bá tánh…!
Nàng không nói hết nhưng Sở Hoan cũng đã hiểu rõ.
Với Tiếu Hoán Chương, dự tính tốt nhất của y đương nhiên là ngư ông đắc lợi. Nhưng đó chỉ là mong muốn đơn phương của y. Dù là Chu Lăng Nhạc hay Sở Hoan đều không thể để y ngồi không hưởng lợi.
Cho nên, nếu Tây Bắc quả thật có chiến loạn, Bắc Sơn nhất định sẽ bị kéo vào cuộc.
Là đồng minh cùng Thiên Sơn hoặc Tây Quan, bất luận là Chu Lăng Nhạc hay Sở Hoan đều không thể nắm được tâm ý của Tiếu Hoán Chương. Tiếu phu nhân chỉ ra Tiếu Hoán Chương là kẻ tham lam, ý đã rất rõ ràng. Nếu mu���n mua chuộc, vốn liếng của Chu Lăng Nhạc vượt xa Sở Hoan. Nói cách khác, khả năng Bắc Sơn liên minh với Thiên Sơn còn lớn hơn rất nhiều so với liên minh cùng Tây Quan.
– Dù Tiếu Hoán Chương do dự không quyết, dù không muốn làm đầy tớ cho Chu Lăng Nhạc, nhưng một khi hai huynh đệ Tiếu Tĩnh Sanh và Tiếu Tĩnh Khiêm nắm được binh quyền tại Bắc Sơn, thì việc Thiên Sơn và Bắc Sơn liên minh là điều không thể ngăn cản.
Mắt Tiếu phu nhân di chuyển, khẽ nói:
– Khi nãy Hằng nhi cũng đã nói, quan hệ cá nhân giữa Tiếu Tĩnh Sanh và Chu Lăng Nhạc rất tốt. Mỗi năm, Tiếu Tĩnh Sanh đều có thể có được rất nhiều lợi ích từ chỗ Chu Lăng Nhạc.
Sở Hoan thở dài:
– Như vậy Bổn Đốc không thể để cho hai huynh đệ Tiếu Tĩnh Sanh và Tiếu Tĩnh Khiêm nắm quyền.
– Tiếu Hoán Chương tuổi tác đã cao, hơn nữa sức khỏe cũng ngày một yếu.
Tiếu phu nhân nói về chồng mình như nói chuyện của người ngoài:
– Tinh thần y ngày càng sa sút. Nếu Tây Bắc thực sự có chiến loạn, một hai năm thì không sao, nhưng nếu kéo dài, y không thể chống đỡ nổi, chỉ có thể ủy th��c quyền lực cho con trai mình. Sở Tổng đốc, ngài đương nhiên không muốn thấy cảnh đó xảy ra.
Cuối cùng, Tiếu Hằng nói:
– Đúng vậy, sức khỏe Tiếu Hoán Chương đã bị tửu sắc lấy đi hết. Y dù gian xảo, nhưng nếu lâm vào tình thế hiểm nguy, y chưa chắc đã có thể khống chế được đại cục. Chuyện tài chính đều do Tiếu Tĩnh Sanh xử lý, còn binh mã lại do Tiếu Tĩnh Khiêm nắm giữ. Y chẳng qua chỉ là một phế nhân nằm chờ chết mà thôi.
Hai mắt Tiếu Hằng trở nên lạnh lẽo, oán hận đã kìm nén bấy lâu với Tiếu Hoán Chương đêm nay lại dần bộc lộ.
– Cho nên các ngươi cảm thấy ta cần phải giúp đỡ các ngươi?
Sở Hoan nhìn Tiếu phu nhân hỏi.
Tiếu phu nhân chỉ cười, nói:
– Nếu không có hai huynh đệ Tiếu Tĩnh Sanh và Tiếu Tĩnh Khiêm, người thừa kế duy nhất của Tiếu Hoán Chương đương nhiên chỉ có thể là Hằng nhi. Nếu Hằng nhi nắm binh quyền Bắc Sơn trong tay, binh mã Bắc Sơn khi đó đều có thể nghe theo hiệu lệnh của Sở Tổng đốc.
Tiếu Hằng dẫu sao cũng là người thông minh, hiểu rõ mấu chốt vấn đề, liền nói:
– Sở Tổng đ���c, nếu thật sự như vậy, Tiếu Hằng nhất định nguyện nghe theo sự phân phó của Sở Tổng đốc, xông pha trận mạc, quyết không chối từ.
Hắn xúc động trong lòng.
Theo lời nói của Tiếu phu nhân, đã rất rõ ràng, đêm nay nếu thật sự có thể hợp tác cùng Sở Hoan, chuyện loạn luân giữa hắn và thím sẽ không bị phơi bày. Không chỉ vậy, có được sự trợ giúp của Sở Hoan, bản thân hắn cũng có khả năng nắm được quyền lực tại Bắc Sơn. Dù sau này có phải nghe theo Sở Hoan, nhưng so với việc chuyện thông dâm bị đồn ra, thậm chí còn bị hai huynh đệ Tiếu Tĩnh Sanh và Tiếu Tĩnh Khiêm giết hại, thì việc nghe theo Sở Hoan đương nhiên là lựa chọn tốt hơn.
Hắn một lòng muốn chiếm hữu Tiếu phu nhân. Nếu có được binh quyền tại Bắc Sơn, Tiếu phu nhân đương nhiên sẽ chỉ mình hắn độc chiếm. Nghĩ đến chuyện có thể nắm quyền tại Bắc Sơn, cùng thím má ấp môi kề, tim hắn lập tức đập loạn.
Sở Hoan suy nghĩ một hồi, thở dài:
– Mà thôi, tối nay ta không thấy gì, cũng không nghe được gì…!
Rồi hắn đi ngang qua Tiếu phu nhân, bước ra cửa sau.
Tiếu Hằng sắc mặt biến đổi. Tiếu phu nhân thấy Sở Hoan đi ngang qua mình, lại không hề tỏ ra bất ngờ, khẽ nhếch khóe môi. Không đợi Sở Hoan đi đến cửa, nàng đã khẽ cười nói:
– Sở Tổng đốc đi bên này sao?
Sở Hoan cũng không quay đầu lại, chắp tay sau lưng nói:
– Bất luận thế nào, Tiếu Hoán Chương cũng không lật mặt với Bổn Đốc. Hơn nữa, chuyện tại Bắc Sơn, Bổn Đốc thực sự không tiện can thiệp!
– Sở Tổng đốc phải chăng không tin chúng tôi?
Tiếu phu nhân chậm rãi quay người, nhìn theo lưng Sở Hoan.
Sở Hoan nói:
– Bổn Đốc nên tin các vị ra sao đây? Không giấu gì hai vị, các ngươi dù sao cũng là người thân cận của Tiếu Tổng đốc, Bổn Đốc không thể không cẩn trọng.
Tiếu phu nhân không do dự, khẽ nói:
– Nếu lập tức huyết thệ, Sở Tổng đốc đương nhiên sẽ không còn nghi ngờ gì nữa.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, xin trân trọng giới thiệu đến quý độc giả.