(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1249:
Lâm Nguyên Phương ra ngoài một lát, rất nhanh lại quay trở về. Chẳng mấy chốc, từ bên ngoài vọng vào tiếng hô cung kính:
- Truyền Hiên Viên Thiệu phụng chỉ cầu kiến!
Mọi người sững sờ. Những ai nhanh trí đã hiểu rõ. Lâm Nguyên Phương ra ngoài quả nhiên là để triệu kiến Hiên Viên Thiệu. Xem ra chủ ý của Tuyết Hoa nương nương tất có liên quan đến y.
Hoàng đế phán:
- Vào đây tấu bẩm.
Một thân áo giáp trắng, mái tóc bạc phơ, khoác áo choàng, Hiên Viên Thiệu từng bước vững chãi tiến vào đại sảnh. Bộ giáp trắng cùng mái tóc bạc ấy như hòa vào làm một, trông y hệt như đệ nhất Thần Xạ Thủ xuất thân từ Huân Thế gia, đeo cung tiến thẳng vào.
Những người quen mắt thì thấy bình thường, chỉ có vài viên quan đường Tây Quan lần đầu tiên diện kiến Hiên Viên Thiệu, thấy y hệt như những gì trong truyền thuyết mà không khỏi có chút kinh ngạc.
Lại thấy y tiến cung mà vẫn đeo cung tên, họ càng thêm ngạc nhiên.
Đây là nội sảnh của Hoàng đế, việc y được phép mang theo vũ khí diện kiến Thánh Thượng đã đủ cho thấy sự tín nhiệm mà Hoàng đế dành cho y lớn đến nhường nào. Có vài người chợt cảm thấy nhẹ nhõm, thầm nghĩ có lẽ để Hiên Viên Thiệu đảm nhiệm chức Thống lĩnh Hoàng gia Cấm vệ quân, phụ trách an toàn cho Hoàng cung và Hoàng đế là hợp lý. Y có thể mang cung tên vào yết kiến Hoàng đế, đủ thấy Thánh Thượng tín nhiệm y đến mức nào, điểm này không thể xem là điều kỳ lạ.
Hiên Viên Thiệu quỳ xuống, cung kính tâu:
- Thần tham kiến Thánh Thượng.
Tuyết Hoa nương nương thấy Hiên Viên Thiệu, mặt mày hớn hở, ủy mị, thân thể tựa hồ dính chặt vào Hoàng đế, nũng nịu nói:
- Thánh Thượng, việc này giao cho Hiên Viên Thiệu làm thì còn gì hợp lý hơn, vả lại còn có thể thể hiện được thiên uy của Người.
Hiên Viên Thiệu vẫn bình tĩnh tự nhiên, một chân quỳ trên đất, cúi đầu, giữ nguyên tư thế không hề động đậy.
Tuyết Hoa nương nương nhìn Lâm Nguyên Phương. Ngay lúc đó, Lâm Nguyên Phương tiến lên, tay chỉ vào Ngụy Chính, lớn tiếng nói:
- Ngụy Chính, ngươi khi quân phạm thượng, lời lẽ lỗ mãng, mắc tội đại bất kính. Nay bổn quan hỏi ngươi, những lời vừa rồi có phải ngươi muốn lưu danh? Ngươi đã nhận ra tất cả đều sai trái rồi ư?
Ngụy Chính ngẩng đầu, ưỡn ngực, nhìn thẳng vào Hoàng đế, lớn tiếng nói:
- Thánh Thượng, mỗi câu mỗi chữ của hạ thần đều là lời suy sâu tính kỹ. Làm được như vậy, hạ thần đã làm hết bổn phận của mình. Nhưng nếu có kẻ nói hạ thần mưu cầu danh tiếng, hạ thần cũng không biết nói gì hơn.
- Ngụy Chính, bổn quan hỏi ngươi thêm một lần nữa. Những gì ngươi vừa nói, rốt cuộc là sai hay đúng?
Hai mắt Lâm Nguyên Phương lạnh lùng:
- Chỉ cần ngươi thừa nhận mình ăn nói hàm hồ, mưu cầu danh tiếng, nuốt lại những lời vừa nói, thỉnh tội với Thánh Thượng. Thánh Thượng thần tiên hạ thế, tấm lòng từ bi, ắt sẽ xử nhẹ. Ngươi nói xem, điều đó có sai hay không?
Ngụy Chính lắc đầu nói:
- Hạ thần không sai. Các ngươi nguyên là trọng thần trong triều, không khuyên ngăn Thánh Thượng tọa trấn Kinh sư lại muốn theo giá bắc tuần, chẳng mảy may lo lắng cho an nguy quốc gia. Chính các ngươi mới là kẻ mắc tội tày trời!
Lâm Nguyên Phương cười nhạt, liếc nhìn Hiên Viên Thiệu rồi lại quay sang Tuyết Hoa nương nương.
Tuyết Hoa nương nương cười yêu mị, dịu dàng nói:
- Kẻ này cố chấp mất khôn. Y đã nói năng lỗ mãng, bất kính với Thánh Thượng, chi bằng để y không thể nói nên lời là được.
Lâm Nguyên Phương cung kính tâu:
- Thánh Thượng nhân hậu, nương nương từ bi, đây chính là phúc phận của Ngụy Chính.
Quay sang Hiên Viên Thiệu, hắn nói:
- Hiên Viên Thống lĩnh, nương nương có chỉ, Ngụy Chính nói năng ngông cuồng, đại nghịch bất đạo, lệnh ngươi cắt lấy đầu lưỡi của hắn.
Quần thần biến sắc. Đến lúc này mới biết chủ ý mà Tuyết Hoa nương nương đã tấu lên Hoàng Thượng. Hóa ra chính là lệnh cho Hiên Viên Thiệu cắt lưỡi của Ngụy Chính.
Hiên Viên Thiệu khẽ gật đầu, lông mày nhướng lên.
Nạp Ngôn Chu Đình bước ra khỏi hàng tâu:
- Thánh Thượng, chiếu theo luật pháp, Ngụy Chính mắc tội bất kính, nên chém đầu... Hình phạt cắt lưỡi này...!
Y biết rõ, những lời lẽ hôm nay của Ngụy Chính không thể thoát khỏi tội chết.
Nếu cắt đi lưỡi của hắn, để hắn phải chịu nhục nhã, sống không bằng chết. Chi bằng một đao chém đầu hắn cho nhanh gọn.
Hôm nay, Ngụy Chính dám đứng lên can gián Hoàng Thượng, trong lòng Chu Đình không khỏi khâm phục. Nhưng y cũng biết rõ tình thế hiện giờ. Hoàng đế hiện nay không còn là minh quân từng tung hoành bốn bể, thế nên ra tay sẽ không hề lưu tình với Ngụy Chính. Khuyên nhủ Hoàng đế khoan dung cho Ngụy Chính e rằng khó thành công, thậm chí còn có thể liên lụy đến cả bản thân.
Y chỉ có thể khuyên để Ngụy Chính được chết một cách thanh thản.
Nhưng y còn chưa dứt lời, Tuyết Hoa nương nương đã cười duyên, cắt ngang lời nói của y, dịu dàng bảo:
- Chẳng phải vừa nãy đã nói rồi sao. Giờ một đao chém chết hắn khác nào trúng kế mưu cầu danh tiếng của hắn. Thánh Thượng cơ trí anh minh há lại có thể mắc mưu của hắn sao? Chu Nạp Ngôn, lẽ nào ngươi muốn Ngụy Chính đạt được mưu đồ ư?
Bờ môi Chu Đình hơi mấp máy, nhưng rốt cuộc vẫn không nói ra lời nào.
Tuyết Hoa nương nương nhìn về phía Hiên Viên Thiệu, quyến rũ nói:
- Hiên Viên Thống lĩnh, sao ngươi còn chưa động thủ?
Hiên Viên Thiệu do dự đôi chút, cuối cùng ngẩng đầu lên, chắp tay tâu:
- Hồi bẩm nương nương, thần là Thống lĩnh Cận vệ quân, không phải Hình bộ quan lại, cũng chẳng phải Thần Y Vệ!
Lâm Nguyên Phương cau mày:
- Lời này của Hiên Viên Thống lĩnh có ý gì?
Hiên Viên Thiệu liếc Lâm Nguyên Phương một cái, thản nhiên nói:
- Chức trách của thần là bảo vệ Thánh Thượng. Nếu có kẻ nào uy hiếp đến sự an toàn của Thánh Thượng, thần dẫu thịt nát xương tan cũng nhất định bảo vệ Người chu toàn. Với những kẻ mắc tội bất kính, đó là việc thuộc về Hình bộ, thậm chí Thần Y Vệ cũng có thể ra tay. Nếu như thần ra tay, chẳng khác nào vượt quá chức trách. Quốc pháp như sơn, tội vượt quyền thần không dám đảm đương!
Tuyết Hoa nương nương cau mày nói:
- Nếu như bổn cung hạ lệnh cho ngươi ra tay thì sao?
Hiên Viên Thiệu lắc đầu, đáp:
- Thứ cho thần khó mà tuân mệnh.
Lâm Nguyên Phương nói:
- Hiên Viên Thống lĩnh, chuyện này... Đây là chỉ thị của nương nương, chẳng lẽ ngài muốn kháng chỉ của nương nương sao?
Hiên Viên Thiệu nhìn Hoàng đế đang tọa trên ghế Kim Long, không nói một lời, bình tĩnh nói:
- Ý chỉ của nương nương vi phạm quốc pháp, thần không dám tuân mệnh. Thần chỉ biết thân này của thần dùng để bảo vệ an nguy cho Hoàng thượng, những việc khác thần không muốn bận tâm.
Ánh mắt y chuyển sang phía Lâm Nguyên Phương, lạnh lùng nói:
- Lâm đại nhân, mặc dù đó là ý chỉ của nương nương, nhưng đó là việc của nương nương. Ngài là Lại bộ Thượng thư, sao lại tự biến thành kẻ truyền ý chỉ? Những gì nương nương nói ta đã nghe rất rõ, không cần ngài phải lặp lại!
Khóe mắt Lâm Nguyên Phương co rút, nhưng ánh mắt như viên đạn của Hiên Viên Thiệu lại nhìn chằm chằm vào y, khiến y cũng có chút sợ hãi, muốn thốt lời nhưng lại đành nuốt vào trong.
Tuyết Hoa nương nương thấy Hiên Viên Thiệu ứng đối lãnh đạm, đôi bàn tay ôm lấy cánh tay Hoàng đế, gắt gỏng nói:
- Thánh Thượng, Người xem. Nô tì đã nghĩ ra được cách hay cho Người, thế nhưng... Hiên Viên Thống lĩnh lại không nghe theo ý chỉ của Thánh Thượng...!
- Nương nương, xin chú ý lời nói!
Hiên Viên Thiệu không chút do dự nói:
- Từ lúc thần vào đây, chỉ nghe thấy nương nương và Lâm đại nhân nói, thần không hề nghe thấy ý chỉ của Thánh Thượng, dù là khẩu dụ hay Thánh chỉ. Vậy nên thần không hề kháng ý chỉ của Thánh Thượng, tội đó thần không dám nhận.
Hoàng đế vuốt râu cười nói:
- Ái phi, Hiên Viên Thiệu nói đúng. Chức trách của hắn là bảo vệ an nguy cho Trẫm. Hắn không phải Hình Bộ quan lại, trừng phạt tội bất kính không đến lượt hắn ra tay.
Giơ tay lên, Hoàng đế phán:
- Hiên Viên, ngươi lui xuống trước đi!
Hiên Viên Thiệu dập đầu một cái rồi mới đứng dậy lui ra ngoài.
Quần thần ngơ ngác nhìn nhau. Những ai thông minh trong lòng đều đã đoán ra. Tuyết Hoa nương nương và Lâm Nguyên Phương vốn chẳng có ý tốt. Bọn họ muốn Hiên Viên Thiệu ra tay hành hình trước mặt mọi người, không ngờ lại bị Hiên Viên Thiệu dội cho gáo nước lạnh.
Mặc dù, trong mắt quần thần lẫn Hoàng đế, Ngụy Chính đại nghịch bất đạo. Nhưng nếu chuyện này truyền ra ngoài, Ngụy Chính sẽ trở thành trung thần không màng sống chết thẳng thắn can gián Thánh Thượng. Nếu Hiên Viên Thiệu cắt lưỡi hắn, ắt sẽ ít nhiều ảnh hưởng tới thanh danh của y.
Hiên Viên Thiệu có thể toàn thân lui về, đây chính là điều quần thần không hề nghĩ tới.
Lâm Nguyên Phương tựa hồ không muốn để Tuyết Hoa nương nương thất vọng, cung kính tâu:
- Thánh Thượng, nương nương, trong hàng thị vệ có không ít đao thủ, đao pháp cao minh. Xin cho phép thần đi chọn một gã, cho hắn đến hành hình.
Tuyết Hoa nương nương định nói, nhưng Hoàng đế đã lên tiếng:
- Lâm ái khanh lại muốn dùng đao?
Lâm Nguyên Phương khẽ giật mình, không đợi y nói, Hoàng đế vuốt râu nói tiếp:
- Trẫm nghe nói Lâm ái khanh tuy là văn nhân, nhưng trong phủ cũng nuôi võ sư. Hằng ngày cùng vị võ sư kia học múa đao lộng thương. Lần này dùng đao ắt cũng chẳng phải chuyện đùa.
Lâm Nguyên Phương vội vàng quỳ xuống, hoảng hốt kêu lên:
- Thánh Thượng, thần... múa đao lộng thương cũng là vì rèn luyện thân thể, cũng để có thể hầu hạ Thánh Thượng tốt hơn.
Tuyết Hoa nương nương cười duyên nói:
- Thánh Thượng, Người dùng võ lập quốc, bố vũ thiên hạ. Có vị Thánh Thượng thần uy như vậy, bậc thần tử đâu thể khiếp nhược.
- Dạ... dạ... dạ...!
Lâm Nguyên Phương vội vàng nói:
- Thánh Thượng chính là thần tiên hạ thế, có trời cao bảo hộ. Thần chỉ là hạng phàm phu tục tử, chỉ biết dùng cách múa đao lộng thương để rèn luyện sức khỏe.
- Thôi...!
Hoàng đế dặn dò nói:
- Người đâu, mang dao vào cho Lâm ái khanh. Lưỡi của Ngụy Chính sẽ do ngươi cắt...!
Lâm Nguyên Phương cả kinh. Ngụy Chính cũng lớn tiếng nói:
- Hạ thần một lòng đền nợ nước, há phải chịu nhục bọn yêu phụ gian thần! Thánh Thượng, Người trọng dụng gian nịnh, cả tin sàm ngôn. Nếu còn cố chấp u mê không chịu tỉnh ngộ, Đại Tần do chính tay Người dựng nên cũng sẽ bị diệt vong trong tay Người...!
Đột nhiên, Ngụy Chính đứng phắt dậy, quần thần cả kinh, thấy y lao thẳng về phía Lâm Nguyên Phương.
Lâm Nguyên Phương sợ hãi đến thất thanh kêu lên:
- Người đâu, nghịch tặc hành thích, bảo vệ Thánh Thượng, bảo vệ Thánh Thượng!
Nhìn thấy cặp mắt ngầu đỏ của Ngụy Chính đang hướng về phía mình, y vội vàng né tránh. Ngụy Chính lao tới, đâm đầu vào đồng đỉnh phía sau Lâm Nguyên Phương, óc vỡ toang, thân thể dần dần ngã xuống. Trong hơi thở cuối cùng, y vẫn cố nhìn về phía Hoàng đế, trên mặt máu tươi đầm đìa, trông vô cùng đáng sợ. Với đôi mắt như sắp lồi ra, y nhìn thấy sự lạnh nhạt của Hoàng đế, cố gắng hết sức chỉ tay vào Hoàng đế, gắng gượng thốt lên:
- Hôn... hôn quân lầm quốc. Đại Tần... ắt diệt vong!
Cả người mềm nhũn, trút hơi thở cuối cùng.
Tuyết Hoa nương nương hoa dung thất sắc, nép vào ngực Hoàng đế. Quần thần trong triều kinh hãi nhìn thi thể đã không còn hơi thở, ngơ ngác nhìn nhau. Trong triều, một sự yên tĩnh đến tận cùng bao trùm.
- Hôn quân lầm quốc?
Hoàng đế nở nụ cười tàn khốc, lạnh nhạt nói:
- Hóa ra trong mắt hắn, Trẫm chính là một tên hôn quân. Đây mới là câu mà hắn thực sự muốn nói ư?
Nhìn khắp lượt quần thần, Hoàng đế lãnh đạm nói:
- Các ngươi nói xem, Đại Tần của Trẫm phải chăng sẽ diệt vong trong tay Trẫm?
Quần thần đồng thời quỳ rạp xuống, cùng hô vang:
- Thiên hạ thái bình, Đại Tần vĩnh tồn. Ngô Hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!
- Trẫm có thể tạo dựng nên một quốc gia.
Hoàng đế chậm rãi đứng dậy, thân hình hơi khom xuống nhưng khí thế vẫn không hề suy suyển:
- Cho dù quốc gia có gặp phải khó khăn gì, tất cả đều nằm trong dự tính của Trẫm. Trên có trời cao, dưới có địa phủ, bát hoang... Chỉ có Trẫm mới có thể định đô Càn Khôn, Duy ngã độc tôn!
Mỗi dòng chữ nơi đây đều được truyen.free chuyển ngữ độc quyền, giữ trọn vẹn tinh hoa.