Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1258:

- Lương thực?

Lão thái gia nhìn Sở Hoan: - Sở đốc có biện pháp gì hay ho không?

Sở Hoan đáp: - Thái gia, theo ta được biết, mặc dù ngân khố trống rỗng nhưng kh��ng có nghĩa là quốc khố không có lương thực, đặc biệt là những thân sĩ giàu có trong quan nội kia, hẳn trong nhà vẫn tồn trữ một lượng lương thực khổng lồ.

Lão thái gia cười: - Đây cũng là chuyện đương nhiên, có đất đai ắt có lương thực, ngoại trừ giữ lại một phần lương thực chi tiêu cho bần cố nông, một phần thuế má nộp lên triều đình, còn giữ được cũng không ít. Nếu quan lại không cần nộp thuế, lương thực tồn đọng qua nhiều năm cũng còn nhiều hơn nữa.

Lão cười: - Giống như Tô gia chúng ta, trước khi người Tây Lương đánh tới cũng có kho lương thực riêng, lương thực tồn cũng lên tới mấy vạn thạch. Từ khi người Tây Lương đánh vào, chúng ta còn giúp một phần cho quan binh...

Lão lắc đầu cười khổ: - Chỉ là người Tây Lương đánh quá mau, quân Tần không thể ngăn cản. Khi chúng ta chạy nạn không kịp chuyển lương thực, tới khi chúng ta quay về thì lương thực trong kho lúa đã bị cướp sạch, chỉ là....người Tây Lương cướp đi phần nhỏ, phần lớn đều bị dân lưu vong ở Tây Bắc cướp đi...

- Quả đúng là như thế. Quan nội giàu có và đông đúc, ví dụ như Kim Lăng, Ngọc Lăng, Tô Hàng, phú hộ nhiều như mây, trong đó có rất nhiều đại gia tộc không cần nộp thuế cho triều đình, lương thực trong tay bọn họ tuyệt đối không hề ít!

- Không sai!

Lão thái gia gật đầu: - Những nơi này đều là nơi giàu có và đông đúc, trái lại chẳng phải nộp bao nhiêu thuế cho triều đình, mà những nơi đó rất nhiều thân sĩ giàu có, nhớ ngày đó Tô gia tại Tây Quan đạo chúng ta cũng là một trong số những nhà giàu, nhưng so với Tô Hàng, Kim Lăng căn bản còn chưa đủ tư cách xếp hạng.

- Lão thái gia, ngài nói nếu chúng ta dùng muối đi đổi lương thực với bọn họ, bọn họ có đồng ý không?

Lão hơi trầm ngâm một lát mới đáp: - Nếu đổi lại là lão phu, giao dịch như vậy là mong còn chẳng kịp. Dân chúng không rõ thế sự, nhưng họ lại rõ, biết rõ sắp có tình trạng thiếu muối trầm trọng, chỉ sợ đã sớm bí mật trữ muối. Những thân sĩ đại tộc này đều giỏi nhạy bén với thời cuộc, một khi trên thị trường thiếu cái gì, bọn họ sẽ hoặc ít hoặc nhiều đều nắm giữ một ít.

- Đó chính l�� khả năng nhìn xa trông rộng.

Công Tôn Sở cũng cười: - Chỉ cần có một hai nhà tin tức nhạy bén, nắm được hàng dự trữ thì các gia đình lớn khác đều biết cả rồi, họ cũng sẽ ngay lập tức tích trữ hàng hóa. Tình trạng thiếu muối xuất hiện trong quan nội đã là chuyện không thể tránh khỏi, những thân sĩ đó đều hiểu rõ, đương nhiên sẽ tranh thủ dự trữ muối ăn, chỉ là, thứ này chẳng bao giờ là đủ, có nhiều hơn cũng chẳng sao, muối ăn cung ứng trên thị trường nhiều như vậy, cơ quan quản lý muối cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Bọn họ đều tranh nhau mua muối, nếu muối bị mua hết thì thiếu muối sẽ càng sớm xuất hiện, nếu dân chúng loạn lên, quan viên lớn nhỏ của nha môn diêm đạo cũng sẽ không thể gánh vác.

Sở Hoan mỉm cười: - Nói vậy nếu muối mới của chúng ta được đưa vào quan nội, đối với bọn họ, coi như cũng là cơn mưa giữa trời hạn hán rồi?

Lão thái gia vuốt râu bạc: - Cho dù ý tưởng này của Sở đốc rất tốt, nhưng... nha môn diêm đạo các tỉnh sẽ cho phép chúng ta làm vậy sao? Mặc dù công văn cho phép muối mới nhập quan đã được phê duyệt, nhưng trong đó cũng nói rõ chúng ta chỉ là người cung cấp, thực sự quản lý thị trường vẫn là nha môn diêm đạo của mỗi tỉnh, thấy chúng ta dùng muối đổi lương thực, bọn họ sẽ không thể làm ngơ...

Lão như cười như không: - Nếu muối mới này do nha môn diêm đạo quản lý thì bọn họ cũng có được chút lợi lộc, nếu gạt họ sang một bên bọn họ cũng sẽ không để cho chúng ta thuận lợi làm việc.

Sở Hoan cười ha ha: - Lão thái gia nói hay lắm, quan trọng nhất là nguồn cung cấp nằm trong tay chúng ta. Gần đây lại mới mở thêm mấy ruộng muối nữa, mặc dù ngày đêm làm muối, nhưng số lượng vẫn có hạn, với khả năng hiện tại, căn bản chúng ta không thể cung cấp cho toàn đế quốc... Mặc dù chúng ta có công văn nhập quan, nhưng chúng ta không thể cung cấp đủ cho tất cả các đạo trong quan nội.

- Ý của đại nhân là?

- Tình trạng thiếu muối xuất hiện cho dù là việc bất đắc dĩ nhưng đương nhiên nha môn diêm đạo cũng sẽ chịu trách nhiệm rất lớn, dân chúng không có muối ăn đương nhiên sẽ náo loạn nha môn, đám quan viên nha môn diêm đạo kia đương nhiên khổ sở không nói nên lời, đừng nói đến bổng lộc, sợ là ngay cả tính mạng và tiền đồ cũng mất. Trước mắt có lẽ vẫn chưa quá nghiêm trọng, nhưng khẳng định đám người ở nha môn diêm đạo kia hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, chỉ cần nguồn cung cấp muối ăn vừa cạn kiệt thì nha môn béo bở nhất thiên hạ chẳng mấy chốc sẽ biến thành nha môn trong sạch, chẳng kiếm chác được gì, lại phải đối mặt với dân chúng. Cho nên, theo ta đoán, bây giờ từng quan viên của mỗi nha môn diêm đạo đều đang ngày đêm lo lắng thấp thỏm, chỉ lo nguồn muối sẽ cạn.

Lão thái gia cười ha ha: - Đúng vậy, không có nguồn muối, nha môn diêm đạo sẽ chẳng còn gì.

- Cho nên bọn họ quan tâm nhất là vấn đề về nguồn cung muối.

Công Tôn Sở đã hiểu: - Quan nội chắc chắn đã biết Tây Quan chúng ta có thể sản xuất muối mới, nha môn diêm đạo chuyên quản việc muối càng không thể không biết, triều đình phê duyệt cho muối mới của Tây Quan nhập quan, chỉ sợ mọi người trong nha môn diêm đạo đều đang mong ngóng chúng ta nhanh chóng đến.

Lão thái gia mỉm cười: - Sở đốc đã nói muối mới của chúng ta chủ yếu để cung cấp cho Tây Bắc, với sản lượng hiện tại không thể cung cấp cho toàn đế quốc, không nói đến hiện tại, cho dù có thực sự mở rộng quy mô lớn, Đại Tần có mười sáu đạo, lãnh thổ vạn dặm, dân số mấy ngàn vạn, chúng ta cũng không cung cấp được... Cho nên không phải nha môn diêm đạo nào cũng có cơ hội lấy được muối mới từ chúng ta.

Thấy lão già cười khá gian xảo, Sở Hoan liền biết ông già này đã hiểu rõ mọi chuyện, bèn thò tay bứt một cọng cỏ khô, cười nói: - Bởi vậy, quyền chủ động hoàn toàn nằm trong tay chúng ta. Triều đình cũng không hạ lệnh chúng ta phải cung cấp cho tất cả các châu phủ huyện trong Đế quốc. Công văn trong tay chúng ta chỉ cho phép chúng ta quyền bán muối trong quan nội, còn bán ở đâu, cung cấp số lượng bao nhiêu đều do chúng ta quyết định.

Công Tôn Sở cũng là người vô cùng thông minh, đôi mắt sáng rực: - Nếu vậy, quyền chủ động trong tay chúng ta, muốn đưa ra một vài yêu cầu với nha môn diêm đạo, đương nhiên bọn họ sẽ không thể không cân nhắc.

- Không cân nhắc chúng ta không bán! Trước khi muối mới nhập quan chúng ta phải phái người vào quan nội thương lượng một chút với các nha môn diêm đạo, nói cho bọn họ biết chúng ta có thể cung cấp nguồn muối thô cho bọn họ, nguồn muối thô vẫn do nha môn diêm đạo thao túng, nhưng muối mới mà chúng ta cung cấp cho họ nhất định phải dùng lương thực để đổi. Ngoài ba phần thuế giao cho triều đình, họ vẫn giữ được bảy phần, chúng ta nhất định phải có được lương thực có giá trị tương đương, mặc kệ là gạo, ngũ cốc, đ���u nành, đậu đỏ, lúa mạch, mì, v.v., miễn là lương thực, chúng ta đều muốn.

Lão thái gia hỏi: - Sở đốc muốn nha môn diêm đạo đứng ra thực hiện giao dịch này?

- Không sai. Giao muối mới cho nha môn diêm đạo, nha môn diêm đạo sẽ căn cứ theo giá trị tương đương mà trả lương thực cho chúng ta, lương thực do chính bọn họ đi trao đổi với các đại hộ, như vậy họ vẫn kiếm chác được không ít lợi lộc. Chúng ta vẫn ngầm để cho họ chút lợi, dù sao ai cũng cần ăn cơm, muốn ngựa chạy nhanh ắt phải cho ngựa ăn cỏ ngon...

- Chúng ta sẽ phái ai đi thương lượng?

- Công Tôn đại nhân, chuyện này còn phải nhờ ngài đi lo liệu.

Sở Hoan cười.

- A?

Công Tôn Sở hơi giật mình: - Đại nhân để cho hạ quan đi đàm phán? Nhưng...nhưng hạ quan không hiểu biết về muối, hơn nữa, cũng không thạo việc buôn bán...

Sở Hoan xua tay cười: - Công Tôn đại nhân đã hiểu lầm, ngươi là Tri Châu Việt Châu, công việc đàm phán thăm dò thực hư đương nhiên không thể để cho ngươi đi, hơn nữa, cho dù ngươi đi cũng là danh bất chính, ngôn bất thuận.

- Ý đại nhân là?

- Là để ngươi đi tìm nha môn diêm đạo Tây Quan Lữ Đông Đình. Từ khi thiết lập Tân Diêm Thự, nha môn diêm đạo Tây Quan vẫn rảnh rỗi không có việc gì làm, hôm nay cũng nên để cho họ làm vài việc.

Nha môn Diêm đạo Tây Quan khiến cho Lữ Đông Đình vốn vẫn phụ trách công việc vận muối ở Tây Quan ngồi trên vị trí Vận Chuyển Sứ của nha môn diêm đạo hết sức thích ý. Nhưng muối ăn triều đình đưa tới càng ngày càng ít, Lữ Đông Đình cũng phải đau đầu nhức óc, nếu không phải Sở Hoan chế tạo ra muối mới, giải quyết tình trạng thiếu muối tràn lan từ Tây Bắc, chắc chắn hậu quả khó lường, vị Vận Chuyển Sứ là hắn cũng không thể thảnh thơi ngồi trong nha môn uống trà mỗi ngày như bây giờ được.

Từ khi Sở Hoan chế ra muối mới, Lữ Đông Đình vẫn cho rằng lợi lộc tràn về rồi đây, nhưng hắn trực tiếp lập riêng một nha môn quản lý muối mới, gạt hắn sang một bên, hắn có muốn nhúng tay vào cũng không có cách nào. Tuy nói triều đình đã giao tất cả việc điều phối muối ăn cho nha môn diêm đạo của Lữ Đông Đình, nhưng hiển nhiên triều đình không ngờ Tây Bắc còn có thể tự sản xuất muối. Từ chế tạo đến tiêu thụ muối mới ở Tây Bắc đều do Sở Hoan khống chế, Lữ Đông Đình cũng biết mình không có tư cách nhúng tay vào nơi sản xuất muối mới, mặc dù đã nhiều lần dâng tấu lên triều đình nhưng chỉ như bóng chim tăm cá, đều không thấy tin tức trở về. Ngay sau đó, nha môn diêm đạo Tây Quan đã từng ngập trong lợi lộc liền thực sự biến thành nha môn trong sạch, thậm chí các nha môn bộ phận còn quên mất sự tồn tại của nha môn này.

Công Tôn Sở đã hiểu: - Đại nhân muốn để cho Lữ Đông Đình đi đàm phán với họ?

- Lữ Đông Đình là Chuyển Vận Sứ của Diêm Đạo Thự, việc này để cho hắn đi giải quyết là thích hợp nhất. Dù sao cũng cùng là người diêm đạo, cũng rất quen thuộc công việc về muối, mãi mới có việc để làm, ắt hắn sẽ phải dốc sức.

- Để cho hắn vào quan nội do thám tình hình cũng là một ý hay.

Công Tôn Sở gật đầu.

- Chỉ là, triều đình có ý kiến phản đối gì về chuyện này không?

Tô lão thái gia hỏi.

- Có lẽ sẽ không.

Sở Hoan lắc đầu: - Quan nội thiếu muối, Tây Quan thiếu lương, chúng ta làm vậy coi như đã giúp triều đình giải quyết tình cảnh thiếu muối trầm trọng ở quan nội, cũng giải quyết luôn vấn đề thiếu lương thực ở Tây Quan, một công đôi việc. Cho dù cũng có một ít chuyện không đúng quy tắc, nhưng triều đình cũng chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ.

- Nếu vậy, sau khi về thành, hạ quan sẽ đi tìm Lữ Đông Đình thương lượng việc này, để cho hắn sớm vào quan nội.

Sở Hoan nhìn lão thái gia: - Lão thái gia, chuyện muối mới đổi lương nếu không có gì thay đổi thì là nhất định phải làm. Nếu có thể, ta muốn xin ngài hỗ trợ thành lập một vài đội vận chuyển, có thể vận chuyển hàng hóa đi lại. Nếu quan phủ trực tiếp đứng ra làm việc này cũng không tiện.

Lão thái gia lập tức lên tiếng: - Chuyện này không khó, cứ giao hết cho lão phu. Nhớ ngày đó chúng ta buôn bán với quan nội, con đường từ quan nội tới Tây Bắc chúng ta rất quen thuộc, cả hắc đạo lẫn bạch đạo ven đường đều biết, cũng không có vấn đề gì đáng ngại.

Dừng một lát, Sở Hoan thấy trong ánh mắt lão lóe lên chút lo âu.

- Lão thái gia còn gì băn khoăn?

- Chuyện khác cũng không có gì, chỉ là...từ quan nội tới Tây Quan cần phải đi qua vùng đất thuộc Thanh Châu, đạo Bắc Sơn...

Lão thái gia nói khẽ: - Bắc Sơn là địa bàn của Tiếu Hoán Chương, đoạn đường Thanh Châu này đã nằm gọn trong lòng bàn tay của Tiếu Hoán Chương, nếu không có chuyện gì thì không sao, nếu Tiếu Hoán Chương chặt đứt con đường Thanh Châu, phong tỏa các cửa khẩu ven đường, việc buôn bán của chúng ta với quan nội có thể sẽ bị đình trệ hoàn toàn... Con đường buôn bán này nằm hoàn toàn trong tay Tiếu Hoán Chương.

Sở Hoan khẽ nhíu mày, trầm ngâm suy nghĩ, khuôn mặt lạnh lùng, trầm ngâm một lát mới nói: - Nắm được con đường này giống như nắm giữ sinh kế của dân chúng Tây Quan. Nếu Tiếu Hoán Chương thực sự muốn gây cản trở, bản đốc cũng sẽ không khách khí... Hắn muốn cái mạng của chúng ta, chúng ta cũng sẽ không để cho hắn được yên ổn.

Thiên hạ vạn vật đều có quy luật riêng, và bản dịch này độc quyền thuộc về truyen.free, không ai có thể làm khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free