(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1278:
Sở Hoan cười nói: – Sớm nghe danh Cam tướng quân đại tài, hôm nay được diện kiến quả đúng danh bất hư truyền.
Cam Hầu khoát tay cười đáp: – Sở đại nhân quá lời rồi. Ngược lại, uy danh của Sở đại nhân, bổn tướng cũng đã sớm được nghe, nhất là chuyện ngài đi sứ Tây Lương tăng thêm quốc uy, Cam mỗ cũng rất muốn được diện kiến một lần.
Sở Hoan mỉm cười, Cam Hầu đi thẳng vào vấn đề mà hỏi: – Sở đại nhân từ vùng đất biên ải rét buốt, ngài đến nơi này chắc hẳn có đại sự muốn phân phó?
– Không dám phân phó.
Sở Hoan mỉm cười nói: – Chỉ là nghe nói cuộc sống tướng sĩ Tây Bắc gian khổ nên bỏ ra chút của riêng chắt chiu, trước là đến thăm hỏi, tiện thể trao đổi với Cam tướng quân vài việc nhỏ.
– Đồ?
Cam Hầu lại cười nói: – Sở đại nhân khách sáo quá rồi, không biết ngài mang theo những thứ gì đến đây?
Sở Hoan đáp: – Chắc là những thứ các ngươi dùng được. Tướng quân hẳn đã từng nghe tới, hiện nay Tây Quan đang sản xuất muối ăn. Đây là muối được chế biến từ nguyên liệu ngay tại Tây Bắc, lại nghe nói nơi này thiếu thốn nên ta đã kéo mấy xe đến đây.
Cam Hầu khẽ giật mình, lập tức đứng dậy hành lễ. – Đa tạ Tổng đốc đại nhân. Tổng đốc đại nhân ra tay giúp đỡ lúc hoạn nạn, Cam Hầu xin đại diện tất cả tướng sĩ Tây Bắc cảm tạ Tổng đốc đại nhân.
Quân sĩ biên ải thiếu muối, đây là điều mà mọi người đều biết.
Trước khi Sở Hoan dùng hàn thạch chế tạo ra loại muối mới, Tây Bắc vốn là vùng đất thiếu muối. Muối vận chuyển từ nội địa đến, sau khi qua mấy cửa khẩu của đất liền, chất lượng muối ăn cực kỳ thấp, thô ráp đến mức khó nuốt.
Cho dù có muối tinh vận chuyển đến Tây Bắc thì lô hàng đầu tiên cũng bị các quan to, thân sĩ giành lấy. Muối mà những người dân thường ăn được đã là loại vô cùng thấp kém. Muối vận chuyển đến biên ải càng thô không chịu nổi mà số lượng lại không nhiều. Muối được phân phát theo đầu người trong quân, mỗi binh sĩ đều có túi muối riêng. Thông thường, thức ăn trong quân không được nêm muối, nếu cần muối thì bắt buộc phải lấy ra từ túi muối của mình.
Muối ăn của các binh sĩ là loại được phân phối thấp nhất, mùi vị hơi nồng. Lượng muối phân phát cho một năm thậm chí không đủ dùng trong ba đến năm tháng, họ chỉ có thể hết sức tiết kiệm để miễn cưỡng dùng tiếp.
Vấn đề thiếu muối của quân sĩ biên ải vẫn luôn tồn tại. Ngay cả trước đây, khi gió lạnh chưa đến, lượng muối phân phối cho quân Tây Bắc cũng đã cực kỳ ít ỏi, huống chi là sau khi Cam Hầu nhậm chức. Triều đình đến quân lương còn khó mà đảm bảo, lại càng không nói đến muối ăn.
Hiện nay, tình trạng thiếu muối nghiêm trọng đang diễn ra trong quân Tây Bắc, rất nhiều người cả tháng cũng không được ăn muối một lần. Do đó, số người bị bệnh cũng không phải là ít. Cam Hầu rất không ngờ Sở Hoan lại mang muối đến, lông mày giãn ra, lộ rõ vẻ vui mừng.
Sở Hoan cũng lấy một túi muối từ trong vạt áo đặt lên bàn rồi đẩy về phía Cam Hầu, nói: – Đây là muối ăn lần này đưa tới, chất lượng đều giống như loại này. Quân sĩ biên ải nghèo nàn, sinh hoạt gian khổ, cho nên bổn đốc đã cẩn thận chọn lọc từ loại muối mới sản xuất ra và vận chuyển đến tám xe, chắc hẳn có thể giải quyết vấn đề cấp bách của tướng quân.
Cam Hầu vội vàng cầm túi muối, mở miệng túi ra dùng ngón tay chấm một ít từ bên trong để lên tay. Đặt dưới ngọn đèn dầu nhìn kỹ, màu sắc tinh khiết, không thể so với loại muối thông thường. Lập tức lè lưỡi liếm, nhắm mắt cảm nhận dư vị một lát, nụ cười trên mặt càng rõ ràng. Y chấm ngón tay vào muối đưa cả ngón tay vào miệng mút nhẹ một cái, tấm tắc khen ngợi rồi giơ ngón tay cái lên: – Sở đại nhân, việc Tây Quan mở ruộng muối bổn tướng đã sớm được nghe. Nghe nói đây còn là do chính Sở đại nhân nghiên cứu chế tạo ra, biến Hàn Thạch vốn dĩ không dùng được của Tây Bắc thành bảo vật. Bổn tướng còn nghe nói đến nay, trong ba đạo của Tây Bắc thì muối của Tây Quan là bán chạy nhất. Bổn tướng vẫn luôn muốn thử một lần xem loại đá này làm thế nào để biến thành muối được? Hôm nay vừa gặp quả nhiên danh bất hư truyền. Sở đại nhân, nói thật lòng, loại muối tinh chế như thế này e rằng các anh em quân Tây Bắc chưa từng được ăn...!
Sau đó, y lấy ra một cái túi từ bên hông đưa cho Sở Hoan. – Ngài nhìn xem, đây chính là muối chúng ta dùng để ăn.
Sở Hoan nhìn thấy Cam Hầu lấy túi muối ra, ngay lập tức trở nên nghiêm nghị, trong lòng dấy lên sự kính trọng.
Đừng coi đó chỉ là một cử động nhỏ, nguyên nhân sâu xa đằng sau Sở Hoan chỉ cần nhìn một cái liền có thể thấu hiểu.
Cam Hầu là thống soái của quân Tây Bắc, thuế ruộng của quân Tây Bắc dĩ nhiên là do Cam Hầu phân phối. Muối ăn trong quân ngũ đương nhiên cũng do Cam Hầu xử lý. Về lý mà nói, làm một thống soái của quân đội, mặc dù muối ăn trong quân ngũ túng thiếu nhưng hắn lại tuyệt đối không lo lắng không có muối để ăn.
Thế nhưng, Cam Hầu lấy túi muối ra cũng là nói rõ, đường đường một đại soái quân Tây Bắc cũng giống như binh sĩ bình thường, cũng cùng chung hoạn nạn trong việc phân phối vật tư.
Sở Hoan cũng hiểu rõ rằng Cam Hầu có được uy tín trong quân Tây Bắc, có thể làm cho tướng sĩ tin tưởng, khâm phục, nhất là dưới hoàn cảnh gian khổ cực độ này mà quân đội vẫn duy trì ổn định như cũ, không xuất hiện bất kỳ binh biến nào. Điều này chỉ có thể nói rõ Cam Hầu là một tấm gương tốt, cùng chung hoạn nạn với binh sĩ. Nếu không, dù cho có giỏi đánh trận đến mấy mà không biết chăm sóc binh sĩ, các binh tướng trên dưới cũng sẽ không đồng lòng với hắn.
Sở Hoan mở túi muối của Cam Hầu, chỉ liếc một cái đã thấy khác biệt một trời một vực với muối tinh mà bản thân mang tới. Muối ăn trong túi lớn nhỏ không đều, trông như những cục đá. Lấy ra một hạt nếm thử, dù có chút vị mặn nhưng vẫn còn vị chua chát khó chịu.
Sở Hoan cẩn thận gói lại túi muối, đẩy trả về phía Cam Hầu rồi thở dài nói: – Làm khó tướng quân rồi.
– Có thể có miếng muối ăn đối với tướng sĩ quân Tây Bắc mà nói đã là điều vô cùng đáng quý rồi.
Cam Hầu nghiêm mặt nói: – Sở đại nhân biết đấy, những binh sĩ này dường như phần lớn đều xuất thân từ những gia đình nghèo khó. Những văn nhân sĩ đại phu kia cao giọng nói rằng làm binh sĩ phải tận trung báo quốc, điều đó không sai, nhưng khi bụng đói ai còn nghĩ tới tận trung báo quốc? Họ chiến đấu chỉ là vì một miếng cơm mà thôi.
Bây giờ quân Tây Bắc vô cùng gian khổ, cái gì cũng thiếu thốn. Dưới tình hình này, bọn họ còn có thể giữ vững nơi đây, trong lòng bổn tướng cũng đã vô cùng cảm động rồi.
– Tướng mạnh không có binh hèn, nếu như không có Cam tướng quân, biên ải Tây Bắc cũng sẽ không vững chắc như vậy.
Sở Hoan thật lòng nói. – Cam tướng quân, lô muối ăn này các ngươi dùng trước đi. Tây Quan hiện tại cũng vô cùng khó khăn, về mặt khác cũng không giúp được gì nhiều. Nhưng về muối ăn, ta sẽ dành hết khả năng để trợ giúp, sau này muối ăn của quân Tây Bắc, Tây Quan đạo sẽ toàn lực cung cấp.
Cam Hầu khẽ giật mình, lập tức nheo mắt cười nói: – Sở đại nhân rộng lượng như vậy, bổn tướng không biết nói gì cho phải. Đúng rồi, mới đầu Sở đại nhân nói còn có chút việc vặt muốn trao đổi với bổn tướng, không biết là những việc vặt gì?
– Chỉ là một ít chuyện vụn vặt, hôm nay ngồi đây với Cam tướng quân cũng thuận tiện đề xuất một câu.
Sở Hoan mỉm cười nói: – Tướng quân đương nhiên biết rõ, bên ngoài Nhạn Môn Quan của Tây Quan đạo đã xây dựng chợ thương mại, đây cũng là nơi giao thương quan trọng nhất của chợ. Ngoài ra, để thuận tiện cho các hoạt động thương mại khác giữa hai nước, bổn đốc cũng chuẩn bị cho thương nhân của Tây Bắc gia nhập chợ thương mại. Trong phạm vi quan phủ cho phép, họ có thể tự do tiến hành thương mại với thương nhân phía tây.
Cam Hầu cười nói: – Sở đại nhân, bổn tướng là một người thô lỗ chỉ biết điều quân đánh trận, đối với việc buôn bán thì dốt đặc cán mai. Ngài cứ nói thẳng ra, nếu bổn tướng có thể làm được sẽ dốc hết sức nỗ lực.
– Chợ thương mại cách Nhạn Môn Quan không quá mấy chục dặm, bây giờ ngược lại cũng không sao. Bổn đốc lo sợ sau này khi việc giao thương qua lại lớn mạnh, sẽ có kẻ gian kế khó lường chú ý đến chợ thương mại.
Sở Hoan khẽ thở dài. – Cho nên bổn đốc hy vọng tướng quân có thể bảo vệ cho chợ thương mại.
Cam Hầu khẽ "ồ" một tiếng, vẻ mặt như có điều suy nghĩ. – Tướng quân có điều gì khó khăn cứ nói, đừng ngại chi cả!
Cam Hầu thở dài: – Thực ra, trước khi xây dựng chợ thương mại, bổn tướng đã từng nghĩ phải tiến hành bảo vệ nơi này. Nhưng... Sở đại nhân cũng biết, tướng sĩ quân Tây Bắc đều sống sót nhờ vật lộn sinh tử với người Tây Lương, gia quyến, thân thuộc của không ít người thậm chí đều chết dưới gót sắt của người Tây Lương. Bây giờ xây dựng chợ thương mại, nói là buôn bán với thương nhân phía tây, nhưng thông đạo phía tây bị người Tây Lương phong tỏa, nên nếu có thể buôn bán qua đó thì cũng chỉ có thể là người Tây Lương.
Dừng một chút rồi khẽ nói: – Sở đại nhân buôn bán với người Tây Lương, các anh em quân Tây Bắc bất quá đi đánh trận đã là tốt lắm rồi, muốn bọn họ ra mặt bảo vệ cái này... ôi, thật sự là rất khó khăn...!
Thấy Sở Hoan cau mày, Cam Hầu vội nói: – Nhưng cũng không phải không có biện pháp, thực ra Sở đại nhân không đến, ta cũng luôn nghĩ cách giải quyết vấn đề này. Chỉ đáng tiếc bổn tướng thô kệch, thật sự khó mà nghĩ ra được thượng sách. Đúng lúc Sở đại nhân đến, không biết có thượng sách gì có thể làm cho mọi người cam tâm tình nguyện ra sức bảo vệ không?
Sở Hoan liên tục gật đầu nói: – Tất cả những điều Cam tướng quân nói bổn đốc có thể hiểu được. Đổi lại là ta, nếu thân nhân của ta bị người Tây Lương giết hại mà lại đi bảo vệ hoạt động thương mại với người Tây Lương, ta cũng không cam tâm.
– Sở đại nhân có thể thông cảm, bổn tướng vô cùng cảm kích!
– Khó khăn của Cam tướng quân, bổn tướng có thể thông cảm.
Sở Hoan thở dài nói: – Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, trên thế gian không có kẻ địch mãi mãi, cũng không có bạn bè mãi mãi. Mặc dù người Tây Lương làm nhiều điều ác ở Tây Bắc nhưng bây giờ đã lui binh, hơn nữa đã ký kết giao kèo với Đại Tần, có thể xem như biến can qua thành tơ lụa. Đánh trận xong rồi vẫn phải sống qua ngày. Buôn bán với người Tây Lương không có hại đối với chúng ta. Thậm chí, như dự tính ban đầu của chợ thương mại, là để buôn bán muối và ngựa. Bây giờ Đại Tần thiếu ngựa mà người Tây Lương nhiều nhất là ngựa chiến, nếu như chúng ta thông qua mua bán đạt được ngựa tốt từ chỗ bọn họ, là điều có lợi mà không hề có hại cho Đại Tần.
– Ý của Sở đại nhân bổn tướng hiểu rất rõ, hơn nữa vô cùng ủng hộ.
Cam Hầu nói: – Nhưng anh em quân Tây Bắc không có mấy người từng đọc sách vở, đều cứng đầu. Những đạo lý này ngài có nói một trăm lần thì bọn họ cũng không hiểu. Bọn họ là những người thế tục, trong mắt bọn họ, có điều tốt thì mới làm, không có điều tốt thì cũng không đồng ý làm... Sở đại nhân hiểu ý của bổn tướng chứ?
– Rất hiểu.
Sở Hoan nghiêm mặt nói: – Cho nên bổn đốc nghĩ tới một câu: Dưới trọng thưởng, ắt có kẻ dám làm!
– Ý của Sở đại nhân là gì?
– Có thể đưa ra trọng thưởng, đến dũng phu cũng có thể xuất hiện, chắc hẳn nhiệm vụ phụ trách tuần tra an toàn sẽ được thực hiện không chỉ bằng lời nói suông.
Sở Hoan lại cười nói: – Cam tướng quân, nếu cho anh em quân Tây Bắc những lợi ích thiết thực, để cho bọn họ biết buôn bán với người Tây Lương không chỉ có lợi cho quan dân Tây Bắc mà còn trực tiếp có lợi cho chính bản thân bọn họ, ngài nói bọn họ có đồng ý đi ra bảo vệ hay không?
Cam Hầu chớp mắt cười nói: – Bổn tướng đã nói rồi, bọn tiểu tử này có lợi ích thì việc gì cũng có thể thương lượng. Đúng rồi, Sở đại nhân nói như vậy chẳng lẽ là muốn dùng chiêu gì?
– Cam tướng quân, bổn đốc cũng không nói vòng vèo nữa.
Sở Hoan vui vẻ nói: – Có thưởng bạc, các ngươi có đồng ý xuất quan bảo vệ không?
Cam Hầu nghe vậy cũng không nói vòng vèo mà trực tiếp đáp: – Thống khoái! Sở đại nhân, bổn tướng là con nhà võ, không thích nói vòng vo. Có thưởng bạc, cho dù bọn họ không muốn đi, bổn tướng cũng sẽ cầm dao ép bọn họ đi. Chính là phải xem có thể có bao nhiêu bạc, bạc ít thì làm việc cũng phiền phức!
Dù vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng trên trán y đã lộ rõ vẻ hưng phấn.
Tác phẩm được chuyển ngữ và bảo hộ bản quyền tại truyen.free, nơi tinh hoa hội tụ.