(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 13:
Hầu Mạc Tín thấp giọng hỏi: - Ngươi có cách nào không?
- Lần này Tiết Thanh Sơn đi đưa tin, đây chính là một cơ hội.
Tần Vũ cười ha hả: - Khi Tiết Thanh Sơn đi, y sẽ không mang theo nhiều người, nhiều nhất cũng chỉ có hai người theo cùng thôi.
Đôi mắt dưới tấm mặt nạ của Hầu Mạc Tín khẽ lay động, gã cười hỏi: - Ngươi nói là sẽ chặn giết Tiết Thanh Sơn trên đường đi?
- Quả nhiên là tài trí hơn người.
Tần Vũ hạ giọng nói. - Thật vậy sao?
Hầu Mạc Tín lập tức lắc đầu nói: - Không phải không giết được Tiết Thanh Sơn, nhưng dù có giết hắn, cũng chẳng có tác dụng gì. Tiết Thanh Sơn không thể đi đàm phán, đến lúc đó Lâm Đại Nhi sẽ phái người khác đi, thậm chí chính nàng ta còn đích thân ra mặt. Căn bản không thể nào ngăn cản được cuộc đàm phán này với Kiều Minh Đường.
- Nói sai rồi.
Tần Vũ lắc đầu: - Giết Tiết Thanh Sơn không phải vì ngăn cản đàm phán, mà là để Lâm Đại Nhi từ bỏ ý định đàm phán.
Dừng một chút, y ghé sát tai nói tiếp: - Trong tay Đạo Sứ vẫn còn một số người của Đạo Môn, bảo họ cải trang thành người của quan phủ, nhân cơ hội này chặn giết Tiết Thanh Sơn. Về sau, chúng ta bày ra một hư trận, khiến Lâm Đại Nhi tưởng rằng Kiều Minh Đường phái người thủ tiêu y. Như vậy, Lâm Đại Nhi ắt sẽ từ bỏ ý định đàm phán với Kiều Minh Đường. Chỉ cần không thể đàm phán, thì Lâm Sùng Cốc và Lỗ Thiên Hữu vĩnh viễn không thể trở về.
Hầu Mạc Tín hơi trầm ngâm: - Ngươi quá coi thường Lâm Đại Nhi rồi, nàng ta tâm tư kín đáo, chẳng dễ gì qua mặt nàng ta được. Giết Tiết Thanh Sơn cố nhiên không mấy khó khăn, nhưng muốn Lâm Đại Nhi tin là bị quan phủ giết chết, thì chẳng hề dễ chút nào.
Gã cười ha hả: - Hiện giờ nàng ta càng ngày càng đa nghi, lúc nào cũng đề phòng cẩn thận hết mức. Cho nên biện pháp này của ngươi có phần mạo hiểm. Còn có cách nào khác không?
Tần Vũ đảo mắt suy nghĩ: - Cách giải quyết kia là giải quyết tận gốc, trực tiếp triệt tiêu ý định đàm phán của Lâm Đại Nhi.
Gã nhìn khắp nơi, xác định không có ai khác, hạ giọng nói: - Nếu muốn như thế, chúng ta sẽ ra tay với phu nhân Kiều, giết chết bà ta, hoặc là… lén thả bà ta đi.
- Thả ra?
Hầu Mạc Tín ngỡ ngàng. - Thả bà ta ra, trong tay Lâm Đại Nhi sẽ không còn bất cứ thứ gì để đàm phán.
Tần Vũ vuốt cằm nói: - Không có con tin, Lâm Đại Nhi lấy gì để trao đổi? Đây là con bài cuối cùng của nàng ta, nếu lần này không thể cứu được Lâm Sùng Cốc, e rằng sau này cũng không thể cứu ra được nữa.
Lúc này Hầu Mạc Tín cũng không nói gì, chỉ hơi trầm ngâm. Gã thầm biết hai biện pháp này của Tần Vũ quả thật rất hợp lý, nhưng không hiểu vì sao, trong lòng vừa nghĩ tới ánh mắt lạnh lùng của Lâm Đại Nhi, lại bất giác có chút hốt hoảng, không dám manh động.
Gã cũng muốn làm theo kế sách của Tần Vũ, nhưng lại cảm giác cho dù mình có làm gì đi nữa, Lâm Đại Nhi cũng đều có thể nhìn thấu, nên lúc này, không dám hạ quyết tâm.
Gã ngẩng đầu, nhìn chỗ ở của Lâm Đại Nhi. Trong gian phòng nhỏ đèn vẫn còn sáng. Gã xua tay ý bảo Tần Vũ lui ra trước, còn bản thân thì ngây ngốc nhìn gian phòng nhỏ kia một lát. Lập tức trong đôi mắt gã hiện lên vẻ cổ quái, rồi trong bóng tối, gã rón rén đến gần gian phòng nhỏ.
Trước khi đến tòa cổ miếu hoang tàn này, gã đã tự mình dẫn người đến quét dọn gian phòng nhỏ. Vốn dĩ mấy ô cửa sổ đã rách nát, gã sai người dùng mấy tấm ván che lại. Nhìn gian phòng nhỏ có vẻ kín đáo, nhưng kỳ thật gã cố ý chừa lại một ô cửa sổ dán bằng giấy. Để tìm được loại giấy dán cửa sổ kia, gã đã tốn không ít công sức.
Lúc này gã đứng ở một góc khuất, đôi mắt như bốc lửa. Cách gã không xa, chính là ô cửa sổ đã được dán giấy kia. Ngọn đèn dầu trong phòng hắt ánh sáng ra ngoài, cũng đồng thời in một bóng hình tuyệt mỹ lên cửa sổ giấy.
Một đường cong tuyệt đẹp, phía trước cao ngất, phía sau cong vểnh. Hầu Mạc Tín nhìn cái bóng in trên nền cửa sổ giấy, cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, không kìm được lòng, tay lần mò xuống phía hạ thân mình, bắt đầu vuốt ve. Đôi mắt dưới tấm mặt nạ hung dữ trở nên đờ đẫn ngây dại, hơi thở dồn dập.
Như bị ma quỷ xui khiến, gã từng bước tiến đến gần cửa sổ. Nhìn động tác của bóng người kia, gã đoán là nàng ta đang thay đồ. Cách cửa sổ chừng bốn, năm bước chân, Hầu Mạc Tín dừng lại, không dám đi về phía trước. Trong đôi mắt gã lúc thì nóng bỏng, lúc thì lại ngần ngại, dường như gã cũng băn kho��n không biết có nên tiến lên hay không.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, đôi chân gã lại bắt đầu nhấc lên, hơi khom người, rón rén bước tiếp, cuối cùng dựa sát vào cửa sổ, cúi người, cố gắng kiềm chế hơi thở dồn dập. Rồi gã lại chậm rãi đứng dậy, một bàn tay lần mò tìm kiếm, chỉ muốn xé toang tấm cửa sổ giấy kia, để thỏa mãn cơn dục vọng đang bốc cháy ngùn ngụt.
Tay gã còn chưa kịp chạm vào tấm cửa sổ giấy, thì đã nghe thấy tiếng nói: "Ở đâu? Rốt cuộc là ở đâu?". Giọng nói này đương nhiên là của Lâm Đại Nhi.
Hầu Mạc Tín nghe thấy vậy, tưởng Lâm Đại Nhi đã phát hiện ra mình, liền định bỏ chạy. Nhưng lúc này gã cảm thấy đôi chân mình nặng như chì, không thể nhúc nhích, trong lòng không khỏi thầm kêu khổ.
Gã biết rõ tính tình của Lâm Đại Nhi, nếu bị nàng ta phát hiện, nàng ta chắc chắn sẽ chẳng cho mình nói một lời nào, mà nhất định sẽ một đao chém chết ngay tại chỗ.
Rất nhanh, lại nghe trong phòng truyền ra tiếng loảng xoảng, một loạt tiếng bước chân dồn dập vọng ra, nhưng rất nhanh, lại im bặt. Hầu Mạc Tín nghe trong phòng không có chút động tĩnh, hơi nhổm dậy nhìn xem. Thấy trên cửa sổ không còn bóng Lâm Đại Nhi nữa, cũng không thấy nàng ta ra ngoài tìm gã, lúc này gã mới nhẹ nhàng thở ra, biết Lâm Đại Nhi quả nhiên chưa phát hiện ra mình.
Lâm Đại Nhi thay đổi bộ xiêm y màu trắng ngà, thoạt nhìn lại càng xinh đẹp kiều mỵ hơn. Tuy nhiên nàng vẫn không quên dùng khăn đen bịt kín mặt, bước chân dồn dập, trong tay nắm chặt cây đại đao, đi tới trước thạch thất giam giữ đám người Sở Hoan. Hai gã thổ phỉ trông coi nơi đây thấy Lâm Đại Nhi đi đến, liền xốc l���i tinh thần, vội vàng cất tiếng: - Đại Nhi tỉ, nơi này không có việc gì, tỉ cứ yên tâm, chúng ta tuyệt đối không lơ là.
Lâm Đại Nhi gật đầu, nhưng vẫn nói: - Mau mở cửa!
Chúng phỉ không biết vì sao Lâm Đại Nhi đêm hôm khuya khoắt còn muốn mở cửa, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, một tên bước lên rút then cài cửa. Lâm Đại Nhi lại nói: - Lấy cây đuốc, cùng ta vào.
Sở Hoan vẫn đang dựa vào vách tường, chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập, lại nghe giọng nói của nữ trại chủ, lập tức nheo mắt lại, khóe miệng khẽ cười cổ quái.
Ánh lửa sáng lên, soi rọi thạch thất. Sở Hoan không nhìn xem ai đi vào, mà nương nhờ ánh lửa để nhìn xung quanh, phát hiện thạch thất vô cùng nhỏ hẹp, bốn phía đều là vách đá, ngay cả một ô cửa sổ cũng không có. Mọi người bị trói nằm ngồi rải rác khắp nơi, trong đó có năm sáu người, bao gồm cả phu nhân Kiều, đã nặng nề ngủ say. Vệ Thiên Thanh vẫn đang dựa vào vách tường đối diện.
Sở Hoan mơ hồ cảm thấy, thạch thất này là nơi vị hòa thượng trụ trì cổ miếu này từng dùng để thiền định.
Hắn nhớ đến Tô Lâm Lang đang ngồi ngay bên cạnh, thấy Tô Lâm Lang vẫn đội nón tre, xiêm y tuy rằng xộc xệch, nhưng vẫn vô cùng bình tĩnh ngồi đó.
Lâm Đại Nhi sau khi đi vào thạch thất, nhìn thấy Sở Hoan, nghiến răng nghiến lợi, bước nhanh tới. Nàng nghiêm mặt lại, soạt một tiếng, đã rút cây đại đao ra, chỉ thẳng vào cổ Sở Hoan, giọng nói lạnh lùng cất lên: - Món đồ kia ở đâu?
Sở Hoan nhướng mày hỏi: - Cái gì vậy?
- Ngươi còn giả bộ hồ đồ?
Lâm Đại Nhi buồn bực: - Ngươi nếu không chịu giao ra cho ta, ta một đao giết chết ngươi!
Sở Hoan thở dài nói: - Ta vì miếng thịt cá mà rơi vào tay ngươi, muốn giết cứ giết, cần gì phải tìm cớ chứ? Ngươi muốn ta giao đồ vật nào đó, nhưng ngay cả ngươi cũng không chịu nói đó là thứ gì, ngươi bảo ta giao cái gì cho ngươi bây giờ? Chẳng phải là muốn cái mạng này hay sao?
Lâm Đại Nhi vừa tức vừa thẹn, thu đao về, lui về phía sau hai bước, cầm lấy cây đuốc trong tay tên thổ phỉ đứng cạnh đó, nói: - Các ngươi lục soát người hắn, không bỏ sót một ngóc ngách nào hết.
Hai gã thổ phỉ lập tức tiến lên, sờ soạng khắp người Sở Hoan để khám xét. Quần áo Sở Hoan đã cũ nát, rách bươm, hai gã chỉ trong nháy mắt đã lục soát từ trên xuống dưới, không thấy bất kỳ đồ vật gì. Ngay cả con dao găm Vệ Thiên Thanh đưa cho hắn trên thuyền cũng không thấy tung tích.
- Không có gì cả!
Hai tên thổ phỉ đứng dậy, quay sang Lâm Đại Nhi nói: - Đại Nhi tỉ… muốn tìm cái gì vậy?
Lâm Đại Nhi không đáp lời, nàng tiến lên, nhìn chằm chằm vào mắt Sở Hoan. Thấy hắn vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì, nàng bực mình hỏi vặn: - Ngươi… ngươi thật sự không giữ nó sao?
Sở Hoan thở dài: - Lục soát cũng đã lục soát rồi, trên người ta có thể giấu được cái gì sao?
Mắt hắn lại tỏ vẻ nghi ngờ: - Ngươi rốt cuộc là muốn tìm cái gì?
Lâm Đại Nhi trong mắt đầy vẻ oán giận, dẫm mạnh chân, xoay người đi. Hai gã thổ phỉ cũng vội vàng đi theo. Cọt kẹt một tiếng, cửa thạch thất bị đóng lại.
Sở Hoan đợi Lâm Đại Nhi đi ra ngoài, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. Hắn ngồi thẳng người, trong bóng tối mịt mờ, không ai ngờ, đôi tay vốn bị trói chặt lại có thể đưa ra phía trước. Hắn tháo sợi dây thừng, đi đến cạnh Tô Lâm Lang, khẽ thì thầm: - Đa tạ!
Giơ tay ra phía sau Tô Lâm Lang, hắn lấy ra hai thứ đồ vật. Một là con dao găm sắc bén Vệ Thiên Thanh đưa cho hắn lúc trước. Hai là khối ngọc thạch hắn lấy được từ trong ngực áo của Lâm Đại Nhi khi giằng co dưới nước. Khối ngọc thạch này nhỏ hơn quả trứng gà một chút, mềm mại, ấm áp, bóng loáng.
Sở Hoan biết, Lâm Đại Nhi vội vã đến đây tám chín phần là để tìm khối ngọc thạch này. Hắn cũng không biết khối ngọc thạch đó có tác dụng gì, mà Lâm Đại Nhi luôn mang theo bên mình, hơn nữa, sau khi bị mất, lại khiến nàng ta lo lắng đến nhường này.
Tác phẩm này, từng câu chữ chắt lọc, chỉ được đăng tải duy nhất tại truyen.free.