Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1315:

Tề Vương phủ từng một thời huy hoàng, nơi đây đã là tổng hành dinh của phe Tề Vương. Trước kia, quan lại đến bái kiến tấp nập, mỗi vị quan viên khi đến đều không thể không mang theo lễ vật để tỏ lòng thành kính với Tề Vương.

Chỉ là Tề Vương cũng hiểu, dù là hoàng tử, nếu công khai nhận quà cũng sẽ gây họa về sau. Bởi vậy, đối với châu báu hay đồ cổ mà quan viên bên dưới dâng tặng, Tề Vương đều sai người từ chối ngay ngoài cửa.

Thế nhưng, có một số quan viên biết cách thể hiện lòng hiếu kính, không tặng vàng bạc mà tặng quà bánh và mỹ tửu. Những thứ này thì Tề Vương miễn cưỡng nhận một ít, trong đó có vài hũ rượu ngon thực sự được Tề Vương cất giấu. Hôm nay, ông đã ban tặng hai vò rượu tốt nhất cho Vương Phủ.

Vương Phủ và Cừu Như Huyết ngồi trong đình, vò rượu đã cạn đáy. Vương Phủ lau đi vết rượu còn vương khóe miệng, cười nói:

- Cừu đại hiệp, chén rượu hôm nay thật sảng khoái, có thể được nếm mỹ tửu thượng hạng thế này, trước kia nằm mơ ta cũng chẳng nghĩ tới.

- Vương huynh đệ, muốn nói đến thứ rượu mạnh chân chính, vẫn là rượu Tây Bắc tốt.

Cừu Như Huyết nói:

- Cổ Thành Thiêu là rượu Tây Bắc thuần khiết nhất, vào miệng tựa ngọn lửa bốc cháy, rót xuống cổ họng thì như đao sắc cứa vào yết hầu. Đó mới chính là thứ rượu mà nam tử hán thực thụ phải nếm.

Vương Phủ cười nói:

- Vậy thì ngày sau, ta sẽ cùng Cừu đại hiệp lên Tây Bắc nếm thử Cổ Thành Thiêu.

Cừu Như Huyết cười khà khà nói:

- Ngài yên tâm, trong phủ Sở Đốc thứ khác không có nhưng mỹ tửu thì không thiếu, đến lúc đó sẽ mang hết rượu ngon của Sở Đốc ra.

- Sở Đốc...!

Vương Phủ buông vò rượu, ngẩng đầu nhìn màn đêm đen kịt, cuối cùng thở dài.

- Cừu đại hiệp chắc hẳn đã biết, lúc Sở Đốc vừa mới vào kinh thành liền được điều đến nha môn Tây Môn của chúng ta.

- Sở Đốc từng nhắc tới việc này.

Cừu Như Huyết gật đầu nói:

- Sở Đốc nói, ngài ấy đến nha môn Tây Môn, ca trực đầu tiên là do Vương huynh đệ hướng dẫn, Vương huynh đệ đối với Sở Đốc vẫn luôn rất mực quan tâm.

- Đây là lời nói khách khí của Sở Đốc thôi.

Vương Phủ lắc đầu thở dài:

- Nếu không phải là ta chăm sóc hắn thì chính là hắn đang chăm sóc ta. Ngươi có thể giúp ta chuyển lời đến Sở Đốc đư��c không?

- Nói đi!

Vương Phủ do dự một chút mới nói:

- Sở Đốc có lẽ đã quên ta rồi nhưng ta vẫn luôn khắc ghi. Năm đó, khi Sở Đốc vẫn còn ở nha môn Tây Môn, người đứng đầu nha môn lúc bấy giờ là Triệu Dương. Khi đó trong kinh thành đã xảy ra một kỳ án ly kỳ, Phò Mã gia, cũng là cháu của An Quốc Công Hoàng Củ, bị đâm chết ngay trong sân phủ. Võ sĩ kinh thành phụng mệnh truy lùng khắp nơi, bắt kẻ hung thủ.

Cừu Như Huyết chỉ chăm chú nhìn Vương Phủ, không hề nói chuyện, lắng nghe y kể một cách tỉ mỉ.

- Ngày đó, Triệu Dương tập hợp mọi người, nói rằng tại phủ Nghiêm Chủ Bạc có phát hiện dấu vết của thích khách. Vị Nghiêm Chủ Bạc đó bị luận tội tru diệt cả nhà. Nghiêm gia lúc đó là một tòa nhà bỏ hoang, chúng tôi cho rằng Triệu Dương thực sự phát hiện ra tung tích thích khách nên đều cùng nhau tiến lên truy bắt, khi ấy Sở Đốc cũng nằm trong số đó.

Vương Phủ nhớ lại chuyện cũ, chậm rãi nói:

- Đến Nghiêm gia, Triệu Dương phân công nhiệm vụ, phái Sở Đốc và Tôn Tĩnh – khi ấy vẫn là một tân binh nhát gan – đến chuồng ngựa tìm kiếm dấu vết thích khách...!

Nói đến đây, khóe mắt Vương Phủ khẽ run, vẻ mặt lộ rõ bi thương.

Cừu Như Huyết thần sắc trang nghiêm, lắng nghe một cách tỉ mỉ. Kỳ thực trong lòng y rất rõ, mặc dù Vương Phủ nói rằng sẽ tìm cơ hội thoát khỏi kinh thành và hội hợp ở Tây Bắc, nhưng đây là kết quả tốt nhất, khả năng thành công lại vô cùng nhỏ.

Lúc này, Vương Phủ lại nhờ chính mình gửi gắm lời nhắn đến Sở Hoan, thậm chí là lời trăn trối cuối cùng, Cừu Như Huyết muốn lắng nghe cẩn thận.

- Lúc chúng tôi tìm kiếm ở Nghiêm gia, tìm mãi không thấy dấu vết thích khách, cho đến khi chúng tôi đột nhiên nghe thấy tiếng động truyền ra từ chuồng ngựa. Lúc đó tôi biết bên kia chuồng ngựa nhất định đã xảy ra biến cố, thích khách rất có thể đang ẩn nấp trong chuồng ngựa. Mà lúc đó, phụ trách tìm kiếm ở chuồng ngựa chính là Sở Đốc và Tôn Tĩnh.

Vương Phủ nghiêm nghị nói:

- Thích khách có thể giết chết Phò Mã ngay tại phủ Phò Mã, võ công đương nhiên là cao cường. Chúng tôi biết Sở Đốc và Tôn Tĩnh liên thủ cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn. Tình thế nguy hiểm nên chúng tôi muốn đến chi viện nhưng Triệu Dương lại viện cớ nói bên đó không có gì dị thường. Lúc đó, thần sắc hắn rất cổ quái, bản thân tôi liền nhận ra trong đó có điều khuất tất.

Người từng trải như Cừu Như Huyết liền lập tức phản ứng lại:

- Chẳng lẽ lúc đó vị Triệu Dương kia lại muốn hãm hại Sở Đốc?

Vương Phủ gật đầu nói:

- Chính là như vậy. Sự tình sau đó đã chứng minh, thích khách ẩn nấp trong chuồng ngựa, mà Triệu Dương lại chỉ điều đúng hai người đi tìm kiếm ở đó, lại phái tên Tôn Tĩnh nhát gan, sợ phiền phức đi cùng Sở Đốc. Tiếng động phát ra từ phía đó, Triệu Dương cố tình viện cớ ngăn cản chúng tôi đến chi viện. Liên kết mọi hành động trong đêm đó lại với nhau, rõ ràng chính là cố ý giăng bẫy để Sở Đốc sa vào, muốn đẩy Sở Đốc vào chỗ chết.

- Thì ra là vậy.

Cừu Như Huyết khẽ gật đầu, lúc này y chưa từng nghe ai nhắc tới nên hiếu kỳ bèn hỏi:

- Vậy tên thích khách đó cuối cùng thì sao?

Sở Hoan đêm đó gặp nguy hiểm ở Nghiêm gia, Cừu Như Huyết biết rõ Sở Hoan cuối cùng vẫn bình yên vô sự. Nhưng kết cục của thích khách ra sao thì lại hiếu kỳ.

- Sở Đốc sau này nói rằng, thích khách cũng đã bị diệt trừ, còn cả Triệu Dương cũng bị giết vào đêm đó.

Vương Phủ cười khổ:

- Những điều này chẳng còn quan trọng nữa, điều quan trọng là...!

Y lại không lập tức nói ra.

Cừu Như Huyết biết rõ lời tiếp theo mới là quan trọng nhất.

Quả nhiên, Vương Phủ trầm ngâm một lát mới nói:

- Cừu đại hiệp, kỳ thật trước đêm đó, Triệu Dương đã nhận mật lệnh từ Tổng kỳ Tây thành Trương Đấu Lợi, tìm cơ hội diệt trừ Sở Đốc. Việc này Triệu Dương trước đó cũng tiết lộ cho ta biết để ta giúp đỡ hắn cùng nhau diệt trừ Sở Đốc. Hắn đồng ý với ta rằng, một khi giết được Sở Đốc thì toàn bộ tiền thuốc thang cho con trai ta sẽ do hắn lo liệu...!

Cừu Như Huyết kinh ngạc nhíu mày.

- Khi đó, trong lòng ta vô cùng do dự. Sở Đốc lúc bấy giờ đối xử với ta không hề tệ bạc, biết con trai ta mắc bệnh, đã đưa tiền cho ta.

Vương Phủ cười khổ nói:

- Sự việc phát sinh vào đêm đó ở Nghiêm gia, Triệu Dương không báo trước cho ta. Nhưng nghe tiếng động từ chuồng ngựa, ta liền đoán ra đêm đó chính là cái bẫy giăng cho Sở Đốc. Ta đương nhiên biết rõ nguy hiểm mà Sở Đốc đang đối mặt lúc bấy giờ nhưng... nhưng ta lại nghe theo lời phân phó của Triệu Dương, không tiến lên cứu viện. Nếu không phải Sở Đốc mệnh lớn, thì đêm đó đã bỏ mạng tại Nghiêm phủ rồi.

Cừu Như Huyết thở dài, thật không ngờ còn có chuyện xưa như vậy.

- Kỳ thực ta biết rõ, Sở Đốc đối với việc này hiểu rõ tường tận, thế nhưng sau này hắn chưa từng nhắc đến nửa lời. Hơn nữa, trước khi đi còn cho ta một ít bạc để chữa bệnh cho con trai.

Vương Phủ vò đầu:

- Bệnh nặng của con trai mỗi năm tiêu tốn không ít tiền bạc, tiêu sạch tiền lương cả năm của ta cũng chẳng đủ. Trong nhà còn có già trẻ lớn bé cần lo liệu. Hai năm qua con trai còn có thể chống chọi được đều nhờ vào số bạc mà Sở Đốc đưa. Nếu không có số bạc Sở Đốc để lại năm đó, e rằng con trai ta đã sớm chết rồi.

Cừu Như Huyết vỗ vỗ vai Vương Phủ nói:

- Chuyện đã qua rồi, không cần nghĩ nhiều làm gì. Ai cũng sẽ có lúc phạm sai lầm. Sở Đốc không so đo với ngươi tất nhiên là cũng biết ngươi là bất đắc dĩ mà thôi. Trước khi đi hắn còn cho ngươi bạc, điều đó chứng tỏ hắn đã sớm tha thứ cho ngươi rồi. Sở Đốc là người có lòng dạ rộng lượng, trọng tình trọng nghĩa, sẽ không trách cứ ngươi đâu.

Vương Phủ nói:

- Ta biết Sở Đốc đại nhân đại lượng sẽ không so đo với ta, nhưng trong suốt hai năm qua trong lòng ta vẫn luôn rất khó chịu. Sở Đốc càng đối tốt với ta, ta càng cảm thấy có lỗi với ngài. Sự áy náy này ta vốn nghĩ đời này sẽ không có cơ hội đền đáp. Cũng may lần này Sở Đốc lại có thể dùng tới ta, việc lớn như vậy mà lại điều các ngươi đến tìm ta giúp đỡ, điều này chứng tỏ Sở Đốc vẫn còn tin tưởng ta. Dù có chết đi chăng nữa, ta tuy chẳng có tài cán gì, nhưng cũng biết thế nào là hy sinh vì nghĩa.

- Vương huynh đệ...!

- Cừu đại hiệp, các ngươi đến Tây Quan, giúp ta chuyển lời với Sở Đốc một tiếng. Ta lúc trước vô tình làm hại hắn nhưng sai l��m mà ta đã gây ra, ta sẽ tự mình chuộc lại.

Vương Phủ nhìn thẳng vào Cừu Như Huyết:

- Chỉ mong Sở Đốc có thể chăm sóc tốt cho người nhà ta, ta dù có chết cũng chẳng có gì hối tiếc.

Cừu Như Huyết nghiêm mặt nói:

- Vương Thự Đầu, nếu như ngươi thực sự gặp chuyện bất trắc, ta tin Sở Đốc sẽ có sự chăm sóc chu đáo cho người nhà ngươi. Ta đồng ý với ngươi, chờ sau khi con trai ngươi khỏi bệnh, nếu ngươi không chê, ta sẽ nhận nó làm nghĩa tử, truyền thụ toàn bộ công phu của ta cho nó!

Vương Phủ giật mình, lập tức quỳ sụp xuống đất, cảm kích nói:

- Cừu đại hiệp, ta...!

Cừu Như Huyết đỡ Vương Phủ đứng lên, nghiêm nghị nói:

- Chưa đến bước đường cùng thì đừng nghĩ đến điều xấu nhất, nhất định phải tìm cách rời khỏi kinh thành, chúng ta đợi ngươi ở Tây Bắc.

Vương Phủ gật đầu mạnh, ngẩng đầu nhìn sắc trời rồi khẽ nói:

- Giờ tuần tra sắp đến rồi...!

Trên đường lớn bên phải cửa môn, quả đúng như Vương Phủ liệu, Vệ Giáo đang chầm chậm bước tới. Vương Phủ từ trong cửa hông đi ra, mồ hôi ướt đầm đìa. Lính gác bên ngoài Tây Môn thấy thế cười nói:

- Vương Đầu, sao đến cả ngươi cũng bị lôi đi làm cu li thế này?

- Đừng lắm lời.

Vương Phủ liếc mắt, lau mồ hôi trên trán. Lúc này tên Vệ Giáo đã đi tới, Vương Phủ tiến lên phía trước chắp tay cười nói:

- Vệ Giáo đại nhân, vất vả rồi!

- Làm sao, sao vẫn còn ở bên trong làm gì thế?

Vệ Giáo thấy thiếu mất mấy người thì nhíu mày:

- Chúng ta cùng Vương gia rốt cuộc đang làm trò gì vậy?

- Vệ Giáo đại nhân, ngài nói đúng rồi, chính là giày vò đó.

Vương Phủ cười khổ nói:

- Đã chuyển xong hòn non bộ, mọi người còn tưởng xong việc rồi, nhưng Vương gia lại muốn giày vò chúng tôi dọn dẹp đồ đạc trong nhà. Bộ dạng này e là tối nay cũng không để chúng ta yên đâu. Vệ Giáo đại nhân, hay là ngài ra mặt vào phủ thương lượng với Vương gia một chút. Chúng ta đến đây để hộ vệ chứ đâu phải để dọn đồ. Ngài nói một tiếng với Vương gia để huynh đệ chúng tôi được ra ngoài, không cần chịu giày vò nữa...!

Vệ Giáo đảo mắt một vòng nói:

- Ta là cái thá gì mà d��m can thiệp. Chỉ bằng một câu nói của ta mà người của Vương gia sẽ nghe lời hay sao?

- Nhưng... Nhưng cứ thế này mãi cũng không phải cách.

Vương Phủ mặt lộ vẻ đau khổ:

- Chỉ sợ giày vò đêm nay rồi đêm mai lại tiếp tục giày vò nữa, cứ tiếp tục như vậy thì đến bao giờ mới hết đây?

- Ta không rảnh quản.

Vệ Giáo tức giận nói:

- Các ngươi đụng phải, đáng đời các ngươi xui xẻo. Các cửa phủ Vương gia chỉ có bên các ngươi là bị lôi đi làm cu li, các ngươi tự nhận mình xui xẻo cũng là đúng rồi.

Gã hạ giọng hỏi:

- Đúng rồi, các ngươi vào Vương phủ làm việc có phát hiện ra điểm nào bất thường không?

- Bất thường?

Vương Phủ suy nghĩ một lát, gật đầu nói:

- Vệ Giáo đại nhân, kỳ thực có chút bất thường!

- Hả?

Vệ Giáo lập tức cảnh giác:

- Như thế nào?

- Đúng vậy, Vương gia tính tình quá nóng nảy. Chúng tôi làm việc trong đó chỉ hơi có chút sai lầm liền mắng chửi ầm ĩ, còn chửi... còn mắng chúng ta là cẩu tặc...!

Vương Phủ cẩn trọng nói:

- Tâm tình của ngài ấy không ổn, điều này có phải có vấn đề gì đó không?

Vệ Giáo cười hà hà nói:

- Đường đường là Vương gia theo phò tá quốc gia mà đùng một cái lại biến thành tù nhân... Ha ha, không mắng vài câu như thế thì ngược lại mới là không bình thường.

Nhìn trái nhìn phải rồi huých khuỷu tay vào Vương Phủ:

- Các ngươi làm việc cho ngài ấy, ngài ấy không ban thưởng gì cho các ngươi à?

- Ồ, ban thưởng...!

Vương Phủ từ bên hông tháo túi rượu xuống:

- Không thưởng tiền bạc, lúc nãy nghỉ ngơi một lát, lại sai chúng tôi chuyển vài hũ rượu. Đó đều là rư��u ngon cả, ta đã rót ra một túi...!

Vệ Trưởng thò tay giật lấy, mở nút lọ, hít hà với vẻ mặt say mê:

- Đúng là thứ tốt. Vương Phủ, khi trực không được uống rượu, quy tắc này ngươi không biết sao? Thứ này ta tạm giữ, hôm khác sẽ trả lại cho ngươi.

Gã không nói nhiều, mang theo túi rượu nghênh ngang rời đi. Ngôn từ trang trọng và tinh tế này là minh chứng cho sự công phu của bản dịch.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free