(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1390:
Tại Đan Dương thành, Tiếu Hoán Chương đã nhận ra đại sự không ổn, La Định Tây thì chân tay đã lạnh cóng.
Khi lão nhận ra cái gọi là quân chủ lực Tây Quan trước mắt lão rất có thể chỉ là mồi nhử, thì lão thấy từ hai bên tả hữu của quân Bắc Sơn, hai đội binh mã lớn đã xuất hiện.
Đến lúc này, lão mới hiểu, Bắc Sơn đã dốc trăm ngàn phương kế, muốn mượn cơ hội này để đánh tan quân chủ lực tuyến nam của Tây Quan, nhưng cuối cùng, lại tự làm hại mình, vì đã bị Sở Hoan giăng bẫy.
Khi hai cánh quân từ phía sau xuất hiện, La Định Tây thậm chí không cần nhìn cờ xí, cũng đã biết chắc chắn đó là phục binh của quân Tây Quan.
Gã đã sắp xếp hai cánh phục binh mai phục quân Tây Quan, hòng bọc đánh ba mặt, nhưng hiển nhiên quân Tây Quan còn cao tay hơn một bậc, đã thiết lập phục binh ngay sau lưng quân Bắc Sơn, không chút nghi ngờ, bố trí tầng tầng lớp lớp, nắm rõ như lòng bàn tay kế hoạch của Bắc Sơn, hoàn toàn nương theo kế hoạch của Bắc Sơn mà dụ đối phương vào bẫy.
Cái gọi là quân Tây Quan rút lui, thực ra chỉ là mồi nhử để dụ quân chủ lực Bắc Sơn tới nơi diễn ra quyết chiến thực sự. Khi quân Bắc Sơn muốn nghiền nát quân Tây Quan, thì lại bị quân Tây Quan bao vây như sủi cảo, thế cục chiến trường đã hoàn toàn xoay chuyển. Ở trong cùng là dụ binh của quân Tây Quan mà trước đó đã phải khổ chiến; ở giữa là quân chủ lực Bắc Sơn đang ba đường giáp công; còn ngoài cùng là phục binh của quân Tây Quan đã mai phục sẵn từ trước, nay tấn công quân Bắc Sơn.
Trên chiến trường, khắp nơi vang vọng tiếng kêu la thảm thiết liên miên không dứt, ngựa sắt kim qua, đao quang kiếm ảnh chớp loáng.
Quân Tây Quan bị giáp công ba mặt vẫn bình tĩnh ứng phó, có thể thấy hiển nhiên họ đã chuẩn bị cho trận chiến gian khổ này, hơn nữa còn đặt ra đối sách tương xứng.
Ngược lại, quân Bắc Sơn thấy địch binh tấn công từ bên ngoài, hoàn toàn bất ngờ, bọn họ chưa hề chuẩn bị cho tình huống này.
Khi đóng vai mồi nhử, quân Tây Quan đã chuẩn bị đầy đủ, trước khi cận chiến đã sắp đặt xong trận thế, ba mặt nghênh địch, liều chết chiến đấu. Ngược lại, quân Bắc Sơn hoàn toàn không chuẩn bị cho trường hợp bị địch quân tập kích từ phía sau, nên khi hai cánh phục binh của quân Tây Quan xuất hiện, ngoại trừ một số ít quan quân Bắc Sơn ở vòng ngoài nhận ra có điều bất thường, phần lớn quân Bắc Sơn hoàn toàn không hay biết gì, vì bọn họ vẫn cho rằng đó chỉ là phục binh của mình, chưa bao giờ nghĩ đến đằng sau phục binh lại còn có phục binh của địch.
Đây là một bố cục chu đáo, chặt chẽ và vĩ đại của quân Tây Quan. Quân Bắc Sơn đã hoàn toàn bị quân Tây Quan tính kế, cho nên khi tiếng giết vang lên từ phía sau, thấy đội hình hỗn loạn, tướng sĩ Bắc Sơn vẫn còn chưa hiểu chuyện gì. Mãi đến khi nghe tiếng kêu gào thảm thiết, họ mới biết thì ra có địch đánh úp từ hậu phương, nhất thời run sợ, sĩ khí giảm mạnh. Ngược lại, dụ binh của quân Tây Quan nghe thấy nhân mã của mình đang tới, sĩ khí đại chấn, càng liều mạng chém giết.
Máu chảy thành sông nhuộm đỏ đại địa, toàn bộ chiến trường ngập trong sắc đỏ tang thương, trong không khí tanh nồng hương vị tử thần cùng tiếng cười khẩy của y. Đến lúc này, binh sĩ hai bên chém giết đã say máu, mắt đỏ ngầu. Quân Tây Quan hăng hái muốn liều chết, tranh thủ cơ hội này đánh tan quân Bắc Sơn, mà phần lớn tướng sĩ Bắc Sơn đã hiểu ra mình đã rơi vào bẫy của người Tây Quan. Chỉ trong một thời gian ngắn, dường như bốn phương tám hướng đều là người của Tây Quan, như dã thú rơi vào bẫy, bọn họ tuyệt không cam lòng chết như vậy, cũng muốn liều chết xông ra.
Trên chiến trường, thi thể ngổn ngang chất chồng, cảnh tượng tàn khốc vô cùng.
La Định Tây chân tay lạnh cóng. Lúc này, gã đã hiểu rất rõ, việc muốn thắng, muốn đánh bại quân Tây Quan ngay trong đêm nay là chuyện hoang đường viển vông, ngay từ đầu họ đã thiết lập một ván cờ chặt chẽ, cẩn thận từ đầu chí cuối. Kết quả tiếp theo không phải là quân Bắc Sơn có đánh bại được quân Tây Quan hay không, mà là quân Bắc Sơn có thể thoát khỏi vòng vây ở Bắc Châu mà toàn thây trở về hay không.
Bên Đan Dương thành, cha con Tiếu thị lo La Định Tây cùng đội quân Bắc Sơn của gã sẽ bị chôn vùi tại Giáp Châu. La Định Tây thì lại không nghĩ như vậy, đương nhiên gã hiểu một khi đội quân của mình thất bại sẽ có ý nghĩa thế nào đối với Bắc Sơn. Để chiếm được Giáp Châu, Bắc Sơn đã dốc hết tinh nhuệ. Nếu bị quân Tây Quan giết sạch, thì tất nhiên kế tiếp quân Tây Quan sẽ xuôi nam tiến vào cảnh nội Bắc Sơn. Binh mã còn lại hiện giờ đều ở vùng Ngọc Điền tuyến tây, cho dù có điều động tới cũng e là khó ngăn được quân Tây Quan. Chưa hết, nếu quân Tây Quan thực sự đánh vào cảnh nội Bắc Sơn, Chu Lăng Nhạc đang rục rịch trên Thiên Sơn chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này. Tuy hiện giờ Chu Lăng Nhạc vẫn đang tìm cơ hội đánh vào Tây Quan, nhưng một khi Bắc Sơn lâm vào khốn cảnh, La Định Tây khẳng định chắc chắn Chu Lăng Nhạc sẽ nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, nhất định quân Thiên Sơn sẽ theo tuyến tây tiến vào Bắc Sơn. Đến lúc đó, Bắc Sơn hai mặt giáp địch, hậu quả khó lường.
Những suy nghĩ này lướt qua trong đầu gã rất nhanh. Vào lúc này, gã biết cần phải gian khổ tiếp tục chiến đấu, cho dù lưỡng bại câu thương, cái giá quân Bắc Sơn phải trả có nặng nề hơn. Nhưng có câu ‘rừng xanh còn đó, sợ gì không có củi đun’. Hiện giờ muốn giữ cả tòa núi xanh hoàn hảo đã là điều không thể, nhưng nếu có thể giữ được nửa quả núi cũng đã vô cùng quan trọng đối với tương lai của Bắc Sơn.
Dù sao gã cũng là danh tướng Tây Bắc, sau khi hạ quyết tâm, liền truyền lệnh xuống cho kỵ binh đang rút lui lập tức bày trận, không nhắm v��� phía bắc, mà nhắm thẳng về phía Thanh Đường thành. Lúc này, gã ý thức được, quân Tây Quan đã thiết lập phục binh ở đây, hẳn đã nghĩ đến việc quân Bắc Sơn sẽ quay đầu và sẽ bị diệt toàn quân tại đây. Như vậy, phía sau mình rất có thể sẽ có vấn đề. Hiện giờ quan trọng nhất là nhanh chóng rút về Bắc Sơn, dù sao kỵ binh chủ lực vẫn còn chưa bị t��n thương trí mạng. Dùng kỵ binh mở đường, mặc kệ uy hiếp từ phía sau mà mở ra một con đường thoát.
La Định Tây biết rõ, vào lúc này mà hạ lệnh rút quân chắc chắn sẽ gây ra cảnh toàn quân tan tác, quân Tây Quan cũng sẽ đuổi giết từ phía sau, kết quả quân Bắc Sơn phải trả cái giá còn nặng nề hơn. Nhưng nếu tiếp tục giao chiến, quân Bắc Sơn cũng có thể sẽ toàn quân bị diệt. Cân nhắc kỹ lưỡng, gã thà chọn tổn thất nặng nề nhưng cũng tốt hơn toàn quân bị diệt. Lập tức không do dự, gã lệnh cho người thổi kèn truyền lệnh toàn quân lui lại.
Dẫn quân cũng như làm người, bậc nam tử Hán đại trượng phu, co được thì duỗi được.
Tiếng kèn vừa vang lên, không ít tướng sĩ Bắc Sơn đang chiến đấu đã sa sút tinh thần, nghe được tiếng kèn, chiến ý cuối cùng cũng tan thành mây khói. Ngoại trừ rất ít binh tướng đang say máu, mắt đỏ ngầu, phần lớn tướng sĩ Bắc Sơn nghe được tiếng kèn đều không dám tiếp tục giao chiến nữa mà nhanh chóng bỏ chạy về phía nam.
Binh bại như núi đổ, chỉ trong nháy mắt, quân Bắc Sơn cơ hồ là toàn tuyến sụp đổ, như bầy dê bị mãnh hổ đuổi. Toàn quân Bắc Sơn tháo chạy khắp chiến trường hơn mười dặm, đừng nói là tập kết thành trận hình, thậm chí ngay cả người bên cạnh mình là địch hay bạn họ cũng còn không có thời gian để nhìn rõ. Tiềm lực của con người là vô hạn, đặc biệt là khi tính mạng đang bị đe dọa, cần phải chạy trốn để tìm đường sống. Gần như tất cả mọi người đều kích phát ra hết tiềm lực trong cơ thể mình.
La Định Tây cũng đã lường trước tiếng kèn rút lui vừa vang lên quân Bắc Sơn sẽ sụp đổ, nhưng gã không ngờ lại triệt để và nhanh chóng đến vậy. Mấy vạn đại quân, ngoại trừ một số rất ít có thể duy trì đội hình rút lui, gần như tất cả đều như đám thỏ điên vắt chân lên cổ mà chạy.
Gã hô hào gào thét, rất nhiều tướng lĩnh Bắc Sơn cũng ra sức kêu gọi, nhưng vô ích. Khắp nơi đều là binh tướng Bắc Sơn chạy thục mạng, phía sau là quân Tây Quan đuổi đánh, có rất nhiều nơi quá đông người chen chúc mà dẫm đạp lên nhau.
La Định Tây không thể làm gì hơn, hiện giờ gã chỉ có thể trông cậy vào kỵ binh. Kỵ binh là đội quân mà Bắc Sơn đã tốn rất nhiều tinh lực và tiền tài để huấn luyện, hàng ngày đều rèn luyện chiến đấu không hề ít, hơn nữa, cho dù trong nghịch cảnh cũng sẽ không dễ dàng vỡ trận.
Lúc này kỵ binh đang theo lệnh của La Định Tây mà đột kích về hướng nam. La Định Tây cũng thúc ngựa tiến lên, sắc mặt tái xanh.
Quân Bắc Sơn sụp đổ hoàn toàn, nếu cứ như vậy mà bại lui không có phương án đối phó, cho dù quân Bắc Sơn rút về Đan Dương, quân Tây Quan đuổi tới, rất có thể Đan Dương thành cũng sẽ lập tức bị vây hãm.
Hiện giờ phương pháp duy nhất có thể dùng để đối phó là trước hết dùng kỵ binh đả thông một con đường rút lui từ phía sau, đến khi qua được sông Lương Tử lại bày trận kỵ binh, quay đầu ngăn cản quân Tây Quan truy kích.
Năm ngàn kỵ binh Bắc Sơn đã hao tổn mất mấy trăm người, hiện giờ vẫn còn bốn ngàn kỵ binh, vẫn là một sức mạnh không thể khinh thường. La Định Tây đã hạ quyết tâm, rút về sông Lương Tử, tổ chức kỵ binh quay đầu, xung kích quân Tây Quan, ngăn cản quân Tây Quan truy kích. Đến khi quân đội rút lui đến Đan Dương thành, dùng kỵ binh tranh thủ thời gian cũng có thể kịp nhanh chóng tổ chức phòng thủ trên Đan Dương thành.
Sáng sớm, La Định Tây suất lĩnh kỵ binh một đường lao nhanh, nhìn lên đầu Thanh Đường thành phía xa xa, lá cờ chữ “Sở” đang tung bay. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng gã vẫn cảm thấy lành lạnh trong lòng, không nghi ngờ gì nữa, Thanh Đường thành vẫn đang nằm trong tay kẻ địch. Gã đã để lại bốn ngàn binh mã của Bồ Tồn Thụy, nhưng lúc này lại chẳng thấy bóng dáng ai. Thầm kinh hãi, gã thực sự không biết mấy ngàn nhân mã kia đã đi đâu?
Lúc này gã thực sự nghi ngờ không biết rốt cuộc quân Tây Quan có bao nhiêu binh mã, hình như khắp Giáp Châu nơi nào cũng đầy rẫy quân Tây Quan. Nhưng theo như tin tình báo gã nắm được, quân Tây Quan không đến hai vạn người, vậy binh lực của bọn họ bố trí như thế nào? Vì sao đánh đến bây giờ vẫn cảm thấy dường như ba vạn quân Bắc Sơn đã rơi vào vòng vây của quân Tây Quan?
– Chạy về phía tây!
La Định Tây vừa thúc ngựa chạy nhanh vừa truyền lệnh xuống. Thanh Đường thành vẫn nằm trong tay người Tây Quan, ai biết bên cạnh đó có mai phục hay không? Tốt hơn hết vẫn là nên vòng qua. Lúc này, đừng nói đến Giáp Châu thành, La Định Tây cũng không có bất kỳ ý định gì với Thanh Đường thành.
Kỵ binh vòng qua phía tây Thanh Đường thành. La Định Tây giơ cao chiến đao, ra hiệu dừng lại. Gã ghìm chặt ngựa, nhìn về Thanh Đường thành, chợt nghe một thuộc cấp lớn tiếng báo:
– Thống chế, bên kia có một đội nhân mã... Hình như là người của chúng ta?
La Định Tây trợn mắt nhìn lại. Trời đã sáng hoàn toàn, dưới ánh mặt trời có thể thấy rõ từ phía nam xuất hiện một đội nhân mã đang nhanh chóng di chuyển về phía Thanh Đường thành, tinh kỳ phấp phới, cờ chữ “Tiếu” tung bay.
– Là người của chúng ta!
La Định Tây nhíu mày: – Là viện binh từ Đan Dương tới!
Gã thúc ngựa phóng thẳng tới phía đội ngũ đó, kỵ binh phía sau nhanh chóng đuổi kịp. Đội ngũ đó chính là viện binh do Tiếu Tĩnh Sanh cùng Viên Liêu mang tới từ Đan Dương.
Thấy một đại đội kỵ binh xông tới, Tiếu Tĩnh Sanh còn đang cả kinh. Đến khi thấy rõ cờ xí bèn nhẹ nhàng thở ra, lớn tiếng gọi: – La Thống chế!
La Định Tây nhanh chóng thúc ngựa tới, đến trước đội ngũ chắp tay hỏi: – Đại công tử, đây là...
– Bồ Tồn Thụy binh mã tan tác, trốn cả về Đan Dương. Ta lo quân Tây Quan ngăn trở đường lui của các ngươi nên suất quân tới giúp.
Tiếu Tĩnh Sanh nhìn đại đội kỵ binh theo sau La Định Tây mà không thấy bóng dáng bộ binh, nhất thời cũng không hiểu rõ chiến cuộc thế nào. Chỉ thấy có vẻ kỵ binh vẫn còn nguyên vẹn, nhẹ nhàng thở ra hỏi: – La Thống chế, tình hình chiến đấu thế nào?
Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.