(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1392:
Đoàn thiết kỵ ầm ầm xông tới, tựa như một cú đấm sấm sét giáng xuống quân Tây Quan.
Mấy ngàn quân Tây Quan nhanh chóng tiến về phía Nam, ngựa phi nước đại. Chỉ trong chớp mắt, họ đã chạm trán với quân địch.
Dù quân Tây Quan chiếm ưu thế, nhưng từ trước đến nay vẫn luôn e ngại kỵ binh Bắc Sơn.
Chỉ nghe tiếng hò hét vang dội của quân Tây Quan, rồi thấy chúng nhanh chóng tản ra hai cánh. Tốc độ của chúng tuy không chậm không nhanh, nhưng so với kỵ binh Bắc Sơn thì vẫn kém một bậc. Đoàn kỵ binh Bắc Sơn cuồn cuộn lao về phía trước như một dòng lũ. Ngay lập tức, quân Tây Quan vang lên những tiếng kêu rên thảm thiết không dứt. Đầu chúng bay lả tả dưới ngọn đao và vó ngựa của đoàn kỵ binh.
Đội quân truy kích Bắc Sơn của Tây Quan phát hiện kỵ binh Bắc Sơn bắt đầu tấn công mình, cờ xí phấp phới. Thế là, quân Tây Quan như một lũ kiến, ào ạt xông thẳng về phía nhóm kỵ binh Bắc Sơn.
La Định Tây vung đao chém mạnh. Tuy vậy, gã cũng biết số lượng kỵ binh dù sao cũng hữu hạn. Chỉ cần bị đoàn quân Tây Quan từ bốn phía vây bọc, với binh lực chênh lệch lớn như thế, hậu quả chắc chắn là có thể đoán trước được. Thế nên gã không ham chiến, liên tiếp ra lệnh, tìm cách cầm chân quân địch.
Nhưng chủ yếu là ngăn chặn mũi tấn công của quân Tây Quan, không cần phải dây dưa chém giết quá nhiều. Số lượng kỵ binh Bắc Sơn tuy không nhiều nhưng đều là tinh nhuệ, được huấn luyện nghiêm cẩn. Trên vùng đất hoang rộng lớn bằng phẳng, đội kỵ binh xoay chuyển tấn công, chém giết, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn cũng khiến cho quân Tây Quan bị tổn thất không ít.
Đột nhiên, một tiếng kèn hiệu từ thành Thanh Đường vang lên. La Định Tây ngoảnh đầu nhìn lại, thấy cửa thành đã mở rộng, từ trong thành xông ra một người một ngựa.
La Định Tây biến sắc mặt, lập tức sai người phất cờ hiệu. Một ngàn bộ binh do Tiếu Tĩnh Sanh dẫn đầu đã dàn trận chỉnh tề, sẵn sàng chờ đợi. Có điều, binh lực của quân Tây Quan quả thực không nhỏ. Tiếu Tĩnh Sanh nhìn từ phía xa thấy đoàn quân Tây Quan lao thẳng về phía mình như bầy lang sói, trong lòng y vô cùng lo lắng. Y hò hét để hơn trăm cung thủ đứng lên hàng đầu ngăn chặn mũi tiến công mãnh liệt của quân địch.
Những mũi tên lao đi vù vù, nhưng cung thủ quá ít ỏi. Dù đội quân phòng thủ Thanh Đường có bị trúng tên, nhưng chúng vẫn tấn công với khí thế ngất trời, tiếng hò reo như sấm dậy.
Tiếu Tĩnh Sanh nhìn ánh đao loang loáng của quân Tây Quan dưới nắng chiều tà mà càng thêm lo lắng. Y vốn ít kinh nghiệm chiến trận, miệng nói dễ dàng, tay làm khó khăn. Lúc này, y chỉ muốn quay đầu ngựa bỏ chạy ngay lập tức hòng cứu lấy mạng mình.
– Giết cho ta!
Nhìn thấy quân Tây Quan tới gần, Tiếu Tĩnh Sanh vung tay lên, nhưng bản thân lại không thúc ngựa xông về phía trước.
Ngược lại, vô số tướng sĩ thủ hạ của y vốn là binh lính chạy nạn từ Bắc Sơn xuống phía Nam. Bọn chúng khi phải ở lại chém giết đẫm máu với quân Tây Quan đã khiến tinh thần sa sút, chí khí uể oải, chán nản. Giờ lệnh của Tiếu Tĩnh Sanh được ban ra, nhưng bọn chúng không tiến về phía trước mà lại ghìm ngựa lùi lại phía sau. Cả lũ nhìn nhau, nhìn phía trước vô số quân Tây Quan lao đến như hổ đói. Không ít kẻ trong lòng đã run sợ.
Tiếu Tĩnh Sanh vốn tưởng một tiếng hô lệnh, tất cả bộ binh đều sẽ lao lên. Nhưng sự thực nằm ngoài dự liệu của y. Quân lệnh truyền đi mà ch��� thấy các binh tướng thủ hạ ngó trước nhìn sau. Có vài chục tên binh sĩ xông về phía trước, nhưng cảm nhận phía sau mình không có ai tiến lên cùng, liền quay đầu lại, ngay lập tức trở về đội hình khi nhìn thấy đại bộ phận vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Tiếu Tĩnh Sanh dù là công tử nhà Tổng đốc Bắc Sơn, nhưng y vốn không hề có chút uy tín nào trong quân. Rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay, y lại không chịu xông pha làm gương cho binh sĩ, khiến đám tướng sĩ khó lòng tuân lệnh. Đột nhiên, trong trận vang lên tiếng quát lớn:
– Nếu không chạy thì đều chết ở đây cả! Chúng có thể chạy thì sao chúng ta lại phải ở lại...!
Tiếng nói còn chưa dứt, đã thấy một binh sĩ từ trong trận lao ra, chạy ngược về phía Nam.
Hơn một ngàn bộ binh này vốn cũng chẳng mặn mà với việc giao chiến. Tuy chúng có thể phối hợp bày trận nghênh địch, chẳng qua cũng chỉ vì đây là lệnh quân. Trong tình huống quân Bắc Sơn đã bị sụp đổ toàn tuyến như thế này, mà bên thành Thanh Đường vẫn bày trận thế kia, tâm trạng bất ổn của chúng, ý chí chiến đấu vốn đã yếu ớt, giờ lại càng thêm lung lay. Ngay lập tức, có vài tên lính chạy theo tên cầm đầu. Số lượng trốn trận tuy không nhiều, nhưng nó chặt đứt luôn cả sợi tơ mong manh ấy. Nó khiến cho tinh thần chiến đấu của đội quân Bắc Sơn bị sa sút nghiêm trọng. Tiếu Tĩnh Sanh rất nhanh đã nhìn thấy quân Tây Quan còn chưa kịp giáp lá cà, thì gần ngàn binh sĩ trong tay y như đê vỡ gặp hồng thủy. Đột nhiên, tiếng ngựa hí, tiếng người la hét vang lên liên tiếp. Trận quân đang tề chỉnh trong chớp mắt bị sụp đổ. Đội quân đào ngũ vốn chỉ là mấy tên, trong chớp mắt là mấy chục tên, rồi gần trăm tên, cuối cùng là toàn bộ tướng sĩ quay đầu về hướng Nam chạy thục mạng.
Tiếu Tĩnh Sanh hoảng hốt, thúc ngựa chạy băng băng, hòng ngăn cản binh sĩ. Y thậm chí còn vung đao chém vài tên lính Bắc Sơn. Nhưng binh bại như sơn đổ. Lúc này, cả La Định Tây cũng chẳng có cách nào khống chế được cục diện đội quân Bắc Sơn, chứ đừng nói đến Tiếu Tĩnh Sanh. Vốn vẫn còn binh sĩ phía trước, trong chớp mắt y đã trở thành độc tướng đơn độc.
Tiếu Tĩnh Sanh trong lòng thầm hiểu mọi thứ đã kết thúc. Y quay đầu nhìn thấy La Định Tây vẫn đang xông pha chém giết, giao tranh với quân Tây Quan. Quân Tây Quan lại cũng dẫn đám bộ binh đuổi theo lên nghênh chiến, chỉ có đám binh mã của y là không những không tiếp chiến mà còn quay đầu chạy tan tác. Y cảm thấy vừa tức giận, vừa đau khổ, lại vừa xấu hổ.
Mắt nhìn thấy đoàn quân từ thành Thanh Đường đi ra đã gần tới nơi giao chiến mà y chỉ cảm thấy bất lực, không cam tâm. Y đành quay đầu lại, chạy thẳng về phía Nam.
Kẻ cầm đầu đội quân vừa lao ra từ thành Thanh Đường là Lô Tồn Hiếu. Gã cầm rìu lớn xông lên phía trước. Lúc ra khỏi thành, gã còn thấy binh mã của Tiếu Tĩnh Sanh đang dàn quân chờ chiến. Lúc đó, gã vốn cho rằng sẽ là một hồi đẫm máu gươm đao. Ấy vậy mà còn chưa tiến gần, đã nhìn thấy cả đám ngàn quân ấy tự động giải tán. Quân Tây Quan nhất loạt đều ngạc nhiên, nhưng vẫn không dừng lại mà lao thẳng về đám kỵ binh của La Định Tây.
Tình hình của La Định Tây lúc này cực kỳ bất lợi. Kỵ binh vừa xông lên, đương nhiên có gây tổn thất cho quân Tây Quan, thậm chí chém giết trên cánh đồng như thế này đúng là lợi thế cho kỵ binh. Nhưng gã nhìn thấy quân của Tiếu Tĩnh Sanh ở đằng sau đã tan tác hết. Lại thêm, binh mã từ thành Thanh Đường vừa lao ra đã không đuổi theo bọn Tiếu Tĩnh Sanh mà lại hướng về phía mình mà chém giết. Không chỉ có những binh sĩ thủ thành Thanh Đường, mà cả những đám quân khác của Tây Quan từ tứ phía lao tới như mèo ngửi thấy mùi tanh. Tất cả đang ào ạt xông về phía gã.
La Định Tây biết rõ mục tiêu hiện giờ của quân Tây Quan chính là đội kỵ binh của gã. Nếu như đội kỵ binh này còn tồn tại, trước sau vẫn sẽ là mối họa ngầm với quân Tây Quan. Vậy chỉ còn một cách là tiêu diệt nó hoàn toàn. Như vậy, từ nay về sau, quân Bắc Sơn sẽ không còn là mối uy hiếp đối với quân Tây Quan nữa.
– Rút quân!
La Định Tây lớn tiếng hô. Ngày thường, nghe nói binh hùng tướng mạnh, nhưng La Định Tây cũng không phải là tướng mạnh gì, quân Bắc Sơn cũng chẳng phải binh hùng. Chỉ là vẻ ngoài hào nhoáng, gặp gió thì bay. Quân Bắc Sơn tuy ý chí sục sôi, nhưng khi gặp tình huống khó khăn lại yếu ớt đến đáng sợ. Gã lệnh cho binh sĩ thổi kèn hiệu, vang lên một hồi kèn rút quân.
Trận chiến giờ đã không còn nên ham chiến nữa. Quân Tây Quan từ tứ phía vây lại. Vòng vây chỉ cần khép kín, thì đội kỵ binh này dù có chắp thêm cánh cũng khó thoát khỏi vòng vây mà bị vùi mạng tại đây.
Quân Bắc Sơn đã không có viện binh, bây giờ chỉ có thể tự phá vòng vây thoát ra bằng chính sức mình.
Tiếng kèn vang lên, bọn kỵ binh cũng không còn lòng dạ tham chiến. Cả bọn nhanh chóng phá vòng vây, chạy về phía Nam. Cả đội kỵ binh dưới sự dẫn đầu của La Định Tây, mất thêm hơn hai trăm mạng nữa, thất bại thảm hại mà lui về phía Nam.
Toàn thân La Định Tây lạnh toát. Gã đã tham gia nhiều trận chiến, nhưng ít khi trải qua trận nào lại tan tác bại hoại đến thế này. Gã dẫn đầu đội tàn binh thúc ngựa chạy tới bên bờ sông Lương Tử, suốt dọc đường không ngừng nghỉ.
Hơi lạnh còn chưa tan, trên sông Lương Tử còn một lớp băng. Đoàn quân Bắc Sơn tháo chạy sang bờ Nam trên lớp băng ấy chẳng khác gì đàn kiến chạy loạn. Đội kỵ binh do La Định Tây dẫn đầu chạy với tốc độ cực nhanh. Khi đến bên bờ bắc sông Lương Tử, Tiếu Tĩnh Sanh cùng đội quân của gã cũng mới tới bờ bắc. Người ngựa chen chúc, lúc này nhiều người còn chưa qua được sông. Tiếu Tĩnh Sanh lúc này vẫn ở bên bờ Bắc. Nhìn thấy đội kỵ binh của La Định Tây tới, y quay đầu, thúc ngựa đến bên cạnh, nói:
– La Thống chế, bọn vô dụng này, không ngờ lại bỏ chạy, ta...
La Định Tây cười khổ, nói:
– Đại công tử, việc đã đến nông nỗi này, cũng không phải lỗi của Đại công tử. Đại công tử tranh thủ nhanh chóng qua sông đi. Phía sau còn có quân Tây Quan truy bắt.
Chợt nghe bờ Nam tiếng kèn vang lên, hai người ngẩng đầu nhìn sang, thấy cách bờ Nam không xa xuất hiện rất nhiều người, đang đẩy xe. La Định Tây nhìn ra ngay đó là xe bắn đá.
Xe bắn đá là một loại vũ khí công thành, có thể ném đá cỡ lớn. Lần này với hy vọng chiếm được Giáp Châu, trong thành Đan Dương đã chuẩn bị một số vũ khí công thành để phòng khi cần dùng đến.
Trên mặt sông, người dày đặc. Bỗng nhiên trong đám đông vang lên tiếng huyên náo hỗn loạn, rồi nghe thấy tiếng hét to:
– Mặt băng nứt rồi, gay go rồi, mặt băng nứt rồi...!
Lớp băng trên mặt sông cũng không phải là mỏng, kể cả là có vó ngựa dẫm lên cũng chẳng hề hấn gì. Nhưng, lúc này hàng vạn binh mã đang rầm rộ chen lấn xô đẩy. Thế nên, sức ép mà lớp băng trên mặt sông phải chịu là không hề nhỏ.
Trên mặt sông, lập tức xuất hiện nhiều vết rạn nứt. Trong đám người chen chúc, có rất nhiều kẻ bị rơi vào những kẽ nứt đó.
– Đại công tử, người nhanh chóng qua sông đi.
La Định Tây nói giọng thôi thúc:
– Ti chức sẽ ở ngay sau.
Tiếu Tĩnh Sanh tâm thần bấn loạn, không dám trì hoãn, thúc ngựa tiến lên mặt sông. Lúc này, trên mặt sông, tướng chẳng buồn quản quân, quân không để ý tướng, ai ai cũng chỉ lo thân mình làm sao bảo toàn tính mệnh. Trong tâm trạng mọi người bây giờ, dường như chỉ cần qua được bờ sông Lương Tử là có thể giữ được mạng mình vậy.
Bên bờ Nam sông Lương Tử lúc này, Tiếu Hoán Chương nét mặt âm trầm. Hơn mười chiếc xe bắn đá xếp thành hàng ngang. Mỗi chiếc xe đều cách nhau một khoảng cách khá xa. Tay lão nắm lấy roi ngựa, nhìn đám quân Bắc Sơn đang chạy tán loạn. Nét mặt lão xanh mét, trầm giọng ra lệnh:
– Truyền lệnh chuẩn bị đá. Bản đốc ra lệnh một tiếng thì ngay lập tức bắn đá lên mặt băng, ngăn quân Tây Quan vượt sông.
Bên cạnh có người vội hỏi:
– Tiếu Đô đốc, trên mặt sông đều là người của Bắc Sơn chúng ta. Lúc này mà làm vỡ băng thì người của chúng ta cũng chết,...
– Chỉ là một đám giá áo túi cơm. Chúng chỉ là một lũ chẳng có cốt cách, chẳng ra mặt tráng sĩ.
Tiếu Hoán Chương tay nắm chặt roi ngựa khẽ run lên.
Sau khi Tiếu Tĩnh Sanh dẫn đám viện binh xuất trận, Tiếu Hoán Chương nghĩ đi nghĩ lại, lo nhất là sau khi toàn quân Bắc Sơn bại trận trở về, quân Tây Quan ở phía sau sẽ đuổi theo ngay tới bao vây thành Đan Dương.
Sông Lương Tử là lá chắn duy nhất của quân Bắc Sơn với quân Tây Quan. Lão đương nhiên phải nghĩ tới dùng con sông này ngăn bước tấn công của quân địch.
Sau khi Tiếu Tĩnh Sanh rời đi, lão lập tức truyền lệnh điều động xe bắn đá có sẵn trong thành. Binh lực không đủ, lão kéo thêm dân đinh cường tráng trong thành, đẩy xe bắn đá ra bên bờ sông. Sau đó, các xe bắn đá được xếp vào vị trí thích hợp, chuẩn bị đợi quân Tây Quan chém giết tới nơi sẽ dùng đá to bắn sang làm vỡ mặt băng, ngăn chặn mũi tấn công của chúng.
Lão ngồi trên lưng ngựa, nhìn đám người nhốn nháo trên mặt sông.
Đột nhiên, lão nhìn thấy chính giữa có một người đang ra sức hướng tới bờ bên này. Chỉ liếc qua, lão đã nhận ra ngay đó là Tiếu Tĩnh Sanh.
Cũng không phải do thị lực của lão tốt, mà áo giáp của Tiếu Tĩnh Sanh thực dễ bắt mắt. Tuy Tiếu Tĩnh Sanh không sở trường về việc quân, càng ít kinh nghiệm trận mạc, nhưng lại rất chú trọng ăn mặc. Hôm nay, Tĩnh Sanh ăn vận giáp trụ màu bạc, cưỡi ngựa lớn, vô cùng nổi bật.
Nhìn thấy Tiếu Tĩnh Sanh trong đám hỗn quân đang chạy về, trong lòng Tiếu Hoán Chương cũng nhẹ nhõm đi mấy phần. Chiến sự tiền phương đang hỗn loạn, lão chỉ lo Tiếu Tĩnh Sanh ở tiền tuyến gặp chuyện không may. Dù sao thì Tiếu Tĩnh Sanh cũng là con trai duy nhất của lão, quyết không thể để xảy ra sai sót nào. Trong lòng lão vẫn muốn, chỉ cần Tiếu Tĩnh Sanh qua được sông, nhìn thấy quân Tây Quan xuất hiện là ngay lập tức cho bắn đá.
Rồi đột nhiên, sắc mặt Tiếu Hoán Chương biến sắc. Dù đang ở một khoảng cách xa, nhưng lão nhìn thấy rõ ràng, Tiếu Tĩnh Sanh đang ngồi trên ngựa mà không hiểu sao lại rơi xuống ngựa.
Hai mắt lão trợn trừng. Lúc này, Tiếu Tĩnh Sanh đang ở giữa đám người chen chúc, cố sức tiến về bờ Nam thì đột nhiên cảm thấy cổ mình đau đớn một trận. Trong cổ họng dường như có cái gì đó trào ra, y cảm giác không thở được, đầu không ngóc lên được. Ngay lập tức, cơ thể y mất thăng bằng, chao đảo rồi ngã lăn xuống.
Binh sĩ Bắc Sơn tuy đang chạy thục mạng không để ý đến xung quanh, nhưng Tiếu Tĩnh Sanh cưỡi ngựa mặc chiến giáp lại rất dễ thấy. Rồi y lại đột nhiên ngã từ trên ngựa xuống, điều này khiến cho mọi người bên cạnh chú ý. Đám đông nhìn thấy Tiếu Tĩnh Sanh ngã xuống ngựa, chỉ thấy một mũi tên cắm phập vào phía sau cổ y.
Mũi tên này cực kỳ chuẩn xác. Nó xuyên qua cổ, dù có là thần tiên cũng khó lòng giữ được tính mạng.
Mọi tình tiết ly kỳ, bao thăng trầm cuộc đời, đều được khắc họa chân thực nhất bởi đội ngũ biên dịch tâm huyết của truyen.free.