(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1399:
Sở Hoan đang mải suy tư, thì Dạ Xoa đã lớn tiếng thúc giục:
– Kiền Thát Bà, nàng ở đâu, sao còn chưa mau nói cho ta biết!
Ngọc Hồng Trang khẽ cười:
– Ngươi ph��i biết, đừng nói đến việc ngay cả tung tích của nàng chúng ta còn chẳng hay, cho dù thật sự tìm được nàng, ngươi nghĩ chúng ta sẽ nói cho ngươi ư?
– Vậy là ngươi muốn tìm chết?
Dạ Xoa hung tợn đáp:
– Ta có thể giết sạch các ngươi ngay lập tức! Ngươi không cần che giấu, nhất định nàng ta đang ở Sóc Tuyền, ta có phải đào ba tấc đất cũng quyết tìm ra nàng!
Ngọc Hồng Trang cười khẩy:
– Vậy thì ngươi hãy cầu nguyện mình có được cái phúc phận đó đi!
Đôi mắt Dạ Xoa đảo qua đảo lại trên người Ngọc Hồng Trang, âm trầm cất lời:
– Muốn chết ư? Đâu có dễ dàng như vậy! Ngươi phải biết Dạ Xoa ta háo sắc đã lừng danh rồi!
– Cái gì?
Ngọc Hồng Trang vẫn tỏ vẻ bình thản, nhưng vẫn không kìm được, bất giác lùi lại một bước:
– Ngươi dám vi phạm luật lệ, dám khinh nhờn ta?
– Trời biết, đất biết, ngươi biết, ta biết, vi phạm luật lệ thì đã sao?
Dạ Xoa cười vang, nói:
– Dạ Xoa ta quanh năm ăn chay, nhưng có điều, sắc đẹp ai mà chẳng ưa? Hơn nữa, ta lại rất có hứng thú với một đại mỹ nhân như Kiền Thát Bà. Dù cho bao nhiêu nam nhân thèm muốn, Kiền Thát Bà cũng chẳng bận tâm, Dạ Xoa ta cũng chưa từng được nếm trải tư vị nữ nhân của Kiền Thát Bà...!
Ngọc Hồng Trang khẽ nhíu mày:
– Dạ Xoa Vương, nếu ngươi dám vi phạm luật lệ, xem thường ta, nhất định vạn kiếp bất phục...
Dạ Xoa tay vuốt cằm, tựa như đang ngắm nhìn chiến lợi phẩm của mình:
– Trong số Kiền Thát Bà mà nói, riêng ngươi đã là người vô cùng nổi bật rồi!
Dạ Xoa lại nhìn chằm chằm vào bộ ngực đầy đặn của nàng:
– Kiền Thát Bà có được bộ ngực khiến nam nhân say đắm, rất nhiều người nghĩ đó là do di truyền, kỳ thực nguyên nhân vô cùng đơn giản: quanh năm suốt tháng ăn hương, công lực càng mạnh thì ngực sẽ càng lớn. Người ngoài không biết rằng bộ ngực của Kiền Thát Bà được xưng là Hương môn, đó chính là vũ khí lợi hại nhất của Kiền Thát Bà, hương khí thoát ra từ ngực có thể khiến tâm trí mơ hồ, mặc người tùy ý khống chế...!
Ngọc Hồng Trang nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ dị thường, tựa hồ không thể ngờ được rằng Dạ Xoa lại biết đến bí mật này.
– Ta và ngươi, một bên ta ăn chay, một bên ngươi ăn hương, luyện công pháp tương thông, Dạ Xoa chúng ta tự nhiên sẽ chú ý tới Kiền Thát Bà các ngươi!
Dạ Xoa lại cười lớn:
– Kỳ thực, bí mật của Kiền Thát Bà các ngươi chúng ta đã biết từ nhiều năm trước, cho nên công lực của ngươi ra sao, ta chỉ cần nhìn ngực ngươi là sẽ biết ngay.
Ngọc Hồng Trang lại lùi về sau một bước, nâng một cánh tay lên, tựa như theo phản xạ che đi ngực của mình.
– Ngoài ra, ta còn biết một điều mà bao nhiêu thế hệ Kiền Thát Bà truyền đời gìn giữ!
Dạ Xoa đột nhiên nhảy phắt từ trên quầy xuống đất, bước hai bước đến gần Ngọc Hồng Trang, phun ra hai tiếng:
– Tinh dầu!
Vừa nghe những lời đó, mặt Ngọc Hồng Trang liền biến sắc, kinh ngạc thốt lên:
– Ngươi... làm sao ngươi lại biết được?
Dạ Xoa thấy vẻ mặt của Ngọc Hồng Trang, y liền vô cùng hưng phấn:
– Nói vậy thì quả thật có chuyện này ư? Thì ra Kiền Thát Bà các ngươi quả nhiên có tinh dầu.
Trong mắt Ngọc Hồng Trang đầy sát ý. Dạ Xoa nhìn Ngọc Hồng Trang, trong mắt y hiện rõ sự tham lam và hưng phấn:
– Kiền Thát Bà quanh năm suốt tháng ăn hương luyện công, tinh dầu ngưng tụ thành báu vật vô giá. Nghe nói chỉ cần mút tinh dầu từ Hương môn, chẳng những có thể tăng cường công lực, hơn nữa, còn có thể kháng lại vô số loại độc trong thiên hạ!
Đôi mắt y vẫn dán chặt vào bộ ngực của Ngọc Hồng Trang, hưng phấn nói:
– Kiền Thát Bà, hãy giao tinh dầu cho ta, nếu có được tinh dầu rồi, có lẽ ta sẽ tha cho ngươi một mạng.
Ngọc Hồng Trang không ngừng lùi lại phía sau. Khi lùi đến bên chiếc bàn, không còn đường lui nữa, nàng liền nhanh chóng chộp lấy chiếc ghế, hung hăng đập về phía Dạ Xoa.
Dạ Xoa cười khà khà lao người tới, hai tay mang binh khí là móng vuốt sắc bén khác thường, tốc độ của y quả thật nhanh kinh người.
Ngọc Hồng Trang định tránh sang một bên nhưng chợt nghe thấy tiếng xoẹt xoẹt xoẹt vang lên. Dạ Xoa đã ra tay xé rách vạt áo trước ngực Ngọc Hồng Trang, không chỉ lớp áo gấm bên ngoài mà cả áo lót, áo yếm bên trong cũng đều bị xé rách, bộ ngực nõn nà của Ngọc Hồng Trang đã hoàn toàn lộ ra.
Ngọc Hồng Trang thét lên một tiếng, Dạ Xoa càng cười vang hơn, vươn tay tóm lấy bộ ngực của Ngọc Hồng Trang, liền nghe thấy một tiếng thét lớn. Dạ Xoa cảm thấy một trận cuồng phong đang nổi lên, quay đầu nhìn lại, thấy một bóng người đang lao tới chỗ y, thì ra là Hoàng Như Hổ. Dù thân đang trọng thương, nhưng không đành lòng nhìn Ngọc Hồng Trang bị Dạ Xoa làm nhục, gã đã liều mình vận chút khí lực cuối cùng, từ dưới đất bật dậy, lao thẳng về phía Dạ Xoa.
Dạ Xoa thấy là Hoàng Như Hổ, y liền nhếch miệng khinh thường, cả người nhanh như chớp lách khỏi Hoàng Như Hổ, nhanh chóng lướt đến bên cạnh gã, dùng móng vuốt móc vào vai gã. Hoàng Như Hổ đau đớn thét lên:
– Đi mau!
Hoàng Như Hổ nhìn xuống vết thương đau thấu xương, gã đánh một quyền sang bên cạnh, Dạ Xoa liền mượn lực từ cú móc kia, cả người nhảy vọt lên không trung, ngự trên đầu và vai của Hoàng Như Hổ, nhanh chóng móc hai móng vuốt vào cổ họng gã:
– Tự tìm cái chết, không thể trách ta được!
Hai tay giật mạnh một cái, hai móng vuốt sắc bén đã cắt lìa cổ Hoàng Như Hổ, máu thịt văng tung tóe, cảnh tượng thật khủng khiếp.
Hai mắt Hoàng Như Hổ trợn trừng, cả thân người chao đảo tiến về trước hai bước rồi ngã quỵ. Sau đó, Dạ Xoa nhảy phắt lên, rơi xuống quầy, cười khà khà nói:
– Kiền Thát Bà, nếu ngươi không nghe lời, đây chính là kết cục của ngươi!
Ngọc Hồng Trang sắc mặt tái nhợt, nghiến chặt hàm răng. Lúc này không còn bận tâm đến điều gì nữa, hai tay buông thõng, vạt áo trước ngực bay bay trong gió. Bộ ngực như ngọn núi tuyết ngạo nghễ, bị xiêm y rách rưới che lấp lại càng thêm quyến rũ mê hoặc.
Tình thế đã đến nước này, mùi hương của Ngọc Hồng Trang không thể nào mê hoặc Dạ Xoa được nữa, công phu cũng không phải đối thủ của y, coi như đã lâm vào đường cùng. Chỉ là nàng không cam tâm bị Dạ Xoa làm nhục, thế nên, bất luận thế nào cũng phải liều chết một phen.
Nàng không lùi mà tiến lên, đi đến bên cạnh Hoàng Như Hổ, thấy Hoàng Như Hổ mắt trợn trừng, tướng mạo dữ tợn, liền đưa tay vuốt mắt gã. Sau đó, nàng từ từ đứng dậy, nhìn chằm chằm vào Dạ Xoa đang ngồi trên quầy, cất lời:
– Phá vỡ luật lệ, ngươi là tà ma ngoại đạo, vĩnh viễn sẽ đọa vào lục đạo luân hồi!
Dạ Xoa cười khà khà:
– Đúng luật hay trái luật cũng không phải do Kiền Thát Bà như ngươi quyết định. Là người hay không là người, cũng do chính sự tu hành của mình quyết định.
Y tay vuốt cằm, nhìn chằm chằm vào bộ ngực của Ngọc Hồng Trang:
– Kiền Thát Bà, ngươi muốn tự mình cởi bỏ, hay để ta động thủ? Ngươi nên biết Dạ Xoa ta làm việc khó tránh thô lỗ, chỉ sợ ta giúp ngươi, ngươi lại không quen!
– Ngươi cứ thử xem!
Hai tay Ngọc Hồng Trang đã thủ thế sẵn sàng, chuẩn bị liều mạng một trận.
Dạ Xoa cười khà khà:
– Nói vậy là ngươi muốn ta động thủ sao? Hay lắm, ta tới đây...!
Lời y còn chưa dứt, thì bỗng “ầm” một tiếng. Dạ Xoa nghe thấy âm thanh đó truyền đến từ phía sau, biết có chuyện chẳng lành, liền vội vàng né tránh. Tiếc rằng, âm thanh kia vang lên quá bất ngờ, Dạ Xoa không hề nghĩ tới, sau quầy hàng lại ẩn giấu người khác. Thân thể y còn chưa kịp xoay chuyển thì đã cảm nhận được sau lưng trúng một chưởng. Một chưởng này chẳng khác nào thiết côn, thiết chùy giáng mạnh vào lưng y. Thân hình y tuy thấp bé, nhưng làm sao chịu được một chưởng mãnh liệt như vậy? Cả người y bị đánh bay ra ngoài, té ngã xuống đất, muốn phản kháng nhưng lục phủ ngũ tạng của y như muốn vỡ nát, đau đớn vô cùng. Một ngụm máu tươi lớn liền "ựa!" một tiếng phụt ra từ cổ họng y.
Ra tay từ phía sau tất nhiên là Sở Hoan.
Dạ Xoa giết người, cưỡng gian, vốn là một tên hèn hạ đê tiện. Sở Hoan đánh lén từ phía sau cũng chẳng lấy gì làm hổ thẹn. Sau khi hắn đột phá Long Tượng kinh, khí lực hiện giờ đã sớm không thể so sánh với trước đây. Hơn nữa, ngay cả Sở Hoan cũng phải giật mình trước khí lực mạnh mẽ của chính bản thân mình.
Dường như hắn dồn toàn bộ khí lực vào tay phải, đột nhiên từ phía sau đánh ra một quyền. Khí lực khủng khiếp đã dễ dàng đánh nát tấm ván gỗ rắn chắc, thế quyền vẫn không hề suy giảm, lao thẳng vào lưng Dạ Xoa. Dạ Xoa không tránh kịp, cộng thêm khí lực kinh khủng của quyền này, y căn bản không thể chịu đựng nổi. Sau khi ngã xuống đất, y liên tục thổ ra mấy ngụm máu tươi, sắc mặt kinh biến tái nhợt đến mức đáng sợ.
Ngọc Hồng Trang cũng phản ứng cực nhanh, thấy Dạ Xoa ngã xuống đất, liền chộp lấy thanh đoản đao, bay người lên phía trước, đâm thẳng vào người Dạ Xoa. Dạ Xoa lăn mình một vòng, né sang một bên. Ngọc Hồng Trang cũng đuổi theo sát nút. Dạ Xoa lăn liên tục mấy vòng, đến bên cửa sổ, dùng hết sức nhảy vọt lên, thoát ra ngoài qua cửa sổ. Sở Hoan biết rõ nếu để Dạ Xoa chạy thoát, hậu quả sẽ khôn lường, vội vàng nhảy ra khỏi cửa sổ, đuổi theo y, thét lớn:
– Phải giết hắn! Tuyệt đối không thể để hắn chạy thoát...!
Sở Hoan nhảy ra khỏi cửa sổ, trên đường phố vắng tanh, nhìn thấy bóng dáng Dạ Xoa đang chạy trốn ở phía trước, hít một hơi thật sâu rồi nhanh chóng đuổi theo. Dạ Xoa tuy đã bị trọng thương, nhưng vì không muốn chết, tốc độ cũng không hề chậm. Khi đến một ngõ hẻm tối như mực, hắn sợ Dạ Xoa giở trò nên vô cùng cẩn trọng, từ từ tiến về phía trước.
Một lát sau, ra tới đầu hẻm, đến một dãy phố dài khác, liếc nhìn trái phải cũng không thấy bóng dáng Dạ Xoa, không biết y đã chạy về hướng nào. Bỗng nhiên, hắn nhìn thấy một vật rơi trên đất. Tiến lại gần xem xét, thì thấy đó đúng là móng vuốt bị thương của Dạ Xoa. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía bên trái con phố.
Lời văn thấm đẫm bao tâm huyết, chỉ mong đọc giả vẹn tròn thưởng thức độc bản này.