(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1404:
Kiến thức Phật học của hắn ít ỏi, dường như ở kiếp trước, hắn cũng từng nghe qua thuyết Bát Bộ Chúng, nhưng cũng chỉ có thế. Còn Bát Bộ Chúng có gì thần kỳ, hắn lại chẳng hay biết chút nào.
Cũng chính vì lẽ đó, khi ở quán cơm, hắn nghe cái tên Dạ Xoa rất quen thuộc, nhưng lại không biết đó là một trong Bát Bộ Chúng của Phật giáo. Đến như Kiền Thát Bà, hắn lại càng không biết chút gì.
Giờ đây, nghe Như Liên nói vậy, hắn mới vỡ lẽ. Chẳng trách Dạ Xoa lại nói có chung nguồn gốc với Kiền Thát Bà. Bọn họ đều là Bát Bộ Chúng, đều thuộc Thiên Thần Hộ Pháp của Phật giáo, đương nhiên là cùng một nguồn gốc.
Hắn đột nhiên nghĩ đến vị công tử áo lam trong Trung Nghĩa Trang. Mấy năm gần đây, hắn đã thu thập không ít đá và ngọc bài. Hắn đã thu được bốn viên đá từ Lưu Tụ Quang, Hổ Văn công tử, A Thị Đa và Thái Nguyên Tiêu. Còn về ngọc bài, ngoài miếng của Dạ Xoa Vương, công tử áo lam cũng có một miếng. Nhưng những thứ đó hắn đều cất kỹ, không mang theo bên người. Nghĩ đến công tử áo lam có vương phù hắc ngọc, nhất định cũng là một trong Bát Bộ Chúng, hắn liền hỏi Như Liên.
Hắn không mang theo vương phù hắc ngọc nên đành dùng một miếng ngọc khác, phác họa họa tiết trên bề mặt để nàng nhận biết. Sau khi nghe xong, Như Liên không trả lời ngay lập tức. Nàng vào phòng mình, một lát sau, cầm ra một cuốn Kinh Phật, giở đến một trang, đưa cho hắn và hỏi:
- Đại ca nói là họa tiết như thế này sao?
Hắn chỉ nhìn thoáng qua, liền gật đầu.
- Không sai, chính là nó!
- Đây là Ma Hầu La Già.
Nàng khẳng định chắc nịch.
Hắn hít sâu một hơi. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng sau khi nàng xác nhận, hắn vẫn không khỏi giật mình. Chu Nho có vương phù hắc ngọc, là Dạ Xoa Vương của Dạ Xoa Bộ. Công tử áo lam cũng có vương phù. Như vậy, xem ra vị công tử đó chính là Ma Hầu La Già Vương, cũng là một trong những thủ lĩnh Bát Bộ Chúng.
Vậy thì mấy năm trước, Ma Hầu La Già đã tự vẫn, lại thêm Dạ Xoa Vương. Bát Bộ Chúng đã mất đi hai người.
Đây là một thế lực mà hắn chưa từng nghe đến. Nhưng giờ đây, hắn đã rõ.
Hắn vẫn luôn muốn tìm ra thế lực to lớn ẩn sau những chuyện kỳ lạ mà bản thân đã trải qua, rất có thể là Đại Tâm Tông. Đại Tâm Tông đã hoàn toàn xâm nhập vào Trung Nguyên, nấp trong bóng tối, đang có mưu đồ gây họa.
Lúc đầu, Ma Hầu La Già Vương đã hành thích Tề Vương Doanh Nhân.
Đối tượng mà hắn hoài nghi nhất là Thái Tử. Dù sao khi đó, Tề Vương tiến về Trung Nghĩa Trang là chuyện cơ mật, lại do Thái Tử dặn dò, chỉ có Thái Tử mới biết hành tung của ngài.
Nhưng giờ đây xem ra, trong đó còn ẩn chứa huyền cơ khác.
Theo lời thuật của Thần Tướng áo đen, Thiên Võng có một kế hoạch, đó là dùng Lưu Ly tiếp cận Thái Tử, giành lấy sự sủng ái của Thái Tử.
Sau đó, Thiên Võng sẽ ngấm ngầm giúp Thái Tử kế vị. Tiếp đó, y lợi dụng Thái Tử Doanh Tường mở hồ sơ Bạch Lâu, từ đó tìm ra tung tích của Long Xá Lợi.
Bọn chúng muốn nâng đỡ Thái Tử đăng cơ, đương nhiên phải tiêu diệt hết thảy địch thủ của Thái Tử. Ngoài Hán Vương ra, Tề Vương đương nhiên cũng nằm trong số đó.
Thiên Võng bị Đại Tâm Tông khống chế. Nếu kế hoạch này là do Đại Tâm Tông chỉ định, thì có thể lý giải vì sao Ma Hầu La Già lại hành thích Tề Vương tại Trung Nghĩa Trang.
Ma Hầu La Già Vương là Phật đồ của Tâm Tông, cũng có thể là thành viên của tổ chức Thiên Võng. Mục đích của bọn chúng là tiêu diệt Tề Vương và Hán Vương, do đó sẽ luôn chú ý đến những đối thủ của Thái Tử.
Tề Vương từ Dương Tiến về Vân Sơn rất có thể đã bị người của Thiên Võng nắm được tin tức. Bọn chúng giám sát chặt chẽ tung tích của Tề Vương, khi Tề Vương đi về Trung Nghĩa Trang, bọn chúng liền áp sát, đợi thời cơ hành động.
Hình ảnh trong đầu hắn liên tục thay đổi, muốn nối những mảnh ghép này lại. Như Liên thấy hắn trầm tư, bộ dạng như đang suy nghĩ, cũng không dám nói gì, sợ làm kinh động đến hắn.
Trong hang động dưới lòng đất tại dược cốc, hắn đã biết được không ít tin tức từ miệng Thần Tướng áo đen. Nhưng những lời đó, hắn chỉ tin một phần, còn nghi ngờ đến chín phần.
Thần Tướng áo đen nói, Tây Xương Vương từng thờ phụng Tâm Tông, cúng bái Đại Khổng Tước Minh Vương. Lão ta là một trong những Phật đồ đầu tiên thờ phụng Tâm Tông, lại có địa vị cao quý, nên đã được Tâm Tông ban thưởng sáu miếng phật ngọc. Với sáu miếng phật ngọc đó, sau khi chết, lão có thể vào Phật quật. Nhưng từ Mỵ Nương, hắn lại biết rằng, cái được gọi là phật ngọc, tên gọi thực sự là Long Xá Lợi.
Hắn hoài nghi, sáu viên Long Xá Lợi kia thật sự chỉ có tác dụng cho người ta vào Phật quật sao?
Nếu nói sáu viên Long Xá Lợi đó thật sự chỉ là tín vật để vào Phật quật.
Vì mất đi tín vật, cựu thần Tây Xương không tìm được, đành cầu xin sự trợ giúp của Tâm Tông, Tâm Tông mới phái Phật đồ đến giúp, tìm tung tích của Long Xá Lợi. Hắn lại không thấy chuyện này có gì nghiêm trọng, dù gì Long Xá Lợi cũng vốn thuộc về Tâm Tông. Bọn họ tìm lại vật của mình, không có gì đáng trách.
Hắn lo lắng, Long Xá Lợi không chỉ đơn giản là tín vật để vào Phật quật. Đó chỉ là những lời dối trá, sau đó còn ẩn chứa một âm mưu lớn.
Việc tặng tín vật thì hắn có thể tin. Nhưng hắn rất nghi ngờ, Long Xá Lợi được tặng cho Tây Xương Vương liệu có thật sự quan trọng đến mức cần cử Bát Bộ Chúng đi tìm hay không.
Theo Như Liên, Bát Bộ Chúng chính là Hộ Pháp Thiên Thần mạnh nhất trong Phật giáo. Nếu không phải chuyện đó cực kỳ quan trọng, Tâm Tông đương nhiên sẽ không cử những người quan trọng như vậy đi.
Để có thể khiến Bát Bộ Chúng phải đến Trung Nguyên tìm Long Xá Lợi, hắn khó có thể tin rằng Long Xá Lợi chỉ là một loại tín vật.
Bát Bộ Chúng ra tay, đó nhất định không phải chuyện tầm thường.
Hắn thậm chí còn hoài nghi, cái gọi là sáu khối Long Xá Lợi đó không phải là vật thưởng cho Tây Xương Vương. Dù lão là Phật đồ sùng bái Tâm Tông sớm nhất tại Trung Nguyên, hơn nữa khi đó địa vị không thấp, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là chức vị chư hầu, Tâm Tông cũng có thể tặng cho một số vật tượng trưng, nhưng sao có thể phái Bát Bộ Chúng đi tìm bảo vật làm lễ vật?
Nhưng, nếu như Long Xá Lợi đó không phải Tâm Tông tặng cho Tây Xương Vương, vậy thì tại sao Thần Tướng áo đen lại phải nói dối? Y tự nhận mình là cha của Lưu Ly, cũng là người trong Thiên Võng, lại cũng chỉ coi chuyện tìm Long Xá Lợi là lẽ thường tình? Nếu Long Xá Lợi không phải là lễ vật mà Tâm Tông tặng Tây Xương Vương, vậy sáu miếng Long Xá Lợi đó sao lại thất lạc tại Trung Nguyên, bị bọn người Lâm Nguyên Khánh lấy được?
Hắn càng nghĩ càng hồ đồ. Dường như có rất nhiều manh mối, nhưng nếu theo những manh mối đó lại khó có thể phân tích được chuyện phía sau. Hắn thấy mình đang ở giữa sự mơ hồ, lờ mờ thấy được hình ảnh trước mắt, nhưng nhìn kỹ lại bị một màn sương mù che phủ hết thảy.
Như Liên thấy hắn buồn rầu, cuối cùng khẽ cất tiếng hỏi:
- Đại ca, huynh... huynh có phải đang có chuyện khó nghĩ trong lòng?
Hắn thở dài, rồi cất tiếng hỏi:
- Tiểu muội, muội có nghe qua về... Long Xá Lợi bao giờ chưa?
- Long Xá Lợi?
Như Liên giật mình, liền lắc đầu.
- Muội biết Xá Lợi là phật cốt lưu lại sau khi cao tăng đắc đạo hỏa táng, nhưng chưa từng nghe đến Long Xá Lợi. Đại ca, Long Xá Lợi là gì vậy?
Hắn cười gượng.
- Ta cũng không biết Long Xá Lợi là gì. Chính vì không biết nên ta mới phiền lòng.
- Đại ca, vậy thì... muội thử tìm lại trong kinh Phật, xem có ghi chép gì về Long Xá Lợi không.
Như Liên vội vàng nói:
- Đợi muội tìm thấy rồi sẽ báo lại cho huynh.
Hắn mỉm cười, dịu dàng nói:
- Không cần phải chuyên tâm tìm chuyện này. Nếu thực sự có ghi chép về mặt này, muội hãy nói cho ta biết...!
Đan Dương thành, Bắc Sơn.
Huyện nha Đan Dương nay đã trở thành sở chỉ huy tiền tuyến.
Trận chiến Giáp Châu, quân Bắc Sơn tổn thất nặng nề, mấy vạn binh mã tan rã rút về Đan Dương. Tiếu Hoán Chương vẫn luôn coi kỵ binh Bắc Sơn là báu vật của Bắc Sơn. Trải qua trận chiến đó, kỵ binh cũng tổn thất hơn một ngàn, đến nay không còn đến bốn ngàn.
Cũng may sau khi quân Tây Quan đánh đến sông Lương Tử, do băng trên sông tan chảy khó có thể vượt qua nên mới không đánh vào trong Bắc Sơn. Nhưng cái giá mà Bắc Sơn phải trả thực sự quá thảm khốc. Hơn một ngàn quân sĩ vì sông Lương Tử tan băng mà chết tại đó. Ngoài một số quân sĩ khỏe mạnh bị chết đuối tại sông, còn có rất nhiều người giẫm đạp lên nhau mà chết. Dù đại chiến đã qua mười ngày, nhưng sông Lương Tử vẫn là một cảnh tượng hỗn độn.
Nhưng điều khiến Tiếu Hoán Chương đau lòng nhất trong trận thất bại đó là Tiếu Tĩnh Sanh tử trận. Trong khi rút binh, y bị một mũi tên lạc bắn trúng cổ, mất mạng tại chỗ. Chỉ trong vài tháng, Tiếu Hoán Chương đã ở tuổi trên năm mươi lại liên tiếp mất đi hai người con trai. Đây đương nhiên là một đả kích quá mạnh đối với lão. Đợi đến khi toàn quân lui về giữ Đan Dương thành, Tiếu Hoán Chương lại đổ bệnh.
Mười ngày liên tiếp, dưới sự chỉ huy của La Định Tây, Đan Dương thành được cố thủ vững chắc. Dù đang bị bệnh, Tiếu Hoán Chương vẫn ra rất nhiều mệnh lệnh, lệnh cho thân sĩ, các gia tộc quyền thế tại Thanh Châu tổ chức gia đinh, chuẩn bị lương thực, sẵn sàng cùng quân đội đánh xuống Tây Quan, liều một trận sinh tử.
Tin thất bại tại Bắc Sơn đã sớm truyền đi, sự lo lắng đầu tiên xuất hiện ở Thanh Châu, mà trong lòng lo lắng nhiều nhất đương nhiên là các gia tộc danh tiếng tại Thanh Châu.
Các gia tộc đó cũng biết Sở Hoan thi hành chính sách phân chia đồng đều ruộng đất tại Thanh Châu, một trong các bước chính là kiểm tra đất đai. Hắn không những muốn nắm rõ số lượng ruộng đất của danh gia, mà đất công và tư hữu cũng sẽ bị thu về. Điều này đương nhiên khiến các danh gia trong thành đều lo lắng. Gia môn càng lớn, ruộng đất càng nhiều, những ruộng đất che giấu, không báo cáo lên cũng rất nhiều. Nếu thực sự kiểm tra, thì những lợi ích của các hộ đó sẽ mất đi càng nhiều.
Hơn nữa, Tiếu Hoán Chương lại đích thân nói, có văn tự ghi lại, gửi thư cho hơn mười hào gia có thể bảo vệ Thanh Châu, trong đó phân tích rõ hậu quả nghiêm trọng nếu Sở Hoan công chiếm được Thanh Châu thành. Do đó toàn Thanh Châu thành đều sống trong lo sợ. Rất nhiều hào gia thực sự làm theo dặn dò của Tiếu Hoán Ch��ơng, tổ chức gia đinh. Lúc nào cũng sẵn sàng tiếp viện cho Đan Dương thành.
Bọn họ chưa chắc đã thực sự muốn ủng hộ Tiếu Hoán Chương, nhưng để bảo vệ lợi ích của mình không chịu sự đả kích từ phía Sở Hoan, bọn họ đương nhiên phải làm theo lão ta. Hơn nữa, dư luận trong tay những gia tộc này lại luôn nói về sự tàn nhẫn đáng sợ của Sở Hoan, tuyên truyền cho người dân rằng một khi quân Tây Quan đánh đổ Bắc Sơn, nhất định sẽ sinh linh đồ thán, thây ma khắp nơi. Toàn bộ đạo Tây Bắc, ít nhất là Thanh Châu, lòng người đều hoang mang.
Trong đại đường huyện nha Đan Dương, mấy chục quan văn võ tập trung đông đủ.
Sau mười ngày điều dưỡng, Tiếu Hoán Chương dù sức khỏe còn yếu nhưng đã có thể xuống giường đi lại. Hôm nay lão triệu kiến các quan văn võ trong thành, chuẩn bị thương lượng đối sách tiếp theo.
Các quan viên thấy Tiếu Hoán Chương yếu ớt bước vào, đều nhìn nhau đầy lo lắng. Chỉ trong mười ngày ngắn ngủi, lão như đã già đi mười tuổi. Lão yếu đến nỗi, chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng có thể khiến lão ngã khuỵu.
Tác phẩm dịch thuật này được truyen.free độc quyền phát hành.