(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1417:
Hoàng đế trở về điện Cư Tiên, lòng tràn đầy căm phẫn. Y thân là con rối của Phùng Nguyên Phá, ngày đêm chỉ quanh quẩn trong cung điện.
Phùng Nguyên Phá rao tin bên ngoài rằng Hoàng đế đang bế quan tu luyện trong điện. Nhưng Hoàng đế hiểu rõ, mình chẳng qua chỉ là một con chim bị Phùng Nguyên Phá nhốt trong lồng vàng, dù ăn sung mặc sướng nhưng tuyệt nhiên không có tự do.
Khi Hoàng đế bắt đầu sống tại Tiên Cung, Phùng Nguyên Phá cũng muốn đưa người của mình vào đó. Song lần này, số cung nữ và thái giám Hoàng đế mang theo đã đủ dùng, khiến y không thể nào cài thêm người vào.
Khó khăn lắm, y mới mượn tay Tuyết Hoa nương nương, vu oan cho thái giám quản sự Thủy Liên tội làm việc không chu đáo, đuổi hắn ra khỏi Tiên Cung, rồi sau đó đề bạt một thái giám quản sự mới.
Tên thái giám này được cài cắm bên cạnh Hoàng đế giả, trở thành tai mắt để giám sát mọi hành tung của người.
Mỗi ngày ở trong điện, Hoàng đế giả chẳng có việc gì làm. Lâu ngày, nhàn cư vi bất thiện, y bắt đầu nghĩ đến Hoàng hậu đoan trang, trang nhã ở Đông Cung, rồi lại Tuyết Hoa nương nương kiều diễm, xinh đẹp ở Tây Cung. Thế nhưng vì danh nghĩa bế quan tu luyện, y không thể giữ lại bất kỳ một cung nữ nào. Điều này khiến Hoàng đế giả không sao chịu nổi.
Y biết rõ tên thái giám tổng quản mới là tai mắt của Phùng Nguyên Phá, nhưng lại không hay biết rằng Tuyết Hoa nương nương mới là kẻ giám sát nguy hiểm nhất. Lòng y lúc nào cũng nung nấu ý định trốn ra ngoài, đi tìm Hoàng hậu hoặc Tuyết Hoa nương nương.
Tuy nhiên, tên thái giám quản sự mới nhận được rất nhiều lợi ích từ Phùng Nguyên Phá, nên hắn cực kỳ trung thành, luôn bám sát y không rời.
Muốn ra ngoài, Hoàng đế giả trước hết phải tìm cách loại bỏ tên thái giám này. Y nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cũng nảy ra một kế. Y viện cớ tên thái giám đó hết mực trung thành, ban thưởng cho hắn một vò ngự tửu, rồi lệnh cho hắn phải uống cạn trước mặt mọi người. Tên thái giám không dám kháng chỉ, mới uống nửa vò đã bất tỉnh nhân sự. Hoàng đế giả liền sai người khiêng hắn ra ngoài, lòng thầm nghĩ e rằng tên này một hai canh giờ nữa cũng không thể tỉnh lại. Nhân cơ hội đó, y vội vàng trốn khỏi cung, đầu tiên là định sủng hạnh Hoàng hậu.
Nhưng y hoàn toàn không ngờ rằng, khi chuyện tốt sắp thành thì tên Viên Hiên Thiệu không có nhãn lực kia lại đến, lải nhải suốt nửa ngày trời, thậm chí còn muốn dẫn một đám quan viên đến bái kiến. Hoàng đế giả đương nhiên hoảng loạn tột độ, bởi Phùng Nguyên Phá đã dặn dò, không có lệnh của y thì phải dùng danh nghĩa bế quan tu luyện để từ chối bất cứ thần tử nào muốn yết kiến. Nếu tên Viên Hiên Thiệu đó thực sự mời các quan viên đến thì chuyện y trốn khỏi cung, làm chuyện khinh nhờn Hoàng hậu sẽ bị bại lộ, hậu quả ắt khó lường.
Hoàng đế giả không thể làm gì khác, đành lấy cớ phải dùng đan dược, liền vội vàng quay về điện Cư Tiên. May mắn thay, tên thái giám kia vẫn còn đang say ngủ, những kẻ khác cũng không dám nhiều lời, nên y cũng an tâm đôi chút.
Y nhàm chán nằm trên giường, nghĩ cách xem lần sau nên dùng mưu kế nào để tiếp cận Hoàng hậu. Hình bóng Hoàng hậu ôn hòa cứ hiện đi hiện lại trong đầu y. Bỗng nhiên, y nghe thấy tiếng bước chân vội vã tiến lại gần, ngay sau đó liền có người bẩm báo:
- Khởi bẩm Hoàng thượng, Trung Quốc Công cầu kiến!
Hoàng đế giả vốn đang mải mê nghĩ về Hoàng hậu, nghe tiếng bẩm báo liền như hồn bay phách lạc, vội vàng bước xuống giường, lớn tiếng nói:
- Mau... mau tuyên vào!
Khi Phùng Nguyên Phá bước vào, vẻ mặt hắn vẫn đầy cung kính, khom người hành lễ. Sau khi cửa được đóng lại, Phùng Nguyên Phá liền đứng thẳng người. Hoàng đế giả cũng không dám tiến lên hành lễ ngay, bởi sau lưng Phùng Nguyên Phá còn có hai trưởng lão áo dài, đầu đội mũ. Y biết rằng thân phận của mình vẫn là một bí mật lớn. Hai người kia chưa từng gặp y, nên y không dám khinh suất bại lộ thân phận thật của mình.
- Thánh thượng hôm nay đi đâu?
Phùng Nguyên Phá cũng không dài dòng, hỏi thẳng luôn.
Hoàng đế giả run lên bần bật, nhìn thấy đôi mắt sắc lạnh của Phùng Nguyên Phá, thậm chí còn mang theo cả sát ý, liền hoảng loạn tột độ, vội hỏi:
- Trung Quốc Công... Ngươi... Ngươi sao lại đến đây? Trẫm... Trẫm hôm nay không đi đâu cả!
- Hả?
Phùng Nguyên Phá cười nhạt, từ từ tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào Hoàng đế giả:
- Thật sự là luôn ở đây ư?
Y biết rằng Phùng Nguyên Phá hỏi như vậy là đã nắm được điều gì đó rồi. Hơn nữa, y cũng chỉ vừa mới quay về Cư Tiên Đông Cung, thời gian chưa được bao lâu mà Phùng Nguyên Phá đã đến ngay, e rằng đây không phải là sự trùng hợp.
- Trung Quốc Công, Trẫm... Trẫm nhớ ra rồi, vừa nãy... vừa nãy Trẫm có đến thăm Hoàng hậu.
Trán y toát đầy mồ hôi, vội vàng giải thích:
- Nghe nói gần đây Hoàng hậu không khỏe, Trẫm... Trẫm liền qua đó thăm hỏi một chút, tránh... tránh sau này người khác nói Trẫm không gần gũi thê thiếp.
- Ra là vậy.
Phùng Nguyên Phá cười khẽ. Y thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ những gì mình giải thích thật sự không thể chê vào đâu được. Hoàng hậu sức khỏe không tốt, Hoàng đế đến thăm nom cũng là hợp tình hợp lý, không đi thăm mới là điều lạ lùng. Xem ra cách giải thích này của mình là hoàn toàn hợp lý.
- Trung Quốc Công, hai vị này là...?
Y thấy hai vị trưởng lão đi theo Phùng Nguyên Phá khoanh tay đứng thẳng, không hề nói một lời nào, càng khiến y thêm phần lạ lùng. Trên vai mỗi người đều đeo một chiếc hòm, nhìn có vẻ như là đại phu hành y tế thế.
- Thần nghe nói Thánh thượng Long thể bất an, Thái y lại không có phương cách nào, nên đặc biệt mời hai vị thần y này đến.
Phùng Nguyên Phá bình tĩnh nói:
- Hai người này đều là danh y Thế gia tại Hà Tây, y thuật vô cùng thông thạo. Thần biết Hoàng thượng có một căn bệnh khó chữa bấy lâu, hôm nay mời hai vị đây đến, nhất định có thể trị khỏi triệt để, sau này không cần lo lắng nữa.
Hoàng đế giả giật mình, liền hỏi ngay:
- Trung... Trung Quốc Công, không biết Trẫm mắc bệnh gì?
Nếu là người khác ắt sẽ vô cùng ngạc nhiên, bởi người bệnh lại không biết mình mắc bệnh gì, nhưng sắc mặt hai vị kia lại không hề có chút thay đổi, vẫn điềm nhiên, bình tĩnh.
- Mời Thánh thượng nằm xuống.
Phùng Nguyên Phá chỉ tay vào giường:
- Hai vị đại phu muốn chữa bệnh cho Thánh thượng ngay bây giờ.
Hoàng đế giả vẫn còn muốn hỏi thêm, nhưng thấy Phùng Nguyên Phá lạnh lùng, không dám thốt thêm lời nào, đành bỏ áo ngoài ra, nằm xuống. Phùng Nguyên Phá quay đầu, nhìn hai vị đại phu, khẽ gật đầu. Hai người kia cũng không nói nhiều lời, bước lên, đặt hộp thuốc xuống. Một người lấy ra một sợi dây thừng, Hoàng đế giả nhìn cảnh tượng này càng lúc càng thấy lạ. Phùng Nguyên Phá chắp tay sau lưng, đứng một bên, lãnh đạm nói:
- Thánh thượng chớ động lung tung, mọi việc cứ để hai vị đại phu này xử lý.
Hai người kia tay chân nhanh nhẹn, dù đều đã ngoài ngũ tuần nhưng vẫn vô cùng khéo léo, giỏi giang. Hoàng đế giả trợn tròn mắt, nhìn hai tên kia trói chân tay mình lại. Cảnh tượng này trông chẳng khác nào ngũ mã phanh thây. Cũng may, dây chỉ buộc vào giường, không hề có con ngựa nào xuất hiện, nhưng y lại có một dự cảm chẳng lành.
Khi đã buộc chắc chắn tứ chi, một vị đại phu lại dùng một sợi dây khác buộc chặt miệng y lại, trong miệng ngậm một quả bóng gỗ. Hoàng đế giả chỉ có thể "ô ô ô," không thể phát ra được tiếng nào khác.
Y nhìn về phía Phùng Nguyên Phá, ánh mắt không chỉ kinh ngạc mà còn lộ rõ sự nghi ngờ, nhưng Phùng Nguyên Phá lại nhìn y không chút biểu cảm nào. Khi một vị đại phu lấy ra một con dao nhỏ sắc bén, sắc mặt Hoàng đế giả liền tái nhợt đi trông thấy. Y điên cuồng giãy giụa, nhưng tứ chi đã bị buộc chặt cứng, không thể động đậy. Miệng cũng chỉ có thể kêu “ô ô ô” rất nhỏ, thậm chí không truyền được ra đến cửa.
Cuối cùng, Phùng Nguyên Phá đi đến bên cạnh y, chắp tay sau lưng, cúi người xuống, ghé sát tai y, thản nhiên nói:
- Bản đô đốc đã dặn dò ngươi thế nào, ngươi dường như đã quên mất rồi. Vậy bản Đô đốc nhắc lại một lần nữa. Bản đô đốc từng nói, ở trong đây, ngươi sẽ được ăn ngon mặc đẹp, tùy ý hưởng thụ, chỉ có một điều duy nhất là không được gần nữ sắc. Chớ nói đến Hoàng hậu, dù là cung nữ bình thường ngươi cũng không được nhìn ngó. Ngươi còn nhớ lời của bản đô đốc không?
Hoàng đế giả gật đầu lia lịa. Phùng Nguyên Phá cười nhạt:
- Đã nhớ rõ, vậy tại sao còn đi đến chỗ Hoàng hậu? Đến thăm ư? Ngươi không chỉ làm trái lời dặn của ta mà còn ô miệt trí tuệ của ta. Có phải trong mắt ngươi, ta thực sự chỉ là một thần tử hèn mọn?
Hoàng đế giả chân tay lạnh cóng, đúng lúc này lại thấy hai người kia kéo quần của mình xuống.
- Bản đô đốc suy nghĩ kỹ rồi, thật ra cũng không thể trách ngươi hoàn toàn.
Phùng Nguyên Phá chậm rãi nói:
- Ngươi cũng là người trần mắt thịt, tục ngữ nói không sai chút nào. Bụng no nghĩ dâm dục, ăn ngon rồi, mặc đẹp rồi, muốn có nữ nhân, đây cũng là lẽ thường tình mà thôi.
Hắn ghé sát vào tai y, nói khẽ:
- Nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ có một cách duy nhất để chặt đứt hoàn toàn những suy nghĩ này của ngươi, tránh để ngươi gây ra phiền phức lớn...!
Nói đến đây, hai vị đại phu kia cũng bắt đầu chuẩn bị. Cuối cùng, y cũng đã hiểu rõ ý đồ của Phùng Nguyên Phá, trợn tròn mắt, vô cùng sợ hãi tột độ.
Phùng Nguyên Phá đứng dậy, không nói thêm lời nào, quay lưng lại với y, chắp tay sau lưng. Ngay lập tức, phía sau lưng liền truyền đến những tiếng kêu rên khe khẽ, âm thanh lặp đi lặp lại, nhưng Phùng Nguyên Phá vẫn vững như bàn thạch, đứng thẳng tắp, không hề động đậy.
Không hổ là xuất thân từ quân nhân, hắn đứng thẳng, bất động trong một thời gian dài, không hề có chút hoảng hốt nào. Cũng không biết là sau bao lâu, phía sau y có tiếng nói vọng lại:
- Tổng đốc đại nhân, mọi việc đã xong xuôi, cũng đã bôi thuốc hoa thảo lên vết thương. Chỉ cần tĩnh dưỡng một tháng là không có vấn đề gì đáng ngại.
Cuối cùng, Phùng Nguyên Phá quay người lại, thấy Hoàng đế giả đã được mặc quần vào, những vết máu loang lổ trên vải cũng đã được xử lý sạch sẽ. Nhưng Hoàng đế giả thì đã hôn mê sâu rồi.
- Làm tốt lắm.
Phùng Nguyên Phá nói:
- Về đến Vũ Bình, bản đô đốc sẽ trọng thưởng cho các ngươi.
Hắn chậm rãi đi đến bên giường, nhìn Hoàng đế giả một hồi lâu. Cuối cùng, Hoàng đế giả cũng tỉnh lại. Hắn nói:
- Đây mới là cách giải quyết triệt để nhất.
Hắn ghé sát lại gần, hạ giọng nói:
- Ngươi không nên quên rốt cuộc mình là thứ gì. Ba người phụ nữ của ngươi, sáu cháu trai, cháu gái, cùng với con dâu, con rể của ngươi cộng lại cũng hơn chục người đó. Hiện tại, bọn họ đều được ăn ngon mặc đẹp, sống rất tốt. Tất cả những điều đó đều là do ngươi ban cho. Nếu ngươi làm tốt theo lời bản đô đốc, nhất định sẽ có một ngày con cháu ngươi cũng có thể thăng quan tiến chức.
Hoàng đế giả hoảng hốt tột độ, nhưng vẫn gật đầu lia lịa. Phùng Nguyên Phá đưa tay sờ trán y, cười nói:
- Vậy thì nghỉ ngơi cho tốt đi. Mỗi ngày ta đều sẽ cho người đến chăm sóc ngươi chu đáo. Đương nhiên, trong những ngày này ngươi không được gặp bất cứ ai. Đến khi ngươi có thể đứng dậy, bản đô đốc muốn ngươi triệu kiến chúng đại thần, ta có chuyện cần ngươi làm.
Phùng Nguyên Phá đưa tay cởi trói cho y. Toàn thân y run lên bần bật, đau khổ nói:
- Tiểu nhân... Tiểu nhân nhất định sẽ nghe lời Đô đốc đại nhân. Tiểu nhân... tiểu nhân chính là... là một con chó của Tổng đốc đại nhân. Ngài muốn ta làm gì, ta... ta sẽ làm điều đó!
Bản chuyển ngữ này là thành quả tâm huyết, xin dành tặng riêng cho độc giả tại truyen.free.