(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1450:
Đêm về, sao dần thưa thớt, thành Sóc Tuyền nằm ở Tây Bắc tựa như một con thú hoang khổng lồ, phủ phục trên mặt đất mênh m��ng. Cả tòa thành chìm trong tĩnh lặng, không một tiếng động.
Khi Sở Hoan dẫn quân xuất chinh, thành Sóc Tuyền đương nhiên cũng chịu sự quản lý nghiêm ngặt. Lệnh cấm đi lại ban đêm ắt hẳn là không thể thiếu. Khi trời tối, các khu chợ trong thành đều đã đóng cửa tắt đèn, dân chúng cũng sớm đóng chặt cổng lớn. Đến nửa đêm, phần lớn mọi người trong thành đã chìm vào giấc ngủ say.
Cách đó hơn mười dặm về phía Nam thành, La Định Tây dẫn theo mấy ngàn kỵ binh đã áp sát như những bóng ma, không hề có một chút ánh đèn. Toàn quân im lặng, bọn họ nhìn bức tường thành phía xa, có thể dễ dàng nhìn thấy ánh lửa trên tường thành.
Để tiết kiệm sức ngựa, kỵ binh đã xuống ngựa đi bộ. Dựa theo bố trí của La Định Tây từ trước, tất cả các tướng lĩnh dẫn theo một đội kỵ binh, chỉ cần vào được thành là có thể hành động theo kế hoạch.
Thành Sóc Tuyền còn lại hơn hai ngàn binh sĩ, những binh lính này được Sở Hoan giao nhiệm vụ trinh sát, bảo vệ thành trì và giữ gìn trị an Sóc Tuyền.
Trong hai nghìn binh sĩ, ngoài việc canh giữ bốn cổng thành, gần một nửa được phân bổ khắp nơi trong thành để tuần tra nghiêm ngặt.
Kỵ binh Bắc Sơn sẵn sàng nghênh địch, ánh mắt đều rực lên hào quang.
– Từ Tu, chúng ta đợi ở đây, ngươi qua tiếp cận nội ứng.
La Định Tây thân hình cao lớn đứng trước đội ngũ, nhìn về phía thành Sóc Tuyền.
– Đừng chậm trễ quá lâu!
Từ Tu gật đầu nhận lệnh, nhanh chóng thay đổi xiêm y, khoác lên mình trang phục của một thương khách, dẫn theo hai binh sĩ ăn mặc như người hầu, thúc ngựa phi thẳng đến dưới cửa nam thành Sóc Tuyền. Ba kỵ sĩ chạy như bay tới, lính canh trên đầu thành đã nghe thấy động tĩnh, sớm có người lớn tiếng quát:
– Kẻ nào?
Từ Tu ngẩng đầu, lớn tiếng nói:
– Tại hạ là thương nhân buôn muối Kim Lăng, nghe nói Sóc Tuyền sản xuất muối, đặc biệt đến xem thử.
Việc Tây Quan khai thác muối mới, ai ai ở Tây Bắc cũng đều biết. Cho dù bách tính bình thường không hay, nhưng những thương nhân lại biết rõ ràng. Hơn nữa, thời gian gần đây, Tây Quan đã nhận ba huyện Bắc Sơn, mở đường thông quan, sau đó đã bắt đầu tiến hành mậu dịch muối mới. Những ngày này, không ít quan thương trong Quan nội đến Sóc Tuyền để bàn bạc việc buôn bán muối ăn.
Từ Tu ngụy trang thành thương nhân mậu dịch muối mới, lại cố ý bắt chước giọng điệu người Kim Lăng ở Quan nội.
– Cửa thành đã đóng, phía trên có lệnh, không thể mở cửa thành.
Trên đầu thành có người lớn tiếng nói:
– Đừng nói là thương nhân buôn muối, dù là quan lại quyền quý, cũng không thể mở cửa thành.
Từ Tu lớn tiếng nói:
– Vậy giáo úy canh giữ cửa thành của các ngươi có mặt ở đó không? Liệu có thể linh động một chút quy tắc không, chúng ta cũng không thể qua đêm ngoài thành.
Đúng lúc này, trên thành có một người thò đầu ra, tường thành cao lớn, khoảng cách hơi xa, trong lúc nhất thời cũng không nhìn rõ mặt người kia, chỉ nghe người trên tường nói:
– Ta là giáo úy cửa nam, thì sao?
– Xin hỏi tôn tính đại danh?
– Ta họ Điền, cứ gọi ta là Điền giáo úy là được.
Người trên thành lớn tiếng nói:
– Các ngươi đến quá muộn, phía trên có lệnh. Giờ Thìn sắp tới mới có thể mở cửa, còn mấy canh giờ nữa, các ngươi cứ tìm nơi nghỉ ngơi ngoài thành trước đi, đợi hừng đông cửa thành mở lại đến!
Từ Tu lớn tiếng nói:
– Điền giáo úy, chúng ta là quan thương Kim Lăng, muốn mua muối ăn ở đây. Trên đường thúc ngựa chạy gấp, lỡ mất chỗ nghỉ chân, ngươi giúp chúng ta một chút, mở ra một khe nhỏ, để chúng ta vào thành. Ta sẽ có tạ lễ, kính xin hỗ trợ nhiều hơn.
– Không được là không được.
Điền giáo úy thô tiếng nói:
– Đã nói dù ai cũng không thể mở cửa… Đúng rồi, Kim Lăng các ngươi cũng thiếu muối sao?
– Đúng vậy, Đông Nam bên kia hầm muối đã bị phong tỏa, một thời gian dài đều không thể cung ứng, cho nên đặc biệt đến Tây Bắc mua muối.
Từ Tu cười nói:
– Điền giáo úy, linh động giúp đỡ một chút!
Điền giáo úy lắc đầu nói:
– Nếu mở cửa thành ra, người bị xử phạt là ta, chuyện này tuyệt đối không thể.
Từ Tu ở phía dưới cửa thành, La Định Tây dẫn theo kỵ binh Bắc Sơn đang sốt ruột chờ đợi. Chờ một hồi lâu liền nhìn thấy ba kỵ sĩ phía trước chạy như bay tới. La Định Tây lập tức tiến lên, Từ Tu từ trên ngựa nhảy xuống, còn chưa đứng vững, La Định Tây đã hỏi:
– Từ Tu, tình hình thế nào rồi?
– Đã thương lượng được rồi.
Từ Tu cười nói:
– Tướng quân, có thể dựa theo kế hoạch cũ, ty chức sẽ dẫn mười mấy người đến ngoài cửa thành dựng lều vải. Đợi đến lúc lều vải cháy, tướng quân có thể dẫn các huynh đệ tiến lên, trước khi bọn họ đóng cửa thành lại, xông vào trong thành.
La Định Tây gật đầu nói:
– Tốt!
Lúc này, Từ Tu triệu tập hơn mười tên bộ hạ, sau đó mang lều vải đã chuẩn bị sẵn, đến gần cửa phía nam thành. Cách cửa thành vài dặm địa phương bên ngoài, Từ Tu cùng hơn mười tên bộ hạ đều cưỡi ngựa đến, dựng hai lều vải tại chỗ. Trên đầu thành, binh sĩ lờ mờ nhìn thấy có bóng người dưới thành hoạt động, nhưng lại dựng lên lều vải, liền có binh sĩ cười nói:
– Điền giáo úy, chính là tên thương nhân buôn muối từ Kim Lăng ��ến, hình như thật sự ở ngoài thành nghỉ ngơi.
– Bọn họ không quen đường bên này, trên đường bỏ lỡ nhà trọ cũng là điều dễ hiểu.
Điền giáo úy lại cười nói:
– Trong vòng mười dặm ngoài thành không có thành trấn, bảo bọn lão gia họ qua đêm trong thôn, chỉ sợ bọn họ cũng không chịu nổi. Kim Lăng lại là đất phú quý, người ở đó đều đã quen ăn ngon mặc đẹp, không quen sống ở vùng nông thôn Tây Bắc như chúng ta.
Bọn họ nghị luận vài câu, để lại hai người đứng ở lỗ châu mai bên cạnh quan sát động tĩnh bên ngoài. Những người khác ngồi xuống, dựa vào chân tường.
– Điền giáo úy, ngươi nói lần này Tổng đốc Đại nhân xuất chinh, có thể một phát tiêu diệt hết quân Thiên Sơn hay không?
Một tên binh sĩ ngồi bên cạnh Điền giáo úy hỏi:
– Nghe nói quân Thiên Sơn người đông thế mạnh, hơn nữa còn có rất nhiều kỵ binh, kỵ binh chúng ta không thể sánh bằng bọn họ.
– Điều này còn phải nói, đương nhiên là chúng ta thắng.
Bên cạnh, một tên binh sĩ hoàn toàn thất vọng nói:
– Cuộc chiến �� Giáp Châu, người Bắc Sơn lúc đó chẳng phải vênh váo hò hét sao? Cuối cùng đánh nhau, còn không phải bị đánh tơi bời, chạy còn nhanh hơn thỏ? Ngươi cũng không thể nghĩ, nếu còn có thể đánh, Bắc Sơn sao lại có thể giao ba huyện địa cho chúng ta đóng quân? Lại còn cấp cho chúng ta nhiều lương thực như vậy… Quân Bắc Sơn không chịu nổi một kích, ta thấy quân Thiên Sơn cũng không khá hơn chút nào. Trước đó, lần đầu tiên chúng ta chỉ sử dụng một nửa đội ngũ, đã khiến quân Bắc Sơn phải chật vật khốn đốn. Lúc này đây, lực lượng chủ chốt Tây Quan đã xuất binh hết, chính là có thể đánh quân Thiên Sơn chạy trối chết.
Điền giáo úy thở dài:
– Nào có dễ dàng như vậy, trước đó lần thứ nhất là Tổng đốc Đại nhân đã đặt ra mưu kế, mới khiến quân Bắc Sơn đại bại mà về. Lần này là đánh quân Thiên Sơn, khác nhau rất lớn. Hơn nữa các ngươi chẳng lẽ không biết, xâm chiếm Tây Quan chúng ta lần này, không phải chỉ có quân Thiên Sơn, còn có quân Tây Bắc…!
– Giáo úy, Tổng đốc Đại nhân đã có thể đặt mưu kế đánh bại quân Bắc Sơn, cũng tương tự có thể đặt mưu kế đánh bại quân Thiên Sơn.
Một gã binh sĩ trẻ tuổi lòng tràn đầy tự tin nói:
– Không tin chúng ta chờ coi, quân Tây Quan chúng ta hẳn sẽ chiến thắng trở về. Nếu ai không phục, có thể tới đánh cược…!
– Ai chẳng hy vọng chúng ta có thể thắng, nhưng muốn đánh thắng, cũng thực sự không dễ dàng…!
Một gã lão binh thở dài, đang muốn nói tiếp, lại nghe được một tên binh sĩ canh giữ ở lỗ châu mai bên trên kêu lên:
– Giáo úy, không xong rồi, mau đến xem!
Những binh sĩ này cũng phản ứng nhạy bén, nhanh chóng đứng dậy, chạy đến lỗ châu mai bên cạnh, chỉ thấy được bên ngoài ánh lửa sáng ngời, là chỗ mấy đỉnh lều vải chiếu tới.
– Xảy ra chuyện gì?
– Có vẻ… có vẻ là đám cháy!
Binh sĩ nói:
– Cháy rồi…!
– Những tên nhà giàu này…!
Lão binh cau mày nói:
– Nhất định là không quen nghỉ đêm ngoài trời…!
Trong tiếng gió, đã nghe được bên kia lớn tiếng gọi:
– Có ai không, cứu mạng với, nóng chết người đi được, nóng chết đi được…!
Thanh âm kia vô cùng thê thảm, lửa bén theo gió, mấy đỉnh lều vải ánh lửa đã ngút trời.
– Ngươi… ngươi, còn mấy người nữa, đi theo ta.
Điền giáo úy thần sắc ngưng trọng:
– Chúng ta ra ngoài xem thế nào, chúng ta không thể để người bị thiêu chết ngay dưới mắt mình được!
– Điền giáo úy, phía trên có phân phó, không đến giờ, tuyệt không thể mở cửa thành. Thời gian mở cửa thành còn chưa đến…!
Lão binh vội vàng khuyên nhủ.
Điền giáo úy cau mày nói:
– Ta biết, nhưng chẳng lẽ chúng ta trơ mắt nhìn bọn họ chết cháy… những người này đều là quan lại từ Kim Lăng tới. Nếu thật là tại chúng ta không coi vào đâu khiến họ bị chết cháy, chúng ta thấy chết mà không cứu được, về sau phía trên trách cứ xuống, chịu tội càng lớn. Yên tâm, chúng ta chỉ đi qua xem một chút, chỉ cần không chết người, chúng ta lập tức trở về. Mấy người các ngươi không cần phải lo lắng, nếu phía trên thực sự quở trách, tất cả trách nhiệm đều do Điền Khôn gánh chịu. Không do dự nữa, đi theo ta.
Điền Khôn dù sao cũng là giáo úy cửa thành, ít nhất tại cửa thành phía nam này, y là trưởng quan cao nhất. Chúng binh sĩ đương nhiên không dám chống đối mệnh lệnh, bảy tám tên binh sĩ đi theo Điền giáo úy xuống đầu thành, phân phó binh sĩ dưới thành mở cửa thành ra. Bên cạnh thành có nha môn, nhưng chỉ là một cái nhà đá bền chắc. Mùa đông đêm lạnh, bọn họ cũng có thể ở bên trong nhà đá này tránh rét.
Nghe được Điền Khôn phân phó, binh sĩ bên trong cửa đá đi ra ngoài. Binh sĩ tuy nghi hoặc tại sao lại mở cửa thành ra lúc này, nhưng cũng không dám kháng mệnh mà lập tức mở cửa thành ra.
Cửa thành mới mở ra một chút, Điền Khôn lúc này mới phân phó:
– Chúng ta đi ra ngoài một lát, đừng đóng cửa thành vội, chúng ta sẽ lập tức quay lại.
Mấy người lên ngựa, quất roi thúc ngựa, sau đó chạy như bay đi ra ngoài.
Lúc này La Định Tây đã sớm chuẩn bị, nhìn thấy Từ Tu bên kia sáng lên ánh lửa, đã chuẩn bị tốt, mấy ngàn kỵ binh không một tiếng động hướng về phía cửa thành. La Định Tây biết rõ, vào thành trước nhất phải cướp lấy cửa thành. Mấy ngàn kỵ binh trong lúc tiến lên, tuy ngựa tốc độ nhanh, nhưng một khi kinh động đến quân coi giữ tường thành, bọn họ nhất định sẽ đóng cửa thành, khi đó muốn vào thành cũng không được. Cho nên, gã đã lựa chọn hơn mười tên dũng mãnh, cường hãn, cưỡi chiến mã nhanh nhất, sau khi ánh lửa sáng lên, lập tức đi vòng. Còn mình mang theo hơn mười kỵ binh nhanh chóng xông đến cửa thành. Gã biết rõ, lúc này, binh sĩ coi giữ đầu tường đã bị ánh lửa bên kia thu hút. Nhân thời cơ này, gã đến cửa phía Nam trước. Chỉ cần không liên quan đến cửa thành, kỵ binh chủ lực có thể tiến lên, nhanh chóng vào thành.
Điền giáo úy dẫn người hướng Từ Tu bên kia chạy gấp tới. La Định Tây lại từ một hướng khác phi ngựa hướng cửa thành tiến lên.
Gã cắn chặt hàm răng, thần sắc nghiêm trọng, mắt lộ ra hàn quang, cách cửa thành càng ngày càng gần, đã nắm chặt trong tay thanh dao bầu.
Binh sĩ cửa thành bên trên cũng bị Từ Tu bên kia gây chú ý, đợi đến lúc nghe được động tĩnh kỳ quái truyền tới, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong đêm tối, hơn mười kỵ binh Bắc Sơn lao tới như quỷ mị. Đi đầu là một người cao lớn, vạm vỡ, miệng hô vang:
– Đầu hàng không giết!
Gã đã vọt tới bên cạnh cửa thành, vung đao chém một tên binh sĩ trên cửa thành.
Mọi tinh hoa ngôn từ của bản dịch này đều thuộc về nguồn truyen.free.