Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1456:

Đối mặt với ánh mắt bừng bừng lửa giận và chất vấn của lão binh, Tống An Lộ trong lòng lại giật mình. Chẳng hiểu vì sao, vốn dĩ lão binh này là bộ hạ của mình, thế mà khi đối diện lão lại cảm thấy hơi e sợ. Đương nhiên lão sẽ không để lộ điều đó ra ngoài, chỉ lạnh lùng hỏi:

– Không tuân quân lệnh. Ăn cây táo rào cây sung! Xử lý theo quân pháp!

Lão binh kia lạnh lùng hỏi ngược lại:

– Chẳng lẽ y nói sai sao? Tề Vương Điện hạ lệnh cho chúng ta bày trận chờ ở ngoài thành, y không hề vi phạm quân lệnh.

– Y nói năng bậy bạ, vu oan cho Tướng quân...

Lão binh nọ ngắt lời Tống An Lộ không chút nể mặt:

– Y không vu oan cho La Tướng quân. Tề Vương và Từ Tu đều nói La Tướng quân mưu hại Tổng đốc đại nhân. Tiểu Hàn chẳng qua là chưa hiểu rõ, nếu ngài cho rằng y nói sai, vậy hãy giải thích một lời với y. Vì sao chỉ một câu nói đã muốn lấy mạng y? Ngài là nha tướng, nhưng trên đầu thành kia chính là Giám Quốc Điện hạ Tề Vương, chẳng lẽ ngài không nên tuân theo mệnh lệnh của Tề Vương sao? Tống Nha tướng, y còn trẻ, ngài cũng biết y mới kết hôn được nửa năm, cả nhà già trẻ đều trông cậy vào y đó!

Tống An Lộ hơi lắp bắp:

– Vậy... vậy cũng không thể nói bậy bạ. Các ngươi... các ngươi mau bày trận đi!

– Không cần ngài ra lệnh đâu!

Một kỵ binh cường tráng bên cạnh lạnh lùng nói:

– Tống Nha tướng, nếu Tiểu Hàn sợ hãi chùn bước trên chiến trường, ngài giết một để răn trăm, chúng ta cũng không lời nào để nói. Nhưng bây giờ, chỉ vì y nói sai một câu đã lấy mạng y, đây là quân pháp gì vậy? E rằng cho dù là La Tướng quân cũng không có quyền này.

– Vậy ngươi muốn làm gì?

Tống An Lộ trầm giọng hỏi.

– Ta không thể làm gì được, nhưng quốc có quốc pháp, giết người phải đền mạng, đó là thiên kinh địa nghĩa!

Hán tử vai u thịt bắp nổi giận.

Tống An Lộ cố gắng che giấu sự luống cuống của mình, cười lạnh:

– Thì sao? Chẳng lẽ ngươi muốn giết ta? Ngươi cũng biết, phạm thượng là tội gì chứ...

Chưa dứt lời, thân thể y đột nhiên run lên, lập tức mọi người đều trông thấy một thanh đại đao cắm sâu vào lồng ngực Tống An Lộ. Y không dám tin, cúi đầu xuống nhìn mũi đao xuyên ra từ lồng ngực của mình, trên lưỡi đao còn rỉ máu. Lảo đảo, y cố quay đầu nhìn, chỉ thấy sau lưng là một đoàn kỵ binh, tất cả đều nhìn y bằng ánh mắt lạnh lùng, thậm chí y còn không biết được là ai đã ra tay.

Lảo đảo trên lưng ngựa chốc lát, Tống An Lộ ngã gục xuống, giãy giụa chốc lát rồi bất động.

– Một thanh đao không biết từ đâu xuất hiện, không may đã làm Nha tướng bị thương.

Một lão binh vội vã nói:

– Mọi người xem ai đã ra tay?

Tất cả kỵ binh đều lắc đầu.

Lão binh cao giọng hô lớn:

– Mọi người, ai đồng ý ở lại thì bày trận chờ lệnh, nếu không muốn thì có thể rời đi.

Dù sao kỵ binh cũng được huấn luyện nghiêm chỉnh, sau hỗn loạn lại nhanh chóng xếp thành phương trận. Từ trong thành, rất nhiều kỵ binh tuôn ra, tràn đi khắp nơi, nhiều người không rõ đã có chuyện gì xảy ra với các lão binh này, nhưng thấy phương trận đã xếp như vậy, kỵ binh hai bên cũng lập tức bắt chước mà xếp hàng điểm quân theo. Chỉ một lát sau, trên bãi đất trống rộng ngoài thành, mấy ngàn kỵ binh đã lần lượt xếp thành phương trận hoàn chỉnh.

Trong thành, La Định Tây nhìn đoàn kỵ binh đang tuôn ra khỏi thành bên cạnh, cắn chặt răng. Thấy tướng sĩ bên cạnh mình càng lúc càng ít, y khẽ run lên, cũng muốn ra khỏi thành. Trên đầu thành, mấy người Tề Vương cũng không để ý đến, y cũng theo đó đi ra đến cửa thành và nhanh chóng theo binh mã phi ra ngoài thành. Đột nhiên, chiến mã dưới chân hí dài, nghiêng người như muốn ngã. Y nhún chân bay lên. Khi rơi xuống, y chỉ thấy ngựa của mình ngã dưới đất, đang giãy giụa. Nhìn kỹ lại, y thấy trong mông ngựa có một mũi tên.

La Định Tây ngẩng đầu nhìn ra cửa thành, chỉ thấy một gã tướng lĩnh cưỡi trên lưng ngựa, tay cầm cung, đang lạnh lẽo nhìn mình. Đương nhiên mũi tên cắm trên mông ngựa kia là do người này bắn ra.

Hai mắt La Định Tây chợt lạnh, gằn từng tiếng:

– Hiên Viên Thắng Tài!

Người bắn ra mũi tên vừa rồi chính là Hiên Viên Thắng Tài, em họ của Thần Tiễn Hiên Viên Thiệu, cũng chính là tướng chỉ huy binh lính đang ngăn cản ngoài cửa thành. Hiên Viên Thắng Tài lại vòng tay ra sau, rút ra một mũi tên, lắp lên trường cung. Động tác rất thành thạo, mũi tên nhắm thẳng vào La Định Tây. Hiên Viên Thắng Tài lên tiếng:

– La Định Tây, ngươi dám bước một bước, mũi tên này sẽ bắn thủng cổ họng của ngươi. Ngươi có tin không?

Kỵ binh Bắc Sơn đi vòng qua hai bên La Định Tây, không ai thèm liếc nhìn y một cái.

Giờ đây y đã hiểu, mình đã bước vào tuyệt lộ. Từ Tu làm phản và xuất hiện cùng Tề Vương đã khiến kỵ binh Bắc Sơn ly tâm, chính mình bị bộ hạ ruồng bỏ.

Mũi tên của Hiên Viên Thắng Tài chỉ thẳng vào y, đương nhiên y biết rõ uy danh Thần Tiễn Hiên Viên Thiệu. Hiên Viên Thắng Tài cũng không phải nói chơi, nếu mình thực sự bước thêm một bước, mũi tên này, chắc chắn gã sẽ bắn ra.

Trời sắp sáng, mùa đông lạnh lẽo đã qua, mùa xuân đang về, nhưng La Định Tây cảm thấy buổi sáng mùa xuân hôm nay còn lạnh giá hơn cả đêm đông nhiều.

Thất bại thảm hại!

Y nhắm nghiền mắt lại. Cả đời này, y giết người vô số, trong lòng chưa hề sợ hãi.

Cả đời này, y vẫn luôn tin tưởng có thể nắm chắc vận mệnh của mình trong tay. Đi theo Tiếu Hoán Chương mười năm, y vẫn luôn ẩn nhẫn ít lộ diện, chỉ chờ đợi một lần vụt sáng. Mười mấy năm ẩn nhẫn không hề uổng công, cuối cùng y đã nắm giữ đại quyền ở Bắc Sơn.

Tạo hóa trêu người, Chu Lăng Nhạc ở Tây Bắc quật khởi mạnh mẽ, thậm chí cả Sở Hoan ở Tây Quan cũng mạnh hơn y. Y biết rõ chỉ có thể tiếp tục ẩn nhẫn, lập nhiều chiến công, thể hiện lòng trung thành với Chu Lăng Nhạc, lại tiếp tục ẩn nhẫn dưới trướng Chu Lăng Nhạc, đợi t��i một ngày, thời cơ xuất hiện, không chắc y sẽ không thể xoay chuyển cục diện.

Nhưng y vạn lần không ngờ mình lại chết ở đây, hơn nữa lại còn bị đối xử cay độc như vậy. Một lần tính sai, vĩnh viễn không bao giờ siêu thoát.

Mấy ngàn kỵ binh Bắc Sơn từ trong thành tuôn ra ngoài, bọn họ cũng rất tự giác bày trận, kể cả rất nhiều tướng lĩnh dưới trướng Chu Lăng Nhạc, tuy đều do lão ta bồi đắp nên, nhưng bây giờ, biết lão đã thất thế cũng đều điểm danh trước trận.

Có thể kỵ binh Bắc Sơn không phải đội kỵ binh mạnh nhất, nhưng lại là quân đoàn kỵ binh tinh nhuệ nhất của Bắc Sơn, bày trận ngoài thành rất nhịp nhàng và nhanh chóng. Không lâu sau, bên ngoài thành hoàn toàn yên tĩnh.

La Định Tây nhắm nghiền mắt lại, lúc này, y cảm thấy giữa đất trời chỉ còn một mình y tồn tại.

Nghe tiếng bước chân tiến lại gần, y bất ngờ mở trừng mắt, chỉ thấy bảy tám võ sĩ Tây Quan khôi ngô đang đứng trước mặt. Một người trầm giọng nói:

– Phụng mệnh Giám Quốc, bắt phản tặc La Định Tây!

La Định Tây muốn rút đao, nhưng không hiểu sao dường như tay cầm đao không còn chút sức lực nào, hoặc thanh đại đao của mình đột nhiên trở nên quá nặng nề. Lúc này, mấy võ sĩ Tây Quan kia đã cùng tiến tới, vật y xuống đất, đoạt lấy chiến đao, trói chặt y lại.

Bị trói, đầu óc y mới hơi tỉnh táo lại, mới kịp phản ứng. Khi đối phương trói y, y thậm chí còn chẳng phản kháng.

Ngẩng đầu, y thấy ở cửa thành, Tề Vương được một đám người vây quanh, đưa ra khỏi thành. Bên cạnh Tề Vương, ngoài Từ Tu và Công Tôn Sở, Bạch Hạt Tử và Cừu Như Huyết cũng ở đó.

Hiên Viên Thắng Tài tung mình xuống ngựa, tiến tới bái kiến Tề Vương. Được Tề Vương khen vài câu, gã mới đi trước đội hộ vệ, tiến tới gần La Định Tây.

– Bây giờ ngươi còn cho rằng Bổn Vương là kẻ giả mạo không?

Tề Vương hừ lạnh:

– Nếu Bổn Vương là giả mạo, ngươi càng cần phải cảm thấy hổ thẹn. Giả Vương gia mà bắt được thực Tướng quân, ngươi có cảm thấy vinh quang không?

Lúc này, La Định Tây đã trấn tĩnh lại, cười lạnh:

– Thắng làm vua, thua làm giặc. Nếu đã đến kết cục này, lão tử cũng chẳng có gì để nói.

– Giờ mới có được vài phần khí khái nam nhân đó.

Tề Vương thản nhiên nói:

– La Định Tây, ngươi nên biết, đối nghịch với triều đình sẽ không có kết quả tốt đẹp gì. Ngươi là đang tự tìm đường chết đó!

– Tề Vương, hôm nay các ngươi thắng, nói gì mà chẳng đúng!

La Định Tây cười lạnh:

– Các ngươi có bao giờ tự vấn, nếu không phải có kẻ bán đứng Bổn tướng, bây giờ các ngươi còn có thể ở đây lớn tiếng nói chuyện với ta được sao?

Ánh mắt y lướt sang Từ Tu đang đứng sau lưng Tề Vương:

– Từ Tu, lão tử hỏi ngươi... vì sao ngươi lại phản bội lão tử?

Từ Tu thản nhiên đáp:

– Vậy ta hỏi ngươi, vì sao ngươi lại phản bội Tiếu Đốc? Ngươi đã lộ rõ tâm địa mưu phản, đương nhiên ta không thể để mặc ngươi làm phản!

– Nói năng bậy bạ!

La Định Tây cười lớn:

– Những lời nói nhảm này, ngươi cũng tin được sao?

Từ Tu đợi một lát, cuối cùng chắp tay với Tề Vương:

– Điện hạ, hạ thần muốn nói mấy câu với La Định Tây, không biết Điện hạ có chấp thuận không?

Tề Vương liếc nhìn y, không nói gì, chỉ đi về phía quân kỵ binh Bắc Sơn, những người bên cạnh cũng đi theo. Từ Tu vẫy vẫy tay, ý bảo binh sĩ hai bên La Định Tây lui đi. Đến khi không còn ai, y mới thản nhiên nói:

– Ngươi có biết sai lầm lớn nhất của ngươi là gì không?

La Định Tây khẽ giật mình, hỏi ngược lại:

– Ngươi muốn nói gì?

– Ngươi có thể thay thế được Tiếu Hoán Chương không phải vì ngươi tài giỏi, mà là vì có người giúp ngươi.

Từ Tu chậm rãi nói:

– Sai lầm lớn nhất của ngươi là qua sông rồi lại phá cầu quá nhanh. Ta đã theo ngươi nhiều năm như vậy, đã biết rõ tính tình ngươi. Ngươi lại là kẻ khiêm tốn, có thể co có thể duỗi, khiến ta rất khâm phục, nhưng đây cũng chính là nhược điểm trí mạng của ngươi. Một khi đắc thế, sự ẩn nhẫn trước đó sẽ bộc phát.

La Định Tây nhìn chằm chằm Từ Tu, ánh mắt đầy oán độc.

– Ta đã từng khuyến cáo ngươi phải cẩn thận đề phòng một người.

Từ Tu khẽ thở dài:

– Nhưng ngươi lại không đề phòng.

La Định Tây khẽ giật mình, đột nhiên hiểu ra điều gì đó, thất thanh nói:

– Là... là tiện nhân đó?

– Hồng nhan họa thủy, họa quốc ương dân. Nữ nhân này luôn luôn có thể đùa bỡn thiên hạ trong lòng bàn tay, mà thiên hạ lại có vô số kẻ ngốc tình nguyện để nàng đùa bỡn.

Từ Tu nói khẽ:

– Ngươi đó, mà ta... cũng là kẻ ngốc đó!

Toàn thân La Định Tây chấn động, ánh mắt đầy kinh hãi xen lẫn phẫn nộ:

– Thì ra... thì ra là ngươi! Ha ha ha...

Y cười ha hả:

– Thì ra là vậy, thì ra là vậy... tiện nhân ai cũng có thể làm chồng kia, thì ra... thì ra là vì ả!

Sát ý dày đặc trong mắt y.

– Ta chỉ hận là đã không giết ả!

– Ta cũng đã từng nghĩ vậy.

Từ Tu cười khổ:

– Khi ả tìm tới ta, ý niệm đầu tiên hiện ra trong đầu ta là muốn giết chết ả. Nhưng... cuối cùng ta lại không thể ra tay, cho nên cũng chỉ có thể trở thành con rối trong tay ả. Bây giờ ngươi muốn phanh thây xé xác ả, nhưng nếu thực sự đối mặt với ả một lần nữa, ngươi thực sự có thể ra tay sao?

Nội dung dịch thuật này được độc quyền phát hành bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free