(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1467:
Chu Lăng Nhạc nhận được chiến báo của Hầu Kim Cương, tâm tình đã tốt hơn phần nào. Nhưng nhìn phía trước, thấy hỏa tiễn xuất hiện trên bầu trời đêm, y ngờ vực, liền thầm nhủ phải thận trọng hơn nữa.
Thịnh Tuyên Đồng đoán là quân Tây Quan dùng hỏa tiễn làm tín hiệu truyền lệnh. Có điều, trong tình huống ba mặt bị vây công, Chu Lăng Nhạc không nghĩ ra quân Tây Quan còn có thể bày mưu tính kế gì khác.
Bản thân y không am hiểu quân sự, nhưng tâm tư lại cực kỳ xảo quyệt, y nhíu mày, trầm giọng lên tiếng:
- Không đúng, hỏa tiễn tuyệt đối không thể đơn giản như vậy... Chắc chắn là tín hiệu, nhưng tín hiệu này...!
- Chu đốc, ngài sao vậy?
Thấy sắc mặt Chu Lăng Nhạc hơi khó coi, Thịnh Tuyên Đồng cũng lờ mờ nhận ra điều bất ổn.
- Chẳng lẽ Tây Quan còn có viện quân? Bên ngoài có mai phục?
Chu Lăng Nhạc lẩm bẩm, rồi tự lắc đầu:
- Tuyệt đối không thể, đây đã là binh lực chủ chốt của Sở Hoan. Hắn chính là viện binh, còn viện binh nào nữa?
Thịnh Tuyên Đồng vội hỏi:
- Chu đốc, chắc chắn Sở Hoan không có viện quân. Thực lực của hắn như thế nào chúng ta rõ như lòng bàn tay. Binh Kim Châu bị ngăn tại Hợp Xuyên, hiện nay e rằng đã bị binh mã Thường Hoan của Cam Hầu đồn trú tại đó tiêu diệt rồi. Ngoài ra, chỉ còn binh lính Giáp Châu, nhưng... Chẳng lẽ bọn hắn bỏ mặc Giáp Châu, hơn nữa, binh mã bên đó không đáng bao nhiêu, dù có điều động qua đây, cũng chẳng làm nên trò trống gì...!
- Hợp Xuyên... Thường Hoan...!
Chu Lăng Nhạc nhíu mày suy tư, đột nhiên quay đầu ngựa nhìn về phía sau. Sau lưng y, hơn một vạn bộ binh đen kịt trải dài trùng trùng điệp điệp.
Lần xuất binh này, Chu Lăng Nhạc dẫn theo binh lực hùng hậu. Quân chủ lực là ba vạn kỵ binh và hai vạn bộ binh. Để tăng sức tấn công cho hai cánh nam bắc, Chu Lăng Nhạc điều động ba ngàn quân sĩ thuộc quân Hà Mô, cũng chính là có sáu, bảy ngàn bộ binh bố trí ở hai cánh phía bắc và phía nam. Sau lưng y hiện nay, còn có hơn một vạn bộ binh dàn trận sẵn sàng nghênh địch.
Một đoàn quân đen kịt che khuất tầm nhìn Chu Lăng Nhạc. Y ngồi trên lưng ngựa cũng không thể nhìn được bao xa.
- Tuyên Đồng, Cam Hầu ở phía sau chúng ta à?
Chu Lăng Nhạc nheo mắt lại.
Thịnh Tuyên Đồng hơi khó hiểu, thầm nghĩ Chu Lăng Nhạc nắm rõ vị trí các bộ quân như lòng bàn tay. Một vạn binh mã Cam Hầu đang dàn trận ở hậu phương, vì sao Chu Lăng Nhạc biết rồi còn hỏi?
Nhưng rồi, gã chợt giật m��nh, như nghĩ ra điều gì, kinh hãi nói:
- Chu đốc, chẳng lẽ ý của ngài là...?
Chu Lăng Nhạc cũng lắc đầu nói:
- Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, không có lý do nào... không có bất cứ lý do nào, trừ phi... trừ phi lão ta điên rồi!
Thịnh Tuyên Đồng đương nhiên hiểu ý Chu Lăng Nhạc, lập tức nói:
- Chu đốc, tuyệt đối không thể nào, như ngài đã nói, không hợp lẽ, hơn nữa... hơn nữa muội muội lão ta đang ở trong tay chúng ta, lẽ nào lão ta muốn hại chết muội muội của mình sao?!
- Tuyên Đồng, hạ lệnh toàn quân quay đầu lại, lấy hậu đội làm tiền quân, đề phòng biến cố.
Chu Lăng Nhạc cảm thấy lòng bàn chân lạnh toát. Tuy y cũng biết, Cam Hầu sẽ không tập kích từ phía sau, nhưng lỡ như thật sự xảy ra tình huống như vậy, hậu quả chắc chắn không thể lường trước. Lúc này, y chợt nhận ra mình quá bất cẩn. Trong lúc đang chiếm ưu thế tuyệt đối, bản thân vẫn để xảy ra sơ sót. Không cần biết Cam Hầu có gây khó dễ hay không, nhưng sao mình lại để cho một vạn binh sĩ Tây Bắc tinh nhuệ thiện chiến bày binh bố trận ngay phía sau.
Thậm chí y còn thấy sống lưng mình lạnh toát.
- Chu đốc, phải làm vậy thật sao?
Thịnh Tuyên Đồng không lập tức đi truyền lệnh, mà lo lắng nói:
- Nếu đổi hậu đội thành tiền đội, chĩa mũi nhọn về phía Cam Hầu, Cam Hầu sẽ nghĩ sao? Lão ta có thể vì thế mà...!
Tuy không nói hết lời, nhưng ý tứ của Thịnh Tuyên Đồng, Chu Lăng Nhạc đương nhiên hiểu rõ.
Nếu Cam Hầu không có ý đồ gì khác, ngay lúc này để quân Thiên Sơn chĩa đao về phía lão ta, đối với Cam Hầu và quân Tây Bắc mà nói, tuyệt đối là sự sỉ nhục lớn lao. Hành động này chẳng những sẽ khiến Cam Hầu và quân Tây Bắc cảm thấy Chu Lăng Nhạc không tin tưởng bọn họ, đề phòng bọn họ, hơn nữa còn rất dễ phát sinh nhiều rắc rối khác.
Chu Lăng Nhạc kết minh với Cam Hầu, trước giờ tỏ ra vô cùng thành ý, chí ít trên mặt tỏ ra vô cùng xem trọng Cam Hầu, thậm chí nói gì nghe nấy. Điều này khiến cho liên minh nhìn qua có vẻ vững chắc.
Tất cả những cố gắng của Chu Lăng Nhạc, chẳng qua muốn Cam Hầu tín nhiệm quân Thiên Sơn, tin rằng Thiên Sơn đã xem quân Tây Bắc như người một nhà, đây cũng là điểm mấu chốt của liên minh Thiên Sơn – Tây Bắc.
Nhưng nếu bây giờ giương cung bạt kiếm, những cố gắng trước kia liền đổ sông đổ bể, rõ ràng là nói thẳng với quân Tây Bắc rằng, Chu Lăng Nhạc không tin tưởng bọn họ.
Đừng nói hai quân, dù là hai người, nếu chĩa đao vào đối phương, cũng làm người ta nảy sinh mười phần địch ý.
Chu Lăng Nhạc ngẩn người một chút, tuy y cẩn thận đề phòng, nhưng nếu chỉ vì trên mã tràng xuất hiện hỏa tiễn, liền cho rằng Cam Hầu có ý đồ khác, rồi chuyển hướng quân đội, lỡ như Cam Hầu và quân Tây Bắc không có hai lòng, vậy chẳng khác nào ép Cam Hầu và quân Tây Bắc trở thành kẻ địch.
Ai dám nói chắc Cam Hầu nhìn thấy quân Thiên Sơn quay mũi đao lại sẽ không nổi nóng. Nếu Thiên Sơn đã đề phòng Tây Bắc như vậy, mấu chốt hợp tác giữa hai bên ắt sẽ sụp đổ, mà Cam Hầu lại xuất thân binh nghiệp, tính tình nóng nảy, trong lúc giận dữ dễ mất tỉnh táo mà làm những chuyện khó lường, cũng không phải là không thể.
Lúc này, Chu Lăng Nhạc đúng là tiến thoái lưỡng nan, y cả giận nói:
- Sao lại để Cam Hầu dàn quân phía sau chúng ta?
Thịnh Tuyên Đồng thấy Chu Lăng Nhạc tức giận, h��i thấp thỏm, đành phải nói:
- Từ lúc truy kích quân Tây Quan ở Hạ Châu, quân Tây Bắc để lại binh mã giữ thành, Cam Hầu tự mình bố trí, cho nên xuất phát chậm hơn chúng ta một chút, sau đó đuổi theo, vẫn luôn hành quân ở phía sau. Đến đây, chúng ta dàn quân, binh mã Cam Hầu đuổi tới, liền dàn quân phía sau chúng ta!
Gã cũng không nói hết, thầm nghĩ chuyện này ngài đã biết từ lâu rồi, sao lúc đó không có phản ứng, giờ lại tự nhiên nổi giận.
Chu Lăng Nhạc nhíu chặt chân mày, như có điều suy nghĩ, tinh thần bất an, y nói:
- Phái người đi tìm Cam Hầu, xem động tĩnh của bọn họ. Nếu Cam Hầu hỏi, trực tiếp truyền lệnh, điều quân Tây Bắc sang cánh phía bắc, hỗ trợ Cố Lương Trần toàn lực công phá phòng tuyến phía bắc của Tây Quan.
Thịnh Tuyên Đồng vội nói:
- Tuân lệnh, Chu đốc, mạt tướng tự mình đi một chuyến!
- Cũng tốt!
Chu Lăng Nhạc gật đầu, Thịnh Tuyên Đồng giật cương ngựa, phóng ngựa đi.
Thịnh Tuyên Đồng vừa đi, Chu Lăng Nhạc liền nghe từ đám bộ binh phía sau vọng tới tiếng la hét, tiếp theo là tiếng kêu thảm không dứt.
- Không ổn...!
Chu Lăng Nhạc tái mặt, thân mình lảo đảo, cơ hồ muốn ngã xuống ngựa, hai mắt trợn trừng, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn giận dữ, còn có vẻ không dám tin.
- Cam Hầu... Cam Hầu thật sự phản rồi, chuyện này... chuyện này sao có thể, sao có thể...!
Các tướng sĩ đứng ở hàng đầu thấy Chu Lăng Nhạc ngồi trên lưng ngựa lung lay, như sắp ngã xuống, đều giật mình hoảng hốt, có người tiến lên, cả kinh nói:
- Chu đốc, ngài...!
Chu Lăng Nhạc cố gắng ổn định thân hình, lạnh lùng nói:
- Phía sau... Cam Hầu tập kích phía sau, phía sau...!
Y giơ ngón tay chỉ về phía sau, lại cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực, đầu váng mắt hoa.
Thuộc cấp vừa tiến lên là Minh Quý, một bộ tướng dưới trướng Chu Lăng Nhạc. Người này tính tình trầm lặng, trước nay trầm mặc ít nói. Ở Thiên Sơn, mọi người gọi là “Á tướng” (tướng câm). Gã ít khi chịu mở miệng, mỗi lần hội họp, lúc các tướng lãnh khác nêu ý kiến, Minh Quý cũng không nói một lời, trừ phi Chu Lăng Nhạc tự mình hỏi, Minh Quý tiếc chữ như vàng mới nhả được mấy câu.
Người này vốn là Lang tướng Cấm Vệ quân ở Thiên Sơn. Trước kia dưới trướng Chu Lăng Nhạc, Đông Phương Tín làm thống chế Cấm Vệ quân, hai Lang tướng dưới quyền là Thịnh Tuyên Đồng và Minh Quý. Về sau, Đông Phương Tín quản lý Bình Tây quân, được Chu Lăng Nhạc tiến cử làm Bình Tây đại tướng quân. Thịnh Tuyên Đồng thay thế Đông Phương Tín, trở thành thống chế Cấm Vệ quân, còn Minh Quý vẫn là Lang tướng.
Nhưng không ai dám xem thường vị “Á tướng” Thiên Sơn này. Bởi vì Thiên Sơn thiếu thốn tài nguyên, có vài năm bị thiên tai liên tục, nạn cướp bóc xảy ra khắp nơi. Lúc ấy, Cấm Vệ quân phái Minh Quý diệt trừ giặc cướp. Nạn cướp bóc ở Thiên Sơn là do Minh Quý một tay bình định. Cho nên, ở Thiên Sơn thanh danh của người này rất hiển hách. Chỉ là gã kín tiếng, quan hệ so ra không bằng Thịnh Tuyên Đồng, hơn nữa Thịnh Tuyên Đồng xuất thân gia tộc quyền quý, nên gã vẫn luôn bị Thịnh Tuyên Đồng lấn át.
Lúc kỵ binh và bộ binh xảy ra mâu thuẫn, Thịnh Tuyên Đồng thống lĩnh toàn bộ bộ binh hàng ngàn người khắp nơi đối đầu với nhóm kỵ binh của Hầu Kim Cương. Ngược lại, nhóm kỵ binh từng muốn lợi dụng việc Thịnh Tuyên Đồng trở thành thống chế Cấm Vệ quân để ly gián quan hệ giữa gã và Minh Quý, nhưng không thành công. Cho nên, tuy Minh Quý đối nhân xử thế hòa nhã, nhưng rất được nhóm bộ binh kính trọng, ngay cả các tướng lĩnh kỵ binh đối với gã cũng giữ lễ ba phần.
Lúc này, Minh Quý đã biết hậu đội bị tập kích, nhưng không hoảng loạn, gã lạnh lùng nói:
- Phương Xán, ngươi dẫn binh mã dưới quyền bảo vệ Chu đốc, toàn quân lập tức quay đầu, nghênh chiến quân Tây Bắc!
Gã vừa nói vừa lật mình lên ngựa, rút chiến đao, quát lớn:
- Các tướng sĩ nghe lệnh, không cần hoảng loạn. Kỵ binh của Hầu tướng quân sắp phá được mã tràng, quân Tây Quan không còn đáng ngại. Mọi người không cần sợ quân Tây Bắc, quân số bọn chúng không hơn chúng ta, giữ vững trận hình, xạ thủ lùi về sau, lính cầm khiên tiến lên, trường thương binh thủ phía sau!
Hậu đội bộ binh Thiên Sơn đã loạn, không ít tướng sĩ hoang mang. Nhưng nghe Minh Quý nghiêm giọng thét lớn, bộ binh đang loạn lập tức lấy lại tinh thần, răm rắp theo lệnh Minh Quý. Xạ thủ nhanh chóng rút lui, lính cầm khiên tức tốc chạy về phía hậu đội. Nhánh bộ binh này vốn phát triển từ Cấm Vệ quân, chiêu mộ thêm quân ở hai châu thuộc Thiên Sơn mà xây dựng thành, mặc dù có hơn phân nửa là tân binh mới chiêu mộ, nhưng bên trong thực sự có mấy ngàn người vốn là tướng sĩ Cấm Vệ quân Thiên Sơn. Khả năng chiến đấu của Cấm Vệ quân Thiên Sơn cũng không tệ. Thời điểm nguy cấp, những người vốn là Cấm Vệ quân đều trấn tĩnh, nghe lệnh Minh Quý, nhanh chóng phản ứng.
Có điều, xạ thủ triệt thoái, lính cầm khiên tiến về phía sau, đội hình được giữ vững, nhưng vẫn xảy ra tình huống hỗn loạn. Trên chiến trường, muốn thay đổi trận hình, vốn không phải là chuyện dễ dàng. Hơn nữa, trong lúc thay đổi, ắt sẽ có loạn, thậm chí còn để lộ sơ hở nghiêm trọng.
Minh Quý cố sức ứng phó, nhưng ngay từ đầu quân Tây Bắc đã cố ý dàn trận phía sau bộ binh Thiên Sơn, lại còn tập kích bất ngờ. Phía hậu phương, tiếng kêu thảm liên miên, rất nhiều bộ binh Thiên Sơn còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, đã bị loạn đao chém chết.
Tất cả nội dung bản dịch này thuộc về trang truyen.free, không được phép sao chép hay tái sử dụng.