Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1471:

Sở Hoan còn chưa vào đến cốc đã thấy một đội kỵ binh đang lao tới. Ngựa chạy trong cốc, vó ngựa gần như không chạm đất, bởi vó ngựa phải giẫm lên thi thể mà tiến. Thì ra là Hứa Thiệu. Y vừa thấy Sở Hoan liền phi thân xuống ngựa, chắp tay hành lễ:

– Sở đốc!

Sở Hoan thấy toàn thân y vấy máu, trên mặt cũng dính, biết chắc hẳn vừa trải qua một trận ác chiến. Binh mã của Hứa Thiệu ban đầu đóng ở trong mã tràng. Sau đó, tình hình chiến sự ở phía nam Hàn Anh trở nên căng thẳng, y bèn dẫn một phần kỵ binh đi chi viện, cũng đã trải qua một hồi chém giết thảm khốc.

Bản thân Hứa Thiệu vốn có hơn một ngàn kỵ binh. Sở Hoan đã đổi được ba ngàn con chiến mã trong giao dịch đổi muối với người Tây Lương, từ trong quân đội chọn ra một đội kỵ binh tinh nhuệ, tạm thời xây dựng một đoàn kỵ binh. Tổng cộng có sẵn bốn ngàn kỵ binh ở trong mã tràng. Ba ngàn người này, đương nhiên không thể sánh bằng Hổ Dực Kỵ của Hứa Thiệu. Tuy nhiên, dù phía nam nhiều lần lâm nguy, Hứa Thiệu vẫn không dám điều tất cả kỵ binh tới. Dù sao đây cũng là đội quân cơ động, phải tùy thời chi viện cho cả bốn phương. Vì thế, khi tình hình phía nam khẩn cấp nhất, y cũng chỉ dám điều đi hai ngàn người.

– Thương vong thế nào?

Sắc mặt Hứa Thiệu ngưng trọng:

– Vẫn còn đang thống kê, có điều tổn thất cũng không nhỏ. Kỵ binh của chúng ta thương vong hơn ba trăm người...

Sở Hoan khẽ gật đầu, Hứa Thiệu cũng nói:

– Có điều, Đại tướng Địch Nhân Kiệt của quân Thiên Sơn đã tử trận trong loạn quân. Hàn Tướng quân đã chém được thủ cấp, Sở đốc có muốn xem không?

– Không cần!

Sở Hoan lắc đầu:

– Bản Đốc đã hạ lệnh, tướng quân Thiên Sơn tử trận, bất kể là ai cũng đều sẽ được an táng ở phía tây của Tráng Sĩ Cốc.

– Tráng Sĩ Cốc?

Hứa Thiệu khẽ giật mình.

Một người bên cạnh lên tiếng:

– Sở Đốc đã đổi tên Tuần Mã Cốc thành Tráng Sĩ Cốc!

– Ồ!

Hứa Thiệu hiểu ra, nhìn bọn họ bắt đầu dọn dẹp chiến trường, y hỏi tiếp:

– Sở Đốc, quân Thiên Sơn đang chạy tán loạn, nếu cứ nán lại đây, liệu có lỡ mất cơ hội vàng không? Hay là chúng ta chỉ để một ít binh sĩ ở lại dọn dẹp, an táng thi thể, còn quân chủ lực tiếp tục Tây tiến, thừa thắng xông lên truy kích?

Sở Hoan lắc đầu:

– Các ngươi đã chiến đấu gian khổ mấy ngày ở Hạ Châu, lui về đây, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã lập tức xông vào chém giết. Dù sao cũng là người phàm bằng xương bằng thịt, hẳn đã mỏi mệt lắm rồi, không nên truy kích nữa. Sau trận này, quân Thiên Sơn đã hoàn toàn tan rã. Bản đốc cũng không cho họ quá nhiều thời gian đâu. Trước hết cứ để cho mọi người nghỉ ngơi một chút, bàn kỹ việc Tây tiến. Mài đao không mất công chặt củi, không cần nóng vội.

Hứa Thiệu gật gật đầu, đương nhiên y cũng hiểu. Tuy quân Thiên Sơn của Chu Lăng Nhạc rối loạn tan tác, không thể tập hợp lại trong thời gian ngắn, nhưng quân Tây Quan cũng đã quá mỏi mệt. Nếu lúc này tiếp tục Tây tiến, gắng sức xuất binh cũng không phải là thượng sách.

– Đúng rồi, Chu Lăng Nhạc đâu? Y đã thực sự chết chưa?

Sở Hoan đột nhiên hỏi.

Một bộ hạ bên cạnh đáp:

– Lúc nãy thuộc hạ có nghe tiếng quân Tây Bắc reo hò rằng đã chém được thủ cấp của Chu Lăng Nhạc. Nếu là thật, chắc bây giờ thủ cấp đang ở trong tay quân Tây Bắc...

Sở Hoan khẽ gật đầu. Trong ngoài Tuần Mã Cốc đều đông đúc người. Có binh sĩ đang tạm nghỉ ngơi, có người đang bắt đầu dọn dẹp chiến trường theo sự chỉ huy của các tướng lĩnh.

Phóng tầm mắt nhìn xa, hắn chỉ thấy thi thể và thi thể. Trận này thực sự vô cùng khốc liệt. Tuy giành chiến thắng, nhưng tâm trạng hắn không hề tốt.

Leo lên trên Tuần Mã Cốc, thấy tường gỗ ở chính diện còn bị tàn phá nặng nề hơn nhiều so với phía bắc. Hắn biết, Bùi Tích đã chiến đấu thảm khốc hơn.

Hắn nhảy lên tường lũy, quét mắt khắp lượt nhìn quanh. Hoặc là thi thể, hoặc là binh sĩ đang dọn dẹp chiến trường. Cũng không thấy Bùi Tích đâu. Hắn hỏi binh sĩ bên cạnh, ai cũng lắc đầu không rõ. Sở Hoan không khỏi nhíu mày.

Trận chiến này có thể chuyển bại thành thắng, không thể nghi ngờ gì, chính là nhờ việc Cam Hầu bất ngờ quay giáo. Đây là biến cố mang tính quyết định.

Cho tới lúc này, Sở Hoan vẫn nghi ngờ. Rõ ràng Cam Hầu đã kết làm thông gia với Chu Lăng Nhạc, sao lại bất ngờ phản bội trong trận đấu sinh tử này?

Đưa Cam Ngọc Kiều đến Chu gia, đây không còn là thỏa thuận miệng nữa, mà đã trở thành một liên minh cực kỳ vững chắc. Cũng vì hôn sự này nên hắn mới nhận định mối quan hệ giữa Cam Hầu và Chu Lăng Nhạc là một liên minh bền chặt. Kết quả là cái liên minh ai cũng tưởng là bền chặt này lại giáng cho Chu Lăng Nhạc một đòn chí mạng. Việc này, luôn cần một lý do.

Không phải Sở Hoan không thừa nhận một điều. Nếu kết minh với quân Tây Quan, lợi ích Cam Hầu thu được kém xa so với việc kết minh với Chu Lăng Nhạc. Tây Quan đang nghèo khó trăm bề, còn Chu Lăng Nhạc thuế má dồi dào, lại thêm binh hùng tướng mạnh. Nếu đã phải dựa vào đại thụ thì cũng nên chọn cây nào cứng cáp kiên cố một chút.

Thế nhưng, Cam Hầu lại quay mũi giáo giúp mình đánh Chu Lăng Nhạc. Việc này có lợi gì cho quân Tây Bắc đây?

Còn đang phân vân, hắn nghe thấy tiếng Kỳ Hồng bên cạnh:

– Sở đốc, bên kia... hình như là Bùi tiên sinh... Ồ, Cam Hầu Cam Tướng quân cũng ở đó!

Sở Hoan hoàn hồn, nhìn theo hướng tay chỉ của Kỳ Hồng.

Quả nhiên thấy có hai bóng người đang đứng ở một góc, tựa như đang nói gì đó, bên cạnh cũng không có ai làm phiền.

Sở Hoan nhíu mày.

Lần này quân Thiên Sơn từ Hạ Châu đánh thẳng tới mã tràng. Người lên kế hoạch tổng thể chính là Bùi Tích. Mà Sở Hoan, ngay từ đầu, đã chia quân Tây Quan làm hai mặt trận: phía nam do Hiên Viên Thắng Tài phụ trách, phía tây do Bùi Tích phụ trách.

Một khi đã dùng người, Sở Hoan sẽ cho người đó đầy đủ quyền tự do, không can thiệp khống chế.

Nên chiến sự ở tây tuyến hắn cũng giao hết cho Bùi Tích. Lúc này nhìn Bùi Tích và Cam Hầu nói chuyện, trong lòng hắn đột nhiên nghĩ đến, việc Cam Hầu quay giáo phản lại hẳn có quan hệ rất lớn tới Bùi Tích. Thậm chí hắn đã bỗng chợt nhận ra, trận quyết chiến ở mã tràng cũng là Bùi Tích đưa ra quyết định. Trận này, dường như tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của Bùi Tích.

Sở Hoan biết rõ thân phận của Bùi Tích không giống người thường. Hơn nữa hắn cũng không hiểu rõ được xuất thân của y, chỉ biết y và phụ thân của Tần Lôi có quan hệ sư huynh đệ, lại có cả quan hệ sư huynh đệ với Trương Nhất Dương. Cha của Tần Lôi theo con đường làm quan. Trương Nhất Dương lại càng nổi danh, y sĩ lang thang khắp thiên hạ. Khi lần đầu tiên gặp Bùi Tích, hắn nhớ y vẫn chỉ là một gã thọt bày bàn cờ mà sống qua ngày trên phố, còn bình thường hơn cả người phàm. Nhưng đến hôm nay, Sở Hoan mới biết, chỉ sợ chính mình cũng không hiểu hết thân phận kinh người của người thọt bày bàn cờ giữa đường kia.

– Sở đốc, chúng ta có tới đó không?

Kỳ Hồng nhẹ giọng hỏi.

Sở Hoan nghĩ một chút, rồi lắc đầu. Kỳ Hồng hơi cau mày, hạ thấp giọng hỏi lại:

– Sở đốc, Cam Hầu quay giáo phản bội Chu Lăng Nhạc, trước kia ngài còn chưa hiểu, nhưng bây giờ xem ra Bùi tiên sinh đã sớm biết rõ việc này. Vì sao... vì sao y lại giấu giếm ngài? Nếu ngài biết trước, chẳng phải sẽ có đối sách tối ưu hơn sao?

Sở Hoan nhíu mày:

– Không nên nói càn, y làm vậy đương nhiên có lý do.

Tuy nói vậy nhưng trong lòng hắn vẫn có rất nhiều nghi vấn. Nếu trước đó thực sự Bùi Tích đã biết Cam Hầu là người của mình, tại sao lại giấu hắn?

Về công, hắn là Tổng đốc Tây Quan. Tuy đã giao hết kế hoạch bố trí chiến sự cho Bùi Tích, nhưng việc Cam Hầu quay giáo như vậy là chuyện lớn, cũng nên bí mật thông báo cho hắn một tiếng. Về tư, hắn và Bùi Tích là huynh đệ kết nghĩa, càng không nên giấu nhau việc này. Có điều, hắn cũng hiểu, từ khi biết Bùi Tích tới giờ, tuy đôi khi y vẫn làm nhiều việc kỳ lạ, ngay cả xuất thân lai lịch thực sự của bản thân cũng không nhắc đến quá nhiều, nhưng vẫn luôn cân nhắc lo liệu cho hắn. Sở Hoan có thể nhận ra ai đó đối đãi với mình có chân thành hay không. Tuy Bùi Tích vẫn có điều giấu giếm mình, nhưng xét về tình nghĩa huynh đệ, hắn hoàn toàn có thể cảm nhận được sự chân thành của y.

Sở Hoan quay người rời đi chưa được mấy bước, đột nhiên từ phía sau vang lên giọng nói của Cam Hầu: "Sở đốc, Cam mỗ xin nhận tội với ngài!" Hắn dừng bước, quay đầu lại, chỉ thấy Cam Hầu một thân trọng giáp đang bước nhanh tới, bước chân mạnh mẽ uy vũ, khí thế bức người. Cho dù thế nào, trận này, nếu không nhờ Cam Hầu quay giáo phản bội, quân Tây Quan chắc chắn thảm bại. Sở Hoan chắp tay cười:

– Cam Tướng quân, lần trước từ biệt đến nay chưa gặp lại.

Cam Hầu nghiêm mặt, nói thẳng:

– Sở đốc, có thể đưa kỵ binh của ngài cùng kỵ binh của Cam mỗ tới phía tây xem tình hình không?

Tuy quân Tây Bắc gần như đều là bộ binh, nhưng ngay cả khi sa cơ thất thế, họ cũng vẫn còn chút vốn liếng. Trong quân cũng có gần ngàn kỵ binh, đây đều là báu vật của quân Tây Bắc, không phải tình huống đặc biệt sẽ không dùng.

– Cam Tướng quân chuẩn bị truy sát binh sĩ đang rút lui?

Cam Hầu lắc đầu:

– Không phải, Sở đốc không biết. Lần này binh mã Chu Lăng Nhạc xâm nhập vào Tây Quan không chỉ có năm vạn người này, ở phía sau còn gần hai vạn người nữa, đều là dân phu xuất chinh được điều động từ Thiên Sơn, chuyên vận chuyển lương thảo, quân giới và trang bị. Khi quân Chu Lăng Nhạc đuổi tới Hạ Châu, những đồ quân nhu này đều được để lại hậu phương. Hiện giờ quân Thiên Sơn đang bỏ chạy tán loạn, Cam mỗ lo những thứ này sẽ lại rơi vào tay quân Thiên Sơn. Chi bằng nhân cơ hội này, đưa mấy ngàn kỵ binh bất ngờ xông tới, có thể đuổi được đội ngũ canh giữ đồ quân nhu của quân Thiên Sơn, đoạt lấy v��t tư!

– Thì ra là vậy.

Sở Hoan cũng không trả lời ngay mà hỏi:

– Cam Tướng quân, có phải Chu Lăng Nhạc còn chưa chết không?

– Cam mỗ đang muốn nhận tội với Sở đốc đây. Ta bị Chu Lăng Nhạc lừa. Kẻ bị giết là thuộc cấp của y, bản thân y lại thừa dịp loạn mà trốn thoát. Chính vì thế, Cam mỗ mới phải nhanh chóng truy kích. Đại quân của Chu Lăng Nhạc bỏ chạy tán loạn, hẳn y sẽ không cam lòng bỏ số vật tư kia. Rất có thể y đã lùi lại đi cùng với đội ngũ chuyển vật tư. Lúc này bất ngờ đuổi theo, chưa hẳn sẽ không tìm được y ở đó.

– Hứa Thiệu, chúng ta còn bao nhiêu kỵ binh có thể dùng?

Sở Hoan quay lại hỏi Hứa Thiệu sau lưng.

– Bẩm Sở đốc, kỵ binh tham chiến đêm qua đã quá mệt mỏi, một phần bị thương đang được chăm sóc, nhưng vẫn còn hai ngàn người có thể xuất phát bất kỳ lúc nào.

– Tốt lắm! Ngươi dẫn dắt bọn họ theo lệnh của Cam Tướng quân!

– Mạt tướng tuân lệnh!

Cam Hầu khẽ gật đầu, sắc mặt vẫn còn rất nghiêm trọng. Giống như Sở Hoan, hình như y cũng không cảm thấy hưng phấn sau đại thắng. Y đang chuẩn bị rời đi, đột nhiên Sở Hoan lên tiếng:

– Cam Tướng quân...

Vốn hắn định hỏi thẳng vì sao vào thời điểm mấu chốt y lại quay giáo phản lại, nhưng cũng biết thời điểm lúc này không thích hợp để hỏi, chỉ nghiêm túc nói:

– Trận chiến lần này cần phải đa tạ Cam Tướng quân và huynh đệ quân Tây Bắc!

Cam Hầu do dự một chút, vung tay áo, quay sang nói với Hứa Thiệu:

– Hứa Thống lĩnh triệu tập binh mã, nhanh chóng tập kết ở phía tây Tuần Mã Cốc.

Bước chân của y có vẻ khá nặng nề, không biết có phải quá mệt không.

Sở Hoan nhìn theo bóng lưng của y đầy suy tư, đột nhiên nghe thấy tiếng Bùi Tích bên cạnh:

– Sở đốc nên cảm tạ y, ít nhất y đã bỏ ra cái giá không hề nhỏ vì Sở đốc!

Bùi Tích chống một cây gậy gỗ đã đứng bên cạnh Sở Hoan, cũng đang nhìn theo bóng lưng của Cam Hầu, ánh mắt đầy vẻ bất đắc dĩ.

Mọi quyền lợi của bản dịch này thuộc về Truyen.free, nguồn gốc của những câu chuyện phiêu du.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free