(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1481:
Diêu Văn Nguyên cười lạnh:
- Tổng đốc đại nhân của ta, ngài còn đang mơ mộng hão huyền về việc xoay chuyển cục diện sao? Trong trận chiến nơi trường đấu ngựa, quân Thiên Sơn đã hoàn toàn thảm bại. Ngài cho rằng chỉ là thua ở đó thôi sao? Ngài cũng biết đấy, thành Minh Sa đã bị quân Tây Bắc chiếm giữ từ lâu. Không chỉ thành Minh Sa, mà thành Sa Châu cũng sắp thất thủ. Hai châu của Thiên Sơn Đạo đã rơi trọn vào tay quân Tây Bắc rồi.
- Quân Tây Bắc?
Sắc mặt Chu Lăng Nhạc vẫn tái nhợt, vẫn chưa thể tin ngay lập tức:
- Tuyệt đối không thể nào. Quân Tây Bắc...
Y hơi run rẩy, như chợt nghĩ tới điều gì, thất thanh nói:
- Hội Xuyên...
- Thì ra ngài vẫn còn nhớ.
Diêu Văn Nguyên thở dài:
- Tổng đốc đại nhân, ngài cũng được coi là khôn ngoan nửa đời người, cuối cùng lại rơi vào cái bẫy của Cam Hầu. Chỉ một lần sảy chân, ngài đã vạn kiếp bất phục rồi. Nào là chiến sự khẩn cấp ở Hội Xuyên, nào là đòi tăng binh cứu viện, tất cả đều là mưu kế của Cam Hầu. Ngài thực sự nghĩ rằng năm ngàn quân mã kia thực sự là quân Kim Châu đến tử chiến với Phương Như Thủy sao?
Chu Lăng Nhạc mất hết dũng khí, giận quá hóa cười:
- Thì ra là vậy. Ha ha, Cam Hầu giỏi lắm, thì ra bản đốc đã bị ngươi lừa gạt đến thế này.
Diêu Văn Nguyên lại tiếp lời:
- Năm ngàn quân mã của y đã tập hợp cùng binh mã Hội Xuyên. Ở Hội Xuyên có hai ngàn quân Tây Bắc, cộng thêm cái gọi là viện binh của Thường Hoan là bảy ngàn người. Trong tay Phương Như Thủy lại có ba bốn ngàn người nữa, tổng cộng được hơn vạn binh lực.
- Trong khi chúng ta tử chiến bên cạnh, hơn vạn binh mã kia đã vòng theo phía tây, lặng lẽ tiến vào Thiên Sơn.
- Bản đốc đã cho người canh phòng nghiêm ngặt trên tất cả các con đường ở Thiên Sơn, làm sao bọn họ có thể vượt qua cửa ải?
- Việc này, chẳng phải chúng ta phải cảm ơn ngài ban tặng cho sao?
Diêu Văn Nguyên cười lạnh:
- Ta nghe bọn họ nói, quân Tây Bắc đã giương cờ hiệu của Cam Hầu và của ngài, tuyên bố quân Bắc Sơn muốn tranh giành, nên phái bọn họ tới Thiên Sơn tiếp viện trước. Ai cũng biết quân Tây Bắc và Thiên Sơn đã kết minh, cho dù quan binh các nơi có nghi ngờ thì làm sao dám ngăn cản bọn họ?
Chu Lăng Nhạc thở dài, nhắm mắt lại:
- Thôi, bản đốc tính toán nửa đời người, cuối cùng vẫn bị kẻ khác mưu hại. Diêu Văn Nguyên, bản đốc đối xử với ngươi không tệ, không thể ngờ ngươi lại là kẻ tiểu nhân âm hiểm xảo trá. Có điều, bản đốc cũng không trách ngươi, trong cảnh tan đàn xẻ nghé, ngươi muốn cái đầu của bản đốc để có được phú quý, bản đốc cũng sẽ cho ngươi toại nguyện. Chỉ tiếc, chết dưới tay loại người như ngươi, thực sự bản đốc không cam lòng.
Diêu Văn Nguyên trầm giọng nói với đám người Hoàng Trụ đang đứng sau lưng Chu Lăng Nhạc:
- Thiên Sơn đã bị chiếm đóng. Thất bại hôm nay đều là do Chu Lăng Nhạc ngu xuẩn cực độ. Đã đến nước này, các ngươi còn muốn che chở cho lão ta sao? Cùng ta trói Chu Lăng Nhạc lại, giao cho người Tây Quan, tất cả đều sẽ được trọng thưởng. Nếu không...
Mắt gã đầy hàn ý:
- Các ngươi sẽ phải chôn cùng Chu Lăng Nhạc đấy...
Đám người Hoàng Trụ nhìn nhau. Diêu Văn Nguyên trầm giọng quát lên:
- Người đâu, trói Chu Lăng Nhạc lại...
Phía sau liền có người muốn bước tới. Đột nhiên nghe thấy ti��ng xé gió, mọi người còn chưa kịp phản ứng, trong bóng tối, một mũi tên bất ngờ lao vút tới. Diêu Văn Nguyên còn chưa kịp động thủ, mũi tên đó đã xuyên thẳng từ gáy ra đầu y. Chu Lăng Nhạc mặt lộ vẻ kinh hãi. Hai tròng mắt Diêu Văn Nguyên trợn tròn, thân thể loạng choạng, tay cầm đao buông thõng, cây đại đao đang kề cổ Chu Lăng Nhạc tuột khỏi tay, rơi xuống đất.
Mũi tên này xuất hiện quá bất ngờ, tất cả mọi người đều vô cùng kinh hãi.
Đám người Hoàng Trụ vội vàng bảo vệ Chu Lăng Nhạc. Thuộc hạ của Diêu Văn Nguyên cũng nắm chặt đại đao, cảnh giác nhìn quanh, mặt cắt không còn giọt máu. Trong bóng tối, lại nghe thấy tiếng gió rít, không chỉ có tên mà còn có các loại ám khí khác như tiêu, chông sắt, phi đao, dường như đều từ hư không mà đến. Chỉ nghe tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, hơn mười tên thuộc hạ của Diêu Văn Nguyên thoáng chốc đã bị giết quá nửa.
Trong đêm tối, năm sáu bóng người như quỷ mị xuất hiện giữa hư không, giống như lũ sói dữ dưới ánh trăng đêm. Vũ khí của bọn họ không giống nhau, cùng nhau xông lên trước, ra tay nhanh như chớp. Vài tên thuộc hạ còn sót lại của Diêu Văn Nguyên cũng nhanh chóng ngã xuống, không một ai sống sót.
Gió đêm lạnh lẽo, toàn thân Chu Lăng Nhạc đều rét run. Thấy những người này đều như một đám quỷ mị, y không thể đoán ra thân phận của đối phương. Y chỉ cảm thấy rất có thể đó là người của Sở Hoan phái tới truy sát binh sĩ của mình.
Lúc này, năm sáu người kia mới thu vũ khí. Một nam tử cao gầy tiến lại, khuôn mặt bị che kín. Khi còn cách Chu Lăng Nhạc khoảng hơn một bước thì dừng lại, gã tháo khăn che mặt xuống, chắp tay cung kính nói:
- Đã làm Chu đốc sợ hãi, ty chức Cổ Đình Thọ xin bái kiến Chu đốc!
Gã quỳ một gối xuống, bốn năm người phía sau gã cũng đồng loạt quỳ xuống.
Dưới ánh trăng, Chu Lăng Nhạc mới thấy rõ khuôn mặt người kia, y vừa mừng vừa sợ hỏi:
- Đình Thọ, quả nhiên là ngươi. Các ngươi... sao các ngươi lại ở đây?
- Mấy hôm nay ty chức vẫn luôn tìm kiếm xung quanh, chỉ mong có thể tìm thấy Chu đốc. Trời không phụ lòng người, cuối cùng cũng đã th��y Chu đốc rồi!
Chu Lăng Nhạc vội tiến lên đỡ gã dậy, thở dài:
- Đúng là vẫn còn Đình Thọ một lòng trung thành tận tâm với bản đốc. Nếu không có ngươi, e rằng...
- Mấy hôm nay ty chức đã ngấm ngầm nhận ra Diêu Văn Nguyên có ý đồ xấu. Bọn họ cứ ẩn nấp gần đây, nhưng lại không chịu rời đi, ty chức cảm thấy kỳ lạ, nên không gặp bọn họ, không ngờ...
Gã liếc nhìn thi thể Diêu Văn Nguyên dưới đất:
- Không thể ngờ tên này lại gian ác đến thế, dám cả gan mưu hại Chu đốc.
Chu Lăng Nhạc cũng liếc nhìn sang thi thể đó, cười lạnh:
- Ác giả ác báo, kẻ tiểu nhân như vậy không đáng để nhắc tới nữa.
Đột nhiên nghĩ tới điều gì, ông ta vội hỏi:
- Đình Thọ, thành Minh Sa... có thật là thành Minh Sa đã rơi vào tay quân Tây Bắc rồi sao?
Cổ Đình Thọ nét mặt sa sầm, gật gật đầu:
- Chu đốc, quân Tây Bắc giương cao cờ hiệu của Chu đốc, tiến vào địa phận Thiên Sơn. Tám ngày trước, trước khi vào đến thành Minh Sa, bọn họ đột nhiên báo tin quân Bắc Sơn tấn công Thiên Sơn. Bọn họ phụng lệnh Chu đốc tiến về Thiên Sơn tiếp viện. Tam gia nghe vậy liền hạ lệnh mở cổng thành. Ty chức cũng đã khuyên Tam gia không nên chủ quan mà cho họ vào thành, nhưng Tam gia nói, quân Tây Bắc và Thiên Sơn đã kết đồng minh, nếu cứ để bọn họ ở ngoài sẽ ảnh hưởng đến hòa khí, cho nên...
Gã thở dài, không nói thêm nữa. Đương nhiên Chu Lăng Nhạc hiểu ý còn lại.
- Là sai lầm của bản đốc!
Chu Lăng Nhạc khẽ thở dài:
- Vốn dĩ bản đốc không nên giao thành Minh Sa cho y...!
- Chu đốc, quân Tây Bắc tiến vào thành Minh Sa lập t��c bắt giữ Tam gia, nhanh chóng tước vũ khí của quan binh giữ thành. Trong vòng một đêm đã kiểm soát được thành Minh Sa. Ty chức mang theo người của Sừ Gian Đường*, chia làm hai đội. Một đội nhân lúc loạn lạc mà ra khỏi thành, gấp rút đuổi tới thành Sa Châu báo tin cho quan binh Sa Châu. Một đội khác ở lại trong thành hy vọng tìm cơ hội cứu Tam gia.
Gã dừng lại một chút, rồi cười gượng:
- Chỉ là, quân Tây Bắc đã có kế hoạch từ trước. Bọn họ cũng chia binh thành hai đội. Sáu bảy ngàn quân mã tiến vào thành Minh Sa, còn bốn năm ngàn người khác cũng ra tay với thành Sa Châu. Sau này ty chức mới biết, bọn họ đã phái một nhóm người vào thành Sa Châu, sau đó nhân lúc trời tối nội ứng ngoại hợp chiếm cửa tây thành Sa Châu. Binh tướng ở lại giữ thành Sa Châu cũng không nhiều lắm, phòng thủ cửa tây lại yếu nhất. Hơn nữa, cũng không ai nghĩ quân Tây Bắc lại đột ngột kéo đến, cho nên khi thành Minh Sa bị chiếm đóng, gần như cùng lúc, thành Sa Châu cũng thất thủ.
Chu Lăng Nhạc cười lạnh:
- Quả nhiên tâm cơ của Cam Hầu thâm trầm, phái binh tướng tới thành Sa Châu, còn biết phải nội ứng ngoại hợp. Mà binh mã phái tới thành Minh Sa lại dám trực tiếp vây thành gây áp lực. Đình Thọ, ngươi biết vì sao không?
- Ty chức... ty chức không biết!
Chu Lăng Nhạc thản nhiên đáp:
- Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng. Bản đốc cực kỳ ngu xuẩn, tự cho rằng đã hiểu rõ Cam Hầu như lòng bàn tay, nhưng hóa ra lại hoàn toàn không biết gì hết. Ngược lại, Cam Hầu lại thực sự hiểu rõ bản đốc như lòng bàn tay. Y biết rõ thành Minh Sa giao cho lão Tam, cũng biết lão Tam là kẻ bất tài, nên y không đánh mà thắng, dễ dàng thuận lợi mở được cổng thành...
Lão giận quá, bật cười khẩy:
- Buồn cười thay, bản đốc còn tưởng Thiên Sơn phòng thủ kiên cố, vậy mà không chịu nổi một đòn...
- Chu đốc, việc đã đến nước này, chúng ta chỉ có thể cố giữ mạng sống, chờ ngày Đông Sơn tái khởi!
Cổ Đình Thọ trầm ngâm.
- Không có tin tức gì của lão Tam sao? Sừ Gian Đường còn ở lại trong thành có cứu được lão Tam ra không?
- Bẩm Chu đốc, hiển nhiên quân Tây B���c đã chuẩn bị từ trước. Chúng ty chức phái người tìm kiếm khắp trong thành, thậm chí còn không tìm nổi nơi lão Tam đang ở. Ty chức kém cỏi, kính xin Chu đốc trừng phạt.
Chu Lăng Nhạc khoát tay áo:
- Cho dù nó có bị chặt đầu cũng là tự làm tự chịu, mấy cao thủ của Sừ Gian Đường cũng không cần tìm cách cứu nó, rồi tự làm mình bị thương bởi kẻ địch...
Y nhìn mấy người đang đứng sau lưng Cổ Đình Thọ:
- Đây là đội ngũ thuộc hạ của ngươi sao?
- Một nhóm người của Sừ Gian Đường phái ra ngoài còn chưa trở về, một phần ở lại trong thành, hiện giờ vẫn chưa có tin tức. Đây là mấy trợ thủ còn sót lại bên cạnh ty chức, cũng đều là những tinh nhuệ của Sừ Gian Đường.
Chu Lăng Nhạc chắp tay với bọn họ:
- Chư vị đã vất vả rồi, bản đốc xin đa tạ!
Bọn họ đều chắp tay đáp lễ, không nói gì.
- Chu đốc, thành Minh Sa và Sa Châu đã bị cướp phá, e rằng không bao lâu nữa, tất cả phủ huyện của Thiên Sơn sẽ bị người của Sở Hoan và Cam Hầu chiếm đóng. Hiện giờ Thiên Sơn đang rất loạn, lòng người hoang mang, một vài kẻ cơ hội bắt đầu thừa cơ gây rối, thiêu hủy nha môn, đánh giết công sai. Thành Minh Sa không thể đi qua nữa, Sở Hoan đã hạ lệnh truy nã ở thành Minh Sa, nói rằng...
Gã dừng lại, bỏ lửng câu nói...
- Ngươi cứ nói đi.
Chu Lăng Nhạc cười nhạt:
- Đến nước này rồi, còn điều gì bản đốc không thể chấp nhận nữa đây?
- Trong lệnh truy nã nói, Chu đốc dấy binh tạo phản... là nghịch tặc. Nếu ai bắt được Chu đốc, bất kể sống chết, đều sẽ được thưởng năm trăm lượng bạc. Còn nói... còn nói cho dù không bắt được Chu đốc, nhưng chỉ cần cung cấp tin tức về nơi Chu đốc dừng chân, xác nhận là thật, cũng có thể được thưởng trăm lượng bạc...
- Tiền thưởng năm trăm lượng?
Chu Lăng Nhạc cười lớn:
- Thì ra trong mắt bọn họ, bản đốc còn có giá trị năm trăm lượng hoàng kim.
Y vuốt râu:
- Vậy là Cam Hầu đã chuẩn bị từ trước, bất kể bản đốc có thể thoát thân khỏi trận chiến ở bãi ngựa hay không, y cũng sẽ ban lệnh truy nã này xuống. Một là để đánh bại ta hoàn toàn. Hai là cũng làm tổn hại đến sĩ khí của Thiên Sơn ta...
- Chu đốc, cũng may, khi ty chức rời thành Minh Sa đã dẫn theo một người.
Ánh mắt Cổ Đình Thọ lạnh đi, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng:
- Ty chức tin chắc, Chu đốc nhất định sẽ muốn gặp người đó!
Gã đưa tay lên miệng huýt sáo một tiếng, rất nhanh, từ một đống cỏ cách đó không xa, một đại hán cường tráng bước ra.
*Sừ Gian Đường: bộ phận trừ gian, diệt phản.
Tuyệt phẩm này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ.