(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1512:
Giữa vòng vây của kỵ binh cận vệ, thương pháp của Kim thương tựa hổ vào bầy sói, một đường mở lối thoát ra ngoài.
Điền Hậu cùng mười tên thích khách còn sống sót thấy vậy liền nhanh chóng theo sát phía sau. May mắn nhờ Kim thương mở một con đường máu, Điền Hậu hiểu rõ Thái tử đã giăng một cái bẫy vô cùng hoàn hảo, hôm nay y chỉ có thể liều mạng tháo chạy. Dù cánh tay phải đã đứt lìa, nhưng tay trái y thi triển đao pháp vẫn vô cùng cao minh, lợi dụng lúc kỵ binh hỗn loạn, nhanh chóng đoạt lấy một con ngựa từ tay cận vệ. Những kẻ theo sau y cũng nhanh chóng học theo, cướp ngựa rồi bám sát Kim thương mà thoát thân.
Thái tử nghe thấy bên ngoài có biến động, liền vén rèm xe nhìn ra ngoài, chỉ thấy Hán Vương được Kim thương ứng cứu, đang phá vây thoát ra ngoài, y liền chau mày.
Kim thương kia võ công cực kỳ cao cường. Dù kỵ binh cận vệ đều là hạng dũng mãnh thiện chiến, nhưng vẫn bị Kim thương mở một con đường máu mà xông thoát ra ngoài. Đám người Điền Hậu cũng theo sát phía sau. Trong đám kỵ binh cận vệ, có người hô lớn:
- Không được để loạn đảng thoát thân, mau đuổi theo ta!
Hơn mười tên kỵ binh cận vệ phóng ngựa theo sát phía sau, đuổi theo Kim thương, nhanh chóng bi���n mất ở cuối con phố dài.
Triệu Quyền lúc này mới thở phào nhẹ nhõm nói:
- Điện hạ, loạn đảng đã bị đẩy lui.
Thái tử chau mày, tự lẩm bẩm:
- Kẻ đó rốt cuộc là ai? Võ công quả thực rất cao minh.
Lúc này một gã kỵ binh cận vệ phi ngựa tới bên cạnh xe Thái tử, chắp tay nói:
- Mạt tướng bái kiến Giám quốc điện hạ.
Thái tử khẽ gật đầu nói:
- Các ngươi làm rất tốt, bản cung sẽ trọng thưởng.
Trong lòng Triệu Quyền đã đoán ra, tối nay Thái tử đi ra ngoài, thực chất không phải để tới Trung Thư tỉnh, mà là cố ý rời phủ lộ diện, dùng chính mình làm mồi nhử Hán Vương xuất hiện. Thái tử đã sớm bố trí mai phục, âm thầm điều động kỵ binh cận vệ, ý định diệt gọn đám Hán Vương chỉ trong một lần. Nào ngờ giữa chừng lại xuất hiện một tên Kim thương tướng, tựa thần tướng giáng trần, mạnh mẽ cứu Hán Vương đi.
Thái tử và Hán Vương là huynh đệ, y hoàn toàn hiểu rõ tính tình Hán Vương. Nếu ở trong phủ Thái tử, với sự bảo vệ nghiêm ngặt, Hán Vương căn bản không có bất kỳ cơ hội nào để ám sát y, nhưng một khi y rời khỏi phủ đệ, với cừu hận khắc cốt ghi tâm của Hán Vương dành cho Thái tử, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tuyệt vời như vậy. Hơn nữa, một khi Thái tử bị giết, toàn bộ kinh thành sẽ lập tức sụp đổ. Xét cả về công lẫn tư, Hán Vương đều muốn nắm lấy cơ hội dồn Thái tử vào chỗ chết.
Không nghi ngờ gì nữa, trước khi Thái tử rời phủ, trong lòng đã xác định Hán Vương là một trong những kẻ chủ mưu vụ náo động kinh thành. Hơn nữa, y hiểu rõ tính tình Hán Vương, biết gã sẽ không bỏ qua cơ hội như vậy, nên cố tình dùng bản thân làm mồi nhử, thiết lập cạm bẫy. Chỉ có điều, đến cuối cùng lại thất bại trong gang tấc, vẫn để Hán Vương tẩu thoát.
- Điện hạ, nơi đây không thể ở lâu, ty chức khẩn cầu điện hạ lập tức về phủ.
Triệu Quyền chắp tay nói.
Thái tử lắc đầu nói:
- Tạm thời không về phủ, ta còn có nơi cần đến. Tuy nhiên, trước tiên vẫn cần phải tới Trung Thư tỉnh. Bản cung muốn cùng các vị đại nhân ở Trung Thư tỉnh thương nghị cách ứng phó với thế cục hiện giờ.
Sau đó y hướng v��� phía Cận Vệ quân kia nói:
- Ngươi bây giờ lập tức đi tổng thự Võ Kinh vệ thành Nam, nói cho bọn họ biết, Doanh Bình cấu kết Thiên Môn đạo làm loạn. Hiện giờ, ngay tại thành Nam, hãy hạ lệnh cho Võ Kinh vệ thành Nam truy tìm khắp mọi nơi, nhất định phải bắt được Doanh Bình đem về quy án!
Người kia chắp tay lĩnh mệnh, sau đó phân phó vài tiếng, để lại hai mươi tên Võ Kinh vệ hộ vệ Thái tử, còn tự mình dẫn theo đám người còn lại lập tức chạy tới tổng thự Võ Kinh vệ thành Nam.
Người nọ vừa đi, xe Thái tử mới lăn bánh được khoảng mười mét liền nghe phía sau truyền tới tiếng vó ngựa. Xe ngựa lập tức dừng lại, chỉ thấy hai con tuấn mã chạy tới như bay, trông cách ăn mặc, dường như là người của Võ Kinh vệ. Khi tới gần, một người phi xuống từ trên lưng ngựa lao tới, sắc mặt tái nhợt, dáng vẻ hoảng hốt, lớn tiếng nói:
- Thái tử điện hạ có ở đây không? Tiểu nhân có quân tình khẩn cấp cần bẩm báo!
Triệu Quyền trầm giọng nói:
- Có chuyện gì mà bẩm báo?
- Khởi bẩm Thái tử... Thái tử điện hạ, thành Nam...!
Người nọ thở không ra hơi nói:
- Cổng thành Nam đã bị phá, dân chạy nạn bên ngoài đã tràn vào trong thành!
Thái tử đang ngồi trong xe đột nhiên biến sắc, y vén rèm cửa lên, nghiêm nghị hỏi:
- Ngươi nói gì? Cổng thành Nam đã bị phá rồi sao?
- Vâng...!
Người kia hoảng sợ nói:
- Giáo úy thành Nam... là phản đồ. Y cấu kết đạo phỉ, hạ lệnh chúng tiểu nhân mở cửa thành. Hơn nữa, một đám loạn đảng đột nhiên giết tới cửa thành Nam, tập kích từ phía sau lưng bọn tiểu nhân. Chúng tiểu nhân liều chết chém giết nhưng bọn chúng nhân số quá đông, cổng thành Nam đã bị mở ra, ngoài thành đột nhiên xuất hiện vô số dân chạy nạn, bọn chúng giống như phát điên, tất cả đều tràn vào trong thành!
Thái tử cắn chặt răng, lúc này y đã nghe thấy tiếng hô hào, tiếng quát tháo truyền tới từ phía Nam. Triệu Quyền nói với giọng thất thanh:
- Điện hạ... ngài... ngài xem!
Từ trong cửa sổ xe, Thái tử nhìn về phía Nam, chỉ thấy bầu trời bỗng nhiên đỏ rực, lửa bắt đầu bừng cháy từ nơi đó.
- Bọn chúng... sau khi vào thành, gặp người là giết, tay cầm bó đuốc phóng hỏa bốn phía!
Người tới báo tin thở không ra hơi nói:
- Lần này, chỉ sợ... chỉ sợ có tới hơn mấy ngàn người đã vào trong thành.
Khóe mắt Thái tử co rút lại, trầm giọng nói:
- Triệu Quyền, lập tức trở về phủ Thái tử, phái người truyền lệnh tới thành Đông cùng thành Bắc giữ nghiêm cửa thành, điều động binh mã tới đây ngăn chặn bạo dân làm loạn!
Triệu Quyền lập tức phái người đi truyền lệnh, sau đó với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, hạ lệnh cho xe ngựa nhanh chóng hồi phủ Thái tử.
Cổng thành nguy nga phía Nam kinh thành đã hạ xuống, dân chúng như thủy triều từ bên ngoài không ngừng xông tới. Trong số đó thậm chí có người cưỡi ngựa, hô lớn gọi nhỏ, tiếng gào thét vang lên liên tiếp.
Trong đám người này, có kẻ cao giọng hô:
- Hỡi các huynh đệ tỷ muội, đám lão gia kinh thành làm mưa làm gió, bọn chúng áo gấm rượu ngon, lương thực trong nhà chất đầy như núi, trong khi chúng ta bụng đói chịu rét... Chúng ta cũng là người, bọn chúng không xem chúng ta là người, vậy chúng ta cũng chẳng coi bọn chúng là người! Đồ vật trong kinh thành này đều là bọn chúng bóc lột từ trong tay chúng ta, hiện giờ chúng ta phải lấy lại những gì thuộc về mình. Xông lên! Xông lên! Giết chết lũ cẩu quan ác bá, đốt nhà bọn chúng, đoạt lại đồ đạc của chúng ta!
- Hỡi các vị hương thân phụ lão, những năm nay chúng ta làm việc ngày đêm nhưng ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Đến hôm nay lại phải chịu cảnh gia đình ly tán, nhà tan cửa nát, các ngươi nói xem, đây là do ai ban tặng? Chẳng phải là chuyện tốt của những kẻ xuất thân từ kinh thành đó sao? Chúng ta đã phải chịu đ�� mọi tủi nhục khinh thường, hiện giờ không thể cam chịu nữa, cho dù chết cũng phải liều mạng cùng bọn chúng, giết một tên là hòa vốn, giết hai tên là có lợi rồi!
- Không được hạ thủ lưu tình! Lúc bọn chúng bóc lột chúng ta, có từng nghĩ tới chuyện nương tay chưa? Các ngươi nhìn kinh thành vàng son lộng lẫy kia, tất cả đều là huyết nhục của hương thân phụ lão chúng ta. Bọn chúng cho chúng ta thống khổ, chúng ta sẽ trả lại cho chúng gấp mười lần!
Đám dân chúng nghe được lời hô hào liền nghĩ tới những năm gần đây phải chịu sự khi dễ của quan phủ, nghĩ tới cảnh nhà tan cửa nát, gia đình ly tán, lửa giận trong lòng được thiêu đốt lên đến cực điểm. Bọn họ gào thét xông vào trong thành, chỉ cần nhìn thấy có người là lập tức bừng bừng hận thù xông lên, không một chút lưu tình, quơ “vũ khí” thô sơ trong tay tiến hành chém giết.
Những kẻ xông vào trong thành dường như tất cả đều là dân chạy nạn từ phương Nam mà tới, đám quan lại quyền quý đã sớm vào thành. Bọn họ ở ngoài thành phải chịu cảnh màn trời chiếu đất, đa phần đ��u là dân chúng nghèo khổ chạy nạn tới kinh thành. Thiên Môn đạo từ phía Đông Nam một đường thẳng tiến, dân chúng vì bị chiến hỏa giày xéo, nhao nhao trốn chạy về phương Bắc. Trong thời điểm nguy khốn, đối với đại đa số dân chúng nghèo rớt mồng tơi mà nói, đồ vật bọn họ có thể mang theo thật sự không nhiều lắm, nhưng cũng không thiếu nông cụ canh tác thường ngày. Hiện giờ, trong thời điểm dân chạy nạn tràn vào trong thành, binh khí trên tay bọn họ rất hỗn tạp, chủ yếu là cuốc, xẻng, búa, chùy... Trong tiếng rống giận dữ giống như núi lửa phun trào, những dân chúng cùng khổ vốn không còn đường để đi này đã phát tiết ra một cỗ khí thế vô cùng cuồng mãnh và kinh khủng.
Đối với dân chúng trong thiên hạ, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không có tâm tư tạo phản. Hơn nữa, cho dù rơi vào khốn cảnh, bọn họ cũng có thể nén giận được. Nhưng một khi bị đẩy đến tuyệt cảnh, khiến bọn họ không còn một đường sống nào có thể trông mong, vậy thì lực phá hoại của bọn họ cũng sẽ thay đổi đến một mức độ vô cùng kinh người. Những ủy khuất, nhục nhã, cực khổ, phẫn nộ, cừu hận trong thời điểm này cùng xuất hiện, chỉ cần có người dẫn động là có thể khiến bọn họ nhanh chóng bạo phát. Bản tính giết chóc cùng phá hoại nguyên thủy nhất của con người sẽ hiện ra trong nháy mắt.
Bốn phía của kinh thành, thành Tây và thành Bắc có thể coi là ngư long hỗn tạp, phần lớn dân chúng trong kinh thành đều sống ở nơi đó; thành Đông là nơi ở của quan viên, còn thành Nam lại là mảnh đất tụ tập hầu như toàn bộ thương gia, phú hào giàu có. Nơi này phần lớn là nhà cao cửa lớn, đường đi ngay ngắn trật tự, sạch sẽ rộng rãi. Chính bởi vì điều này mà dưới vô số ánh đuốc, dân chạy nạn nhanh chóng tràn đầy tất cả các con đường trong thành Nam. Dân chúng vốn sống ở thành Nam sau khi nhận được lệnh cấm túc đều đóng chặt cửa, giờ phút này nghe tiếng hò hét ầm ĩ nghiêng trời lệch đất bên ngoài thì đều cảm thấy kinh hồn táng đảm. Sau đó, cửa lớn của từng nhà liên tiếp bị phá tan, thậm chí có người còn phi qua tường bao, xông vào bên trong trạch viện.
Những dân chạy nạn này đều là những người đã từng bị áp bức, nếm trải mọi khổ sở. Hiện giờ, khổ sở chuyển thành phẫn nộ, mà sự phẫn nộ đó nhanh chóng trút xuống đầu cư dân thành Nam.
Dân chạy nạn phóng hỏa khắp nơi, bọn họ nhìn đám hào thương cự phú kia mặc áo gấm, tựa như gặp phải cừu nhân mấy đời, liền lập tức xông tới chém giết. Nhiều người tràn vào trong phủ đệ, phá phách cướp bóc giết hại. Giờ phút này, dân chạy nạn nhu nhược cũng sẽ biến thành mãnh thú hung tàn. Bọn họ có thể giết người, có thể phóng hỏa, có thể phá hoại, thậm chí nhìn thấy nữ nhân trong các đại trạch viện, chúng cũng có thể phát ra thú tính nguyên thủy nhất.
Võ Kinh vệ thành Nam đã sớm xuất động, ào ào xông về phía bên này. Khi bọn họ nhìn thấy dân chạy nạn tầng tầng lớp lớp, trong tay cầm các loại “vũ khí” rống giận lao tới, dù họ là tinh binh phòng vệ kinh thành nhưng tay chân cũng đều phát lạnh, kinh hồn táng đảm.
Tuy bọn họ ra sức chém giết nhưng nếu so với đám dân chạy nạn như thủy triều kia thì nhân số quả thật ít ỏi đến mức đáng thương, rất nhanh chóng bị chìm ngập trong biển người.
Trong đám loạn dân, thỉnh thoảng lại xuất hiện một đám người cưỡi ngựa chỉ đạo. Tuy bọn chúng ăn mặc quần áo bình thường nhưng trong tay đều cầm đại đao trường thương, tuyệt đối không phải bách tính phổ thông. Hơn nữa, so với những loạn dân kia, bọn chúng càng thêm tàn bạo, cũng càng hung hăng càn quấy. Thông thường, bọn chúng sẽ xông lên phía trước, đám loạn dân chạy theo sau xông vào các tòa đại viện.
Mọi chuyển ngữ của tác phẩm này đều được đăng tải duy nhất tại truyen.free.