Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1516:

Kim Tướng quân nhấc chân đá văng thủ cấp đang lăn dưới chân, rồi khẽ đá thi thể Thủy Thiên Thu sang một bên, trường thương gác ngang trước người. Mặc dù Bạch Hổ tưởng chừng tùy ý ngồi bệt dưới đất, Kim Tướng quân vẫn không dám khinh thường.

– Bổn tướng hành tẩu giang hồ, hiếm khi gặp cao thủ dùng thương.

Kim Tướng quân chậm rãi nói:

– Tam Đao Tứ Thương Phá Thiên Cung, có lẽ Phá Thiên Cung danh bất hư truyền, nhưng Tam Đao Tứ Thương, cũng chưa chắc đã lợi hại như lời đồn.

Y nhìn ngân thương trong tay Bạch Hổ:

– Trường thương Bạch Hổ, bổn tướng nghe danh đã lâu, nay Kim thương có thể giao chiến một trận với Ngân thương, cũng là một chuyện may mắn.

Bạch Hổ ngẩng đầu nhìn Kim Tướng quân, mỉm cười nói:

– Bản Thiên hộ vốn là quan viên triều đình, sau đó mới là người cầm thương. Nếu ngươi có thể trả lời vài vấn đề của bản Thiên hộ, bản Thiên hộ có thể tha cho ngươi một mạng.

Kim Tướng quân bật cười một tiếng quái dị:

– Phải chăng các hạ quá mức tự tin vào bản thân chăng?

– Không liên quan tới tự tin.

Bạch Hổ thản nhiên đáp:

– Chẳng qua thân là quan viên triều đình, mọi việc đều phải làm theo phép tắc. Bản Thiên hộ cho ngươi cơ hội khai báo thẳng thắn, nếu như bản thân ngươi không muốn nắm bắt, thì điều đó chẳng liên quan gì đến bản Thiên hộ.

– Chi bằng thế này.

Kim Tướng quân nói:

– Hiện giờ hai chúng ta chỉ có một người có thể sống sót rời khỏi viện này. Đã như vậy, chi bằng ta và ngươi làm một giao dịch, thông qua giao dịch, nói cho đối phương điều mình muốn biết.

– Hả?

– Bổn tướng biết rõ, ngươi muốn biết Thiên công là ai, bổn tướng cũng muốn biết Vệ Đốc là ai. Ngươi muốn biết tung tích của Thiên Công, bổn tướng cũng muốn biết tung tích của Vệ Đốc.

Hai mắt Kim Tướng quân bắn ra tinh quang:

– Đã như vậy, hai ta hỏi đáp lẫn nhau, nói ra đáp án mà đối phương muốn biết, ngươi thấy thế nào?

Bạch Hổ cười ha ha nói:

– Ngươi đoán không sai, bản Thiên hộ quả thực rất muốn biết Thiên công là ai, cũng muốn biết hiện giờ hắn đang ở đâu, chẳng qua ngươi đã quên, ta là quan, ngươi là tặc, bản Thiên hộ sao lại giao dịch với một tên loạn tặc?

– Như vậy xem ra Bạch Hổ Thiên hộ chỉ là hữu danh vô thực.

Kim Tướng quân thở dài:

– Ngươi không dám làm giao dịch này, đơn giản là lo lắng tài nghệ kém hơn người...!

– Phương pháp khích tướng này, dường như ngươi đã dùng sai đối tượng rồi.

Bạch Hổ cười nhạt nói.

Hai mắt Kim Tướng quân lạnh lùng, trong giây lát cánh tay chấn động, toàn thân lao về phía trước, Kim thương đã đâm thẳng tới trước ngực Bạch Hổ.

Cao thủ chân chính, cũng không cần dùng thủ đoạn hoa mỹ để chứng minh bản lĩnh của mình mạnh đến đâu, chỉ cần vừa ra tay, sẽ dùng phương pháp đơn giản nhất và thực dụng nhất để phân định thắng bại.

Một thương mà Kim Tướng quân đâm ra, không hề biến chiêu, chỉ cần người hiểu thương pháp có thể nhìn ra, một thương này là chiêu thức hữu hiệu nhất. Nếu địch thủ không phản ứng, một thương này có thể trực tiếp đâm xuyên thân thể địch. Cho dù địch nhân có phản ứng gì, Kim thương xuất thủ trước đã chiếm được tiên cơ, cũng có thể tùy thời biến hóa nhanh chóng nhất.

Bạch Hổ ngồi dưới đất, thần sắc bình tĩnh, hàn quang trên mũi Kim thương đã chiếu thẳng vào đôi mắt Bạch Hổ. Mũi thương sắc bén giống như không đoạt mạng người sẽ không buông tha.

Giây phút sinh tử, tiếng thương vang lên.

Trường thương của Bạch Hổ ra tay trong nháy mắt, giống như ngân hà hiện thế, một chiêu mang theo khí thế càn quét xông thẳng lên trời. Ngân thương của y đi sau, nhưng chọn đúng thời cơ, tốc độ ngân thương giống như tia chớp. Một tiếng "keng" vang lên, mũi ngân thương từ dưới lên đỡ lấy mũi Kim thương đang lao tới.

Kim quang chói mắt, ngân hà như điện.

– Hay cho Định Quân thương!

Mũi thương đối nhau, tất cả dường như tĩnh lặng lại. Kim Tướng quân không khỏi kinh hãi thốt lên:

– Hóa ra các hạ lại biết Định Quân thương!

– Phá Phong thương của Kim Tướng quân xem ra cũng rất được tinh túy.

Bạch Hổ vẫn ngồi dưới đất, cười nói:

– Định Quân gặp Phá Phong, hay lắm...!

Lời y còn chưa dứt, y đã nhảy vọt lên, mũi thương vung ra, mũi ngân thương xẹt qua cán Kim thương, đâm thẳng vào ngực Kim Tướng quân.

Kim Tướng quân lui lại.

Y lui lại đơn giản gọn gàng, giống như trong nháy mắt đã di chuyển sang một nơi khác. Hán Vương Doanh Bình căn bản nhìn không ra thân pháp của Kim Tướng quân, nhưng dù lui lại, y còn hung mãnh hơn hổ, còn nhanh nhẹn hơn báo.

Kim Tướng quân lui nhanh, nhưng vẫn không thoát khỏi thương ảnh gần ngay trước mắt. Bạch Hổ như hình với bóng, Kim Tướng quân lui về phía sau, y liền tiến lên, tốc độ của hai người dường như khó phân thắng bại.

Ánh rạng đông đã xuất hiện, dưới ánh rạng đông, hai luồng kim ngân đan xen nhau, giống như hai con giao long quấn lấy nhau. Hai bóng người Kim Tướng quân và Bạch Hổ thoắt ẩn thoắt hiện khắp nơi, khó thấy rõ chân thân.

Tuy rằng Doanh Bình tập võ từ nhỏ, được xưng là văn võ song toàn, nhưng giờ phút này chứng kiến hai người giao thủ, mới biết thế nào là cao thủ thực sự. Hai người trước mắt này, bất kỳ ai cũng mạnh hơn y không chỉ mười lần.

Cầm thương vốn đã chẳng dễ dàng, có thể dùng trường thương xuất thần nhập hóa thì càng hiếm có. Nhưng không thể nghi ngờ, hai người trước mắt này chính là hai cao thủ dùng thương mạnh nhất thiên hạ. Trường thương vốn không có sự sống, tới tay họ dường như biến hóa thành thần long, cho thấy uy lực vô song.

Điền Hậu hơi cau mày, tuy rằng cánh tay y đã phế, nhưng đã từng là cao thủ dùng đao hạng nhất.

Doanh Bình nhìn không ra hai người trong trận ai chiếm ưu thế, nhưng Điền Hậu lại mơ hồ thấy được, thương pháp của Bạch Hổ nhìn như mưa rền gió dữ, hùng hổ dọa người, nhưng mỗi chiêu lại cực kỳ hợp lý, hơn nữa trong công có thủ. Mỗi lần tấn công, trong chiêu thức chí ít có nhiều phương pháp có thể tùy thời phòng thủ cho bản thân.

So với sự sắc bén của Bạch Hổ, thương pháp của Kim Tướng quân trông hơi bảo thủ, ở vào thế phòng thủ, nhưng trong thế phòng thủ lại ẩn chứa sát cơ, tùy thời tìm sơ hở, một kích chế địch.

Thương của hai người hoàn toàn hợp thành một thể, thương là người, người là thương.

Thương pháp Bạch Hổ công thủ cân bằng, công sắc bén, thủ lại cực kỳ vững chắc.

Định Quân thương, đúng như tên gọi, đánh như gió táp, vững như bàn thạch. Điền Hậu nhìn xem, trong lòng lại rõ ràng thêm vài phần. Tuy nói thương pháp của Kim Tướng quân cũng hiếm thấy trên đời, tuyệt đối thuộc về cao thủ dùng thương hàng đầu, nhưng so với Bạch Hổ mà nói hiển nhiên kém hơn một bậc.

Kình phong kích động, đám người Doanh Bình không khỏi lùi về phía sau. Bọn họ vây quanh vòng chiến cũng cảm nhận được hàn khí lạnh như băng và sát ý bén nhọn tỏa ra từ trường thương.

Hai con rồng lên cao xuống thấp, nơi thương tới uy lực mười phần. Bạch Hổ đâm ra một thương, Kim Tướng quân tránh thoát, trường thương kia liền đâm vào vách tường, vách tường theo đó mà rung lắc. Mà Bạch Hổ rút thương nhanh chóng, biến chiêu cũng thoải mái tự nhiên.

Thân pháp hai người càng lúc càng nhanh, tuy rằng ánh mặt trời đã rọi xuống, Doanh Bình càng không thể thấy rõ thân hình hai người, chỉ có thể cảm nhận được hai người kịch đấu giằng co thông qua hai mũi thương kim ngân quấn lấy nhau.

Đột nhiên liền thấy kim quang lóe lên, phóng thẳng lên trời. Doanh Bình ngẩng đầu nhìn kim quang phóng lên trời, thấy rõ ràng, là Kim thương trong tay Kim Tướng quân bay vút lên giữa không trung.

Khóe mắt Doanh Bình run rẩy, khẽ giật mình. Kình phong kích động lập tức biến mất không còn dấu vết, nhìn lại thì thấy thân hình Kim Tướng quân và Bạch Hổ đã tách ra.

Mũi ngân thương của Bạch Hổ đã đâm vào ngực trái Kim Tướng quân.

Kim Tướng quân một tay nắm cán ngân thương của Bạch Hổ, tay kia buông thõng. Thân thể y dường như bị ngân thương chống đỡ, tựa như chỉ cần Bạch Hổ rút thương ra, y sẽ ngã thẳng xuống đất.

Doanh Bình biến sắc mặt.

Y đã nhìn ra thắng bại đã phân định. Bạch Hổ chẳng những đánh bay Kim thương của Kim Tướng quân, hơn nữa ngân thương đã đâm trúng tim Kim Tướng quân.

Bạch Hổ sắc mặt lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào đôi mắt giật mình của Kim Tướng quân, thản nhiên nói:

– Vệ Đốc có lệnh, kẻ nhiễu loạn kinh thành, tìm được đầu sỏ, giết không tha. Kim Tướng quân, ta là quan, ngươi là tặc, từ trước đến nay đều là ngươi sống ta chết.

Kim Tướng quân cười thảm một tiếng, nói:

– Tứ Đại Thiên hộ Thần Y Vệ, quả nhiên danh bất hư truyền, Trường Thương Bạch Hổ... danh xứng với thực...!

Bạch Hổ khẽ thở dài:

– Ngươi vốn còn cơ hội, chẳng qua ngươi không đủ kiên nhẫn, mạo hiểm tấn công, bị bản Thiên hộ tìm được cơ hội... Thương pháp của ngươi như thế, vốn không nên phạm phải sai lầm này!

Thân thể Kim Tướng quân tiến lên hai bước, ngân thương xuyên qua thân thể y càng sâu, cười khổ nói:

– Bổn tướng vẫn luôn nghĩ, cuối cùng... cuối cùng sẽ chết trong tay ai. Có thể chết trong tay ngươi, bổn tướng... bổn tướng cảm thấy cũng đủ rồi...!

– Ngươi... ngươi muốn đồng quy vu tận?

Thân hình Bạch Hổ lay động, vẫn gắng gượng đứng vững, không để mình ngã xuống. Ở ngực y bị chưởng ��ao của Kim Tướng quân đâm ra một lỗ máu, máu tươi tràn ra từ trong, trông thấy mà giật mình.

Kim Tướng quân lắc đầu nói:

– Bổn tướng... nhiệm vụ của bổn tướng còn chưa hoàn thành, vẫn chưa tới lúc phải chết... Ngân thương của ngươi đâm vào ngực ta, ngươi đã cho rằng ta chắc chắn phải chết, chỉ tiếc...!

Y giơ tay lên, chỉ vào ngực phải của mình:

– Trái tim của bổn tướng không nằm bên trái, mà là... mà là nằm bên phải. Đây là... đây là một trong những bí mật của bổn tướng. Ngươi biết... biết đã quá muộn rồi...!

Bản dịch tinh tế này, chứa đựng công sức của truyen.free, là duy nhất và độc quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free