(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1518:
Chiến sự Tây Quan và Thiên Sơn chấm dứt, Sở Hoan lưu lại thành Hạ Châu chủ yếu để xử lý những việc hậu kỳ. Việc đầu tiên cần làm chắc chắn là hợp nhất kỵ binh Thiên Sơn.
Chính sách của Sở Hoan đối với kỵ binh Thiên Sơn vô cùng khoan hồng và ưu ái. Chỉ cần tiếp tục ở lại quân đoàn kỵ binh, người nhà sẽ được miễn lao dịch, hơn nữa về thuế má cũng được miễn giảm.
Sở Hoan cho thuộc hạ truyền tin ra ngoài rằng hắn muốn thi hành Quân Điền lệnh ở Thiên Sơn đạo. Đám binh sĩ Thiên Sơn hầu như đều có xuất thân bần hàn, nghe được người nhà mình sẽ được chia đất đai liền vui mừng khôn xiết. Bọn họ lại nghe nói Sở Hoan sẽ miễn lao dịch, giảm thuế má, tiếng hoan hô càng vang như sấm. Tuy có binh sĩ muốn về nhà đoàn tụ gia đình, sống bình dị với nghề nông, nhưng phần đông vẫn nguyện ý ở lại.
Hứa Thiệu với tư cách là chủ tướng xây dựng quân đoàn kỵ binh, trong chốc lát phải gánh vác quân vụ to lớn như vậy cũng vô cùng cố gắng. Cũng may Sở Hoan thuyết phục được đám người Hầu Kim Cương. Hai người Hầu Kim Cương và Cố Lương Trần là tướng lĩnh kỵ binh Thiên Sơn, mặc dù chiến bại tại mã tràng Thanh Nguyên nhưng dù sao cũng là tướng lĩnh kỵ binh hàng ��ầu.
Sở Hoan phái người phi ngựa nhanh đưa về Sóc Tuyền một công văn giao cho Tề Vương. Công văn truyền tới nơi, theo ý của Sở Hoan, Tề Vương đã phê chuẩn. Theo tình hình Tây Bắc biến động, để thuận tiện cho việc thống nhất chỉ huy binh lính Tây Bắc, hình thành một lực lượng đủ sức tiễu trừ loạn phỉ, Tề Vương đồng ý cho Sở Hoan tiến hành chỉnh đốn binh lính ba đạo Tây Bắc, đặc biệt là tập trung vào kỵ binh. Theo đề xuất, Tây Bắc sẽ chỉ cho phép có một quân đoàn kỵ binh duy nhất.
Theo ý của Sở Hoan, ba đạo Tây Bắc thành lập một quân đoàn kỵ binh, căn cứ đóng tại Thanh Nguyên mã tràng. Từ nay về sau, quân đoàn này gọi là “Tây Bắc Phong Kỵ”, Hứa Thiệu là chủ tướng, phong chức “Phong Kỵ Kiêu Vũ tướng quân”, Hầu Kim Cương là “Phong Kỵ Tả tướng quân”, còn Cố Lương Trần là “Phong Kỵ Hữu tướng quân”. Việc của quân đoàn kỵ binh do ba người xử lý, cùng xây dựng và huấn luyện “Tây Bắc Phong Kỵ” mới thành lập.
Hầu Kim Cương và Cố Lương Trần vốn là tướng bại trận bị giam cầm, cứ ngỡ sẽ gặp vận rủi, bị chém đầu. Nhưng Sở Hoan không chấp hiềm khích trước đây, không giết mà trọng dụng, hơn nữa còn để bọn họ phục chức nguyên vẹn trong quân đoàn kỵ binh. Hơn nữa, về đối ngoại, lại có lệnh phong thưởng của Tề Vương, đương nhiên không còn gì để nói, chỉ thề tận tâm tận lực làm việc, hoàn toàn thuần phục.
Ngay cả Minh Quý, trái với dự liệu của rất nhiều người, Sở Hoan không chỉ xá tội mà còn để Minh Quý thống lĩnh binh sĩ cũ trong Thiên Sơn quân về thành Minh Sa, tạm thời giúp Thường Hoan duy trì trật tự Thiên Sơn đạo.
Minh Quý rất có uy tín tại Thiên Sơn đạo. Một khi có lão ấy tọa trấn, ít nhất người Thiên Sơn sẽ không còn địch ý sâu sắc nữa.
Chỉ có Tôn Xán là không có ý quy hàng, Sở Hoan cũng không cưỡng cầu, liền phái người hộ tống gã về quê.
Sở Hoan xử lý xong chuyện quân đoàn kỵ binh của Hứa Thiệu, mặt khác lại viết một công văn. Hiện giờ Chu Lăng Nhạc đã bị diệt trừ, chức Tổng đốc Thiên Sơn đạo vẫn còn bỏ trống. Để ổn định lòng người, cần phải nhanh chóng phái một người đủ tài năng đi tới Thiên Sơn thực hiện chính lệnh, nắm giữ quyền Tổng đốc. Mà người hắn lựa chọn, chính là Ngụy Vô Kỵ, Chủ sự Hộ bộ ti.
Ngoài ra Sở Hoan viết riêng cho Ngụy Vô Kỵ một phong thư, trình bày rõ ràng, chi tiết những việc cần làm trước tiên sau khi đến Thiên Sơn. Chủ yếu là một số chính sách an dân Thiên Sơn, sau đó bắt đầu tiến hành kiểm kê đất đai, chuẩn bị dọn đường cho việc thi hành Quân Điền lệnh tại nơi này.
Tất cả các châu phủ Tây Quan đều đã đồng loạt thi hành Quân Điền lệnh, mọi chuyện hiện giờ diễn ra rất thuận lợi. Bởi vậy nếu tiếp tục giữ Ngụy Vô Kỵ lại quả thật giống như dùng đao mổ trâu giết gà. Từ lúc bắt đầu, Ngụy Vô Kỵ đã là người phụ trách kiểm kê đất đai, sau đó gã không chỉ là người lên kế hoạch thi hành mà còn trực tiếp chỉ đạo thực hiện toàn bộ Quân Điền lệnh tại Tây Quan.
Ngụy Vô Kỵ là người có tài, nhưng trước đây không có đất dụng võ.
Trải qua việc Quân Điền lệnh, y được Sở Hoan mạnh dạn đề bạt, thậm chí cho gã đủ đất để thi triển tài năng. Ngụy Vô Kỵ tận lực làm việc một thời gian cũng đã chứng minh đủ tài năng của gã. Mặc dù mới chỉ làm quan hơn một năm nhưng trải qua rèn luyện trong thời gian này, năng lực xử lý chính sự của Ngụy Vô Kỵ đã rất lão luyện. Đặc biệt là đối với Quân Điền lệnh, tất cả điểm lợi hại y đều nắm bắt rất rõ ràng. Hôm nay Sở Hoan điều y đến Thiên Sơn là tin tưởng rằng dưới sự lãnh đạo của Ngụy Vô Kỵ, Thiên Sơn đạo sẽ thuận lợi thi hành Quân Điền lệnh.
Đối với đề nghị của Sở Hoan, Tề Vương đương nhiên không có bất kỳ ý kiến phản đối nào, công văn phong thưởng đám người Hứa Thiệu chính là do Ngụy Vô Kỵ tự mình mang tới.
Ngụy Vô Kỵ biết Sở Hoan muốn mình đến Thiên Sơn, mục đích chủ yếu là xử lý Quân Điền lệnh. Thế nên y dẫn theo mười quan lại thuộc cấp, bọn họ đều là nhân tài Ngụy Vô Kỵ phát hiện được trong lúc thi hành Quân Điền lệnh, đều có năng lực xử lý công việc rất xuất sắc. Trong đám người này có tới một nửa là xuất thân bình dân, nhưng chỉ cần Ngụy Vô Kỵ trình công văn bổ nhiệm, Sở Hoan chưa từng bác bỏ. Những người này nhanh chóng trở thành cốt cán trong “đội ngũ” Quân Điền lệnh của Ngụy Vô Kỵ.
Trước khi đến Thiên Sơn, Ngụy Vô Kỵ đã hiểu rõ sự khác biệt to lớn giữa Thiên Sơn và Tây Quan. Tuy y có lòng tin rất lớn nhưng cũng biết mọi việc tuyệt đối không thể thuận lợi như vậy, trong lúc thi hành đương nhiên sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Có đám thuộc cấp ấy bên cạnh, lực lượng của y cũng sẽ mạnh hơn rất nhiều. Sở Hoan đối với chuyện này đương nhiên không có dị nghị gì.
Ngụy Vô Kỵ sau khi đến thành Hạ Châu liền dừng chân hai ngày. Sở Hoan hầu như dành trọn thời gian để bàn luận với Ngụy Vô Kỵ về biện pháp chỉnh đốn quan lại ở Thiên Sơn đạo.
Sở Hoan biết Ngụy Vô Kỵ dẫn theo mười quan viên đến Thiên Sơn. Dưới con mắt của người Thiên Sơn, bọn họ là người từ nơi khác đến nên dễ bị xa lánh. Bởi vậy hắn không ngừng dặn dò, sau khi đến Thiên Sơn đạo cần phải thực hiện Quân Điền lệnh trước, làm tốt bước đầu tiên là thu phục lòng người, không được kiêu ngạo cũng như xu nịnh, cũng không được để xảy ra xung đột giữa thân sĩ và dân chúng ở Thi��n Sơn. Muốn lập uy danh đương nhiên phải kiên trì thi hành chính lệnh, dù gặp bao khó khăn vẫn nhất định phải kiên trì.
Sở Hoan hiểu rõ Ngụy Vô Kỵ làm việc cẩn thận, thế nên để cho y toàn quyền thi hành Quân Điền lệnh tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì. Có điều hắn sai Ngụy Vô Kỵ đến Thiên Sơn, một phần mục đích là vì chuyện Quân Điền lệnh, quan trọng nhất là hy vọng Ngụy Vô Kỵ có thể nhanh chóng ổn định Thiên Sơn đạo, để có thể làm chỗ dựa vững chắc cho hắn về sau. Bởi vậy Sở Hoan dặn dò kỹ lưỡng, sau khi đến Thiên Sơn đạo một thời gian cần phải tiến hành khảo hạch phẩm hạnh của quan viên, giữ lại những người làm việc đắc lực, còn lại cần mạnh mẽ gạt bỏ đám quan lại sâu mọt. Tổng số quan lại Thiên Sơn đạo đâu chỉ vài trăm, muốn xây dựng một hệ thống quan lại vững mạnh, nhất định phải xây dựng lại hoàn toàn từ đống đổ nát. Không cần quan tâm tới thân phận, dùng mọi lực lượng đề bạt, phân công người tài, có như thế mới khiến đám người Ngụy Vô Kỵ nhanh chóng hòa nhập được vào Thiên Sơn đạo.
Ng���y Vô Kỵ được Sở Hoan coi trọng, từ trước tới nay vẫn luôn cảm kích không thôi. Kẻ sĩ chết vì tri kỷ, lời nhắn nhủ của Sở Hoan, y đều khắc cốt ghi tâm.
Trước khi chuẩn bị đi, Sở Hoan tổ chức tiệc rượu tiễn đưa đám người Ngụy Vô Kỵ, thậm chí còn tự mình dẫn đội ra ngoài thành hai mươi dặm.
Sau khi tiễn Ngụy Vô Kỵ, Sở Hoan liền hạ lệnh cho các huyện Hạ Châu bắt đầu vay lương thực chuẩn bị gieo trồng vụ mùa mới. Vốn tất cả các châu huyện Tây Quan đều đã chuẩn bị việc vay lương thực, nhưng do chiến sự bùng nổ, việc vay lương bị trì hoãn. Cũng may là chiến sự nhanh chóng kết thúc nên mọi chuyện không bị trì hoãn quá lâu, tất cả vẫn còn có thể giải quyết kịp thời. Các khoản lương thực hiện cũng đã được khai báo lên trên, dựa theo tính toán về số lượng đồng ruộng trong toàn đạo, theo số lượng lương thực tích trữ trong kho các châu phủ để phái quan viên Hộ bộ tiến hành phân bổ lương thực cho các châu huyện. Quan viên Hộ bộ sẽ chịu trách nhiệm giám sát việc vận chuyển lương thực giữa các địa phương.
Nếu là trước lúc chiến sự, đầu óc Sở Hoan vẫn còn rất căng thẳng. Nhưng hiện giờ chiến sự đã kết thúc, không chỉ một lần hành động dứt khoát đánh tan tập đoàn Chu Lăng Nhạc, mà lại còn thu được số lượng lớn chiến lợi phẩm, trong đó có rất nhiều lương thực. Số lương thực chất cao như núi này đúng là đã giải quyết triệt để nỗi lo lớn trong lòng Sở Hoan. Lúc trước hắn cũng đã vay không ít lương thực từ thân sĩ Tây Quan, nhưng so với nhu cầu của bốn châu thì còn lâu mới đủ dùng. Hiện giờ số lương thực của Chu Lăng Nhạc đưa tới, đương nhiên đã đủ để giải quyết vấn đề của Hạ Châu. Chuyện này khiến cho sách lược vay lương có thể tiến hành một cách thuận lợi rồi.
Cam Hầu chỉ dừng chân tại Hạ Châu một thời gian ngắn, sau đó trừ một bộ phận binh sĩ của Thường Hoan đang đóng ở Thiên Sơn, gã thống lĩnh Tây Bắc quân trở về Nhạn Môn quan. Sở Hoan phân phát một bộ phận lương thực, mặt khác phân phối thêm một số lượng muối mới, cùng vận chuyển về Nhạn Môn quan, đây coi như khao thưởng quân sĩ Tây Bắc. Ngay cả tướng sĩ tử trận c��ng được hắn trợ cấp rất hậu hĩnh.
Đến khi sự vụ Hạ Châu xử lý ổn thỏa đã gần một tháng trôi qua, Sở Hoan giao lại chính sự cho Hàn Anh và Hoàng Ngọc Đàm. Còn Kim Châu, bởi vì Phương Như Thủy hội quân cùng Thường Hoan, bất ngờ tập kích vào cảnh nội Thiên Sơn đạo nên binh mã Kim Châu hiện vẫn đóng tại thành Sa Châu. Thế cục Thiên Sơn còn chưa ổn định, Phương Như Thủy tạm thời chưa thể rút khỏi Sa Châu. Sở Hoan chỉ có thể sai Lang Oa Tử vốn đang trấn thủ Hồ Lô sơn suất lĩnh một nghìn năm trăm binh sĩ đến tiếp quản Kim Châu.
Thời điểm đại quân Sở Hoan trở về Sóc Tuyền, khí trời đã ấm áp hơn. Vó ngựa rền vang trên thảo nguyên, thời tiết rất tốt, Đại tướng quân Bùi Tích suất lĩnh binh mã trực tiếp về quân doanh ngoài thành. Bùi Tích đã quen sống trong quân doanh nên cũng không muốn vào thành. Dưới sự hộ vệ của đám người Kỳ Hoành, Sở Hoan phóng ngựa như bay vào thành.
Tuy mới xuất chinh hơn một tháng nhưng đối với Sở Hoan lại như đã trải qua rất nhiều năm. Bởi vì thời điểm xuất chinh, Sở Hoan thậm chí đã nghĩ tới chuyện tử trận sa trường. Lần này lại được nhìn thấy thành Sóc Tuyền nguy nga từ xa, hắn có cảm giác như đã trải qua mấy kiếp nhân sinh. Trong lòng chợt nhớ tới kiều thê mỹ thiếp ở nhà, Sở Hoan biết các nàng đương nhiên sẽ rất lo lắng, bởi vậy càng ra roi thúc ngựa phi như điện, chỉ mong được trở lại phủ đệ gặp thê tử hài nhi ngay lập tức.
Chưa đến dưới thành, từ xa Sở Hoan đã thấy một đám người đông đúc đứng ở cổng thành. Còn chưa kịp nhìn rõ đã nghe tiếng nhạc hoan hỉ vang lên. Sở Hoan đi chậm ngựa lại, đám người kia nhanh chóng tiến về phía này.
Kỳ Hoành ở bên cạnh cười nói:
– Sở đốc, e rằng người trong Sóc Tuyền đã biết được đại nhân thắng trận trở về nên tổ chức nghi lễ chào đón.
Trong lòng Sở Hoan cảm thấy vui vẻ vô cùng. Dù sao hắn thắng trận khải hoàn trở về, mấy vạn đại quân dưới trướng cũng không cần che giấu hành tung. Trên con đường này thỉnh thoảng có dân chúng hai bên đường hoan hô chào đón, thế nên phía Sóc Tuyền biết được tin tức, tổ chức người chờ ở đây nghênh đón cũng không phải chuyện lạ.
Từng lời văn được trau chuốt, giữ trọn vẹn hương vị nguyên bản, chỉ có thể tìm thấy tại truyen.free.