(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1539:
Lô Hạo Sinh trầm giọng hỏi: – Ngươi nói có ý gì vậy? – Cũng không có ý gì. Người kia rõ ràng đang né tránh: – Hạ quan chỉ hy vọng Tổng đốc đại nhân có thể giải quyết vấn đề cơm áo của chúng ta, nói nhiều làm nhiều nhưng cơm ăn không đủ no, hạ quan thật sự không biết nên làm thế nào. – Hả? Lô Hạo Sinh cười lạnh: – Nói như vậy là ngươi không muốn làm chuyện này? Người kia đã tháo mũ quan trên đầu xuống, nói: – Ý của đại nhân có phải là như vậy không? Nếu đại nhân muốn bãi chức hạ quan, có cầu cũng chẳng được, hạ quan có thể trả mũ quan. Nhưng trước khi từ quan, hạ quan vẫn hy vọng đại nhân thanh toán đủ số bổng lộc còn thiếu cho hạ quan.
Đúng lúc ấy lại nghe thấy bên ngoài ồn ào, Lô Hạo Sinh nhíu mày trầm giọng nói: – Ai đang gây náo loạn ở bên ngoài thế? Chỉ nghe thấy trong tiếng ồn ào, mấy tên võ tướng mặc áo giáp bỗng nhiên xuất hiện ở trước cổng chính, trong nội đường, các quan viên lập tức im bặt. Ba gã võ tướng tiến vào trong nội đường, Lô Hạo Sinh đứng dậy trầm giọng quát: – Các ngươi từ đâu đến? Một gã võ tướng đã tiến lên trước vài bước, chắp tay nói: – Mạt tướng là Cấm Vệ quân Bắc Sơn Tống An Lộ, chắc hẳn ngài chính là Tổng đốc đại nhân mới nhậm chức, mạt tướng bái kiến Tổng đốc đại nhân. – Mạt tướng là Thanh Châu quân Thiên hộ Lỗ Phàm! – Mạt tướng – Cam Châu quân Thiên hộ Diệp Nhất Đạt! Lô Hạo Sinh cau mày nói: – Tại sao các ngươi chưa bẩm báo mà dám tự tiện xông vào đại đường? Tống An Lộ thản nhiên nói: – Tổng đốc đại nhân, mạt tướng cũng muốn chờ bên ngoài phủ, nhưng thật sự không chờ được, chờ thêm lát nữa mạt tướng lo lắng Bắc Sơn sẽ xảy ra binh biến! – Binh biến? Lô Hạo Sinh trầm giọng nói: – Lẽ nào có người dám tạo phản? – Tổng đốc đại nhân, thật sự không ai dám tạo phản. Nhưng chậm phát quân lương cũng sẽ ép quân lính tạo phản. Tống An Lộ trầm giọng nói: – Đã hai tháng nay không phát quân lương, bây giờ mạt tướng không thể khống chế nổi bọn họ nữa. Hắn trầm giọng nói: – Người đâu, mang lên đây. Bên ngoài lập tức có một người đến, trong tay cầm một cái túi vải dầu, Tống An Lộ trầm giọng nói: – Mở ra. Người kia đặt túi vải dầu xuống đất. Trong nội đường các quan viên đều thấy kỳ lạ, đã thấy người kia nhanh chóng mở túi vải dầu ra, có mấy quan viên đến gần nhìn ngó, đợi người kia mở túi dầu ra, xung quanh lập tức vang lên tiếng kinh hô. Tất cả mọi người bỗng nhiên biến sắc. Lô Hạo Sinh liếc mắt nhìn, thần sắc cũng biến đổi lớn, trong mắt hiện ra vẻ kinh hãi. Trong túi vải dầu kia, là hai cái đầu người đầm đìa máu. – Tổng đốc đại nhân, binh lính Cấm Vệ quân tối qua suýt nữa thì xảy ra binh biến. Tống An Lộ nghiêm mặt nói: – Có người âm thầm tụ tập, mạt tướng biết được tin tức liền quyết đoán nhanh chóng, chém đầu hai tên thủ lĩnh gây chuyện mới tạm thời khống chế được tình hình. Nhưng trong quân doanh, rất nhiều người bất mãn, mạt tướng làm như vậy cũng là vì không nghĩ ra biện pháp nào khác. Mạt tướng khẳng định, nếu không giải quyết được vấn đề quân lương, binh biến bất cứ lúc nào cũng có thể phát sinh. Lúc đó, cái mạng này của mạt tướng e rằng cũng khó giữ được.
Cam Châu quân Thiên hộ Diệp Nhất Đạt đã lên tiếng: – Tổng đốc đại nhân, ngài đã đến đây thì phải giải quyết nhanh việc này. Quân lính đều là người thô kệch, có nói đạo lý cũng không hiểu, kính xin Tổng đốc đại nhân phát lương bổng, dẹp yên tình thế, nếu không hậu quả sẽ khôn lường. Lô Hạo Sinh nhíu mày hỏi Tôn Vân: – Bắc Sơn đạo lớn như vậy mà không có ngân lượng dự trữ sao? Tiếu Hoán Chương nuôi mấy vạn quân, của cải nhiều vô kể, sao một chút ngân lượng cũng không có được? – Chuyện này hạ quan không rõ. Tôn Vân lắc đầu nói: – Chính bởi vì không biết, cho nên mới cần Tổng đốc đại nhân làm chủ. Tống An Lộ tiến lên một bước, sắc mặt lạnh lùng, lại có vẻ đe dọa: – Tổng đốc đại nhân, không phải bất đắc dĩ mạt tướng cũng không dám đến đây. Chuyện đã đến thời điểm cấp bách, mạt tướng chỉ cầu xin Tổng đốc đại nhân lập tức phát quân lương, nếu không...! Hắn đột nhiên cầm đao, “xoẹt” một tiếng rút đao ra, Lô Hạo Sinh giật mình kinh hãi, y thất thanh nói: – Các ngươi muốn làm gì? – Đại nhân yên tâm, ngài là Tổng đốc mạt tướng không dám làm gì ngài. Tống An Lộ sẵng giọng: – Tổng đốc đại nhân nếu như không giải quyết được vấn đề quân lương, mạt tướng cũng không có mặt mũi nào về gặp quân lính, thà chết ngay tại đây trước mặt đại nhân, còn hơn quay về doanh trại bị đám loạn đảng chém chết. Chỉ có điều mạt tướng muốn nói thẳng, mạt tướng không dám mạo phạm Tổng đốc đại nhân, nhưng những binh lính kia đều cực kỳ lỗ mãng, một khi bọn họ làm loạn, thì tình thế sẽ ra sao, mạt tướng thực sự không dám nói trước.
Trên đại sảnh, lập tức lại là xôn xao cả lên. Lúc này Lô Hạo Sinh đã sứt đầu mẻ trán, y lớn tiếng nói: – Chư vị, chư vị, thời điểm nguy nan mọi người phải đồng lòng nhất trí cùng nhau vượt qua cửa ải khó khăn này. Ngân lượng chúng ta có thể nghĩ cách giải quyết, mọi người cùng nhau nghĩ cách. Tôn Tri châu, Bắc Sơn chúng ta không phải có phần đông thân sĩ, thương gia sao? Hay là đến chỗ bọn họ mượn trước một ít bạc, quan phủ sẽ hoàn trả, hơn nữa còn trả gấp mấy lần. – Tổng đốc đại nhân, ngài không nhắc đến chuyện này, hạ quan suýt nữa quên mất. Tôn Vân khổ sở nói: – Chỉ sợ đám thân sĩ kia vẫn chưa nghe tin của đại nhân, nếu như biết rõ tình hình có thể càng thêm phiền toái. – Chuyện gì vậy? – Lần trước Tiếu Hoán Chương phát động phản loạn, lấy danh nghĩa quyên góp qu��n lương dự trữ, vay tiền và lương thực của tất cả các thân sĩ, gia tộc trên khắp các châu phủ huyện ở Bắc Sơn, lúc ấy Tiếu Hoán Chương còn hứa hẹn với bọn họ chỉ cần chiến sự kết thúc, khoản tiền vay mượn đều sẽ được trả gấp bội. Tôn Vân vẻ mặt đau khổ: – Những ngày này bọn họ liên tục thúc giục quan phủ trả nợ các khoản tiền đã vay, hạ quan chỉ nói Tổng đốc đại nhân chưa tới, phải đợi Tổng đốc đại nhân mới nhậm chức tới mới có thể giải quyết. Thật vất vả lắm mới kéo dài được đến bây giờ. Nếu như bọn họ biết đại nhân đến, tất nhiên sẽ nhảy bổ đi tìm ngài, lúc đó một khoản nợ khổng lồ sẽ... Đại nhân, bây giờ không phải là vấn đề mượn tiền từ bọn họ, mà là phải nghĩ cách làm sao để có thể kéo dài thêm thời hạn trả nợ lương thực cho bọn họ. – Tiền của bọn họ có thể kéo dài, nhưng quân lương của quân lính không thể kéo dài. Tống An Lộ lớn tiếng nói: – Tổng đốc đại nhân, mạt tướng cầu mong ngài mau nghĩ cách, cho dù thế nào đi nữa, hôm nay cũng phải phát ngân lượng.
Trong lòng Lô Hạo Sinh chán nản. Y đến Bắc Sơn nhậm chức, chưa làm được việc gì, ngược lại lại gặp ngay chuyện nợ nần. Những quan viên này giống như một đám chủ nợ đòi mạng khiến cho Lô Hạo Sinh nhức đầu. – Bản đốc sẽ nghĩ cách. Lô Hạo Sinh cố gắng giữ bình tĩnh, trầm giọng nói: – Các ngươi hãy trở về nha môn trước đi, không được chậm trễ, các ngươi cố gắng ổn định quân lính, bản đốc sẽ nghĩ cách. – Tổng đốc đại nhân không phát ngân lượng, mạt tướng không dám về. Tống An Lộ lắc đầu nói: – Tổng đốc đại nhân, nếu như thật sự không phát ngân lượng, chỉ còn một cách duy nhất là mời Tổng đốc đại nhân về doanh trại, đích thân giải thích với các tướng sĩ, đây là cách duy nhất mà mạt tướng nghĩ ra. Đúng lúc này lại nghe tiếng có người bẩm báo ngoài cửa: – Báo, bên ngoài cửa chính một đám thương nhân và binh lính đã kéo đến. Bọn họ hò reo đòi gặp Tổng đốc đại nhân. Bọn họ muốn xông vào phủ, không biết phải làm sao bây giờ. Tôn Vân vội la lên: – Tất cả mau vào thành đóng cổng thành lại, ngăn bọn họ lại, không cho bọn họ vào. – Vâng, nhưng bọn chúng đã đến hơn trăm người, hơn nữa quân số ngày càng đông, còn có rất nhiều người đang kéo đến, e rằng không thể ngăn cản. – Cứ ngăn lại trước đã. Tôn Vân trầm giọng: – Nhớ đấy, chỉ có thể cản bọn chúng lại, không được làm bị thương bất cứ ai, nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn hơn. Y quay sang Lô Hạo Sinh nói: – Tổng đốc đại nhân, hạ quan nói không sai, đám người kia đã biết tin ngài đến nhậm chức, hôm nay đều tụ tập bên ngoài cổng chính muốn xông vào tìm ngài. Lô Hạo Sinh cảm thấy đầu óc choáng váng. Y cảm thấy ngực như bị đè nặng, nhất thời không thể đứng vững, thở dồn dập, thân thể hơi loạng choạng. Tôn Vân và vài tên quan viên vội vàng nói: – Tổng đốc đại nhân, ngài sao vậy? Lô Hạo Sinh miễn cưỡng đứng lên nói: – Bản đốc, cơ thể bản đốc không khỏe, cần phải đi nghỉ ngơi một chút. – Tổng đốc đại nhân, một đống công việc còn đang chờ ngài giải quyết, lúc này ngài không thể gục ngã được. Có quan viên lập tức kêu lên: – Quân lương, bổng lộc của chúng ta, cùng với khoản nợ của các thương nhân và thân sĩ kia phải giải quyết thế nào, ngài cũng nên cho một lời chứ. – Đúng vậy, Tổng đốc đại nhân, hôm nay nội thành hỗn loạn, khắp các châu phủ huyện ở Bắc Sơn đều chẳng ra thể thống gì, ngài đứng đầu một đạo, phải đưa ra chủ ý, hạ quan nhất định sẽ nghe theo sự sắp đặt của ngài. Bốn phía ồn ào như vỡ chợ. Tai Lô Hạo Sinh ù đi, nhất thời không nghe rõ những người kia nói gì. Y chỉ cảm giác nếu như tiếp tục ở lại đại đường chờ đợi tất nhiên sẽ tức tưởi mà chết, hai tay vẫy loạn xạ, chỉ muốn thoát ra ngoài: – Tránh hết ra, bản đốc muốn yên tĩnh một chút, bản đốc... bản đốc muốn nghỉ ngơi một chút. Tuy nhiên nội đường chen chúc gần sáu bảy mươi người, tất cả đều tập trung tại đây, đông đúc nhốn nháo vây quanh Lô Hạo Sinh, y quay hướng nào cũng bị chặn lại, nhất thời không thể thoát ra ngoài. – Cừu Như Huyết... Cừu Như Huyết... Cừu đại hiệp! Lô Hạo Sinh lớn tiếng kêu lên: – Bản đốc muốn nghỉ ngơi, nhanh... mau dẫn bản đốc đến Dịch quán. Lúc này y tứ cố vô thân, chợt nhớ ra người duy nhất có thể giúp mình lúc này chính là Cừu Như Huyết. Cũng may Cừu Như Huyết đã đến, hắn dẫn vài tên hộ vệ gạt đám quan viên sang một bên, đỡ lấy Lô Hạo Sinh, trầm giọng nói: – Làm ơn đừng ồn ào nữa, Lô đại nhân không được khỏe muốn nghỉ ngơi một chút! Rồi hắn nắm lấy cánh tay Lô Hạo Sinh, dưới sự bảo vệ của mấy tên hộ vệ đưa Lô Hạo Sinh ra khỏi đám đông. Biết rõ cửa trước đã bị chặn, hắn trầm giọng nói với Tôn Vân: – Tôn Tri châu, hậu viện ở đâu? Dẫn đường đi. Chúng ta sẽ đi qua hậu viện của phủ Tổng đốc đến Dịch quán. Tôn Vân lập tức đi trước dẫn đường. Cừu Như Huyết giữa tiếng ồn ào huyên náo, che chở Lô Hạo Sinh đến cửa sau Tri châu phủ. Cũng may cửa sau không có người chặn, một đoàn người hộ tống Lô Hạo Sinh ra khỏi cửa sau, vội vàng trở về Dịch quán. Trên đường đi, trong đầu Lô Hạo Sinh trống rỗng, dường như có ma quỷ đuổi theo sau, vội vàng ra lệnh nói: – Cừu... Cừu đại hiệp, bảo người đóng cửa sau lại, không cho bất cứ ai vào, bản đốc không muốn nhìn thấy bọn họ. Cừu Như Huyết thở dài: – Lô đại nhân, ngài là Tổng đốc Bắc Sơn, bọn họ là thuộc hạ của ngài, ngài không muốn gặp bọn họ cũng không được đâu. Tề Vương đặt kỳ vọng vào ngài, mong ngài có thể tọa trấn Bắc Sơn, ổn định cục diện nơi đây. Nếu không gặp gỡ những quan viên kia, sao ngài có thể dẹp yên được Bắc Sơn? Cục diện như vậy vốn dĩ đã nằm trong dự đoán của ngài, bây giờ có thể tạm thời né tránh, nhưng muốn tồn tại ở Bắc Sơn, ngài nhất định phải giải quyết những vấn đề này, dù thế nào cũng không thể tránh khỏi.
Tác phẩm dịch này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.