Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1541:

Sở Hoan gần đây đi thị sát tình hình canh tác ở nhiều nơi, phát hiện bá tánh vẫn sử dụng loại cày thẳng để làm ruộng. Không thể phủ nhận, sự xuất hiện c��a loại cày thẳng quả thực đã mang lại sự phát triển cho nền nông nghiệp. Trung Nguyên Hoa Hạ vốn lấy nông nghiệp làm gốc, bởi vậy nông cụ cũng có những cải tiến nhất định.

Sở Hoan nhớ mang máng, nếu không nhầm thì chiếc cày đã bắt đầu xuất hiện từ thời nhà Thương, đến thời Xuân Thu Chiến Quốc thì việc sử dụng cày thẳng mới trở nên phổ biến. Ban đầu chúng được làm bằng đá, sau đó là đồng rồi đến sắt. Đến thời nhà Hán, cày đã phát triển thành loại có hai lưỡi hoặc một lưỡi, rất phù hợp cho việc canh tác ở đồng bằng, dễ điều khiển mà hiệu suất cũng tăng cao.

Cho tới thời Tần quốc, dân chúng vẫn sử dụng loại cày thẳng này.

Sở Hoan thấy dân chúng dùng cày thẳng thì cảm thấy hơi lạ. Trong ký ức của hắn, thân cày phải có hình cong, tựa như một cây cung. Sau khi tìm hiểu, hắn mới biết loại cày cong vẫn chưa xuất hiện. Nghĩ mãi, hắn mới lờ mờ nhớ ra hình như cày cong xuất hiện vào thời Tùy Đường, cụ thể là lúc nào thì hắn không còn nhớ rõ nữa, nhưng ở thời đại này thì không có.

Sau khi tìm hiểu một hồi, cùng với việc cân nhắc tỉ mỉ về loại cày thẳng, hắn đã tìm mấy người thợ mộc tới, cùng họ so sánh hai loại cày, rồi dựa vào trí nhớ của mình mà chế tạo ra loại cày cong.

Thực ra, Sở Hoan chỉ nhớ mang máng về sự tồn tại của một dụng cụ canh tác là cày cong. Hắn biết rõ rằng so với cày thẳng, cày cong là một sự cải tiến, khi nó có thân cày cong và ngắn hơn, đồng thời ở đầu cày còn lắp đặt một bộ phận có thể tự do chuyển động.

Loại cày thẳng tương đối cồng kềnh, khi cày ruộng, việc quay đầu vô cùng khó khăn, tốn rất nhiều sức lực mà lại không thể phát huy hết hiệu suất. Hơn nữa, nó đòi hỏi sức người lẫn sức vật đều phải tương đối lớn, nếu không phải thanh niên vạm vỡ thì không tài nào điều khiển nổi.

So với cày thẳng, cày cong có thể tích nhỏ gọn hơn, khi thao tác không hề cứng nhắc. Thân cày cong có thể xoay chuyển linh hoạt, tính cơ động cao, lại còn cày được rất sâu, nhẹ nhàng uyển chuyển, không những dễ điều khiển mà việc quay đầu cũng rất dễ dàng, hiệu suất vì thế mà nâng cao đáng kể.

Với những ký ức đó, Sở Hoan đương nhiên hy vọng có thể nghiên cứu ra loại cày phù hợp hơn cho dân chúng, không những tiết kiệm sức người, sức vật mà còn giúp người lao động bớt vất vả hơn, nâng cao năng suất. Mấy người thợ mộc cũng phần nào hiểu ý của Sở Hoan, cùng với sự chỉ dẫn của hắn, họ đã bỏ ra hai ngày để phác thảo và chế tạo ra loại cày cong này.

Ngay sau đó, họ liền đưa cày cho nông dân mang ra ruộng. Tất cả mọi người đều tụ tập bên bờ ruộng để quan sát. Một lão nông có kinh nghiệm đã điều khiển chiếc cày cong này. Lão nông kéo cày đi qua đi lại mấy vòng, ai nấy trên bờ đều lộ rõ vẻ vui mừng.

Ban đầu, lão nông tuy chưa thích nghi lắm nhưng rồi nhanh chóng sử dụng thành thạo. Quan trọng là thao tác cày cong dễ hơn cày thẳng rất nhiều. Mọi người thấy cày cong có thể chuyển hướng thuận lợi, hơn nữa đường cày rất sâu và thẳng tắp, liền có người vỗ tay hoan hô.

Vốn dĩ Sở Hoan cũng không quá chắc chắn, nhưng khi nhìn thấy hiệu quả thực tế còn tốt hơn nhiều so với trong suy nghĩ của mình, lúc này hắn mới yên tâm. Kỳ Hoành không nhịn được liền tiến sát lại gần Sở Hoan, hạ giọng hỏi:

“Sở đốc, chẳng lẽ trước đây ngài từng đích thân cày ruộng sao?”

Sở Hoan nhìn Kỳ Hoành, khẽ cười đáp:

“Kỳ Hoành, ngươi theo ta cũng đã được một thời gian rồi. Ta cảm thấy cần phải ban cho ngươi một vị trí hợp lý hơn. Ngươi có sức khỏe cường tráng như vậy, ở bên cạnh ta thật sự là lãng phí. Ta định ban cho ngươi mấy mẫu ruộng, để ngươi cày ruộng thay ta, ngươi thấy sao?”

Kỳ Hoành quay mặt đi chỗ khác, vờ như không nghe thấy, mà cất tiếng hoan hô:

“Sở đốc anh minh! Sở đốc cơ trí! Một dụng cụ cày vô cùng khéo léo như vậy mà ngài cũng có thể chế tạo ra, thực sự là phúc lớn cho Tây Bắc!”

Sở Hoan cười lớn, lập tức gọi mấy viên quan địa phương tới dặn dò:

“Loại cày cong này vẫn còn tương đối thô sơ. Các ngươi hãy tìm một số thợ giỏi tay nghề, xem có chỗ nào có thể cải tiến thêm không. Sau đó, hãy chế tạo thật nhiều loại cày cong như thế này. Có vậy, dân chúng chẳng những tiết kiệm được sức lực, mà ruộng đất còn được cày sâu hơn, thu hoạch cũng sẽ khá hơn chút đỉnh.”

Thực ra, các quan viên Tây Quan cũng không lấy làm lạ trước việc Sở Hoan có thể chế tạo ra thứ này. Ngay cả muối ăn từ trên núi cũng có thể tạo ra được, vị Tổng đốc đại nhân này còn có việc gì mà không làm được chứ.

Nhưng điều khiến mọi người cảm khái nhất là, dù Sở Hoan là Tổng đốc Tây Quan, uy danh lẫy lừng xa gần, nhưng hắn lại vô cùng hiền hòa với mọi người, căn bản không hề phô trương uy quyền của một quan phủ.

Từ khi lập quốc đến nay, chưa từng có vị Tổng đốc nào lại bằng lòng đến tận đồng ruộng, thị sát tình hình canh tác của dân chúng, càng không có vị quan viên nào lại nhọc lòng cải tiến công cụ canh tác chỉ vì muốn nâng cao hiệu suất.

Mặt trời đã ngả về Tây, Sở Hoan đang cẩn thận dặn dò các quan viên địa phương, chợt thấy từ xa một con ngựa phi nhanh tới. Kỳ Hoành lập tức tiến lên nói với người kia vài câu rồi nhận lấy một vật, còn tên kỵ binh kia cũng phóng ngựa rời đi. Khi Kỳ Hoành mang vật đó đến, Sở Hoan thấy đó là một phong thư. Y trình lên cho Sở Hoan. Sở Hoan nhận lấy phong thư, liếc qua, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trang.

“Sở đốc, có chuyện gì vậy ạ?” Kỳ Hoành thấy vẻ mặt Sở Hoan như vậy liền hỏi.

Sở Hoan không giải thích, trầm giọng nói:

“Hãy chuẩn bị trở về Sóc Tuyền.”

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, không chấp nhận mọi hình thức sao chép và đăng tải lại.

Tại thành Sóc Tuyền, trong nha môn Tổng đốc, Sở Hoan ngồi ở vị trí chính giữa. Trong sảnh có mấy người đang ngồi, ngay cả ba người Bùi Tích, Công Tôn Sở, Đỗ Phụ Công cũng có mặt. Chỉ có điều lúc này, Sở Hoan mặc thường phục, tóc rối bù, trên trán đắp một chiếc khăn màu trắng, sắc mặt có vẻ tái nhợt, nhìn như người có bệnh. Lúc này, Kỳ Hoành đi đến trước cửa, chắp tay nói:

“Sở đốc, người đã được đưa tới rồi ạ.”

Sở Hoan nhìn mấy người có mặt, Bùi Tích nói:

“Hãy để y vào.”

Rất nhanh, liền thấy một người chậm rãi bước tới, khi đến ngoài cửa lớn, y cố ý ho khan hai tiếng như muốn thu hút sự chú ý của mọi người, sau đó mới thản nhiên bước vào. Người này v��c dáng không cao, trong tay cầm một cây phất trần, nhìn cách ăn mặc thì rõ ràng là một tên thái giám.

Sau khi tên thái giám này bước vào, ba người Bùi Tích, Công Tôn Sở, Đỗ Phụ Công đứng dậy. Sở Hoan dường như muốn đứng lên nhưng thân thể mềm nhũn bất lực, nhất thời không thể đứng vững.

Sở Hoan nở nụ cười khổ: “Vị này chính là Tống công công từ Hà Tây đến ư?”

“Thật sự là chậm trễ quá, bản đốc... bản đốc...!” Hắn ho khan kịch liệt một lúc.

“Mấy ngày nay bản đốc không được khỏe, nằm liệt giường không thể dậy nổi, khiến công công phải đợi lâu thật sự khó nghĩ, xin Tống công công đừng trách cứ.”

Sau một hồi dò xét Sở Hoan, gã thái giám kia nghe thấy tiếng nói yếu ớt, có vẻ như người bệnh, thì hơi kinh ngạc nhưng vẫn nói:

“Sở Tổng đốc không được khỏe sao?”

Công Tôn Sở thở dài nói:

“Thưa công công không biết, từ sau khi Sở đốc đến Tây Quan, ngài ấy ngày đêm lo lắng, vì sự thái bình của Tây Quan mà gần như không hề nghỉ ngơi... Bắt đầu từ năm ngoái, trước tiên là Tiếu Hoán Chương phản loạn, sau đó là Chu Lăng Nhạc khởi binh làm phản, Sở đốc đều tự mình thân chinh, bình định Bắc Sơn, dẹp yên Thiên Sơn, ăn gió nằm sương, dầm mưa dãi nắng, việc gì cũng làm gương cho binh sĩ...!”

Nói tới đó, y lắc đầu, lộ vẻ buồn khổ.

Đỗ Phụ Công cũng cười khổ nói: “Tống công công, tục ngữ nói rất đúng, bệnh đến như núi sập, bệnh đi tựa lông hồng. Sở đốc vất vả quá độ, đột nhiên ngã bệnh khiến cho chúng ta ai nấy đều vô cùng lo lắng. Ngài xem, Tây Quan đang lúc thời điểm khẩn thiết như vậy, Sở đốc sao lại có thể ngã bệnh cơ chứ?”

Tống công công vừa định há miệng nói, Sở Hoan liền nói:

“Không sao, không sao cả. Bản đốc là quan viên của triều đình, phụng chỉ thánh thượng chính là để tạo phúc cho một phương. Dù không thể đứng dậy được, cũng cần cúc cung tận tụy đến chết mới thôi... Tống công công, ngài từ Hà Tây xa xôi đến đây, hẳn là phụng ý chỉ của thánh thượng? Không biết thánh thượng có ý chỉ gì đây?”

Lúc này, Tống công công mới hoàn hồn lại nói:

“Không biết Sở đốc lại bệnh đến nông nỗi này, tạp gia... Ai, Sở đốc phải giữ gìn thân thể nhiều hơn mới đúng chứ. Tạp gia đến Tây Quan là phụng chỉ thánh thượng đến đây để truyền chỉ.”

“Hả?” Sở Hoan vội vươn tay nói: “Mau, mau mau, đỡ bản đốc tiếp chỉ...!”

Hắn cố chống người đứng dậy, thân thể lung lay, dường như lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Kỳ Hoành nhanh chân bước tới đỡ lấy Sở Hoan. Chỉ đi được hai bước, liền thấy Sở Hoan ho một hồi kịch liệt. Kỳ Hoành cầm một chiếc khăn tay màu trắng đưa cho Sở Hoan, Sở Hoan nhận lấy, đưa lên miệng, cúi đầu xuống. Sau một hồi ho khan, hắn lau miệng rồi đưa chiếc khăn trắng ấy cho Kỳ Hoành. Tống công công mở to hai mắt, lúc này mới nhìn rõ, chiếc khăn tay vừa nãy vốn trắng như tuyết, giờ lại đỏ thẫm. Không nghi ngờ gì nữa, Sở Hoan đã ho ra máu.

Y hơi biến sắc, thấy Sở Hoan còn muốn bước tới, liền vội nói:

“Sở đại nhân, Sở đại nhân không cần nữa. Ngài đã bệnh đến mức này rồi, hay là... hay là cứ đứng tiếp chỉ đi. Tuy không hợp lẽ, nhưng cũng chỉ có thể như vậy thôi, chỉ mong chư vị đừng truyền ra ngoài.”

Công Tôn Sở nghiêm nghị nói:

“Tống công công nhân thiện như vậy, hạ thần vô cùng cảm phục. Chúng thần đều vô cùng cảm kích, không dám lắm mồm đâu ạ.”

Lúc này, Tống công công mới lấy thánh chỉ ra, cất giọng the thé đọc:

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết:

Trẫm đăng cơ đến nay đã được hai mươi bốn năm, thiên địa thái bình, vạn dân phúc khang.

Từ xưa đến nay, đế vương thống trị thiên hạ tất dùng kinh thiên pháp tổ làm đầu, mà nhất định phải có lòng kính thiên pháp tổ, không được lơi là.

Ngày đêm đều phải như vậy, không ngày nào không trọng. Lập thiên độc thống, nhờ ơn trời, Trẫm nay đã sáu mươi lăm tuổi, long đằng vu thiên, để thể hiện long uy phúc đức tại vạn dân. Đầu thu năm nay tế thiên hạ tuế, đặc biệt tuyên Tây Quan Tổng đốc Sở Hoan về Hà Tây cộng khánh thiên tuế, ân thi vạn chúng. Khâm thử!”

Sau khi Tống công công tuyên chỉ xong, lúc này mới cuộn thánh chỉ lại, bước lên phía trước, dùng hai tay dâng cho Sở Hoan. Sở Hoan được Kỳ Hoành đỡ, liền dùng hai tay tiếp nhận, cung kính nói:

���Thần Tây Quan Tổng đốc Sở Hoan cung kính tiếp chỉ!”

Lại nói tiếp:

“Tống công công, mau mời ngồi.”

Công Tôn Sở vô cùng khách khí chỉ dẫn Tống công công ngồi xuống ghế bên cạnh. Sớm đã có người bưng trà và điểm tâm đến. Sở Hoan cất thánh chỉ, được Kỳ Hoành dìu ngồi xuống, lúc này mới cảm khái nói:

“Thì ra là thánh thượng đại thọ sáu mươi lăm tuổi, muốn tế trời, thật là... thật là một việc vui mừng cho thiên hạ...!”

Hắn lại ho khan một hồi, rồi nói:

“Tống công công, long thể của thánh thượng vẫn tốt chứ?”

Tống công công cười đáp:

“Thánh thượng tham đạo tu hành, đó là thân thể của thần tiên, đồng thọ cùng trời đất, đương nhiên long thể khỏe mạnh.”

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi! Long thể thánh thượng khỏe mạnh là phúc của muôn dân, cũng là phúc của những thần tử như chúng ta.” Sở Hoan nói với giọng như kẻ hết hơi: “Tống công công, thánh thượng tế trời vào đầu thu, cũng không còn đến hai tháng nữa rồi.”

“Đúng vậy.” Tống công công cười nói: “Hiện nay, trên dưới ở Hà Tây đang gấp rút chuẩn bị thọ đản cho thánh thượng. Thánh thượng lại tuyên mấy đạo thánh chỉ, triệu mấy vị đại nhân về Hà Tây cùng chung vui, Sở đại nhân cũng có trong số này, đó là sự coi trọng của thánh thượng, thật đáng mừng.”

Sở Hoan khẽ gật đầu, đột nhiên hỏi:

“Ngoài hạ thần ra, không biết còn có những vị đại nhân nào khác cũng được triệu về Hà Tây cộng khánh?”

“Cái này tạp gia cũng không rõ lắm.” Tống công công cười nói: “Thánh thượng truyền xuống mấy đạo thánh chỉ, tạp gia chỉ là người truyền một trong số đó, những người khác không biết đã đi đến nơi nào rồi.”

Sở Hoan gật gật đầu, hỏi lần nữa:

“Đúng rồi, Tống công công có biết Thủy Liên công công không? Ngài ấy hiện giờ vẫn khỏe chứ?”

“Thủy Liên?” Tống công công khẽ giật mình, có chút mờ mịt: “Vị Thủy công công nào, tạp gia không biết người này.”

Khóe mắt Sở Hoan hơi giật, nhưng vẫn nói bằng giọng yếu ớt:

“Có lẽ là hạ quan nhớ nhầm. Nghe giọng của Tống công công dường như không phải người phương nam, mà giống người phương bắc hơn.”

“Ừm, tạp gia là người Hà Tây.” Tống công công giải thích: “Sở đại nhân không biết đó thôi, trước đây trong cung có không ít người hầu hạ bất lực. Vì thế, thánh thượng hạ chỉ lựa chọn một số người ở Hà Tây vào cung. Tạp gia nhờ có chút chu đáo nên cũng được vào cung làm việc, ở bên thánh thượng làm thông sự sá nhân...!”

Y nghĩ đến điều gì, lại nói tiếp:

“Đúng rồi, vị Thủy công công mà Sở đại nhân nhắc tới, có phải là công công trước đây từng phục vụ thánh thượng ở kinh thành không? Kh��� năng là không còn ở đó rồi. Rất nhiều người trong cung làm việc bất lực đều bị trục xuất ra khỏi cung, vị Thủy công công ấy có lẽ cũng đã bị trục xuất rồi...!”

Nói đến đây, y đột nhiên ngừng lại, dường như ý thức được mình đã nói quá nhiều, liền bưng ly trà lên, cười nói:

“Mà thôi, việc ở trong cung, tạp gia chỉ là một thông sự sá nhân nhỏ bé, biết cũng không nhiều. Để các vị chê cười rồi.”

Bản dịch này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, không chấp nhận mọi hình thức sao chép và đăng tải lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free