Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1551:

Lưu Thiên Phúc lắc đầu đáp: - Ta đã hỏi thăm bên đó rồi, chỉ cần Khổ đại sư tỉnh dậy, ta sẽ được báo tin ngay, nhưng cho đến nay vẫn chưa có dấu hiệu Người sẽ tỉnh lại.

Sở Hoan khẽ gật đầu, Lưu Thiên Phúc hỏi: - Sở... Sở đại nhân, vị Khổ đại sư ấy rốt cuộc ra sao rồi? Ngài dặn không cần mời đại phu, nhưng Người đã hôn mê quá lâu rồi, có nên tìm đại phu đến xem qua không?

- Lưu thúc, bệnh của Người, đại phu không trị được.

Sở Hoan thở dài, rút trong người ra một túi bạc, đặt lên bàn giao cho Lưu Thiên Phúc: - Lưu thúc, số bạc này thúc cứ giữ lấy...

Lưu Thiên Phúc vội đáp: - Không cần, không cần, số bạc lần trước ngài đưa vẫn còn dư nhiều lắm. Nơi thôn dã này nào tốn kém bao nhiêu. Vị Khổ đại sư kia cũng chỉ cần ăn uống đạm bạc, đâu cần nhiều bạc đến thế.

- Lưu thúc, thúc cứ nhận lấy, giữ lại phòng khi hữu sự còn có thể dùng đến.

Sở Hoan thở dài nói: - Hai năm qua, làm phiền thúc phải hao tâm tổn trí vì chuyện này. Ta cũng không biết báo đáp làm sao, chỉ có điều ngoài Lưu thúc ra, ở nơi này ta cũng không tin tưởng ai khác.

Lưu Thiên Phúc miễn cưỡng nở nụ cười, rồi nói: - Các vị vẫn chưa dùng bữa phải không? Để ta đi kiếm chút gì ăn... Ôi, trong nhà cũng chẳng còn món gì tươm tất, để ta sang nhà bên mượn hai quả trứng gà.

- Không cần đâu.

Sở Hoan đáp: - Lưu thúc, chúng ta sẽ xem qua tình trạng Khổ đại sư, rồi sẽ rời đi ngay. Hiện tại ta đang có việc gấp, chuyến này đi ra ngoài cần phải nhanh chóng quay về.

Hắn quay sang Mỵ Nương nói: - Nàng ở lại đây, ta sẽ nhanh chóng quay lại.

Mỵ Nương rất không tình nguyện đáp: - Chẳng phải chàng nói thiếp không được rời xa chàng sao?

Sở Hoan nghiêm nghị đáp: - Ta sẽ nhanh chóng quay lại, nàng cứ ở lại đây với Lưu thúc.

Tuy Mỵ Nương vốn rất khó dạy bảo, nhưng hiện giờ Sở Hoan đang ở trước mặt Lưu Thiên Phúc, xét cho cùng cũng là trượng phu của mình, nàng không thể để hắn mất mặt trước người khác. Nàng chỉ có thể gật đầu, dù trong lòng vẫn rất không vui.

Thấy Sở Hoan không muốn trì hoãn, Lưu Thiên Phúc bèn hỏi: - Đã khuya như vậy, ngài muốn đi đâu? Sao không dùng bữa chút đỉnh rồi nghỉ ngơi trước, sáng mai hãy lên đường?

- Không cần đâu.

Sở Hoan đứng dậy đáp: - Lưu thúc, Mỵ Nương sẽ ở lại nhà thúc đợi một lát, ta sẽ nhanh chóng quay về.

Hắn không nói nhiều, chỉ liếc nhìn Mỵ Nương, ý bảo nàng không ��ược sinh sự lung tung. Mỵ Nương bị dọa tới tái mặt, cũng chẳng dám hó hé lời nào.

Khi Sở Hoan rời khỏi nhà Lưu Thiên Phúc, bốn bề hoàn toàn tĩnh mịch. Dưới ánh trăng vẫn có thể nhìn rõ đường đi, hắn không chút do dự xuyên qua thôn, đến cửa thôn liền ngoảnh đầu nhìn lại. Mỵ Nương là nữ nhân có chút bốc đồng, hắn e nàng sẽ lén lút đi theo sau.

Lúc này phía sau hoàn toàn tĩnh lặng, với võ công hiện giờ của Sở Hoan, nếu có kẻ bám theo, tất nhiên sẽ bị hắn phát giác.

Ra đến cửa phía Tây của thôn, vượt qua một con sông, thân ảnh Sở Hoan thoắt ẩn thoắt hiện, bước chân nhanh như bay, dường như một hơi đi liền mười dặm mà mặt không đỏ tim không đập. Lúc này hắn nhìn thấy một sườn đất ở phía trước, sau khi quan sát kỹ càng xung quanh, đến khi xác định giữa khoảng không gian này chỉ có một mình, hắn mới nhẹ nhàng bước qua. Sở Hoan chậm rãi đi theo sườn đất, cuối cùng dừng bước, ngồi xổm xuống.

Trên mặt đất có đặt một khối đá lớn, Sở Hoan đưa tay đẩy khối đá sang một bên, rút trong người ra một con dao găm, sau đó nhìn kỹ xuống dưới mặt đất.

Năm ấy, hắn dùng một mảnh giáp hỏng bọc quanh khối Long xá lợi màu đỏ lấy được từ tay Lâm Đại Nhi chôn ở nơi đây. Trải qua mấy năm, chỗ đất đó đã sớm trở nên hòa lẫn với xung quanh, nhìn không ra có điểm gì khác thường. Lúc trước vì muốn phòng ngừa kẻ khác tìm thấy, nên Sở Hoan đã đặc biệt chú ý ngụy trang nơi này bằng một khối đá lớn.

Dân chúng chịu thuế má nặng nề, quan phủ đương nhiên không thể không bắt họ lao dịch xây dựng một vài công trình, bởi vậy đất đai nơi này cũng không được cải tạo. Hơn nữa đây là một sườn núi hoang, cách xa ruộng đồng canh tác, nên nơi này ít có người lui tới. Bởi vậy, tất cả cảnh vật vẫn gần như năm đó. Sở Hoan cẩn thận từng li từng tí dùng dao găm đào đất lên.

Hắn nhớ rõ mình đã vùi sâu đến mức nào, nên cũng không tốn quá nhiều thời gian đã đào tới một góc mảnh giáp. Sở Hoan lại càng cẩn thận hơn, đào bới chỗ đất xung quanh một hồi, để đảm bảo an toàn, hắn ngẩng đầu một lần nữa nhìn quanh bốn phía. Đến khi xác định không có dấu hiệu của người khác mới vô cùng cẩn thận lấy bọc màu xám đó lên.

Chôn dưới đất vài năm, lớp giáp bọc bên ngoài đã hư thối. Sở Hoan rất cẩn thận cởi bỏ từng chút một, cuối cùng lộ ra một bộ khôi giáp cũ nát. Bộ khôi giáp này hiển nhiên chế tạo từ tinh thép, tuy nhiên do chôn trong đất nhiều năm nên cũng đã hao mòn rất nhiều, không còn đẹp đẽ sáng bóng như năm nào nữa. Sở Hoan nhìn chằm chằm vào bộ khôi giáp đã hỏng, thần sắc ngưng trọng. Hắn nhắm hai mắt lại, thậm chí mí mắt còn có chút run rẩy. Một tay vuốt ve phía trên bộ khôi giáp cũ, giống như vuốt ve đầu hài tử của chính mình, vô cùng ôn nhu.

Cuối cùng hắn mở mắt, thò tay vào bên trong lấy ra viên đá màu đỏ ấy. Viên đá màu đỏ rất dễ gây chú ý. Dưới bóng đêm, nó tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt. Bởi vậy mà đường vân màu đen bên trong khối Long xá lợi màu đỏ hiện ra càng thêm rõ ràng.

Hiện giờ Sở Hoan đã biết có rất nhiều người hao phí toàn bộ tâm tư để mong có được Long xá lợi. Sáu khối Long xá lợi, đây chỉ là một trong số đó. Bản thân Long xá lợi nhìn chỉ giống như một viên đá có chút kỳ lạ, nhưng bí mật giấu trong nó e rằng vô cùng kinh người.

Chỉ có điều đ��n tận hôm nay, Sở Hoan vẫn không biết rõ bên trong thứ này rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì. Nhưng hắn đã dần khám phá ra được một chút, nếu như mình đoán không sai, có lẽ bí mật của Long xá lợi nằm ở trong những nét điêu khắc nhìn như lộn xộn nhưng lại rất mạch lạc bên trong khối đá này.

Sở Hoan đã từng nhìn thấy viên Long xá lợi màu trắng trong tay Hiên Viên Thiệu, viên Long xá lợi màu xanh lục Tề Vương lấy từ tay Hoàng hậu tặng cho Lăng Sương. Còn một khối khác là viên màu xanh trong tay Tân Quy Nguyên của Tây Xương quốc. Đỏ, trắng, xanh, xanh lục là bốn khối Long xá lợi mà Sở Hoan có cơ duyên nhìn thấy. Trong sáu khối, Sở Hoan đã tận mắt nhìn thấy hơn một nửa. Hơn nữa cả bốn khối hắn đã nhìn thấy này, viên nào cũng có nét điêu khắc bên trong giống như viên hắn đang cầm trên tay.

Như vậy, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hai khối Long xá lợi hắn còn chưa thấy đương nhiên cũng sẽ có hình điêu khắc tương tự. Bởi vậy, phía trên những hình điêu khắc này chắc chắn ẩn chứa huyền cơ vô cùng to lớn.

Lúc trước, khi chỉ mới được nhìn viên Long xá lợi màu đỏ này, Sở Hoan khó có thể biết được huyền cơ trong đó. Nhưng trải qua rất nhiều chuyện, cùng với việc gặp được ba khối Long xá lợi khác, hắn tự nhiên đã hiểu ra được một số điều.

Cũng không dừng lại quá lâu, Sở Hoan thu viên Long xá lợi màu đỏ vào trong lòng bàn tay. Hắn lại một lần nữa lấy mảnh giáp cũ bọc kỹ lại, thả vào trong hố đất. Sau khi do dự, nhìn chằm chằm vào bọc đó một hồi, cuối cùng mới đắp lại đất, chuyển khối đá lớn lên phía trên hố. Sau đó hắn cất dao găm, quỳ hai đầu gối xuống bên cạnh, cung kính khấu đầu mấy cái, cuối cùng mới nghiêm nghị nói: - Ta sẽ không quên trách nhiệm của mình, mong các vị phù hộ cho ta, để ta có thể trừ gian diệt ác!

Sau đó hắn lập tức đứng dậy, thân hình tựa u linh nhanh chóng rời đi.

Lúc Sở Hoan trở lại trong thôn đã là đêm khuya. Hắn gõ cửa bước vào, Mỵ Nương nhìn chằm chằm một hồi, cuối cùng nhịn không được hỏi: - Chàng đi đâu về?

Sở Hoan cười gian xảo đáp: - Cứ coi như đi gặp người đi.

Mỵ Nương bĩu môi nói: - Đêm hôm khuya khoắt thế này, chàng có thể đi gặp ai được chứ? Hay là nơi này có tình nhân cũ của chàng, nửa đêm gặp gỡ ôn lại chuyện xưa?

- Nàng thật sự là thông minh quá.

Sở Hoan trêu chọc nàng: - Có phải Lưu thúc nói cho nàng không. Ở nơi này ta có đến ba bốn tình nhân, gặp dần mỗi người một lần để ôn lại chuyện xưa, thế nên mới tốn chút thời gian.

- Xì.

Mỵ Nương nhịn không được mắng: - Giờ chàng là quan cao lộc hậu, nên mới có người để mắt tới. Đổi lại nếu là tiểu tử thôn dã nghèo kiết xác trước kia, ai mà để ý tới chàng thì thật là kẻ không có mắt!

Sở Hoan cười lớn, tiến sát lại nói: - Lúc ta không có quan cao lộc hậu, chẳng phải vẫn có hồ ly tinh nhà nàng coi trọng đó sao? Chẳng lẽ nàng cũng không có mắt hay sao?

Mỵ Nương giơ hai ngón tay nhéo lên cánh tay Sở Hoan, hung hăng nói: - Chàng không muốn nói chuyện tử tế với thiếp, thiếp... thiếp bóp chết chàng!

Nhìn nàng làm ra vẻ hung ác, Sở Hoan thấy rất buồn cười, nhịn không được giơ tay vuốt nhẹ lên cánh mũi nhỏ xinh của nàng. Mỵ Nương khẽ giật mình, nhưng đúng lúc này chợt nghe tiếng bước chân vang lên, Lưu Thiên Phúc đã bưng hai tô mì đến, cất tiếng gọi lớn: - Trong nhà cũng chẳng còn món gì ngon, chỉ còn chút mì sợi đủ để làm hai bát mì, lại bỏ thêm hai quả trứng gà...

Lão đặt lên bàn, nói với giọng thành khẩn: - Tranh thủ còn nóng, mau dùng đi.

Sở Hoan vội đáp: - Lưu thúc, ta đã nói không cần phiền phức như thế. Hơn nữa... hơn nữa, trên đường chúng ta đã dùng bữa no rồi, thật sự không nuốt trôi được nữa!

Lưu Thiên Phúc nói: - Sao, chê thức ăn nơi thôn dã rồi à? Ngươi từ nhỏ đều ăn thứ này mà lớn lên đấy.

Sở Hoan không còn cách nào khác, hắn biết đây là tấm lòng của Lưu Thiên Phúc nên chỉ có thể nói: - Vậy thế này, ta với Mỵ Nương dùng chung một bát là đủ rồi. Lưu thúc, bát còn lại thúc cứ dùng đi.

Hắn cũng không nói nhiều, đẩy một bát mì lại cho lão. Lưu Thiên Phúc suy nghĩ một lát rồi thở dài: - Nhị... Nhị lang, e rằng sau này ngươi sẽ không còn thường xuyên dùng đồ ăn thôn quê nữa rồi.

Nói xong lão bưng lấy bát kia rồi lui xuống.

Sở Hoan và Mỵ Nương dùng chung một bát, hai người vốn đã ăn lương khô trên đường nên cũng chẳng đói khát gì. Có điều tấm lòng của Lưu Thiên Phúc cũng không thể từ chối, bọn họ ăn đến non nửa bát, lúc này Sở Hoan mới nhìn Lưu Thiên Phúc cười nói: - Lưu thúc, bát mì này hương vị quả thật không tồi. Lâu rồi không dùng món ngon như vậy, bụng đã no căng rồi.

Hắn đứng dậy đáp: - Việc không nên chậm trễ, trước tiên chúng ta đi xem Khổ đại sư.

Lưu Thiên Phúc cười gượng gạo nói: - Sao không dùng cho xong đi?

- Không nuốt nổi nữa.

Sở Hoan nói: - Lưu thúc, chỗ đó cách đây có xa không?

Lưu Thiên Phúc gật đầu lia lịa, thu dọn qua loa rồi mới đi ra phía cửa, tiện tay cài then cửa lại, do dự một lát mới nói: - Ngoài trời tối đen như mực, hai vị sư phó ở đó không biết đã ngủ hay chưa. Không bằng để sáng mai hẵng đến đó?

- Lưu thúc, ta qua xem Khổ đại sư, sau đó còn phải đi ngay, đang có việc gấp trong người.

Sở Hoan giải thích: - Chỉ gặp được một lần rồi lập tức lên đường, không thể nán lại nơi này lâu được.

Lưu Thiên Phúc gật đầu, sau đó đi trước dẫn đường. Ra khỏi thôn, ba người theo một lối nhỏ đi về phía Nam. Làng quê về đêm vô cùng yên tĩnh, lúc này đã sang tháng sau, trời khá oi bức, mỗi khi có một trận gió mát thổi qua thật khiến người ta sảng khoái tinh thần.

Mỵ Nương đi theo bên cạnh Sở Hoan, vẫn luôn thắc mắc “Khổ đại sư” là ai, nên nàng thấp giọng hỏi: - Chàng nói vị Khổ đại sư kia là người phương nào? Sao lại ở nơi thâm sơn cùng cốc thế này?

- Nàng không biết Đại sư, nhưng Đại sư lại biết nàng.

Sở Hoan khẽ thở dài đáp: - Thật ra mà nói, Đại sư coi như là ân nhân cứu mạng của nàng đi. Đến lúc nàng nhìn thấy sẽ hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra.

Những tình tiết tiếp theo, chỉ có thể được hé lộ qua bản dịch độc quyền của Truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free