Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1553:

Hàn tinh rơi như mưa. Mỵ Nương vung loan đao như điện xẹt trên đỉnh đầu, đánh bay hàn tinh. Thân pháp Sở Hoan linh hoạt, dù ám khí dày đặc nhưng khả năng phán đoán của hắn phi thường. Hắn vẫn có thể tìm ra khe hở giữa màn mưa ám khí, lách mình tránh thoát. Từng đám ám khí lần lượt rơi xuống đất.

- Mỵ Nương, mượn lực!

Sở Hoan vừa né tránh ám khí vừa trầm giọng kêu lên. Mỵ Nương là người cực kỳ thông minh, ngay lập tức hiểu ý của Sở Hoan. Nàng lập tức đặt ngang loan đao. Sở Hoan nhún người bay lên, mũi chân đạp lên loan đao của Mỵ Nương, mượn lực vút lên như một mũi tên, thẳng tắp tới xà ngang.

Dù thân hình hắn nhẹ tựa chim yến, vốn đã hiếm thấy, nhưng từ mặt đất nhảy lên tới xà ngang vẫn không đủ khả năng. Vì vậy, hắn phải mượn lực của Mỵ Nương, đạp vào loan đao để phóng mình lên.

Thân hình hắn tựa linh yến, vẫn đang lơ lửng trên không trung thì tay đã nắm được xà ngang. Hắn dồn sức vào cánh tay, cả người như con vượn, lật mình lên trên xà ngang.

Kẻ bịt mặt này rốt cuộc là ai? Vì sao y lại phải tập kích hắn? Sở Hoan trong lòng kinh ngạc. Tối nay hắn đến Bàn Lan Tự hoàn toàn bí mật, trước đó cũng không ai hay biết, vậy mà ở đây đã có sẵn mai phục. Sở Hoan biết rõ trong đó tất có ẩn tình. Mà mấu chốt của vấn đề chính là ở tên bịt mặt này. Tuyệt đối không thể để y trốn thoát.

Trong khoảnh khắc đó, kẻ bịt mặt vốn dĩ cực kỳ cảnh giác Sở Hoan, giờ thấy hắn phóng người lên, y cũng đã rời khỏi xà ngang, leo thẳng lên, phá thủng nóc nhà.

Sở Hoan cũng không do dự, hắn khẽ nhún chân, thân hình như lò xo bật vọt qua lỗ hổng kia, xông lên nóc nhà. Vừa mới ra nóc nhà, liền thấy một vầng sáng lớn hiện ra trước mắt.

Trăng treo trên cao, trong quầng sáng tự nhiên lại chứa đầy hàn khí bức người. Ngay lập tức, Sở Hoan nhìn thấy một thanh hàn kiếm đâm thẳng tới trước mặt hắn.

Mũi kiếm chứa sát khí kinh người. Trong số những đối thủ Sở Hoan từng gặp, chẳng có mấy người dùng kiếm. Nên mũi kiếm sắc bén trước mắt này, có thể nói là cực kỳ hiếm gặp.

Sở Hoan hét lớn một tiếng, ngửa người về sau, ngồi thụp xuống mái nhà.

Hành động của hắn có vẻ khá khó coi, nhưng lại đơn giản và linh hoạt nhất đ��� tránh thoát một đường kiếm của đối phương.

Đối phương hiển nhiên hơi kinh ngạc, không thể ngờ Sở Hoan lại phản ứng nhanh nhẹn đến thế. Trường kiếm trong tay y vẫn như tấm lụa mềm mại, tựa dải ngân hà cuộn ngược, quả quyết chém tới.

Không đợi Sở Hoan kịp né tránh, kiếm thủ lại cảm giác có hàn quang chợt hiện trước mặt. Hai viên hàn tinh đánh thẳng lên từ phía dưới. Hàn quang lấp lánh như sao, dù không bằng dải ngân hà lập lòe, nhưng sát ý bùng phát, đủ khiến kiếm thủ cảm thấy lạnh buốt.

Chính là Mỵ Nương ra tay từ phía dưới.

Nóc nhà thủng một lỗ, ánh trăng xuyên qua chiếu sáng rõ mồn một. Mỵ Nương cũng nhìn thấy sau khi Sở Hoan bay ra ngoài, bỗng nhiên bị người dùng trường kiếm hành thích bất ngờ. Nàng là hảo thủ dùng ám khí, hơn nữa, trên ám khí của nàng có tẩm kịch độc, trúng thì hẳn phải chết.

Lúc này đã xác định đối phương là địch chứ không phải bạn, đương nhiên sẽ không hề khách sáo. Nàng không thể leo lên nóc nhà ngay lập tức, nhưng ám khí lại đủ để tạo thành sức uy hiếp l���n đối với kiếm thủ.

Kiếm thủ cũng phản ứng nhanh chóng. Kiếm quang chớp động, vang lên hai tiếng "keng keng", hai ám khí của Mỵ Nương đều bị trường kiếm phong tỏa. Ám khí chạm vào thân kiếm, tóe ra tia lửa.

Đúng vào lúc y bận đối phó với Mỵ Nương, Sở Hoan đã bổ nhào tới, tay phải tạo thành hình đao, chính là Cực Lạc Đao Pháp, đâm thẳng vào bụng dưới của đối phương.

Kẻ nọ vội vàng né tránh, thấy thế công của Sở Hoan hung mãnh, đột nhiên quăng trường kiếm trong tay ra. Trường kiếm rời khỏi tay, lập tức biến thành một đạo kiếm quang mãnh liệt, bắn thẳng tới ngực Sở Hoan.

Sở Hoan thấy thanh kiếm này lao tới vô cùng ác liệt cũng không dám xem thường. Hắn nhanh chóng né tránh, trường kiếm xẹt qua bên cạnh Sở Hoan. Lúc Sở Hoan ngẩng đầu lên nhìn, đã thấy kẻ nọ chạy đến gian phòng bên cạnh, nhảy xuống khỏi nóc nhà. Sở Hoan đời nào để y chạy thoát, chợt thấy dưới một mái ngói gần đó là một cây đại đao, hóa ra đó chính là Huyết Ẩm đao của hắn, lúc nãy khi tập kích kẻ bịt mặt trên xà ngang, đã vô tình làm rơi xuống cạnh nóc nhà. Hắn lập tức cầm đao lên, chạy tới nóc nhà bên cạnh, thì thấy bóng đen kia đã chạy về hướng nam. Lúc này có tiếng vó ngựa vang lên, kiếm thủ kia liền chạy tới phía đó. Trong bóng tối, bỗng có ba con khoái mã lao vút đi trong màn đêm, tựa như u linh quỷ dị.

Khi lao đi khoảng 100m, ba con khoái mã liền dừng lại. Nhờ ánh trăng, Sở Hoan nhìn từ trên cao xuống, thấy rõ ràng trên hai con ngựa đều có người cưỡi. Kiếm thủ kia chạy qua đó, lật mình lên con ngựa không người cưỡi. Y quay đầu ngựa đối diện với hướng của Sở Hoan. Chưa kể đến những kẻ bịt mặt bằng khăn đen, cho dù không che mặt, với khoảng cách hơn 100m, lại ở trong đêm tối, dù nhãn lực của Sở Hoan tốt đến mấy cũng không thể nhìn thấy dung mạo của đối phương.

Sở Hoan cũng không có hành động gì, chỉ nhíu mày, nắm chặt Huyết Ẩm đao trong tay, lờ mờ thấy con ngựa đi đầu không chỉ có một kỵ sĩ, phía sau kỵ sĩ đó, còn có một người bị đặt nằm ngang trên lưng ngựa như một bao tải. Trong khoảnh khắc đó, hắn cũng không thể nhìn rõ người đang nằm ngang trên lưng ngựa là ai.

Rất nhanh, ba con ngựa kia đều quay đầu lại, dây cương rung lên, trong tiếng hét to, cả ba con ngựa biến mất vào màn đêm.

Sở Hoan cực kỳ kinh ngạc, lúc này lại có tiếng động sau lưng. Hắn quay đầu lại, thì thấy Mỵ Nương đã tìm được đường leo lên nóc nhà, đang đi tới.

- Bọn chúng là ai?

Mỵ Nương nhíu chặt đôi mày lá liễu:

- Vì sao phải ra tay giết chúng ta?

Sở Hoan lắc đầu:

- E rằng không chỉ đơn giản là muốn giết chúng ta. Nếu quả thật muốn lấy tính mạng, mà chỉ mai phục vài người thì không đủ sức.

- Hả?

Mỵ Nương ngạc nhiên:

- Ý của ngươi là...?

Sở Hoan cũng không nói gì thêm, cẩn thận lục soát khắp Bàn Lan Tự một lượt, phát hiện hai gian phòng rõ ràng vừa có người ở, hơn nữa đệm chăn còn vương vãi. Sở Hoan sờ vào chăn, phát hiện chăn còn ấm, lập tức đi vào bếp, liền phát hiện trong phòng bếp còn có cơm thừa rượu cặn.

Mỵ Nương đi theo bên cạnh Sở Hoan, thấy Sở Hoan đang cẩn thận kiểm tra, cũng tinh tế quan sát, thậm chí nhìn tro tàn trong bếp, còn dùng tay sờ thử, sau một lát mới nói khẽ:

- Dựa vào dấu hiệu ở đây, đoán chắc tối hôm qua bọn họ vẫn còn nấu cơm, hơn nữa, có ít nhất bốn người ăn.

Sở Hoan gật đầu:

- Vừa rồi có ba con ngựa, ba kỵ sĩ cưỡi, trong đó, trên lưng một con ngựa có thêm một người, vừa vặn bốn người. Chẳng lẽ lúc trước vẫn có bốn người ở đây.

Mỵ Nương cau mày:

- Thế nhưng Lưu thúc từng nói nơi này chỉ có ba người, ngoài Khổ đại sư ra thì có hai hòa thượng, như vậy làm sao lại có thêm một người?

Đôi mắt nàng chuyển động:

- Còn có, bọn người này hiển nhiên đã mai phục sẵn ở đây, nhưng vì sao bọn chúng biết đêm nay chúng ta tới đây? Ngay cả trước khi đến đây, ta cũng không biết cơ mà.

Bờ môi Sở Hoan khẽ giật nhẹ, cuối cùng không nói gì thêm.

- Ta hiểu rồi.

Mắt Mỵ Nương đột nhiên sáng lên, lập tức trong đôi mắt xinh đẹp xẹt qua vẻ tàn khốc đầy sát ý:

- Thì ra là thế...

- Cái gì?

Mỵ Nương cười lạnh:

- Tên này đúng là hồ đồ, bị người khác bán đứng mà cũng không hay. Kẻ bán đứng chúng ta, chính là Lưu thúc kia. Hèn gì lão ta đi ra ngoài mượn trứng gà, lại đi lâu đến vậy. Lúc đó ta còn không nghi ngờ, giờ nhớ lại liền biết có vấn đề. Dù gì lão ta cũng là bảo trưởng trong thôn, làm sao trong nhà ngay cả trứng gà cũng không có được? Đích thị là lão ta lấy cớ đi ra ngoài, phái người đến đây thông báo.

Sở Hoan không đáp lại lời nàng, mà nói:

- Tìm thêm đi, xem có phát hiện ra manh mối gì không?

- Đúng rồi, ngươi nói đi, Khổ đại sư rốt cuộc là ai?

Mỵ Nương cau mày:

- Ngươi nói hắn ở đây, vậy người đâu mất rồi? Chẳng lẽ những thích khách kia tới là vì Khổ đại sư? Nhưng nếu thế thì vì sao lại phải quấy nhiễu ngươi? Ngươi nói bọn họ mai phục ở đây không phải để giết ngươi, vậy rốt cuộc là vì cái gì?

Sở Hoan không đáp lại, một lần nữa đi xem xét khắp Bàn Lan Tự. Sau một lát, bỗng nghe Mỵ Nương kêu lên:

- Ngươi... ngươi tới đây...

Không đợi Sở Hoan đi tới, nàng đã quay đầu, chạy ra xa mấy bước, ọc một tiếng, phun ra một bãi nôn. Sở Hoan vội chạy đến bên người nàng, ân cần hỏi:

- Làm sao vậy?

Mỵ Nương che miệng, không quay đầu lại mà chỉ đưa tay về phía sau chỉ trỏ.

Lúc này, Sở Hoan đột nhiên ngửi thấy mùi thối nồng nặc, lập tức biết có chuyện không ổn. Hắn từ từ đi theo hướng chỉ của Mỵ Nương.

Càng tới gần, mùi thối càng tăng, khiến hắn không kìm nổi phải đưa tay che mũi.

Khi tới nơi, hắn mới phát hiện trong bụi cỏ rậm lại có một khoảng đất trống nhỏ. Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng có thể thấy lớp đất mặt còn rất mới, như thể vừa mới chôn cất ai đó. Lúc này, chỉ có một nửa cánh tay vẫn còn chưa được lấp kín, nhưng đã bị sưng phù, hơn nữa còn có mấy chỗ bị thối rữa với đầy giòi bọ đang lúc nhúc.

Sở Hoan đã gặp qua không ít thi thể, nhưng nhìn cánh tay đó vẫn cảm thấy buồn nôn, nổi cả gai ốc. Giờ mới hiểu vì sao Mỵ Nương lại nôn thốc nôn tháo. Cái mùi hôi thối kia chính là bốc lên từ nơi này.

Sở Hoan xé vải trên áo bịt kín miệng và mũi, nâng Huyết Ẩm đao lên, nhưng lại do dự một lúc, rồi cất đao đi ra chỗ khác, rất nhanh liền lấy thanh trường kiếm của kiếm thủ kia tới.

Mỵ Nương vẫn đứng từ xa hỏi vọng lại:

- Ngươi muốn làm gì?

Sở Hoan không nói tiếng nào, vừa bịt mũi vừa bắt đầu dùng trường kiếm bới lớp đất xốp trên mặt.

Tuy nhiên mùi hôi thối xốc lên vẫn khiến Sở Hoan cảm thấy ghê tởm. Mất một lúc, cuối cùng hắn mới bới hết lớp đất xốp, để lộ ra hai cái xác. So với cái cánh tay thối rữa kia, hai cái x��c ở bên dưới còn tốt hơn nhiều.

Vì có lớp đất phủ lên nên không bị tiếp xúc với không khí, khiến cho tốc độ thối rữa của các thi thể chậm hơn, chỉ có điều cả hai cái xác đều đã trương phình. Sở Hoan cố gắng nén sự ghê tởm lật hai cái xác đó lên thì thấy cả hai đều bị vết thương trí mạng. Từ vết thương ở yết hầu cho thấy họ bị người ta đâm thủng cổ.

Hai người đều mặc tăng y màu xám, tuy cơ thể thì sưng vù nhưng Sở Hoan vẫn có thể nhận ra, hai thi thể này, một là của một lão tăng tuổi đã hơn 60, thi thể còn lại là của một tăng nhân trẻ, bất quá chừng 20 tuổi mà thôi.

Mắt Sở Hoan co rút lại, tay nắm chặt, quay đầu nhìn Mỵ Nương, chỉ thấy Mỵ Nương đứng cách đó không xa, đang nhìn hắn với ánh mắt dò hỏi. Sở Hoan lạnh lùng nói:

- Hình như, hai tăng nhân của Bàn Lan Tự, e rằng đã chết từ lâu rồi.

Chương truyện này là thành quả dịch thuật độc quyền từ truyen.free, mong quý độc giả không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free