Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1557:

Người khoác áo bào tro thật ra chẳng có gì đặc biệt, thậm chí dung mạo còn hết sức bình thường. Thế nhưng Sở Hoan chỉ cần liếc mắt là đã nhận ra y.

Sở Hoan không khỏi giật mình kinh ngạc. Bởi lẽ trước đây, hắn và y chỉ gặp mặt vẻn vẹn một lần duy nhất.

Sở Hoan nhớ rõ, pháp danh của người này là Xoa Bác. Một pháp danh vô cùng kỳ lạ, không giống của Phật tử mà cũng chẳng phải tục danh.

Sở Hoan cũng biết, thủ đoạn của Xoa Bác tuyệt nhiên không thể sánh cùng người thường.

Hắn gặp Xoa Bác một lần duy nhất, năm ấy, hắn cùng Lâm Lang đi am Tĩnh Từ dâng hương. Dưới một gốc cây hòe cổ thụ, Sở Hoan từng thấy Xoa Bác trị nhọt độc cho một đứa bé.

Tình hình lúc đó đến bây giờ vẫn còn tươi mới trong ký ức của Sở Hoan. Phương pháp trị bệnh của Xoa Bác rõ ràng khác biệt hoàn toàn so với người thường. Xoa Bác cầm chặt tay đứa bé, lẩm nhẩm tụng kinh. Miệng vết thương của đứa bé kia tức thì vỡ tung, máu độc tuôn trào ra ngoài.

Đến bây giờ Sở Hoan vẫn chưa quên cảnh tượng kỳ dị đó.

Đối với Sở Hoan mà nói, cuộc gặp gỡ ấy đối với hắn cũng chỉ như bèo nước gặp nhau vậy thôi. Nhưng về sau, khi hắn đi Tây Bắc, gặp cảnh ôn dịch tràn lan ở Tây Quan. Y thánh Trương Nhất Dương đã ra tay tương trợ, nghiên cứu và bào chế thuốc giải. Một lần nữa, Sở Hoan nghe được tin tức về Xoa Bác.

Vị kỳ nhân này, cùng ở một chỗ với Trương Nhất Dương, chia nhau bào chế thuốc giải. Lúc ấy Sở Hoan vốn đã định tương kiến, song khi ấy Xoa Bác đang bận rộn bào chế thuốc nên không tiện quấy rầy. Cho nên chỉ thấy thấp thoáng bóng y sau bức tường. Cũng vì thế, Sở Hoan cảm thấy Xoa Bác là một người lương thiện, hành y tế thế. Trong lòng hắn, rất có thiện cảm với y.

Thế nhưng hắn vạn lần không thể ngờ, đối thủ tốn công tốn sức dẫn dụ mình tới đây, không phải là Bì Sa Môn mà hắn vẫn lo lắng, lại chính là Xoa Bác chỉ có cơ duyên một lần gặp gỡ kia. Điều này quả thực nằm ngoài dự liệu của hắn.

Xoa Bác cũng không quá cao lớn, nhưng đứng ở đó, bất động như núi, toát ra một khí thế trời đất không thể lay chuyển.

Lúc này đầu Sở Hoan hỗn độn đủ thứ suy luận, trong lúc nhất thời cũng khó có thể làm rõ nguyên do trong đó. Hắn buông chuôi đao, chắp tay nói:

– Xoa Bác đại sư, từ biệt nhiều năm, vẫn khỏe chứ?

Xoa Bác cười nhạt:

– Hóa ra Sở đại nhân còn nhớ bần tăng?

– Xoa Bác đại sư là bậc kỳ nhân, hồi còn ở Vân Sơn chúng ta đã tình cờ gặp nhau một lần. Dưới gốc cây hòe ấy, tại hạ đã có may mắn nghe Xoa Bác đại sư chỉ giáo.

Mặt Sở Hoan vẫn không đổi sắc:

– Tây Quan có ôn dịch, đại sư ra tay tương trợ, hành y tế thế, cứu vạn dân thoát khỏi bể khổ, tại hạ vẫn chưa có cơ hội cảm tạ. Vừa vặn lúc này gặp lại, xin cảm tạ ân sức của đại sư.

Xoa Bác cười:

– Sở đại nhân vừa nghe bần tăng dạo khúc Đại Thanh Tâm chú, không biết có cảm tưởng gì không?

– Tại hạ là kẻ phàm phu tục tử, không hiểu được diệu âm.

Sở Hoan đáp:

– Xoa Bác đại sư sai người dẫn tại hạ đến đây, là muốn tại hạ nghe đại sư đánh đàn sao?

Sở Hoan nói chuyện bình thản nhưng trong lòng thì càng thêm cảnh giác. Hắn biết chắc chắn thân phận của Xoa Bác không phải tầm thường. Trước kia, hắn vẫn xem y là bạn, nhưng bây giờ bạn hay địch vẫn chưa rõ, nhất định phải cẩn thận hết sức.

Lúc này trong lòng hắn, nỗi lo lắng về độc tính của loài dơi cũng đã vơi bớt. Trương Nhất Dương được xưng là danh y tuyệt thế số một đương thời. Xoa Bác có mối liên hệ với y, vả lại, qua lời lẽ của Trương Nhất Dương, hắn nhận ra y rất mực tôn kính Xoa Bác, đặc biệt là về y thuật. Cần biết, Trương Nhất Dương là y thánh số một, có thể khiến y tâm phục khẩu phục, điều đó cho thấy dù chỉ gặp Xoa Bác hành y trên đường, cũng đã đủ tạo nên dấu ấn sâu đậm. Nếu không đạt tới trình độ y thuật bậc cao, thì tài năng cũng không hề kém cạnh.

Y đạo bao hàm rất nhiều khoa mục, dược học là một trong số đó. Xoa Bác đã tinh thông y đạo, thì tinh thông độc dược, cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Độc dược trong máu loài dơi chắc hẳn là do pha chế, nên Băng Tâm Trùng không thể hóa giải cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Xoa Bác mỉm cười ngồi xuống một tảng đá bên dòng suối, nhìn Sở Hoan hỏi:

– Sở đại nhân, hẳn là không biết vì sao bần tăng mời mình tới đây?

– Tại hạ thật sự không rõ.

Xoa Bác thản nhiên:

– Sở đại nhân là người rất thông minh, vì sao bỗng dưng trở nên hồ ��ồ như vậy? Bần tăng mời ngài đến đây, đương nhiên là vì Nặc Cự La.

Trong lòng Sở Hoan cả kinh. Vì dấu diếm thân phận của Nặc Cự La, nên hắn gọi y là Khổ đại sư. Nhưng hiện tại Xoa Bác đã gọi thẳng tên Nặc Cự La, cảm giác đầu tiên của hắn chính là: Xoa Bác có quan hệ rất lớn với Đại Tâm tông.

– Nặc Cự La?

Sở Hoan vẫn bất động thanh sắc, hỏi ngược lại:

– Đại sư nói Nặc Cự La, y là ai?

Xoa Bác nhìn chằm chằm vào mắt Sở Hoan:

– Chẳng lẽ Sở đại nhân không biết, Khổ đại sư mà ngài nói tên là Nặc Cự La?

Sở Hoan cười:

– Hóa ra tên của Khổ đại sư là Nặc Cự La?

– Ngài không biết hắn là Nặc Cự La, vậy vì sao lại nhốt hắn lại?

Xoa Bác lạnh lùng hỏi.

– Nhốt?

Sở Hoan cau mày:

– Đại sư nói gì, tại hạ không hiểu.

Hai con ngươi Xoa Bác trở nên lạnh băng, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ:

– Rốt cuộc ngươi là người phương nào? Vì sao lại hạ độc thủ với Nặc Cự La như vậy? Còn nhốt hắn lại? Kỷ sở bất dục, vật thi vu nhân (điều ta không muốn thì đừng làm cho người khác), Sở đại nhân, ngươi ra tay tàn nhẫn làm tổn hại hắn, thật sự khiến bần tăng thất vọng.

– Chỉ sợ là đại sư hiểu nhầm rồi.

Sở Hoan nghe cách nói của Xoa Bác thì hình như là muốn bảo vệ Nặc Cự La. Hơn nữa, đã hiểu nhầm hắn làm Nặc Cự La bị thương, lòng thắc mắc không biết quan hệ giữa hai người bọn họ là như thế nào:

– Xin hỏi đại sư, đại sư và Nặc Cự La có quan hệ như thế nào?

Xoa Bác bình tĩnh nói:

– Chẳng dám lừa dối, bần tăng chính là đệ tử Đại Tâm tông, là đồng môn của Nặc Cự La.

Sở Hoan khẽ giật mình, lắp bắp kinh hãi:

– Đại sư cũng là đệ tử Đại Tâm tông?

– Nói như thế, Sở thí chủ biết rõ về Đại Tâm tông?

Xoa Bác khẽ thở dài:

– Sở thí chủ, lần này bần tăng tới tìm ngươi là muốn tìm hiểu rõ nguyên nhân sự việc. Nặc Cự La là kẻ hầu hạ bên cạnh sư đệ của bần tăng, xưa nay vẫn không rời, tại sao lại bị ngươi nhốt trong miếu? Vì sao lại bị trọng thương? Ngươi nên cho bần tăng một lời giải thích.

– Sư đệ?

Sở Hoan càng lúc càng thấy khó hiểu:

– Đại sư, ngài nói sư đệ là nói đến ai?

– Ngươi thật không hiểu?

Xoa Bác cau mày:

– Bần tăng thấu tỏ võ công của ngươi, chắc chắn không đủ sức làm Nặc Cự La bị trọng thương đến mức độ ấy. Ngươi bị ai sai khiến mà giam giữ Nặc Cự La tại Tây Sơn?

Lúc này Mỵ Nương nhịn không nổi, bèn cất lời:

– Đại hòa thượng, ngươi chẳng cần vòng vo tam quốc, ở đây lớn tiếng hù dọa người khác, rốt cuộc dựa vào điều gì mà tra hỏi? Lai lịch của ngươi ra sao?

Giọng Xoa Bác đột nhiên vang như sấm, giống như tiếng chuông đồng:

– Bần tăng đã nói rồi, bần t��ng và Nặc Cự La là đệ tử của Đại Tâm tông.

– Vậy thì sao? Ngươi nói ngươi là đồng môn của Nặc Cự La, chứng cứ đâu?

Mỵ Nương cười lạnh:

– Đại Tâm tông mà ngươi nói là cái gì? Ta từng nghe tới Thiền tông, Mật tông, chưa từng nghe tới cái gọi là Tâm tông.

Bỗng nhiên lúc đó, có tiếng cười rền vang như sấm. Trong tiếng cười, Xoa Bác nói tiếp:

– Cô nương, ngươi cũng có hiểu biết đấy. Phật pháp có vạn tông, song khi du nhập Trung Thổ, chỉ còn Thiền tông và Mật tông, cũng chỉ là hai nhánh đó mà thôi. Ở Trung Nguyên, Thiền tông rất hưng thịnh, nhưng không thể đại diện cho Phật đạo chính tông. Tất cả các tông đều có “tông nghĩa” của mình. Đối với Thiền tông, các Phật tông khác đều bị coi là ngoại đạo. Nhưng đối với Đại Tâm tông, thì Thiền tông cũng là ngoại đạo. Tuy Thiền tông nổi danh tại Trung Nguyên, nhưng tông nghĩa đã bị chỉnh sửa, thay đổi nhiều. Chân chính Phật tông, phải là Đại Tâm tông đến từ Tây Vực.

Mỵ Nương nhíu cặp chân mày lá liễu, nhưng Sở Hoan nghe rõ mồn một, bèn hỏi lại:

– Nói như thế, đại s�� đến từ Tây Vực?

– Không sai.

Xoa Bác nói.

Sở Hoan cau mày:

– Đại sư xuất thân Tây Vực, tại sao lại đến Trung Thổ? Chẳng lẽ là muốn truyền giáo Phật pháp Đại Tâm tông tại Trung Thổ?

Xoa Bác lắc đầu:

– Người xuất gia, chẳng nói lời dối trá. Bần tăng không đến đây để truyền giáo, mà là tìm kiếm thánh vật của bổn tông.

– Thánh vật?

Sở Hoan lập tức liên tưởng đến Long xá lợi, nghĩ thầm rằng vị Xoa Bác đại sư này e rằng cũng là người của Thiên Võng chăng?

Hắn nhớ rõ, khi du nhập phương Đông, đệ tử Đại Tâm tông đã cùng di thần Tây Xương quốc tổ chức thành Thiên Võng, mục đích chính là tìm kiếm Long xá lợi. Nếu Xoa Bác là đệ tử Đại Tâm tông, lại đến Trung Nguyên để tìm thánh vật, không có gì bất ngờ xảy ra, dĩ nhiên là người của Thiên Võng.

Xoa Bác chậm rãi nói tiếp:

– Hôm nay bần tăng không hỏi việc khác, chỉ hỏi vì sao ngươi lại đánh Nặc Cự La đến nông nỗi ấy. Ngươi biết rõ Nặc Cự La, tất nhiên cũng biết Thú Bác Già, Thú Bác Già đang ở đâu? Còn có, sư đệ của bần tăng, hôm nay sinh tử ra sao?

Sở Hoan nói:

– Đại sư, dám hỏi một câu, sư đệ mà ngài nói, là ai?

– Na Già.

Xoa Bác nhìn thẳng vào mắt Sở Hoan:

– Pháp danh của hắn là Na Già, chẳng lẽ ngươi không biết?

Sở Hoan hít một hơi thật sâu. Kỳ thực, hắn cũng chưa từng moi được từ miệng đệ tử Đại Tâm tông pháp danh chính thức của Quỷ đại sư. Nhưng khi Quỷ đại sư truyền pháp danh Na Già lại cho hắn, Sở Hoan liền đoán ra pháp danh của Quỷ đại sư chính là Na Già.

Lúc này nghe Xoa Bác nói như vậy, liền khẳng định, pháp danh của Quỷ đại sư chính là Na Già.

Qua Như Liên, Sở Hoan biết, Phật tông có Bát bộ. Mà sau khi hắn gặp Ma hầu La Già vương, Dạ Xoa vương cùng Kiền Thát Bà vương, thì biết, ba người này đều là cao thủ bên trong Bát bộ. Hơn nữa, cũng là đệ tử Đại Tâm tông. Đã như vậy, ngoài Tam bộ này, Đại Tâm tông còn có Ngũ bộ. Mà hắn cũng biết, Na Già dịch theo tiếng Trung Nguyên là Long. Nếu không có gì bất ngờ, Quỷ đại sư rất có thể chính là Long bộ chi vương.

Lúc Quỷ đại sư truyền pháp danh Na Già lại muốn nhận hắn làm đệ tử. Vì muốn Quỷ đại sư trị liệu cho Mỵ Nương, hắn đã đáp ứng Quỷ đại sư.

Nói cách khác, hắn đã là đệ tử Đại Tâm tông, hơn nữa, còn có tư cách là Long Bộ vương.

Xoa Bác xuất thân từ Đại Tâm tông, lại gọi Quỷ đại sư là sư đệ, nói như vậy, rất có thể Xoa Bác cũng là một trong Bát bộ.

Chuyện cho tới bây giờ, Sở Hoan biết rõ, những gì Xoa Bác biết còn hơn hắn hình dung rất nhiều. Tuy nhiên, Xoa Bác lại hiểu nhầm hắn làm cho Nặc Cự La bị thương. Hắn cau mày rốt cuộc hỏi:

– Vậy có nghĩa là đại sư cũng là người của Thiên Võng?

Ánh mắt Xoa Bác lập tức sắc bén:

– Ngươi biết Thiên Võng?

Sở Hoan thở dài:

– Đại sư hỏi như vậy, xem ra, quả nhiên là người của Thiên Võng rồi.

Mọi nẻo đường của câu chuyện này, đều được mở ra bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free