Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1569:

Sở Hoan thầm nghĩ: Cô nương Kim Lăng Tước quả nhiên là người lương thiện.

"Ai nấy đều cảm kích đi theo nàng. Sau mấy năm, không ai còn phải lo cơm ăn áo mặc nữa, tất cả đều là nhờ ơn cô nương ban tặng." Đinh Miểu khẽ nói.

Sở Hoan lại cười nói: "Hóa ra, Chu phó lĩnh đội cũng như ngươi, đều là võ sư thuộc Ngũ gia ban."

"Đúng vậy." Đinh Miểu đáp. "Ngũ gia ban hiện chỉ còn năm sáu võ sư. Nhưng Mao lĩnh đội lại là người thân cận của cô nương."

Đinh Miểu giải thích thêm: "Khi cô nương từ kinh thành đến Kim Lăng, bên người cũng có mang theo vài tùy tùng. Mao lĩnh đội chính là một trong số đó."

Sở Hoan lúc này mới vỡ lẽ, hóa ra Mao lĩnh đội mới là người thân tín thực sự của Kim Lăng Tước, còn những người như Chu phó lĩnh đội chỉ là những người được thu nhận sau này.

"Hai cô nương hầu hạ Kim Lăng Tước cũng từ kinh thành đến sao?" Sở Hoan khẽ hỏi.

Đinh Miểu cũng đáp khẽ: "Có một người đã theo cô nương từ lâu, còn người kia mới đến từ năm trước. Nàng tỳ nữ đến sau tên là Tiểu Liên, được cô nương thu nhận giúp đỡ."

"Thu nhận giúp đỡ sao?" Đinh Miểu đáp: "Vâng, nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì chúng tôi cũng không rõ lắm. Có lần cô nương ra ngoài, lúc trở về liền dẫn theo nàng. Cô nương đối xử với nàng rất tốt, đặt tên là Tiểu Liên và luôn giữ bên mình."

Gã lắc đầu, cười khổ: "Tiểu Liên đáng thương lắm. Đến tận bây giờ, không ai trong chúng tôi biết rõ lai lịch của nàng, có lẽ ngay cả cô nương cũng không rõ."

Sở Hoan ngạc nhiên hỏi: "Tại sao vậy? Nếu đã theo Kim Lăng Tước hơn một năm, lẽ nào cô nương lại không biết lai lịch của Tiểu Liên?"

Đinh Miểu đáp: "Đó chỉ là suy đoán của ta thôi, ai, nàng ấy là người câm, không thể nói chuyện. Theo ta được biết thì hình như cũng không biết chữ. Bởi vậy, dù cô nương có hỏi gì, Tiểu Liên cũng không thể trả lời. Có thể nói nếu không gặp được cô nương, e rằng Tiểu Liên đã sớm bỏ mạng rồi. Bây giờ có thể theo cô nương, cũng coi như là cải tử hoàn sinh vậy."

"Bị câm ư?" Sở Hoan hơi kinh ngạc. Đúng lúc này, đã thấy Chu Hùng mang theo vài vò rượu và mấy chiếc giỏ trúc nhỏ bước đến:

"Trúc đại hiệp, đi đường một ngày chắc hẳn chưa được ăn uống tử tế. Đến đây, có rượu có thức ăn, tuy không phải sơn hào hải vị nhưng cũng đ�� để lấp đầy bụng."

Gã nói chuyện vô cùng khách khí, hiển nhiên là khá kính nể Sở Hoan. Không đợi Sở Hoan nói gì, gã đã bước vào trong lều, đặt vò rượu xuống, rồi chủ động lấy thức ăn từ trong giỏ ra.

Một bát thịt nướng, một bát đậu phụ, lại thêm một bát rau xanh. Nơi hoang dã này mà có được thức ăn nóng hổi thế này quả thực không dễ chút nào.

Đinh Miểu đã đứng dậy cáo từ. Sở Hoan bước vào trong lều cỏ, cười nói: "Chu phó lĩnh đội thật quá khách khí."

Chu Hùng cười nói: "Trúc đại hiệp, lời này ngài tuyệt đối đừng nói. Đại hiệp là ân nhân của chúng tôi, đây là chút lòng thành đền đáp."

"Vậy đành làm phiền rồi." Sau khi Sở Hoan ngồi xuống, dường như Chu Hùng không có ý định rời đi. Sở Hoan cũng tự nhiên cười nói: "Chu phó lĩnh đội, xin mời. Hay là chúng ta cùng uống vài chén?"

"Trúc đại hiệp, mấy chữ 'phó lĩnh đội' ngài tuyệt đối đừng nhắc lại nữa. Nếu ngài thật sự coi trọng tại hạ, cứ gọi một tiếng Chu huynh đệ, tại hạ sẽ vô cùng cảm kích." Chu Hùng nghiêm nghị nói.

Sở Hoan "à" một tiếng, nhưng chỉ mỉm cười, không nói thêm gì.

"Trúc đại hiệp, ngài có tin vào cái gọi là 'vừa gặp đã như quen' không?"

"Vừa gặp đã như quen sao?" Sở Hoan cười hỏi: "Vì sao Chu... Chu huynh đệ lại hỏi như vậy? Chẳng lẽ chúng ta vừa gặp đã như quen rồi?"

Chu Hùng vỗ tay nói: "Trúc đại hiệp cũng có cảm giác đó sao? Không giấu gì đại hiệp, Chu mỗ vừa nhìn thấy Trúc đại hiệp đã có một cảm giác vô cùng quen thuộc, tựa như đã quen biết từ lâu vậy."

Sở Hoan mở vò rượu ra, uống một ngụm, cười nói: "Bốn biển đều là anh em, người hành tẩu giang hồ vừa gặp đã quen, ấy cũng là chuyện thường tình thôi."

"Trúc đại hiệp, chúng ta mới quen, nên chuyện từng gặp nhau là điều khó xảy ra." Chu Hùng nói: "Chu mỗ thích kết giao bằng hữu, hành tẩu giang hồ chỉ tâm đắc một chữ Nghĩa mà thôi."

Sở Hoan nói: "Xem ra, Chu huynh là người trọng nghĩa khí."

Chu Hùng thở dài: "Đường dài mới biết ngựa hay, lâu ngày mới rõ lòng người. Trúc đại hiệp, chúng ta vừa mới cùng đi với nhau, có lẽ vẫn chưa hiểu nhiều về nhau."

Gã nghiêng tai lắng nghe, nh�� muốn dò xét xem bên ngoài lều có động tĩnh gì không. Sở Hoan thấy vậy, không khỏi khẽ hỏi: "Chu huynh, sao huynh lại phải làm vậy?"

"Trúc đại hiệp, không giấu gì đại hiệp, ở Khổng Tước Đài, khi nói chuyện không thể không cẩn trọng." Chu Hùng cười khổ: "Tai vách mạch rừng, Trúc đại hiệp chắc hẳn hiểu rõ điều này."

"Tai vách mạch rừng?" Sở Hoan ngạc nhiên hỏi: "Vì sao Chu huynh lại nói như vậy? Chẳng lẽ chúng ta nói chuyện ở đây còn có người nghe lén?"

Chu Hùng muốn nói lại thôi, do dự một lát, cuối cùng khẽ nói: "Có vài lời vốn không nên nói với Trúc đại hiệp, nhưng vì Trúc đại hiệp là người giàu lòng nghĩa khí, nếu ta che giấu thì lại quá nhỏ mọn. Hơn nữa, ai, nếu Trúc đại hiệp đã cùng đi với chúng ta, ta cũng cần phải nhắc nhở đại hiệp một chút."

Sở Hoan đặt vò rượu xuống: "Chu huynh có điều gì cứ nói thẳng, đừng ngại."

"Trúc đại hiệp, ngài thấy Mao lĩnh đội là người như thế nào?" Chu Hùng trầm ngâm một lát, cuối cùng hỏi.

Sở Hoan nói: "Huynh cũng biết, sáng nay ta mới gặp Mao lĩnh đội, thậm chí còn chưa nói chuyện, thực sự không hiểu nhiều về người này. Tuy nhiên, nếu y là lĩnh đội của Kim Lăng Tước, tất nhiên là rất được cô nương tin tưởng và trọng dụng. Ta thấy cách Mao lĩnh đội chỉ huy mọi người dựng trại, đâu ra đấy rõ ràng, nhìn qua cũng thấy có tài cán. Hơn nữa, mọi người trong Khổng Tước Đài hình như cũng hoàn toàn kính phục vị lĩnh đội này."

"Cũng khó trách Trúc đại hiệp lại nhận xét như vậy." Chu Hùng cười khổ: "Mao Nhân Câu nhìn qua dáng vẻ đường hoàng, trầm mặc ít lời, khiến người ta thấy y rất điềm tĩnh, ngay cả cô nương và Ngũ Tổng quản cũng khá tín nhiệm y."

Sở Hoan cau mày: "Chu huynh nói vậy, hình như có ý Mao lĩnh đội không hề trầm ổn như vẻ bề ngoài."

Chu Hùng suy nghĩ một lát rồi mới nói: "Trúc đại hiệp, có chuyện này đại hiệp chưa biết. Từ sau khi chúng ta rời khỏi thành Vệ Lăng, ta đã cảm thấy có điều gì đó không đúng. Chúng ta đi về phía Bắc, nhưng phía sau luôn có người bám theo. Bọn chúng không dám đến gần, chỉ lén lút xuất hiện một lúc, rồi lại biến mất không để lại dấu vết..."

Sở Hoan nói: "Huynh nói là Khổng Tước Đài đang bị theo dõi?"

"Đúng là như vậy." Chu Hùng nói: "Nhưng nếu chỉ có thế thì cũng thôi, nếu chỉ là theo dõi thì chúng ta cũng có không ít người, hơn nữa đều xuất thân võ sư, tiểu tặc bình thường ắt không dám đến gần."

"Vậy chuyện này có liên quan gì đến Mao lĩnh đội sao?" Sở Hoan nghi ngờ hỏi.

Chu Hùng khẽ nói: "Ta cũng hi vọng là không có liên quan, nhưng..." Gã dừng một chút, ghé sát người vào, hạ thấp giọng: "Đại hiệp chưa rõ đó thôi, theo ta được biết, Mao Nhân Câu rất thích kết giao với đám người bất tam bất tứ, trong đó phần lớn đều là đạo phỉ cướp bóc. Đặc biệt, gần đây, y còn âm thầm tiếp xúc với đám đạo phỉ đó, hơn nữa lại cố ý không để người khác biết. Ngay trước ngày lên đường, y vẫn lui tới gặp bọn chúng."

Sở Hoan cau mày: "Làm sao Chu huynh biết những chuyện đó?"

Chu Hùng do dự một chút rồi cuối cùng cũng nói: "Thật ra cũng khó nói, nhưng nếu Trúc đại hiệp đã hỏi thì ta cũng không giấu. Kinh nghiệm của Chu Hùng ta cũng không hề thua kém Mao Nhân Câu, nhưng vì y là người cô nương mang đến nên liền cưỡi lên đầu chúng ta. Bình thường, y đối xử với mọi người không tốt, ai cũng phải nhẫn nhịn y. Bởi vậy, ta cũng không có ấn tượng tốt về y. Tuy nhiên, suy cho cùng, tất cả đều là người của Khổng Tước Đài, nên ta nghĩ một điều nhịn chín điều lành..."

Sở Hoan gật đầu: "Như vậy cũng phải."

"Thế nhưng không lâu trước đây, chúng ta lại phát hiện ra một bí mật." Chu Hùng cười lạnh: "Hóa ra Mao Nhân Câu rất ham mê cờ bạc. Trước đây chúng ta không hiểu vì sao thỉnh thoảng lại có người của các sòng bạc đến tìm y, nên mới bí mật theo dõi, rồi phát hiện Mao Nhân Câu đang thiếu nợ không ít bạc, con số quả thực không hề nhỏ."

Sở Hoan sờ cằm hỏi: "Vậy thì sao? Chỉ chừng đó cũng không thể suy luận Mao lĩnh đội có vấn đề được."

"Trúc đại hiệp nói không sai." Chu Hùng nói: "Nhưng điều kỳ lạ là, mấy ngày trước khi chúng ta lên đường, Mao Nhân Câu lại xuất bạc ra trả nợ. Mà số bạc này không phải là tiền y thắng cờ ngay tại sòng. Đó là mấy trăm lạng bạc ròng, trong khi tiền lương tháng của Mao Nhân Câu bao nhiêu chúng ta đều rõ. Căn bản y không đủ khả năng trả số nợ đó."

Sở Hoan cau mày: "Huynh nghi ngờ lai lịch của số bạc kia không minh bạch?"

"Lẽ nào Trúc đại hiệp cho rằng Mao Nhân Câu có khả năng dùng ảo thuật biến ra số bạc đó sao?" Chu Hùng cười lạnh: "Cũng vào đúng thời gian đó, đám đạo phỉ quen biết kia của Mao Nhân Câu thường xuyên lui tới..." Gã bỏ lửng câu nói.

Sở Hoan lờ mờ đoán ra: "Cho nên Chu huynh cảm thấy đám thổ phỉ theo đuôi phía sau rất có thể có liên quan đến Mao Nhân Câu?"

Chu Hùng khẽ nói: "Trúc đại hiệp, những năm gần đây, cô nương kiếm được không ít tiền tài. Trên chiếc xe ngựa của cô nương chất đầy kỳ trân dị bảo, để trong mấy cái rương lớn. Vừa rồi, chắc đại hiệp cũng nhìn thấy, những cái rương đó được đưa vào lều của cô nương, có thể thấy cô nương rất coi trọng tài vật. Mao Nhân Câu tự nhiên biết rõ điều đó."

Sở Hoan khẽ hỏi: "Chu huynh, ta hiểu rồi. Ý huynh là nói vì Mao Nhân Câu nợ bạc không có khả năng trả, nên ngầm cấu kết với đạo phỉ, nhằm vào Kim Lăng Tước. Mà số tiền y dùng để trả nợ bạc chính là do đám thổ phỉ kia cướp được từ trước..."

"Trúc đại hiệp quả nhiên cơ trí!" Chu Hùng giơ ngón tay cái lên: "Đây là suy đoán của ta và cũng là khả năng lớn nhất."

Sở Hoan cau mày: "Nếu đúng như vậy thì sẽ rắc rối lớn. Đúng rồi, Chu huynh có thể báo việc này cho Ngũ Tổng quản hoặc Kim Lăng Tước không?"

Chu Hùng khẽ nói: "Không có chứng cứ, hơn nữa, Mao Nhân Câu lại là người cô nương mang từ kinh thành tới. Cho dù báo cho cô nương, nàng cũng sẽ không tin, ngược lại còn có cảm giác ta đang gây mâu thuẫn trong đoàn..." Chu Hùng lắc đầu cười khổ.

Sở Hoan nói: "Ngũ Tổng quản có biết chuyện này không?"

"Ta cũng chưa nói thẳng, nhưng đã úp mở để Ngũ Tổng quản biết." Chu Hùng lại nói: "Ngũ Tổng quản là người thông minh, lão hiểu ý ta như thế nào, nhưng lão cũng không tin lời ta. Mao Nhân Câu đối xử tệ bạc với người khác, nhưng đối với Ngũ Tổng quản lại vô cùng cung kính. Hơn nữa, Ngũ Tổng quản vẫn luôn cảm kích cô nương, cẩn trọng quản lý mọi việc trong Khổng Tước Đài cho cô nương, không để cô nương phải phiền lòng. Lão cũng hi vọng trên dưới Khổng Tước Đài ai nấy hòa thuận, không có bất kỳ tranh chấp nào, cho nên..."

Gã than thở: "Nói cho cùng, ta không có bằng chứng cụ thể. Hơn nữa, dù Mao Nhân Câu muốn làm chuyện như vậy, há có thể để cho ta nắm được đằng cán sao?"

Sở Hoan nhìn Chu Hùng hỏi: "Chu huynh nói bí mật này cho ta, không biết là muốn ta làm gì?"

Để hỗ trợ cho sự nghiệp dịch thuật của nhóm, xin quý độc giả vui lòng truy cập truyen.free, nơi độc quyền đăng tải những chương truyện được trau chuốt tỉ mỉ nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free