(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1582:
Bóng người từ phía Tây đội mũ rộng vành, khoác áo choàng. Gã đột nhiên xuất hiện, nhưng Mao Nhân Câu không tiến lên đón mà chỉ chờ gã đến gần.
Sở Hoan ẩn mình cách đó khá xa, thêm vào đó, đêm nay gió lớn, không tài nào nghe rõ được họ nói gì, chỉ thấy khi còn cách Mao Nhân Câu vài bước, người đội mũ rộng vành dừng lại, chắp tay hành lễ với y. Mao Nhân Câu cũng chắp tay đáp lễ, rồi nói gì đó với người kia. Người đội mũ rộng vành cười ha hả.
– Bọn họ đang nói gì thế?
Chu Hùng nhíu mày hỏi, thế nhưng, lời vừa bật ra, y đã biết mình nói điều vô ích. Ở khoảng cách xa xôi như thế này, hiển nhiên không thể nào nghe được họ nói gì.
Chẳng mấy chốc, lại thấy người đội mũ rộng vành nói thêm vài câu, vừa nói vừa làm những thủ thế vô cùng kỳ quái. Rồi, gã lấy một đồ vật từ trong ngực áo ném cho Mao Nhân Câu. Mao Nhân Câu đón lấy, tiến lên một bước, nói vài câu, người đội mũ rộng vành lại cười ha hả, chắp tay chào Mao Nhân Câu, rồi quay người rời đi.
Mao Nhân Câu đứng thẳng người ở đó một lúc, tựa hồ như đang suy nghĩ điều gì, rồi cất đồ vật người đội mũ rộng vành vào ngực, xoay người đi về phía bên này.
Chu Hùng và Sở Hoan lặng yên không một tiếng động chuyển sang nơi khác, cũng không lâu lắm, thấy Mao Nhân Câu đi qua bên cạnh.
Mao Nhân Câu hiển nhiên không hề nghi ngờ có người theo dõi mình, đợi đến khi y đi qua một đoạn, Chu Hùng mới nhìn Sở Hoan, thấp giọng nói:
– Trúc đại hiệp, xem ra mọi chuyện quả đúng như ta đã đoán. Tên súc sinh Mao Nhân Câu này quả nhiên đã cấu kết với đạo phỉ.
– Chu huynh có quen người đội mũ rộng vành lúc nãy không?
Sở Hoan nhẹ giọng hỏi.
Chu Hùng lắc đầu.
– Chu huynh cũng không thể xác định người kia chính là đạo phỉ.
Sở Hoan khẽ nói:
– E rằng chỉ là bằng hữu của Mao Nhân Câu, giữa đêm ra ngoài gặp gỡ mà thôi.
Chu Hùng vội vàng kêu lên:
– Chẳng lẽ, Trúc đại hiệp lại nghĩ như vậy?
– Hành tung của Mao Nhân Câu quả thực rất quỷ dị.
Sở Hoan khẽ nói:
– Thế nhưng, không thể chỉ dựa vào điều đó mà kết luận y cấu kết với đạo phỉ được.
Hắn trầm ngâm:
– Ít nhất, chúng ta cũng chưa có cách nào xác định người đội mũ rộng vành kia chính là đạo phỉ.
Chu Hùng cười khổ:
– Trúc đại hiệp nói đúng.
– Thế nhưng, nỗi lo lắng của Chu huynh không phải không có lý.
Sở Hoan tiếp tục nói:
– Tuy không có cách nào xác định, nhưng hành tung của Mao Nhân Câu rất lạ lùng, nhìn qua cũng thấy có vấn đề. Chu huynh cứ yên tâm, nếu quả thật có chuyện xảy ra, ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Chu huynh cứ phái người theo dõi Mao Nhân Câu, đề phòng có biến cố.
Khi hai người trở lại doanh trại, toàn bộ khu vực doanh yên tĩnh như chết.
Sáng sớm hôm sau, đoàn người lại thu xếp hành lý, chuẩn bị khởi hành. Sở Hoan lại một lần nữa trông thấy hai tỳ nữ che mặt kia dìu Kim Lăng tước lên xe ngựa. Quả đúng như lời Chu Hùng nói, từ trong lều vải của Kim Lăng tước có năm sáu rương lớn được chuyển ra. Nếu lời Chu Hùng không sai, bên trong những chiếc rương ấy đều là tài sản Kim Lăng tước đã tích góp được.
Dựa theo hành trình của Khổng Tước đài thì từ Kim Lăng tiến vào Tây Sơn đạo, sau đó đi về phía Đông Bắc, đi qua ba châu thuộc Tây Sơn đạo là Lương, Lâm, Dương. Tây Sơn đạo có sáu châu, thì đoàn phải đi qua một nửa địa phận. Rời khỏi Tây Sơn, thì sẽ tiến vào đất Hà Tây. Nhưng bản đồ Hà Tây có chút kỳ quái, hình dáng tựa như cây quạt. Đông Bắc là mặt quạt, Tây Nam dài hẹp tựa như cán quạt. Cuối cán quạt giáp ranh với Tây Sơn, hai dải đất hẹp dài hai bên, mặt phía Nam là Hồ Tân đạo, Bắc là An Ấp đạo. Phải đi qua hành lang dài hẹp này mới có thể tiến vào địa phận Hà Tây. Mà cái hành lang này vẫn được gọi là hành lang Hà Tây, một phần thuộc nội địa Ứng châu, Hà Tây đạo.
Lại đi tiếp hai ngày, ra khỏi đất Lâm châu, tiến vào Dương châu, lại đi thêm ba bốn ngày nữa, liền ra khỏi Dương châu, tiến vào hành lang Hà Tây, coi như là đã đi vào đất Hà Tây rồi.
Vào lúc giữa trưa, đội ngũ dừng lại tại một ven sông nhỏ nghỉ ngơi.
Đội ngũ phân phát lương khô cho mỗi người, công việc này được giao cho phó lĩnh đội Chu Hùng. Khi Chu Hùng đến bên cạnh Sở Hoan, thấy hắn đang ngồi một mình ở bờ sông, liền trao lương khô cho hắn. Chu Hùng ngồi xổm bên cạnh Sở Hoan. Thấy vẻ mặt gã mệt mỏi, Sở Hoan ngạc nhiên hỏi:
– Hai ngày nay Chu huynh ngủ không được ngon giấc sao?
Chu Hùng dụi dụi mắt, cười khổ:
– Hai ngày nay lòng ta bất an, lo sợ có chuyện xảy ra nên chẳng dám chợp mắt. Trúc đại hiệp ngủ có ngon không?
– Cũng được.
Chu Hùng cười:
– Kẻ tài cao gan lớn, võ công cao cường như Trúc đại hiệp, tất nhiên là không sợ trời không sợ đất, đi đến đâu cũng có thể an tâm ngủ ngon.
Gã vừa cầm một miếng bánh lên, cắn một miếng, chợt thấy Đinh Miểu đi tới, thấp giọng nói:
– Chu phó lĩnh đội, phía sau lại có người xuất hiện...
Chu Hùng biến sắc, lập tức đứng dậy, nắm chặt đao bên hông, vội vàng bước đi. Sở Hoan cũng đứng dậy, đi theo gã. Đại đa số mọi người vẫn đang ăn lương khô, túm tụm thành từng tốp đùa giỡn nhau, nhìn thấy Chu Hùng sắc mặt nghiêm trọng đi tới, mọi người cũng trở nên nghiêm túc hơn, đi đến phía sau đội ngũ, đã thấy Mao Nhân Câu đứng sẵn ở đó; thấy Chu Hùng, y nói:
– Chu phó lĩnh đội, mấy kẻ đó lại tới rồi...
Sở Hoan đưa mắt nhìn, thì thấy ở trên sườn đồi xa xa, xuất hiện hai con ngựa, hai kỵ sĩ ngồi trên lưng ngựa đều khoác áo choàng, đội mũ rộng vành, nhìn về phía bên này.
Sở Hoan nhíu mày, hắn nhìn thấy rõ, cách ăn mặc của hai người nọ giống y đúc với người mà đêm hôm đó Mao Nhân Câu lén lút đi gặp.
Sở Hoan nhìn Mao Nhân Câu, thấy vẻ mặt y cũng rất nghiêm trọng, nhìn hai kỵ s�� đứng ở trên sườn núi kia, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt đầy vẻ kỳ lạ.
Chu Hùng nhìn Mao Nhân Câu hỏi:
– Mao lĩnh đội, ngươi nói những người này có ý gì? Theo chân chúng ta từ Kim Lăng đến tận đây đã mười ngày rồi, rốt cuộc bọn họ có âm mưu gì?
Mao Nhân Câu không trả lời mà hỏi lại:
– Chu phó lĩnh đội cảm thấy bọn họ là ai?
– Việc đó còn cần hỏi sao?
Chu Hùng cười lạnh:
– Một mực theo đuôi chúng ta như vậy, tất nhiên là lũ giặc cỏ không còn nghi ngờ gì nữa.
Mao Nhân Câu cũng gật đầu:
– Chu phó lĩnh đội nói không sai, ta có cảm giác bọn họ có âm mưu làm loạn.
– Đã như vậy, chúng ta cũng không nên ngồi chờ chết.
Trong mắt Chu Hùng hiện ra vẻ hung ác:
– Chúng ta có mười mấy người, chi bằng xông lên liều mạng với bọn chúng một phen?
Mao Nhân Câu thản nhiên nói:
– Bọn họ chưa động thủ, chẳng lẽ chúng ta lại ra tay trước? Nếu như bọn họ vốn không có ý định công kích chúng ta, mà chúng ta lại ra tay trước, chẳng lẽ có thể giải quyết được vấn đề sao?
Lúc này Tổng quản Ngũ Sĩ Chiêu cũng đã tới, nhìn thấy hai kỵ sĩ kia, lão cau mày:
– Bọn họ vẫn đi theo?
– Tổng quản, ý của ta là chúng ta nên dẫn người xông lên bắt bọn chúng.
Chu Hùng trầm giọng nói:
– Chủ động dẹp loạn, bắt hai người này trước, chờ đến khi chúng ta tới Hà Tây bình an vô sự thì thả bọn chúng ra. Nếu như bọn họ có đồng bạn, hành động thiếu suy nghĩ, thì chúng ta có hai người này trong tay. Bây giờ chúng ta động thủ, bọn chúng có chạy đằng trời cũng không thoát được.
– Không được.
Ngũ Sĩ Chiêu lắc đầu:
– Bọn họ chưa động thủ, chúng ta không thể vô cớ gây sự. Mặc dù đi theo chúng ta, nhưng rốt cuộc bọn họ là ai, chúng ta cũng không nắm chắc được. Cũng không thể vì họ đi theo chúng ta mà chúng ta bắt họ lại.
Thấy Ngũ Sĩ Chiêu nói vậy, Chu Hùng đành bất đắc dĩ cười khổ, hỏi:
– Trúc đại hiệp, ngài hành tẩu giang hồ, kiến thức rộng rãi, không biết có ý kiến gì không?
Sở Hoan mỉm cười nói:
– Hiện tại, cho dù muốn đi bắt họ, chỉ sợ cũng không kịp rồi...!
Chu Hùng quay đầu lại trông qua, phát hiện hai người đã biến mất.
Ngũ Sĩ Chiêu hạ lệnh mọi người không cần lo lắng, rồi gọi Mao Nhân Câu đi đến một bên, thấp giọng nói nhỏ điều gì đó. Chu Hùng đi đến bên cạnh Sở Hoan, cười khổ:
– Trúc đại hiệp, ngài cũng thấy đó, cách ăn mặc của hai người kia giống y đúc với người đêm đó. Bây giờ thì đại hiệp đã tin lời ta nói chưa?
Gã nhìn về phía Ngũ Sĩ Chiêu, thấy Ngũ Sĩ Chiêu đang nói gì đó với Mao Nhân Câu, Mao Nhân Câu liên tục gật đầu thì bất đắc dĩ nói:
– Đại hiệp, ngài xem, Ngũ tổng quản vẫn còn cho rằng Mao Nhân Câu là người tốt, cho dù lúc này chúng ta có nói cho lão biết chuyện, ta nghĩ lão cũng sẽ không tin.
Sở Hoan nói:
– Binh đến tướng đỡ, nước đến đất cản, Chu huynh cũng không cần quá nóng lòng.
Đợi đến lúc mọi người ăn xong, nghỉ ngơi một lát, thì lại lên đường.
Đến lúc trời tối, đội ngũ hạ trại ở bên cạnh một rừng cây. Mọi người nhanh chóng dựng lều, bao xung quanh lều của Kim Lăng tước. Sở Hoan đi theo đội ngũ cũng đã ba bốn ngày, nhưng cho tới bây giờ, vẫn chưa thấy Kim Lăng tước nói bất cứ câu nào, thậm chí cũng chưa từng gặp mặt nàng. Cũng không hề thấy Kim Lăng tước tiếp xúc với người của Khổng Tước đài. Ngược lại, Ngũ Sĩ Chiêu có mấy lần đi đến bên cạnh xe ngựa bẩm báo sự việc.
Sau khu lều trại, Sở Hoan còn chưa kịp nằm xuống, đã nghe Ngũ Sĩ Chiêu lên tiếng:
– Trúc đại hiệp?
Sở Hoan lập tức ngồi dậy, nói:
– Ngũ Tổng quản, mời vào.
Ngũ Sĩ Chiêu đi vào, cười ha hả nói:
– Trúc đại hiệp, mấy ngày nay đã quen thuộc h���t chưa? Mọi người vẫn luôn như vậy, nếu có chỗ nào tiếp đón không chu đáo, Trúc đại hiệp xin đừng trách tội.
Sở Hoan cười vui:
– Tổng quản khách khí, dọc theo con đường này nhận được sự chiếu cố của các ngươi, ngược lại ta lại thấy có chút hổ thẹn.
Ngũ Sĩ Chiêu liên tục nói vài câu khách khí rồi thấp giọng hỏi:
– Trúc đại hiệp, hai người kia... ngài cảm thấy... bọn họ có phải là đạo phỉ không? Ngài hành tẩu giang hồ, hẳn là có kiến thức rộng rãi.
Sở Hoan mỉm cười:
– Ngũ Tổng quản, kỳ thực ngài cũng không cần lo lắng quá mức. Khổng Tước đài có hơn 10 võ sư, ta để ý thấy, đều đã từng luyện võ. Võ công của Mao lĩnh đội lại càng không yếu, ngoài ra, trong đội còn có vài hảo thủ, giặc cướp tầm thường căn bản không đáng lo ngại. Nếu như là đạo phỉ đi theo, mà bọn họ vẫn chần chừ chưa ra tay, có lẽ cũng vì đang băn khoăn. Nếu như bọn họ thật sự rất mạnh, thì sẽ không đi theo lâu như thế, mà đã ra tay từ lâu rồi.
Ngũ Sĩ Chiêu nghe vậy có vẻ nhẹ nhõm hơn, cười nói:
– Trúc đại hiệp quả nhiên tinh tường. Không sai. Nếu như bọn họ thật sự có bản lĩnh, cũng không cần lén lút bám theo chúng ta đến tận nơi này. Tất nhiên bọn họ còn có điều lo ngại. Hơn nữa, chúng ta còn có Trúc đại hiệp, càng không phải băn khoăn. Cũng chỉ cần đi vài ngày nữa là đến Hà Tây rồi. Đến Hà Tây coi như đã an toàn.
Lão do dự một chút, rồi cau mày:
– Chỉ là, cũng lạ thật, nếu bọn họ muốn động thủ với Khổng Tước đài, thì càng phải che giấu hành tung mới đúng, không nên cứ lộ liễu hành tung của mình như thế, để chúng ta có sự chuẩn bị...
Lão còn chưa dứt lời, chợt nghe bên ngoài truyền đến tiếng hô:
– Tổng quản, không xong rồi, đã xảy ra chuyện...
Bản dịch này được truyen.free độc quyền phát hành, kính mong độc giả theo dõi.