(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1591:
Ngũ Sĩ Chiêu ngập ngừng một lát rồi cất lời:
- Sao ta có thể tin lời ngươi?
- Trong tình cảnh hiện tại của ngươi, chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc tin ta.
S�� Hoan thản nhiên đáp:
- Có thể ta chỉ đùa cợt, nhưng cũng có thể là nói thật. Nếu ngươi chịu hợp tác, ít nhất còn một nửa cơ hội sống sót.
Ngũ Sĩ Chiêu đành phải nói:
- Được, ngươi muốn hỏi điều gì?
Sở Hoan trầm ngâm giây lát rồi hỏi:
- Kim Lăng Tước đến Kim Lăng từ khi nào?
Ngũ Sĩ Chiêu lập tức đáp:
- Hai năm trước. Ta nhớ rất rõ, nàng từ kinh thành đến, làm chấn động cả phủ thành Vệ Lăng một phen. Dù sao, ở kinh thành, Kim Lăng Tước cũng lừng danh tiếng tăm, hơn nữa khi ấy nàng cũng đâu phải không thể trụ lại ở ngoài, việc đột ngột quay về Kim Lăng khiến không ít người kinh ngạc.
Sở Hoan khẽ gật đầu:
- Ngươi nói rất nhiều người không ngờ Kim Lăng Tước lại về Kim Lăng ư?
- Ngươi nên hiểu rằng, tuy Kim Lăng khí hậu dễ chịu, rất nhiều quan viên trí sĩ chọn về đây dưỡng lão, nhưng so với kinh thành thì kém xa vạn dặm. Kim Lăng Tước ở kinh thành đâu thiếu khách quyến, lại chuyển đến Kim Lăng, một nơi chẳng thể sánh bằng kinh thành, đương nhiên khiến người ta lấy làm lạ.
- Kim Lăng Tước có giải thích gì về chuyện đó không?
- Tuy nàng không nói, nhưng rất nhiều người đã đoán mò nguyên do. Khả năng lớn nhất là có liên quan đến An Quốc Công. Nghe đồn khi ở kinh thành, Kim Lăng Tước vẫn thường xuyên đến phủ đệ của An Quốc Công biểu diễn. Ai nấy đều biết An Quốc Công chính là ngọn núi lớn mà Kim Lăng Tước nương tựa. Sau này, An Quốc Công mưu phản, cả tộc bị tru di, rất nhiều người liên quan đều bị thanh trừng sạch sẽ. Mặc dù Kim Lăng Tước là vũ cơ, không bị liên lụy trực tiếp, nhưng e rằng nếu tiếp tục ở lại kinh thành cũng khó lòng yên ổn.
- Hả?
Ngũ Sĩ Chiêu giải thích:
- Ai nấy đều biết Kim Lăng Tước có liên quan đến An Quốc Công. Tuy vũ kỹ của nàng xuất sắc, ở kinh thành cũng có rất nhiều người ngưỡng mộ, nhưng một vài quan lại quyền quý cũng chưa chắc đã dám quá thân cận nàng... Người đời đều nói kinh thành là cái bẫy lớn nhất thiên hạ, ở lại kinh thành mà chỉ sơ ý một chút, rất có thể sẽ có người nhắc lại chuyện cũ. Bởi vậy, rất nhiều người đoán Kim Lăng Tước sợ bị khơi mào lại mối quan hệ thân thiết với An Quốc Công nên mới rời kinh thành đến Kim Lăng.
- Nói vậy cũng khá hợp lý. Tỳ nữ Tiểu Liên bên cạnh nàng là người câm ư?
- Dọc đường ngươi cũng đã thấy rồi đó, Tiểu Liên chẳng nói năng gì cả.
Sở Hoan nghiêm nghị hỏi:
- Tiểu Liên ấy đến bên Kim Lăng Tước từ khi nào?
- Từ khi Kim Lăng Tước đến Kim Lăng thì chưa đầy nửa năm. Ta còn nhớ, lần đó Kim Lăng Tước đến phủ Tổng đốc Kim Lăng biểu diễn, trên đường về thấy Tiểu Liên ngã bên đường liền đưa nàng ta về.
- Ngươi có mặt ở đó không?
Ngũ Sĩ Chiêu lắc đầu:
- Không có. Thông thường đến nơi khác chúng ta đều đi theo, duy chỉ có phủ Tổng đốc là không. Mỗi lần đến phủ, Tổng đốc đều phái người đến đón, ngoài Kim Lăng Tước ra, không ai được đi cùng.
- Phủ Tổng đốc?
Sở Hoan khẽ cau mày:
- Ngươi nói là Tổng đốc Kim Lăng Tống Nguyên ư?
Ngũ Sĩ Chiêu gật đầu:
- Đúng vậy. Kim Lăng Tước đến Kim Lăng, đương nhiên khiến khắp nơi xôn xao. Tống Nguyên vẫn thường mời nàng đến phủ biểu diễn...
Lão cười lạnh một tiếng, hạ giọng nói:
- Ai cũng nói Kim Lăng Tước lạnh lùng giữ thân như ngọc, thậm chí có người đồn đến giờ nàng vẫn là xử nữ, nhưng theo ta thấy, họ đồn bậy bạ rồi. Ở Kim Lăng, nàng vẫn thường xuyên qua lại phủ Tổng đốc và phủ Chỉ huy sứ. Tống Nguyên cũng thế, mà Viên Bất Nghị cũng thế, đều là kẻ háo sắc như mạng, sao có thể giữ được thân trong sạch?
Sở Hoan thoáng ngạc nhiên, suy nghĩ một lát rồi hỏi:
- Ngươi nói rằng ngươi nghi ngờ khi Kim Lăng Tước ở Hà Tây đã có giao tình với Tống Nguyên ư?
- Đúng vậy. Trúc đại hiệp, ngươi cho là tốt, nhưng Kim Lăng Tước cũng chưa hẳn đã là người tốt đẹp gì. Khi nàng còn chung chạ với Tống Nguyên và Viên Bất Nghị, ta thậm chí còn nghi ngờ...
Lão không nói tiếp.
- Ngươi nghi ngờ điều gì?
Lão lắc đầu:
- Không có gì, Trúc đại hiệp. Những điều ngươi hỏi, ta biết gì đều đã nói hết với ngươi rồi. Ngươi thật sự sẽ bảo toàn tính mạng cho ta chứ?
Sở Hoan cau mày:
- Nếu hỏi gì ngươi đáp nấy, đương nhiên ta sẽ không nuốt lời. Ngươi nói ngươi nghi ngờ điều gì?
Ngũ Sĩ Chiêu do dự giây lát rồi nói:
- Chuyện này... Ta nói cho ngươi hay, ngươi cũng biết, Tống Nguyên và Viên Bất Nghị, một là Tổng đốc, một là Chỉ huy sứ, rất nhiều người đều rõ mối quan hệ tốt xấu của hai người họ. Trước khi Kim Lăng Tước đến Kim Lăng, tuy hai người không hòa thuận nhưng cũng chưa đến mức trở mặt, ít nhất bề ngoài vẫn không có trở ngại gì lớn cho nhau...
Sở Hoan thản nhiên nói:
- Tổng đốc và Chỉ huy sứ phân biệt quân – chính, vốn dùng thế lực kiềm chế lẫn nhau, đương nhiên quan hệ cũng chẳng thể quá tốt đẹp.
Ngũ Sĩ Chiêu cười lạnh:
- Điều đó chưa hẳn. Thực ra, thoạt đầu mối quan hệ giữa hai người cũng coi như không tệ, có điều mấy năm trước ở phủ thành Vệ Lăng đã xảy ra một án mạng, từ đó trở đi, quan hệ giữa hai người trở nên khúc mắc hơn nhiều.
- Án mạng?
- Chuyện này không ít người trong phủ thành Vệ Lăng đều biết. Đó là án mạng của Phương lão thái gia.
- Phương lão thái gia là bậc thần thánh phương nào?
- Hồi đó, Phương lão thái gia là danh nhân tại phủ thành Vệ Lăng. Ông ta theo Hoàng đế chinh phạt thiên hạ, cuối đời còn đảm nhiệm chức Hộ bộ Thị lang. Sau khi trí sĩ, Hoàng đế đặc biệt hạ lệnh xây một khu vườn cho ông ta tại phủ thành Vệ Lăng, chi phí từ quốc khố bỏ ra, đặt tên “Phương Viên” – chính là đệ nhất viên lâm ở phủ thành Vệ Lăng. Nhưng một ngày nọ, Phương lão thái gia lại đột ngột chết trong Phương Viên. Rất nhiều người đều biết, kinh thành cũng đã phái Thần Y Vệ đến xử lý án này.
Sở Hoan “A” một tiếng. Ngũ Sĩ Chiêu tiếp tục nói:
- Nghe nói Tống Nguyên và Viên Bất Nghị đều phải chịu phạt vì vụ án đó. Cả hai đều không biết nguyên nhân đích thực, từ đó về sau, quan hệ trở nên vô cùng bất hòa, nhưng cũng vẫn chưa trở mặt với nhau. Đến khi Kim Lăng Tước đến Kim Lăng, quan hệ của hai người lại càng thêm căng thẳng... Khi đó, Kim Lăng Tước là khách quen của cả hai phủ, nhưng vẫn phải có thứ tự trước sau. Chỉ là, có một lần, cả hai nơi đều phái người đến đón, không ai chịu nhường ai, vì chuyện này, phủ Tổng đốc đã gây chiến với phủ Chỉ huy sứ, khiến nhiều người bị thương...
Đến giờ, hắn mới hay, quả nhiên Kim Lăng Tước này chẳng phải kẻ tầm thường. Có thể trở thành giai nhân mà cả Tổng đốc lẫn Chỉ huy sứ Kim Lăng đạo tranh giành, khả năng của một vũ cơ nho nhỏ này thực sự không hề nhỏ.
- Chẳng lẽ điều ngươi nghi ngờ lúc nãy chính là chuyện này?
Sở Hoan khẽ cau mày.
Ngũ Sĩ Chiêu cười lạnh:
- Viên Bất Nghị đã trở mặt với Tống Nguyên vì Kim Lăng Tước. Mới đây không lâu, bỗng nhiên Viên Bất Nghị làm phản, dẫn người giết Tống Nguyên rồi tự lập làm vương. Ta thấy Kim Lăng Tước cũng không thể tránh khỏi liên quan...
Sở Hoan xoa cằm, nghe lão phân tích thấy cũng có lý. Tuy Đế quốc sụp đổ, nhưng Viên Bất Nghị vẫn là một Chỉ huy sứ, có thể leo lên vị trí đó đương nhiên chẳng phải kẻ ngu xuẩn. Khi tình thế còn chưa rõ ràng đã vội dựng cờ làm phản, làm con chim đầu đàn. Nói dễ nghe là hành động theo cảm tính, nói khó nghe một chút là ngu xuẩn hết cỡ, nhưng Viên Bất Nghị lại làm vậy, xem chừng trong đó ắt hẳn có nội tình.
- Ngũ tổng quản, ta hỏi ngươi, tên Tiểu Liên là từ đâu mà ra?
Sở Hoan hạ giọng hỏi:
- Là Kim Lăng Tước đặt cho ư?
- Khi Kim Lăng Tước đưa Tiểu Liên về, nha đầu này trông rất đáng thương, nên mới đặt cho nàng cái tên Tiểu Liên. Có điều Kim Lăng Tước lại rất yêu quý Tiểu Liên, vẫn luôn mang theo bên mình.
- Còn các tỳ nữ khác thì sao?
- Ngươi muốn nói tới Tiểu Ninh ư? Cô nàng cũng chẳng có gì hay ho, quanh năm suốt tháng đến giờ vẫn chưa thấy cười lần nào. Trúc đại hiệp, chẳng lẽ ngươi cảm thấy hứng thú với hai tỳ nữ này sao?
Sở Hoan không đáp lời mà hỏi ngược lại:
- Vậy ngươi có biết võ công của ba người Kim Lăng Tước ra sao không?
- Vũ công? Kim Lăng Tước được xưng là Kim Lăng đệ nhất vũ cơ, đương nhiên vũ công của nàng rất tốt...
Sở Hoan cau mày:
- Ta nói đến võ công giết người của họ.
Ngũ Sĩ Chiêu thoáng giật mình:
- A? Võ công giết người của Kim Lăng Tước... Kim Lăng Tước biết giết người sao?
Nghe vậy, Sở Hoan lập tức hiểu ra, trong mắt Ngũ Sĩ Chiêu, Kim Lăng Tước không hề biết võ công. Quả nhiên lão nói:
- Theo như ta được biết, Kim Lăng Tước không biết võ công, còn Tiểu Ninh và Tiểu Liên...
Nghĩ ngợi một lát, lão lắc đầu:
- Bọn họ cũng không biết võ công. Tiểu Ninh thì khỏi nói, còn Tiểu Liên chỉ là tỳ nữ nhặt được ven đường, làm sao một người tùy tiện nhặt về lại biết võ công được?
- Ngươi xác định là bọn họ không biết võ công, hay là ngươi chưa bao giờ thấy các nàng thi triển võ công?
Ngũ Sĩ Chiêu suy nghĩ một lát rồi đáp:
- Ta chưa bao giờ thấy họ thi triển võ công...
- Có nghĩa là ngươi cũng không chắc các nàng có biết võ công hay không. Không thi triển, không có nghĩa là không có...
Ngũ Sĩ Chiêu nghĩ ngợi một lát, kh�� gật đầu, rồi như nhớ ra điều gì đó mà nói:
- Ngươi nói vậy ta mới nhớ ra...
Lão còn chưa dứt lời, Sở Hoan chợt thấy khóe mắt lóe lên một cái, mấy tia sáng đang bay thẳng về phía mình.
Tim Sở Hoan chùng xuống, hắn phản ứng cực nhanh, ngả người về sau, mấy tia sáng kia đến gần hắn thì rẽ ngoặt sang một bên.
Đột nhiên, tiếng kêu đau đớn vang lên. Tránh được ám khí, Sở Hoan xoay người nhìn lại thì thấy Ngũ Sĩ Chiêu hai mắt trợn ngược, đồng tử co rút, cả người nghiêng ngả rồi ngã xuống đống cỏ khô.
Sở Hoan không chút do dự, xông ra cửa sau tựa như một con báo.
Người chưa tới, quyền đã tới, “Ầm” một tiếng đánh bay cả cửa sau, phóng vụt qua cửa sổ. Hắn chỉ kịp thấy một bóng người đã nhảy lên đầu tường, rồi nhảy xuống từ trên tường hậu viện. Nhìn thoáng qua, tốc độ của kẻ đó cực nhanh, hắn không kịp nhìn rõ bóng dáng y. Chân hắn như mọc cánh, nhanh chóng đến chân tường, nhún mình lên nhẹ như chim én, nhảy lên đầu tường nhưng chưa vội nhảy xuống mà nhìn quanh một lượt. Xung quanh đen kịt một màu, nhưng bóng đen kia hoàn toàn không thấy tung tích.
Hắn biết tốc độ của con người không thể nhanh đến vậy, đương nhiên không thể đi xa được, mà hẳn là đang trốn kỹ ở nơi nào đó. Hắn bèn nhìn khắp xung quanh, nơi này có rất nhiều đống cỏ khô. Hắn ngưng khí tĩnh thần, tập trung tìm kiếm, chợt nghe sau lưng có tiếng hô:
- Là ai?
Hắn nhíu mày, nghe sau lưng có tiếng bước chân dồn dập, rồi lại nghe tiếng người quát lớn:
- Không được cử động. Chỉ cần khẽ động, lập tức bắn chết!
Những dòng chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, không ngừng đổi mới và sáng tạo.