Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 163:

Trong tửu quán, nghe Sở Hoan thì thầm kể lể một hồi, lòng Vệ Thiên Thanh không khỏi chấn động mạnh. Đến khi Sở Hoan nói hết, Vệ Thiên Thanh há miệng, định nói gì đó nhưng ngay cả một tiếng cũng không thốt ra nổi, hai tay nắm chặt đến mức gân xanh nổi lên, cho thấy trong lòng đang cực kỳ phẫn nộ và khiếp sợ.

Sau một hồi im lặng, Vệ Thiên Thanh rốt cuộc đè thấp giọng đến mức nhỏ nhất hỏi:

– Sở huynh đệ, đệ nói là…

Sở Hoan không đợi gã nói hết đã lắc đầu: – Vệ đại ca hiểu nhầm, ý của tiểu đệ không phải như Vệ đại ca nghĩ. Chỉ là tiểu đệ nửa tin nửa ngờ, không thể không kể cho Vệ đại ca biết.

Vệ Thiên Thanh nét mặt ngưng trọng, nói nhỏ: – Sở huynh đệ, nếu không phải đệ nói, ta quả thật chưa từng nghĩ tới. Ta chỉ biết dẫn binh đánh giặc, đơn giản là cho rằng Hắc Thủy sơn có một đám thổ phỉ, cho dù được trang bị vũ khí thì cùng lắm cũng chỉ là có ý đồ mưu phản, thật sự không thể tưởng tượng được…

Gã hơi trầm ngâm, thấp giọng hỏi tiếp: – Sở huynh đệ, nơi này chỉ có hai người, ta hỏi lại đệ, đệ quả thật cảm thấy chuyện của Hắc Thủy sơn chắc chắn có ẩn tình? Thậm chí có liên quan đến quan phủ?

Sở Hoan nghiêm nghị đáp: – Nếu là một châu nào đó đông đúc, giàu có, tiểu đệ sẽ không nghĩ nhiều. Nhưng chính như lời Vệ đại ca đã nói, Thông châu là nơi nghèo khó nhất, có khi còn thường xảy ra bạo loạn. Nếu so sánh với các châu thái bình khác, Thông châu hẳn là càng phải kiểm soát nghiêm ngặt, ít nhất là đối với dao kéo và ngựa. Hơn nữa, trên các trạm kiểm soát, cửa ải, đường thủy lẫn đường bộ đều phải kiểm tra nghiêm ngặt.

– Không sai không sai!

Vệ Thiên Thanh dường như chợt ngộ ra điều gì đó, liên tục gật đầu: – Thông châu chắc chắn có điều bất thường.

Gã nắm chặt tay lại: – Chúng ta có nên điều tra nguồn gốc số binh khí đó không? Còn có nha môn phụ trách giao thông của Thông châu, chúng ta cũng muốn tra xét, biết đâu lại có chuyện quan phỉ cấu kết với nhau…

Sở Hoan lập tức nói: – Vệ đại ca, chuyện này tuyệt đối không thể.

Vệ Thiên Thanh ngẩn người, nhíu mày hỏi: – Sở huynh đệ, đệ nói một hồi, ta đã cảm thấy Thông châu có vấn đề, chúng ta nếu biết, sao lại không tìm hiểu?

Sở Hoan nhìn chằm chằm vào Vệ Thiên Thanh nói: – Vệ đại ca, tiểu đệ hỏi một câu, huynh định bắt đầu từ đâu? Nếu thực sự có chuyện quan lại cấu kết với cường đạo, thì sẽ không chỉ có một hay hai quan viên tham dự. Hơn nữa, chúng ta cũng chỉ là Cấm Vệ quân, không có tư cách tiến hành điều tra quan viên địa phương. Vệ đại ca muốn tra, nhưng không có lý do xuất binh, ngược lại sẽ kinh động cỏ cây.

Vệ Thiên Thanh do dự một chút, hạ giọng nói: – Sở huynh đệ, đệ phải biết, nếu thật sự quan viên dính vào chuyện này, chuyện này… rất khó lường.

– Tiểu đệ hiểu! Sở Hoan nghiêm nghị nói: – Nhưng cũng chỉ là chúng ta đoán mà thôi, không thể xác định có quan viên liên quan hay không. Hơn nữa, cho dù là chúng ta đoán trúng, thật sự có liên quan, vậy rốt cuộc là ai, chúng ta cũng không rõ. Không thể tùy tiện kinh động. Nếu không tình hình Thông châu sẽ càng ngày càng tồi tệ. Thậm chí, sẽ làm cho một số người bị dồn vào đường cùng mà làm liều…

Vệ Thiên Thanh hiểu ý, thở dài: – Sở huynh đệ, tâm tư của đệ thật chu đáo, quả nhiên là người làm đại sự.

Gã hỏi tiếp: – Sở huynh đệ, theo ý kiến của đệ, chúng ta nên làm gì bây giờ?

– Vững như núi! Sở Hoan hạ giọng: – Sau khi chúng ta trở về doanh trại, Vệ đại ca có thể thảo luận việc này với Tổng đốc đại nhân. Tổng đốc đại nhân nhất định sẽ có đối sách.

Vệ Thiên Thanh ngẫm nghĩ một chút, gật đầu: – Trước mắt xem ra, cũng chỉ có thể làm như vậy.

Gã ngẫm nghĩ một chút, rốt cuộc không kìm nổi, vẫn hạ giọng hỏi: – Sở huynh đệ, có phải đệ cảm thấy Triệu Quảng Khánh cũng có liên quan…

Sở Hoan lắc đầu: – Cũng không chắc!

– Triệu Quảng Khánh đứng đầu một châu, quyền cao chức trọng, hẳn sẽ không ngu dại mà dính dáng đến loạn đảng. Vệ Thiên Thanh chậm rãi nói: – Ta xem tám chín phần là thủ hạ của hắn có liên quan đến thổ phỉ.

Sở Hoan lại cười: – Mọi thứ đều có thể, nhưng cũng có thể chẳng có gì.

Hắn dừng lại một chút: – Vệ đại ca, có một việc tiểu đệ định không nói ra, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cũng không thể né tránh.

Vệ Thiên Thanh dường như hiểu được điều gì đó, vẻ mặt bắt đầu trở nên nghiêm nghị hẳn.

– Lần này xuất binh, số người biết trước là cực kỳ ít. Sở Hoan khẽ thở dài: – Nhưng xem tình hình Hắc Thủy sơn thì có thể thấy bọn họ trước đó đã có kế hoạch đối phó, khẳng định là đã biết tin Cấm Vệ quân đến bao vây tiễu trừ. Toàn bộ sự việc diễn ra trong vài ngày, thời gian hành động gấp gáp, nhưng Hắc Thủy sơn vẫn kịp di dời vũ khí đi, hơn nữa, thiết lập cạm bẫy để nghênh chiến. Như thế xem ra, bọn họ nhận được tin Cấm Vệ quân nghị định xuất binh chắc chắn không thể ít hơn hai ngày.

Vệ Thiên Thanh không hề nói một lời, nâng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.

Sở Hoan bình tĩnh nói: – Tiểu đệ được Vệ đại ca tin tưởng, trước đó cũng đã biết chuyện này, hiện giờ chỉ e có kẻ sẽ hoài nghi.

Vệ Thiên Thanh nâng tay lên, nghiêm mặt nói: – Sở huynh đệ, Vệ Thiên Thanh ta đối nhân xử thế vô cùng đơn giản, đã nhận là huynh đệ, thì tuyệt đối tín nhiệm, không chút hoài nghi. Việc để lộ tin tức, tuyệt đối không thể liên quan đến đệ. Điều này ta không hề nghi ngờ.

Sở Hoan ngẩn người, thấy Vệ Thiên Thanh thái độ chân thành tha thiết, nhìn ánh mắt gã thì đúng là không hề hoài nghi mình chút nào. Trong lòng cảm động, hắn cầm lấy bầu rượu đang định rót cho Vệ Thiên Thanh, trong khi Vệ Thiên Thanh cũng đã nâng chén lên để sát vào miệng bầu rượu, đột nhiên Sở Hoan hai mắt ngập tràn hàn khí, ném mạnh bầu rượu trong tay ra ngoài.

Bầu rượu giống như sao băng bắn về phía rèm cửa. Căn phòng nhỏ này vô cùng yên tĩnh, không ai quấy rầy, bên ngoài dùng rèm vải dày che kín mít, bầu rượu như sao băng đập mạnh vào rèm cửa.

Sở Hoan ra đòn này lực đạo mười phần, chợt nghe một tiếng kêu thảm thiết, không ngờ vọng lên từ ngoài rèm cửa.

Vệ Thiên Thanh biến sắc mặt, cả người đã giống như báo săn, bắn vọt về phía cửa dùng tay kéo mạnh một người từ ngoài rèm vào, hung hăng xô ngã xuống đất.

Người nọ lại hét lên một tiếng thảm thiết, gần như đã đứt hơi, giãy giụa trên mặt đất, vẻ mặt vô cùng đau đớn.

Vệ Thiên Thanh dẫm chân phải đi giày da lên ngực gã, phát hiện ra đó là một tiểu nhị trẻ tuổi của tửu quán, liền nhíu mày quát hỏi: – Ngươi lén lút ở bên ngoài làm gì?

Gã lúc này cũng hiểu Sở Hoan đột nhiên ra tay, khẳng định là đã phát hiện ra bên ngoài có người nghe lén.

Tiểu nhị run giọng đáp: – Tiểu nhân… tiểu nhân không định làm gì cả. Chỉ là… chỉ là đến xem hai vị đại gia … có gì cần hầu hạ không?

Sở Hoan cau mày, đột nhiên lấy từ trên người ra một con dao găm, ngồi xổm bên cạnh tiểu nhị. Chẳng nói chẳng rằng, mũi dao đã rạch một đường dứt khoát lên cánh tay tiểu nhị. Tiểu nhị kia lại "a" lên một tiếng, gần như đã hôn mê bất tỉnh.

– Nói đi, ngươi rốt cuộc nấp ở bên ngoài làm gì? Sở Hoan giọng lạnh như băng hỏi, đưa một bàn tay che miệng tiểu nhị, lại rạch thêm một đường dao. Tiểu nhị kêu không ra tiếng, mặt mày đau đớn vô cùng, thân thể giãy giụa. Sở Hoan thu tay, đem dao găm dí sát vào đùi gã: – Nếu có chút ấp úng, hoặc nói dối, hôm nay phế bỏ cả hai tay hai chân, sau đó ném ngươi vào đại lao.

Vệ Thiên Thanh thấy Sở Hoan làm việc dứt khoát, lưu loát, đưa tay lên vuốt cằm, tỏ vẻ tán thưởng.

Kẻ làm việc lớn, không thể có chút do dự kiểu đàn bà.

Vệ Thiên Thanh và Sở Hoan khoác giáp trụ, vừa nhìn thấy cũng biết không phải dễ trêu chọc. Hơn nữa, một tiểu nhị nhỏ bé liên tục bị đánh làm sao có thể chống đỡ nổi. Gã khó khăn giải thích: – Hai vị đại gia, là có người cho tiểu nhân mười lượng bạc, sai tiểu nhân… sai tiểu nhân nghe lén xem hai vị nói chuyện gì. Quay về tiết lộ lại thì còn được trọng thưởng.

Vệ Thiên Thanh giọng lạnh lùng nói: – Là người nơi nào sai ngươi nghe lén?

Tiểu nhị lắc đầu: – Tiểu nhân không biết.

Mắt thấy con dao găm trong tay Sở Hoan như muốn dí sát hơn, tiểu nhị hồn bay phách lạc vội đáp: – Tiểu nhân không biết hắn là ai, nhưng biết hắn ở đâu.

Vệ Thiên Thanh và Sở Hoan liếc nhìn nhau. Sở Hoan hỏi: – Ở đâu?

– Đối diện quán trà. Tiểu nhị run giọng đáp: – Hắn… vừa mới kêu tiểu nhân đi lên…

Vệ Thiên Thanh chẳng nói chẳng rằng, nhấc bổng tiểu nhị, lắc mình ra khỏi căn phòng nhỏ. Sở Hoan đuổi theo, chỉ thấy ngoài cửa không xa, chưởng quầy của tửu quán đang kinh hãi nhìn về phía này. Sở Hoan đã gằn giọng đe dọa: – Nói một câu, cắt lưỡi.

Chưởng quầy giống như phản xạ có điều kiện, đưa tay lên che miệng lại, không dám nói một lời nào. Tửu quán có bảy tám khách nhân, đều câm như hến, không dám cử động.

Vệ Thiên Thanh mang theo tiểu nhị đến nấp bên cửa sổ, thân hình dán chặt vào cạnh cửa sổ, hỏi: – Ngươi nhìn xem, người đó có còn ở bên kia không? Nhìn thật kỹ vào.

Tiểu nhị bị thả xuống đất liền lén nhìn ra ngoài, rất nhanh đã bị Vệ Thiên Thanh kéo vào, hỏi: – Người còn ở bên kia không?

– Còn. Tiểu nhị vội đáp: – Ngay cạnh cửa sổ lầu hai của quán trà, mặc quần màu tím, râu dài hình chữ bát…

Sở Hoan nhìn sang phía bên kia, hướng Vệ Thiên Thanh thấp giọng nói: – Vệ đại ca, nhìn xem, bên kia!

Hắn hướng tiểu nhị lạnh lùng đe dọa: – Ngươi phải biết rằng, nói sai một chữ, liền mất mạng.

– Tiểu nhân… tiểu nhân không dám! Tiểu nhị lấy từ trong ngực ra một thỏi bạc, đưa cho Sở Hoan: – Đây là… Đây là người nọ giao cho tiểu nhân. Tiểu nhân không dám nói sai một câu.

Sở Hoan và Vệ Thiên Thanh liếc nhìn nhau, trao đổi ánh mắt ra ám hiệu. Vệ Thiên Thanh đưa tay lên đánh mạnh vào sau đầu tên tiểu nhị. Tiểu nhị lập tức ngất xỉu.

Mọi người trong tửu quán biến sắc mặt, lại đưa tay che miệng, không dám nhúc nhích cử động.

Vệ Thiên Thanh lúc này mới đi ra khỏi tửu quán. Khi gã vừa ra khỏi tửu quán, thân hình đột nhiên loạng choạng, chỉ đi hai bước, cả người đột nhiên mềm nhũn, ngã quỵ xuống.

Sở Hoan đi theo bên cạnh, vội đưa tay ra đỡ, kinh hãi hỏi: – Vệ đại ca, huynh làm sao vậy?

Công sức biên dịch nên những lời này xin thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free