Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 173:

Sở Hoan cả đêm không về, người nhà biết hắn tới Tô phủ, nghĩ rằng hẳn có việc cần kíp, nên cũng không quá lo lắng. Chỉ là trong lòng Tố Nương vô cùng nghi hoặc, đêm giao thừa mà không ở nhà, đã nói ra ngoài thì thôi, cớ sao lại đi biền biệt cả một đêm không thấy bóng người.

Sau khi người nhà đã ngủ say, một mình nàng chờ đến quá nửa đêm. Đến khi cảm thấy có lẽ Sở Hoan sẽ không trở về nữa, nàng mới tự mình về phòng nằm nghỉ. Sáng sớm hôm nay, nàng lại dậy sớm để nấu cơm.

Nàng lo lắng sáng nay Sở Hoan sẽ trở về mà mình ở phía sau không nghe thấy, nên đã khép hờ cửa sân. Bữa sáng còn chưa làm xong, chợt nghe thấy tiếng Sở Hoan từ phía tiền viện vọng đến. Tố Nương vội vàng ra tiền viện, liền thấy Sở Hoan cùng một nữ tử xinh đẹp đang bước vào sân. Bên cạnh họ là một gã người hầu hai tay ôm đầy hộp lễ.

Tố Nương thấy người phụ nữ kia xinh đẹp tuyệt trần, khuôn mặt ngọc kiều diễm, y phục lộng lẫy. Trên đầu còn búi tóc, đó là kiểu tóc chỉ phụ nữ đã xuất giá mới búi. Nàng lập tức vô cùng tò mò, không biết rốt cuộc nữ nhân này là ai. Nhưng nhìn thấy nàng ta sóng vai sánh bước cùng Sở Hoan, dường như hai người còn đang trò chuyện gì đó, trông vô cùng thân thiết, không hiểu vì sao, lòng Tố Nương lập tức trĩu nặng, bất ngờ cảm thấy có chút không thoải mái.

Sở Hoan nhìn thấy Tố Nương, liền tiến lên cười nói:

– Tố Nương tỷ, mẫu thân đã dậy chưa?

Trong phút chốc, Tố Nương chỉ lo đánh giá Lâm Lang mà không trả lời. Lúc này, Lâm Lang cũng đang đánh giá Tố Nương. Hai nữ nhân bốn mắt nhìn nhau, khuôn mặt xinh đẹp của Lâm Lang nở một nụ cười. Biết Tố Nương là đại tẩu của Sở Hoan, nàng liền hơi thi lễ với Tố Nương, động tác tao nhã đoan trang, khiến lòng người lay động. Tố Nương cũng miễn cưỡng cười, thi lễ đáp lại, trong lòng thầm nghĩ: “Con dâu nhà ai vậy? Sao lại xinh đẹp đến thế?” Nàng liếc Sở Hoan một cái, hàng mày liễu không kìm được khẽ nhíu lại. Dù sao, sáng sớm ngày đầu năm mới mà Sở Hoan lại đưa một thiếu phụ xinh đẹp về nhà, điều này khiến Tố Nương cảm thấy vô cùng hoài nghi.

Sở Hoan vừa thấy vẻ mặt Tố Nương, liền biết được tâm tư nàng, cười nói:

– Vị này chính là Đại đông gia Hòa Thịnh Tuyền, đặc biệt tới đây chúc tết mẫu thân đại nhân!

Lúc này Tố Nương mới hiểu ra. Hóa ra thiếu phụ xinh đẹp trước mắt này lại là đông gia của Sở Hoan, một người đại phú đại quý. Nàng lập tức nở nụ cười, nói:

– A, ta đi gọi mẹ!

Nàng vội vàng xoay người đi vào trong phòng.

Sở Hoan dẫn Lâm Lang vào chính đường. Phu xe đưa hộp lễ vào phòng rồi ra ngoài đứng trước cửa. Vừa mới ngồi xuống, Như Liên đã đi tới, nhìn thấy Lâm Lang, nàng cũng vô cùng tò mò.

Lâm Lang thấy có người đi ra, vội vàng đứng dậy. Như Liên hơi sợ hãi. Sở Hoan liền cười nói:

– Tiểu muội, tới gặp Lâm Lang tỷ của muội!

Như Liên nghe Sở Hoan nói vậy, mới nhẹ nhàng bước tới, nhìn Lâm Lang khẽ gọi:

– Lâm Lang tỷ.

Tối hôm qua, nàng đã đóng cửa tụng kinh cho Linh Già sư thái. Người khác đều nghĩ nàng đã ngủ, nhưng thật ra nàng đã tụng kinh hàng trăm lần, hy vọng có thể giúp sư phụ làm chút công đức, nên ngủ còn muộn hơn cả Tố Nương.

Buổi sáng nghe thấy động tĩnh, nàng vội vàng thức dậy sửa soạn, lúc này mới đi ra.

Lâm Lang thấy Như Liên dáng vẻ thanh tú, động lòng người, vừa nhìn đã nảy sinh vài phần yêu thích. Nàng giơ tay nắm lấy tay Như Liên, mỉm cười dịu dàng nói:

– Bộ dạng thật thanh tú, muội bao nhiêu tuổi?

– Mười lăm!

Như Liên hơi sợ hãi, giọng nói có phần nhỏ, nhưng diện mạo xinh đẹp cùng vẻ mặt ôn hòa của Lâm Lang khiến Như Liên không còn e dè như trước. Nhìn Lâm Lang mỹ nhân như ngọc, Như Liên không kìm nổi lòng mà nói:

– Tỷ tỷ... tỷ tỷ đẹp quá!

Nếu những lời này do người khác nói, cùng lắm Lâm Lang chỉ cười. Nhưng khi chúng thốt ra từ miệng tiểu mỹ nhân động lòng người này, Lâm Lang lại vô cùng vui mừng trong lòng, không kìm được liếc nhìn Sở Hoan một cái. Chỉ thấy Sở Hoan cũng đang mỉm cười nhìn mình, nàng liền đỏ mặt, lập tức tháo một chiếc vòng ngọc từ cổ tay, đặt vào tay Như Liên, dịu dàng nói:

– Tuy là lần đầu gặp mặt, nhưng ta thấy có duyên phận với muội. Nếu muội không chê, muội hãy nhận lấy chiếc vòng ngọc này của tỷ tỷ, coi như vật kỷ niệm!

Như Liên vội đáp:

– Không... không thể, ta... ta không thể...!

Lâm Lang nói:

– Vậy là muội không thích tỷ tỷ sao?

– Không phải...!

Như Liên hơi căng thẳng, nhìn về phía Sở Hoan. Sở Hoan đã mỉm cười gật đầu nói:

– Nếu là tâm ý của Lâm Lang tỷ, tiểu muội cứ tiện tay cầm đi!

Như Liên nghe Sở Hoan nói vậy, do dự một chút rồi rốt cuộc cũng nhận lấy. Nàng không phải người hay chiếm lợi của người khác. Nhận lễ vật của Lâm Lang, nàng liền muốn đáp lễ. Trong lòng nàng vẫn cất giấu chiếc vòng vàng trang sức bạch ngọc hình khổng tước mà Linh Già sư thái đã tặng trước khi mất. Nàng thậm chí cũng muốn đưa nó cho Lâm Lang để đáp lễ, nhưng nghĩ tới lời dặn trước lúc lâm chung của Linh Già sư thái, biết đây là di vật cuối cùng của sư phụ, trong phút chốc nàng rất đỗi do dự, không biết phải làm sao cho phải.

Lúc này, Tố Nương đã giúp Sở Lý thị đi ra. Lâm Lang thấy lão nhân gia đi ra, bất ngờ trở nên cực kỳ căng thẳng. Nàng nhìn về phía Sở Hoan, Sở Hoan mỉm cười gật đầu, động viên cho nàng. Lại nghĩ tới hôm nay mình tới đây là lấy lý do đông gia thăm người nhà tiểu nhị, dù sao nàng cũng từng gặp qua Sở Lý thị, nên nàng ổn định lại thân thể, rồi muốn tiến tới đón.

Sở Lý thị đã nhìn thấy Lâm Lang. Tố Nương đã nói cho bà thân phận của Lâm Lang, nhưng thật ra, lão nhân gia lại càng căng thẳng hơn Lâm Lang. Lại thấy Lâm Lang tựa như tiên nữ hạ phàm, xinh đẹp đoan trang, khí chất thanh lịch, trong lòng bà càng thêm hoảng hốt.

Lâm Lang da thịt trắng như tuyết, dáng người tuyệt mỹ. Sở Lý thị vốn ít khi gặp gỡ người ngoài xã hội. Lúc này nhìn thấy một cực phẩm trong số các nữ nhân, tựa như người trời, hơn nữa lại biết Lâm Lang là đông gia của Sở Hoan, trong phút chốc bà không biết phải làm thế nào.

Lâm Lang căng thẳng trong lòng, Sở Lý thị càng căng thẳng hơn. Chỉ là Lâm Lang giỏi đoán ý qua lời nói và sắc mặt. Nàng nhìn thấy sự căng thẳng của Sở Lý thị trong mắt bà, liền thản nhiên cười, tiến tới, duyên dáng thi lễ. Khi Sở Lý thị chưa kịp phản ứng, nàng đã tiến tới kéo tay Sở Lý thị, lại cười nói:

– Bá mẫu, Lâm Lang tới chúc tết ngài!

Sở Lý thị phục hồi tinh thần, vội đáp:

– À, ngài... ngài mau ngồi đi, mau ngồi, Tố Nương, mau pha trà...!

Nhất thời bà có vẻ hơi hoảng, Lâm Lang đã đỡ bà ngồi xuống, cười nói:

– Không cần phiền toái. Trong thời gian này Sở Hoan đã giúp đỡ Hòa Thịnh Tuyền chúng ta rất nhiều, con biết lão nhân gia ngài ở đây, nên tới đây chúc tết lão nhân gia ngài.

Tố Nương đã đi pha trà, nhưng ánh mắt thường xuyên liếc về phía Lâm Lang, trong lòng thầm nghĩ: “Đây là đông gia của Nhị lang ư? Hóa ra là nữ nhân, bộ dạng thật sự xinh đẹp...!” Trong lòng nàng lập tức trĩu xuống, thầm nghĩ: “Căn nhà này là do nàng tặng Nhị lang sao? Nàng... vì sao nàng lại đối tốt với Nhị lang như vậy?” Nghĩ ngợi lung tung, trà đã pha xong, ��ược dâng tới. Lúc này, Lâm Lang đã thân thiết nói chuyện với Sở Lý thị. Dù sao Lâm Lang cũng là người làm ăn, cảm giác căng thẳng vừa qua đi, nàng tự nhiên biết phải nói gì. Lần đầu gặp mặt, nàng đơn giản hỏi han ân cần, hỏi một chút xem Sở Lý thị có thích ứng cuộc sống phủ thành hay không, lại khen Sở Hoan biết làm việc, vân vân. Sở Lý thị vừa căng thẳng vừa vui mừng, nhưng thấy Lâm Lang rất dịu dàng, rất nhanh liền bỏ đi cảm xúc căng thẳng, vui vẻ nói chuyện đáp lại.

Tố Nương dâng trà, liếc về phía Sở Hoan, chỉ thấy Sở Hoan đang nhìn Lâm Lang. Lâm Lang ngẫu nhiên giao thoa ánh mắt với Sở Hoan. Tình cảm không dấu vết của hai người chưa chắc ai cũng có thể nhìn ra, nhưng Tố Nương là người hữu tâm, hơn nữa lại là nữ nhân mẫn cảm, nàng cũng phát hiện một chút. Trở lại trong phòng, nàng bất ngờ có chút tâm thần không yên.

Nàng lấy thẻ nhân duyên mà Lã đạo trưởng đã tặng. Khoảng thời gian này không thấy Sở Hoan có dị trạng gì, nên Tố Nương đã thả lỏng tâm tư, nhưng hôm nay Lâm Lang tới cửa, lại khiến Tố Nương không kìm được mà căng thẳng lên.

Kiếp đào hoa!

Lâm Lang xinh đẹp kinh người. Vừa rồi Tố Nương nhìn thấy dung nhan xinh đẹp và khí chất thanh lịch của nàng, liền cảm thấy hơi tự ti. Nàng cũng không phải người ngốc, trong nháy mắt Lâm Lang tới cửa, đầu óc nàng bắt đầu vận chuyển nhanh chóng.

Theo lý thuyết, Lâm Lang là Đại đông gia Hòa Thịnh Tuyền, thân phận không thấp, sao lại tự mình tới nhà chúc tết một tiểu nhị? Nếu nói là đến vì thân phận Vệ tướng của Sở Hoan, cũng có thể lý giải được, nhưng vừa rồi nàng thấy lúc ánh mắt Lâm Lang và Sở Hoan giao nhau, cái cách họ nhìn nhau cũng không giống như giữa đông gia và tiểu nhị.

Nữ nhân rất mẫn cảm, hơn nữa thẻ nhân duyên “kiếp đào hoa” càng khiến Tố Nương mẫn cảm. Hôm nay, điểm mẫn cảm này bị khơi mào, lòng nàng tự nhiên suy nghĩ tỉnh táo hơn rất nhiều.

Tối hôm qua Sở Hoan một đêm không về, sáng sớm hôm nay lại cùng trở về với Lâm Lang, điều này khiến cho Tố Nương hoảng hốt trong lòng.

Nắm thẻ nhân duyên trong tay, Tố Nương đầy bụng tâm sự. Chợt nghe tiếng bước chân vang lên, Tố Nương cả kinh quay đầu lại, đã thấy Như Liên đi đến. Lúc này Tố Nương mới thở nhẹ ra.

Như Liên ngồi xuống bên cạnh nàng, nhẹ giọng hỏi:

– Tố Nương tỷ, tỷ... có phiền não sao?

– Không... không có.

Tố Nương vội vàng phủ nhận. Tâm sự của mình, không thể để cho người khác biết, nhưng không kìm nổi nhẹ giọng hỏi:

– Tiểu muội, muội... muội nói xem nàng lớn lên rất đẹp sao?

Tuy rằng Như Liên không hiểu thế sự, nhưng lại thông minh, biết Tố Nương hỏi ai, gật đầu nói:

– Xinh đẹp, giống người trong bức họa.

Tố Nương khẩn trương trong lòng, dường như muốn hỏi cái gì, do dự một chút. Vốn không dễ hỏi, nhưng vẫn không kìm nổi kéo bàn tay nhỏ bé của Như Liên, ghé sát bên tai thấp giọng nói:

– Tiểu muội, muội nói... muội nói Nhị lang có thích nàng hay không?

Như Liên chớp đôi mắt to trong veo như nước, ngạc nhiên nói:

– Sở đại ca sẽ thích...!

Nàng còn chưa nói xong, Tố Nương vội vàng xua tay, hơi khẩn trương, ra hiệu nàng nhỏ giọng một chút.

Như Liên hiểu ý, thấp giọng nói:

– Tố Nương tỷ, tỷ nói, Sở đại ca thích vị tỷ tỷ kia?

Tố Nương vội la lên:

– Không phải ta nói, là ta hỏi muội!

Như Liên lập tức mờ mịt.

Tố Nương lại nói:

– Cũng không chắc là Nhị lang thích nàng, hoặc là muội nhìn ra Đại đông gia kia có coi trọng Nhị lang hay không?

Như Liên suy nghĩ nửa ngày, mới lắc đầu nói:

– Ta... ta nhìn không ra!

Tay Tố Nương cứng lại, bất đắc dĩ, trong lòng lại nghĩ: “Lã đạo trưởng thật sự là thần cơ diệu toán, Nhị lang quả thực gặp gỡ kiếp đào hoa...!” Trong ánh mắt nàng lộ ra vẻ phiền não, nghĩ thầm rằng: “Nhị lang gặp nạn, ta cần phải cứu hắn... làm sao bây giờ?” Suy nghĩ một chút, nàng lại thì thào tự nói:

– Xem ra chỉ có thể đi tìm Lã đạo trưởng hỗ trợ!

Như Liên ở bên nghe thấy, nghi hoặc hỏi:

– Tố Nương tỷ, ai là Lã đạo trưởng? Cần hắn hỗ trợ cái gì?

Tố Nương ngẩn ra, biết mình lỡ lời, vội xua tay nói:

– Không... không có gì, ta nói lung tung.

Lúc này, ở chính đường, Sở Lý thị đang nói chuyện với Lâm Lang. Có khách tới cửa. Ngay từ đầu Sở Lý thị còn căng thẳng, nhưng Lâm Lang dịu dàng động lòng người, nói mấy câu, liền trở nên thân thiết. Lão nhân gia liền bắt đầu nói chuyện trước đây của Sở Hoan. Khi nói đến điều thú vị, Lâm Lang không kìm nổi che miệng cười trộm, lại nhìn Sở Hoan, đưa tình thầm kín.

Đang nói chuyện, chợt nghe tiếng bước chân vang lên trong sân. Sở Hoan ngẩng mắt lên nhìn, thấy Liễu béo và Vương Hàm mang theo hộp lễ tới. Đến cửa chính, Liễu béo lớn tiếng nói:

– Đại nhân, chúng ta tới chúc tết ngài!

Sở Hoan đứng dậy, cười nói:

– Sao lại tới đây sớm như vậy?

Hắn chắp tay:

– Đại cát đại lợi, đại cát đại lợi!

Sở Lý thị cũng đứng dậy, kéo tay Lâm Lang, cười nói:

– Bọn họ nói chuyện ở đây, chúng ta vào nhà nói chuyện.

Lâm Lang gần gũi bình dị. Trong khi nói chuyện với Sở Lý thị, Sở Lý thị quả thật không còn căng thẳng, thậm chí quên Lâm Lang là Đại đông gia Hòa Thịnh Tuyền.

Lâm Lang nghe Sở Lý thị muốn dẫn mình vào phòng, hiển nhiên vô cùng vừa lòng với mình, trong lòng cũng vui mừng.

Sở Hoan mời Liễu béo và Vương Hàm ngồi. Liễu béo đã nói:

– Đại nhân, vốn ty chức và Vương Hàm mu��n mời ngài đi Thuận Phong Quán một chút, nhưng sau khi nghe ngóng, ở đó ngay cả một chỗ ngồi cũng không còn.

Sở Hoan cười nói:

– Các ngươi khách khí. Ngày đầu năm mới, Thuận Phong Quán kinh doanh nghĩ tới thật là quá tốt.

Liễu béo nắm tay nói:

– Đại nhân, chuyện tình cũng không phải giống như ngài nghĩ, ba tầng Thuận Phong Quán đều bị người ta bao trọn, trừ phi nhận được thiệp mời, nếu không thì không có vị trí, cũng không cho người đi vào.

– Còn có việc này?

Sở Hoan nhíu mày nói:

– Ai có khí phách lớn như vậy, ngày đầu năm mới đã bao cả Thuận Phong Quán?

Vương Hàm nói:

– Ngay từ đầu chúng ta cũng kỳ quái, là ai bỏ ra một khoản phí lớn như vậy, sau này nghe được, là một vị thương nhân Hãn Châu, nghe nói họ Phương, hôm nay bày tiệc ở Thuận Phong Quán, mời khách ăn cơm!

Lúc này, Lâm Lang đang đỡ Sở Lý thị đi vào trong phòng, nghe được lời của Vương Hàm, thân thể mềm mại chấn động, hàng mày liễu khẽ nhíu chặt lại.

Phiên bản tiếng Việt này thuộc bản quyền truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free